Dấm Nghiện

Chương 53: Liễu gia tỷ muội tiêu kỹ thuật diễn

Văn Nhã Ai Cập Miêu

18/11/2020

Liễu Tiêu Nguyệt nhẹ nhàng thở dài, Minh Dật Nhiên cũng là người đáng thương, chuyện này kỳ thật không quan hệ gì với hắn, nhưng các nàng chủ ý lại đánh lên trên người hắn, nợ cha con trả đi, ai bảo hắn... Là người nhà Minh gia...

"Minh Dật Nhiên..."

Liễu Tiêu Nguyệt còn đang khóc, nàng cũng không thể không bội phục kỹ thuật diễn của chính mình, cũng không biết chút nữa kỹ thuật diễn Liễu Khinh Ca sẽ như thế nào, tưởng tượng đến đây, nàng liền đặc biệt khát vọng muốn nhìn xem biểu hiện của Liễu Khinh Ca.

"Ngươi cùng ta ở bên nhau, ta biết ngươi coi ta là thế thân của tỷ tỷ..."

Liễu Tiêu Nguyệt khóc đến đôi mắt đều đỏ, không ngừng khóc nức nở, giống như giây tiếp theo nàng có thể sẽ khóc ngất đi.

"Này đó ta không ngại, bởi vì ta thích ngươi, ta có thể ở thời điểm ngươi yêu cầu đến bồi ngươi, chính là... Minh Dật Nhiên, Minh thúc thúc hắn là hung thủ giết ba mẹ ta!"

Minh Dật Nhiên vừa nghe, trong lòng càng cảm thấy áy náy, cái mũi đau xót, hốc mắt cũng tràn đầy nước mắt, hắn một câu nói không nên lời, cổ họng nghẹn lại giống như bị mắc xương cá.

"Ta trả lại cho ngươi... Ta đều trả lại ngươi..."

Minh Dật Nhiên không nhìn được Liễu Tiêu Nguyệt khóc như vậy, ngày thường người này tươi đẹp động lòng người còn mang theo điểm nghịch ngợm, bây giờ lại thấy nàng khóc như lê hoa đái vũ.

"Ngươi có thể trả cho ta cái gì, ba mẹ ta đều không còn nữa... Ta khi đó mới hơn 10 tuổi..."

Liễu Tiêu Nguyệt còn đang khóc, Minh Dật Nhiên tiến lên đem Liễu Tiêu Nguyệt ôm vào trong lòng ngực, đau lòng cùng áy náy nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Liễu Tiêu Nguyệt.

Minh Dật Nhiên là làm nghệ thuật, hắn thích vẽ tranh, thường xuyên đi xem triển lãm tranh ở các nơi trên thế giới, chính mình cũng đầu tư một ít triển lãm tranh cùng một ít họa gia, tiền lời cũng không tồi, nhưng hắn đối với thương nghiệp quả thực không thích, 11% cổ phần kia là Minh Thụ Ngạn muốn hắn lấy, hắn căn bản không muốn tham dự hoạt động ở Thiên Dực, nếu đây là Minh gia thiếu Liễu gia, hắn nguyện ý vô điều kiện trả lại.

"Cổ phần, ta đem cổ phần ta có trả lại ngươi, đừng khóc..."

Minh Dật Nhiên gắt gao ôm lấy Liễu Tiêu Nguyệt, Liễu Tiêu Nguyệt chôn ở trong lòng ngực của Minh Dật Nhiên, khóe môi không tự giác câu lên, chính là chờ những lời này của ngươi a ngoan ngoãn...

Nàng mấy năm nay cũng thăm dò qua Minh Dật Nhiên, hắn không phải là người làm thương nghiệp, Minh Thụ Ngạn vẫn luôn rất bất mãn với hắn, nhưng hắn là do chính mình cùng Tống Tiếu sở sinh, vẫn đem hết tất cả sủng ái cho hắn, mà không phải Minh Kỳ Nhiên con riêng bên ngoài kia.

Hơn nữa Minh Dật Nhiên ở Minh gia chính là một cái dị dạng, thiện lương không có nhiều tâm cơ, nếu hắn không phải con vợ cả, sợ là sớm bị Minh Thụ Ngạn đuổi đi, giống như đối với Minh Kỳ Nhiên vậy.

Lúc này, ngoài cửa lại truyền đến một phen thanh âm quen thuộc, làm Minh Dật Nhiên nháy mắt sởn tóc gáy, tâm trực tiếp lạnh nửa phần.

"Các ngươi đang làm cái gì?"

Hai người hoàn toàn không có phát hiện, cửa phòng là hờ khép, lúc này cửa bị đẩy mở ra, ngoài cửa là Liễu Khinh Ca cùng Lạc Phỉ, hai người vẫn còn đang mặc trang phục công sở, trên tay còn cầm túi văn kiện, thoạt nhìn là tới khách sạn XX bàn công việc, hai nàng từ vẻ mặt kinh ngạc chuyển sang thất vọng nhìn hai người trong phòng.

"Khinh... Khinh Ca..."

Minh Dật Nhiên buông Liễu Tiêu Nguyệt ra, hướng cửa đi tới một bước, lại thấy Liễu Khinh Ca đi đến, bước chân giống như có chút không xong, thoạt nhìn rất tức giận, Lạc Phỉ ở phía sau lập tức đem Liễu Khinh Ca đỡ lấy, giống như sợ Liễu Khinh Ca không cẩn thận mà ngã xuống.

"Các ngươi đang làm cái gì?"

Liễu Khinh Ca chỉ vào Minh Dật Nhiên cùng Liễu Tiêu Nguyệt, hốc mắt dần dần đỏ lên, nước mắt từ trong mắt sắp chảy ra tới.

"Ta... Khinh Ca... Ta..."

Minh Dật Nhiên nói không nên lời, hắn đúng là phản bội Liễu Khinh Ca, hắn biện giải cái gì cũng không được.

Liễu Khinh Ca ngưỡng tay cho Minh Dật Nhiên một bạt tai, 'bang' một tiếng thanh âm thanh thúy truyền đến, Liễu Tiêu Nguyệt ở phía sau Minh Dật Nhiên chấn động một chút...

Thật đủ tàn nhẫn a.

Liễu Khinh Ca vòng qua Minh Dật Nhiên, đi tới trước mặt Liễu Tiêu Nguyệt, Liễu Tiêu Nguyệt vẻ mặt hoảng sợ, giống như đang hỏi, ngươi muốn làm cái gì?

Tạm thời ủy khuất ngươi.

Liễu Khinh Ca ở góc độ Minh Dật Nhiên phát hiện được gợi lên một mạt cười xấu xa, ngưỡng tay cho Liễu Tiêu Nguyệt một bạt tai, không nặng như cái tát của Minh Dật Nhiên, hơn nữa xem như thực nhẹ, chỉ phát ra tiếng vang cực nhẹ, nhưng vẫn là rắn chắc ăn một bạt tai a.

Cho ngươi hạ thấp ta, hỏi ta cùng Ngữ An kỹ thuật hôn có được không? Hừ!

Liễu Tiêu Nguyệt xem như đã hiểu ý cười xấu xa của Liễu Khinh Ca...

Ngô... Thật đúng là keo kiệt!

"Ta nhìn lầm các ngươi... Ta vậy mà bị hai người ta tín nhiệm nhất phản bội."

Liễu Khinh Ca một giọt lệ rơi xuống, quay đầu bỏ đi, lại bị Minh Dật Nhiên kéo tay lại.

"Khinh Ca... Ngươi nghe ta nói! Ta..."

Minh Dật Nhiên khóc, hắn yêu Liễu Khinh Ca đã rất nhiều rất nhiều năm, lúc nàng rốt cuộc chấp nhận mình theo đuổi, chính mình vui vẻ đến hai đêm không ngủ, tâm nguyện nhiều năm qua rốt cuộc thực hiện được, người mình yêu nhất rốt cuộc ở trong tay mình.

Nhưng Liễu Khinh Ca lại rất lạnh nhạt, cái này làm cho hắn cảm thấy thực thất bại, lúc này Liễu Tiêu Nguyệt tới, hắn không yêu Liễu Tiêu Nguyệt, nhưng lại có thể từ trên người nàng cảm nhận được ôn nhu chưa từng có ở trên người Liễu Khinh Ca.

Hắn biết là sai... Nhưng hắn lại không khống chế được chính mình...

Liễu Khinh Ca không có dừng lại, hất tay Minh Dật Nhiên ra, cùng Lạc Phỉ rời khỏi phòng, Minh Dật Nhiên muốn đuổi theo, nhưng hắn lại nghe thấy thanh âm nứt nở từ phía sau truyền đến, hắn lại dừng bước chân.

Hắn thương tổn quá nhiều người... Đặc biệt là Liễu Tiêu Nguyệt, hắn không thể lại thương tổn Liễu Tiêu Nguyệt.

"Thực xin lỗi Tiêu Nguyệt..."

"Tỷ của ta đều không cần ta..."

Liễu Tiêu Nguyệt còn đang khóc, sau đó còn giương mắt trộm liếc nhìn Minh Dật Nhiên một cái.

"Ta thiếu tỷ của ta quá nhiều, 11% cổ phần kia của ngươi không cần trả ta, cho nàng đi, đây là ta nợ nàng, ta thực xin lỗi nàng."

Liễu Tiêu Nguyệt khóc giống như đều sắp tắt thở tới nơi, Minh Dật Nhiên đỡ như thế nào cũng không đỡ được nàng đứng dậy, cuối cùng chỉ có thể ngồi xổm một bên bồi nàng cùng khóc.

"Ta đáp ứng ngươi, ngươi mau đừng khóc."

Minh Dật Nhiên cũng khóc, hắn luyến tiếc nữ nhân khóc, cũng cảm thấy chính mình thực áy náy thực thất bại.

Liễu Tiêu Nguyệt lúc này nhanh chóng đứng dậy, đi tới cửa, an tĩnh đứng đó hai giây, sau đó chậm rãi mở miệng nói: "Sinh mà làm người, ta thực xin lỗi."

(Câu này mị cũng không hiểu, đại khái có lẽ là có ý chia tay)

Nói xong, Liễu Tiêu Nguyệt liền bỏ chạy. Trời ạ! Chính mình cự nhiên cũng có lúc làm ra vẻ như vậy! Bất quá Minh Dật Nhiên hẳn là sắp vội muốn chết, oa ha ha ha ha!

Minh Dật Nhiên đuổi theo, nhưng Liễu Tiêu Nguyệt rất nhanh trốn vào lối thang bộ, nhìn Minh Dật Nhiên chạy về phía thang máy, nàng liền an tâm đi xuống thang bộ, đi đến bãi đỗ xe, đã có một chiếc xe đang chờ mình, nàng nhanh chóng lên xe, sau đó xe liền chạy đi.

"Liễu Khinh Ca, ngươi quan báo tư thù quỷ hẹp hòi!"

Liễu Tiêu Nguyệt vừa lên xe liền bất mãn quát về phía Liễu Khinh Ca, nàng còn chưa bao giờ bị người tát qua, tuy rằng Liễu Khinh Ca xuống tay rất nhẹ, không đau, nhưng vẫn để lại dấu tay màu đỏ ở trên khuôn mặt trắng nõn của nàng a.

Liễu Khinh Ca cũng không nói lời nào, xem như thừa nhận mình quan báo tư thù, còn Lạc Phỉ ở một bên lại cười cười, vừa rồi nàng thấy Liễu Khinh Ca cho Liễu Tiêu Nguyệt một bạt tai, lúc ấy nàng liền muốn cười, thiếu chút nữa không nhịn được, đặc biệt là khi nhìn đến bộ dạng nghẹn khuất của Liễu Tiêu Nguyệt, thiếu chút nữa liền cười ra tiếng.

"Trước không nói cái này, vừa rồi có người theo dõi ta."

Liễu Khinh Ca đã nhận ra, giống như có hai nam tử mặc đồ đen vẫn luôn đi theo mình, nàng không dám nhìn nhiều, nhưng xem tình huống, bọn họ đối mình cũng không có ác ý, càng giống như... Đang bảo hộ mình?

"Theo dõi? Ai? Không phải là người của Minh gia đi!"

Lạc Phỉ nói, người nhà Minh gia khi nào thì trở nên cảnh giác như vậy? Không, không có khả năng, Minh gia tự phụ tự đại như vậy làm sao có thể ở ngay lúc này phát hiện bị Liễu gia tỷ muội kéo xuống.

"Không phải, bọn họ cũng không ác ý, càng giống như đang bảo hộ ta..."

Liễu Khinh Ca không thể nghĩ được còn ai khác sẽ làm như vậy, trừ bỏ người kia... Nữ nhân ngây ngốc kia.

"Bảo hộ ngươi?"

Liễu Tiêu Nguyệt nghĩ nghĩ bằng hữu của Liễu Khinh Ca đều không nhiều lắm, như thế nào sẽ có người sẽ bảo vệ nàng... Không đúng, thật ra có một người... Nghĩ đến đây, Liễu Tiêu Nguyệt liền bật cười, xem ra tiểu trợ lý kia còn có chút bối cảnh a.

"Không có việc gì, bọn họ đại khái không ảnh hưởng đến kế hoạch, hiện tại liền chờ Minh Dật Nhiên đưa hợp đồng tới."

Liễu Khinh Ca cầm lấy gương, đang không ngừng lướt qua đèn đường, bổ bổ trang, vừa rồi bày ra kỹ thuật diễn là phải khóc, nếu cứ như thế này trở về, sợ là Hoa Ngữ An sẽ lo lắng.

"Tỷ, ngươi xác định hắn sẽ ngoan ngoãn đưa tới?"

Liễu Tiêu Nguyệt cảm thấy, 11% cổ phần này, Minh Dật Nhiên thật sự sẽ ngoan ngoãn mà dâng lên sao?

"Sẽ."

Liễu Khinh Ca từ nhỏ liền nhận thức Minh Dật Nhiên, hắn thiện lương, không tranh cũng không đoạt, tuy rằng lần này liên lụy hắn, kéo hắn xuống nước, là lợi dụng thiện lương cùng tình ý của hắn, nhưng Liễu Khinh Ca tuyệt đối sẽ không nương tay.

"Chúng ta liền chờ."

Khóe miệng Liễu Khinh Ca gợi lên một mạt mỉm cười, ý vị thâm trường...

X thị vẫn còn đang trong mùa mưa, nhưng lượng mưa đã giảm bớt, không khí vẫn có chút sền sệt, thời điểm Liễu Khinh Ca trở lại chung cư, đã 11 giờ đêm.

Mở cửa, bên trong một chiếc đèn vẫn còn sáng, Hoa Ngữ An một thân quần áo ở nhà hiển nhiên còn đang đợi nàng, nàng ôm tiểu ngoan ngồi ở trên sô pha, nhìn thấy Liễu Khinh Ca mở cửa, lập tức ôm tiểu ngoan đi ra cửa, nhìn Liễu Khinh Ca cởi giày.

"Ngươi đã về rồi! Không có việc gì đi?"

Hoa Ngữ An vui vẻ nói một tiếng, tiểu ngoan trong lòng ngực thức thời giãy giụa vài cái, từ trong lòng ngực Hoa Ngữ An nhảy xuống, sau đó cọ cọ chân Liễu Khinh Ca, sau đó lại tự mình đi tìm ăn.

"Ta có chuyện gì hay không, ngươi đã sớm biết không phải sao?"

Liễu Khinh Ca cười khẽ, ngẩng đầu thấy Hoa Ngữ An có chút xấu hổ, nha đầu này kỹ thuật diễn cũng quá vụng về đi.

"Ngươi... Làm sao mà biết được?"

Hoa Ngữ An nhờ Hoa Hãn Phi phái người đi bảo hộ Liễu Khinh Ca, nhưng bọn họ là người trên đường, lại không phải thám tử tư, theo dõi tự nhiên sẽ không thành thạo như vậy, cho nên bị người cảnh giác cao như Liễu Khinh Ca phát hiện, cũng không phải chuyện gì khó có thể đoán được.

"Bọn họ ngốc giống như ngươi."

Thanh âm của Liễu Khinh Ca mềm mại, thiếu đi thanh lãnh của ngày thường, thêm vài phần ôn nhu.

Hoa Ngữ An mặt lập tức liền đỏ lên, Liễu Khinh Ca ôn nhu như vậy thật sự muốn mệnh a, ôn nhu kia, ái muội trí mạng a.

"Ngươi không có việc gì là tốt rồi."

Hoa Ngữ An cũng thừa nhận người là nàng phái đi, nàng không yên lòng, nhưng lại không muốn Liễu Khinh Ca tạo thành bối rối, đành phải ra hạ sách này.

Liễu Khinh Ca còn đang cười, từ sau khi có Hoa Ngữ An ở bên người, nàng càng thêm thích cười, hơn nữa thích đối với Hoa Ngữ An cười.

Nàng vốn đang muốn trêu ghẹo Hoa Ngữ An một chút, nhưng đã nhiều ngày giấc ngủ khuyết thiếu nghiêm trọng, liền đánh bay cái ý niệm này, cùng Hoa Ngữ An nói vài câu, liền trở về phòng ngủ của mình.

Tương lai còn dài, có một số việc cần gì phải gấp...

Liễu Khinh Ca ngủ rồi... Khóe miệng như cũ câu lấy một nụ cười...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dấm Nghiện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook