Dấm Nghiện

Chương 55: Liễu tổng không tức giận

Văn Nhã Ai Cập Miêu

18/11/2020

Cuối cùng, Hoa Ngữ An cùng Thành Ý Văn đi ăn cơm trưa, Liễu Khinh Ca rất tức giận, thẳng đến tan tầm, Liễu Khinh Ca cũng không nói lời nào với Hoa Ngữ An.

Như thường lệ Liễu Khinh Ca cùng Hoa Ngữ An cùng nhau về nhà, chỉ là sắc mặt của Liễu Khinh Ca lạnh như đông chết người, ai cũng có thể nhìn ra nàng trong lòng không cao hứng, huống chi người ngày ngày bồi ở bên người nàng là Hoa Ngữ An đây.

"Hôm nay Thành Ý Văn nói với ta, mẹ của hắn sắp không được nữa rồi, mẹ hắn muốn nhìn thấy ta, nàng còn không biết chúng ta đã chia tay."

Hoa Ngữ An nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt vẫn luôn dừng ở trên mặt Liễu Khinh Ca, vẫn luôn chú ý biểu tình biến hóa của nàng.

Liễu Khinh Ca trầm mặc, sắc mặt bất biến, trong lòng Hoa Ngữ An có điểm hoảng, nhưng nàng vẫn mở miệng: " Mẹ của hắn đối với ta rất tốt, ta... muốn nhanh chân đến thăm nàng, để nàng thấy mặt ta lần cuối."

Hoa Ngữ An còn nói ra quyết định của mình, Liễu Khinh Ca vẫn như cũ trầm mặc, loại lãnh đạm khủng bố này đối với Hoa Ngữ An nói tới cũng là xa lạ, chưa từng có người đối với nàng như vậy, trừ bỏ vị nữ nhân mỹ lệ ở trước mắt này, bỗng nhiên cảm giác ủy khuất lan tràn toàn thân, cái mũi chợt đau xót.

Hoa Ngữ An thở dài, vốn tưởng rằng Liễu Khinh Ca sẽ không nói gì, lại nghe thấy nàng mở miệng.

"Ta bồi ngươi đi."

Tâm tình của Hoa Ngữ An vốn dĩ đang tối tăm một mảnh, bỗng nhiên sáng bừng lên, nàng nhìn sườn mặt của Liễu Khinh Ca, sắc mặt của người nọ không có bao nhiêu biến hóa, lại nghe thấy nàng nói tiếp một câu.

"Ta không yên tâm ngươi một người đi."

Nếu như nửa đường bị Thành Ý Văn bắt cóc đi thì làm sao bây giờ, này không thể, tuyệt đối không được!

"Ở nơi nào, khi nào đi?"

Liễu Khinh Ca liên tiếp đặt câu hỏi, làm tâm Hoa Ngữ An càng thêm mở rộng thông suốt, nàng cười nói: "Cuối tuần này, ở bệnh viện nhân dân X thị."

Hoa Ngữ An biết mẹ của Thành Ý Văn vẫn luôn có bệnh trong người, nhưng nàng không cho Thành Ý Văn nói với mình, chính mình cũng đi tra qua một lần, là ung thư, nhưng nhìn dáng vẻ, Hoa Ngữ An còn tưởng rằng bệnh tình không nặng còn có khả năng chữa khỏi, không nghĩ tới mới xa nhau mấy tháng, đã sắp thiên nhân vĩnh cách.

(Thiên nhân vĩnh cách: chia ly bởi cái chết, có thể hiểu là âm dương cách biệt)

Nghĩ đến đây, Hoa Ngữ An lại thở dài một hơi... Nhân sinh vô thường... Vẫn nên nhiều quý trọng người bên cạnh.

"Muốn ăn cái gì?"

Liễu Khinh Ca thật sự rất tức giận, nhưng nghe được Hoa Ngữ An giải thích, tức giận trong lòng liền tan, trước nay nàng đều cảm thấy chính mình không phải là người dễ dàng hống như vậy, nhưng ở trước mặt Hoa Ngữ An, tức giận trong lòng luôn là tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.

"Ngươi mấy ngày gần đây cũng không ăn ngon được, sợ ngươi lại phát bệnh bao tử, ăn cháo được chứ?"

Liễu Khinh Ca mấy ngày này thập phần bận rộn, làm việc và nghỉ ngơi cũng không tốt lắm, đến ăn cũng không tốt, Hoa Ngữ An biết nàng có bệnh bao tử, sợ nàng lại phát bệnh bao tử, liền đề nghị ăn cháo.

"Ân."

Liễu Khinh Ca cũng không phản đối, nàng không sao cả ăn gì cũng được, chỉ cần cùng Hoa Ngữ An cùng nhau ăn là được.

Liễu Khinh Ca nhìn Hoa Ngữ An liếc mắt một cái, lại thấy nàng nhìn ngoài cửa sổ, trên mặt tâm sự nặng nề...

Có lẽ là tâm tình không hảo đi, tuy rằng nàng cùng Thành Ý Văn đã chia tay, nhưng lão nhân gia vẫn luôn nhớ thương nàng, cũng đối với nàng rất tốt, hiện giờ lão nhân gia sắp đi, trong lòng nàng hẳn cũng không dễ chịu gì!

Sau khi hai người ăn cơm chiều xong, liền muốn tắm rửa nghỉ ngơi, đang lúc Hoa Ngữ An muốn nằm lên giường, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Hoa Ngữ An mở cửa, thấy Liễu Khinh Ca ôm chăn cùng gối đầu đứng ở ngoài cửa.

"Đêm nay ta muốn cùng ngươi ngủ, được không?"

Kỳ thật Liễu Khinh Ca không có ý gì khác, nàng là thấy Hoa Ngữ An tâm tình khó chịu, nên muốn tới bồi Hoa Ngữ An.

Nhưng khi Hoa Ngữ An nghe được lời này, tim đập bùm bùm nhảy nhót tưng bừng, nhìn ánh mắt nghiêm túc của Liễu Khinh Ca, trên mặt lại nổi lên một tia ửng đỏ, từ sau chuyện lần trước ở phòng nghỉ trong văn phòng tổng tài, Hoa Ngữ An tổng cảm thấy cùng Liễu Khinh Ca quá mức thân cận đều sẽ cảm thấy thẹn thùng.

"Ân..."

Nhưng Hoa Ngữ An vẫn đáp ứng, cái này giống như ăn ý giữa các nàng vậy, ai tâm tình không tốt, liền qua bồi nàng cả đêm, đây cũng là điều Hoa Ngữ An học được từ trên người Liễu Khinh Ca.

Hai người nằm ở trên giường, Liễu Khinh Ca bởi vì quá mệt mỏi, cũng không suy nghĩ gì nhiều, Hoa Ngữ An thì khác, tâm nhảy thình thịch, nàng thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng tim mình nhảy thình thịch đây.

"Ngữ An..."

Thanh âm của Liễu Khinh Ca có chút nhẹ, có chút khàn khàn, lười biếng mà vũ mị, bất quá hai chữ lại khiến cho Hoa Ngữ An cả người lông tơ đều dựng đứng lên.

"Mẹ của hắn, đối với ngươi được chứ?"

Kỳ thật Liễu Khinh Ca chỉ là muốn cùng Hoa Ngữ An tâm sự, nàng nghĩ tới mẹ của Thành Ý Văn, liền muốn hỏi một chút chuyện giữa các nàng.

"Ân... thời điểm thân thể của nàng còn tốt, sẽ hầm canh cho ta, nấu ăn cho ta, ngẫu nhiên sẽ gọi điện thoại cho ta hỏi ta mặc có đủ ấm không..."

Nói nói, cái mũi Hoa Ngữ An đau xót, kỳ thật nàng cũng coi như là một người lạnh nhạt, lúc này mới nhớ tới, trước nay đều là mẹ của Thành Ý Văn gọi điện thoại cho mình, chính mình lại chưa một lần gọi qua cho nàng.

"Ta lúc này mới nhớ tới... Nàng đã thật lâu không có gọi điện thoại cho ta..."

Trong lòng Hoa Ngữ An khó chịu, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống, lúc này, người bên cạnh duỗi tay đem Hoa Ngữ An ôm vào trong lòng.

"Muốn khóc liền khóc đi... Không cần đè nén."

Có đôi khi nghẹn ở trong lòng, sẽ càng khó chịu, Liễu Khinh Ca biết loại cảm giác này, cho nên nàng càng hy vọng Hoa Ngữ An đem hết khó chịu đều phát tiết ra.

"Khinh Ca, ta thật không phải là một người tốt..."

Hoa Ngữ An cảm thấy ở trong sinh hoạt nàng xem nhẹ một ít chuyện cùng người quan trọng, chờ đến lúc phục hồi lại tinh thần, đã là lúc sắp mất đi.

"Ta sẽ vẫn luôn bồi ngươi..."

Liễu Khinh Ca nhẹ nhàng nói, người kia trong lòng ngực mình đã khóc ướt vạt áo của mình.

Trong gia đình Liễu Khinh Ca quan hệ trước nay đều là lạnh nhạt, Liễu Bá Trọng là một nam nhân cực kỳ ích kỷ, nàng không thích Liễu Bá Trọng, lúc nàng còn nhỏ Tiêu Vân bận rộn với sự nghiệp, chờ đến lúc nàng trưởng thành, Tiêu Vân lại giống như một bằng hữu tri tâm hơn là một người mẹ, cho nên nàng chưa bao giờ cảm nhận qua ấm áp gia đình, là hâm mộ nhưng lại xa xôi không thể với tới.

"Khinh Ca... Khinh Ca..."

Hoa Ngữ An gọi tên Liễu Khinh Ca, ở trong đêm đen cái tên này giống như là một ngọn đèn sáng, dẫn Hoa Ngữ An đi tới hướng ánh sáng.

"Ta đây..."

Liễu Khinh Ca nhẹ giọng đáp lại, Hoa Ngữ An gắt gao nắm chặt quần áo của nàng, làm càn ở trong lòng ngực của nàng mà khóc, phát tiết khó chịu trong lòng.

Hoa Ngữ An sau khi khóc mệt mỏi, liền ngủ ở trong lòng ngực Liễu Khinh Ca, Liễu Khinh Ca cảm giác được hô hấp của Hoa Ngữ An dần dần vững vàng có quy luật, cũng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng ôm Hoa Ngữ An, hôn lên đỉnh đầu nàng.

Ngủ ngon... Ngữ An của ta...

-----------------------------------------------------------------------------

X thị màn đêm liêu nhân, một mảnh đêm đen, vạn ngọn đèn đường tỏa sáng không tắt.

Lạc Phỉ về đến nhà đã là 10 giờ đêm, nàng cực kỳ mệt mỏi, nằm liệt ở trên sô pha, cái gì cũng không muốn làm, mệt đến cơm chiều cũng không muốn ăn, bất quá một khi nhắm mắt lại, liền thiếu chút nữa ngủ mất...

Lạc Phỉ nghĩ, nếu có máy tự động tắm rửa, tự động thay quần áo, tự động rửa mặt thật là tốt biết bao a...

Ngay lúc Lạc Phỉ nghĩ muốn đi tắm rửa lần thứ một trăm hai mươi mốt nhưng lại không thể khởi động được thân thể, thì chuông cửa vang lên.

Lạc Phỉ nhăn nhăn mày, nhìn đồng hồ trên tường, đã là 10 giờ 15 phút... Rốt cuộc ai sẽ đến nhà mình muộn như vậy.

Nàng kéo thân thể mệt mỏi đi mở cửa, nhìn qua mắt mèo, bộ dạng của Cố Phiên Vũ chiếu vào trong mắt nàng...

Nữ nhân này muộn như vậy đến làm gì?

Lạc Phỉ mở cửa, trong tay Cố Phiên Vũ cầm một cái túi bảo vệ môi trường, nhìn bộ dạng mệt mỏi của Lạc Phỉ, tươi cười vốn dĩ treo ở bên miệng dần dần tiêu tan.

"Ngươi làm sao vậy?"

Cố Phiên Vũ lấy tay đặt lên trán Lạc Phỉ, rất sợ người này sinh bệnh không biết chiếu cố chính mình.

"Ta không có việc gì, quá mệt mỏi."

Lạc Phỉ để tay của Cố Phiên Vũ dừng ở trên trán của mình một giây, liền tránh thoát, để Cố Phiên Vũ đi vào, đóng cửa lại, động tác liền mạch lưu loát.

Lạc Phỉ để Cố Phiên Vũ tiến vào xong, lại không có hình tượng mà nằm liệt ở trên sô pha, chuẩn bị đợt thứ hai phát ngốc.

"Mới vừa tan tầm?"

Cố Phiên Vũ thấy Lạc Phỉ còn mặc trang phục công sở, ngày thường Lạc Phỉ cũng sẽ không mặc trang phục công sở đứng đắn như vậy, trừ phi đi gặp hộ khách hoặc có hội nghị.

"Ân..."

Lạc Phỉ nhắm mắt lại, quả nhiên, mới một giây liền thiếu chút nữa ngủ mất, nàng lập tức bừng tỉnh lại, nàng còn chưa có tháo trang sức, còn chưa có tắm rửa... Mấy ngày này giúp đỡ tỷ muội Liễu thị vội nơi này vội nơi nọ, chính mình đều mau tới giới hạn.

"Không muốn tắm rửa... Không muốn động..."

Lạc Phỉ lười biếng nói, ngữ khí mềm mại, giống như đang làm nũng, làm lòng Cố Phiên Vũ ấm áp, đem túi bảo vệ môi trường ở trên tay buông xuống, nói: "Một người lớn như vậy còn giống như một đứa nhỏ, hay là..."

Cố Phiên Vũ dừng một chút, Lạc Phỉ đảo mắt nhìn nàng, chờ Cố Phiên Vũ nói tiếp.

"Muốn ta giúp ngươi tắm rửa?"

Lạc Phỉ nghe được, mặt xoát một chút đỏ lên, buồn ngủ bỗng nhiên đều bị dọa chạy, nàng lập tức ngồi dậy, nhìn Cố Phiên Vũ, không... Không thể bại bởi nữ nhân này!

"Nếu ngươi có cái năng lực đó."

Lạc Phỉ khẳng định Cố Phiên Vũ không dám, ngay sau đó lại giống Cát Ưu nằm liệt ở trên sô pha, nhưng lúc này lại có một cổ hơi thở ấm áp tới gần, thời điểm Lạc Phỉ mở mắt ra, mặt Cố Phiên Vũ đã tiến đến trước mắt mình, đôi môi ấm áp dính sát vào môi nàng, lãnh hương quét tới lập tức liền mê đảo tâm trí nàng.

Lạc Phỉ không nghĩ tới Cố Phiên Vũ sẽ hôn nàng, cũng không nghĩ tới chính mình ở một giây sau đó liền luân hãm, nàng quá mệt mỏi, ngay cả ý chí lực cũng không có.

Vậy... Luân hãm đi!

Lạc Phỉ nhắm hai mắt lại, đáp lại Cố Phiên Vũ, chờ đến khi Cố Phiên Vũ dò lưỡi đi vào cùng mình cộng vũ, nàng càng nhiệt liệt đáp lại... Liếm mút môi lưỡi Cố Phiên Vũ, giống như muốn đem dưỡng khí trong phổi nàng đều hút cạn.

Đã bao lâu... Nàng bao lâu không hấp thu qua hơi thở của Cố Phiên Vũ như vậy... Nàng nhớ không rõ... Mỗi một ngày đêm, đều là dày vò...

Ngay lúc Lạc Phỉ bị hôn đến mất hết sức lực, tay Cố Phiên Vũ đã tham nhập qua vai Lạc Phỉ cùng dưới đầu gối, đem nàng ôm ngang lên.

"Ngươi... Ngươi làm gì?"

Cố Phiên Vũ rời khỏi môi Lạc Phỉ, khóe miệng gợi lên một mạt cười xấu xa, trong nháy mắt Lạc Phỉ vang lên một hồi chuông cảnh báo.

"Giúp ngươi tắm rửa a!"

Cố Phiên Vũ nhẹ nhàng cười, Lạc Phỉ bắt đầu đấm đánh lên ngực Cố Phiên Vũ, nhưng người nọ lại bất vi sở động.

(Bất vi sở động : không có động tĩnh gì)

"Ngươi buông ta ra a, lưu manh!"

"Ngươi... Ngươi đừng hòng nhân cơ hội này bóp mông ta!"

"A! Eo cũng không được!"

Cố Phiên Vũ ôm Lạc Phỉ vào phòng tắm, cũng không màng Lạc Phỉ giãy giụa, tất cả âm thanh liền ngay lúc Cố Phiên Vũ đóng cửa phòng tắm lại nháy mắt an tĩnh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dấm Nghiện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook