Dấm Nghiện

Chương 12: Độ Chua +3

Văn Nhã Ai Cập Miêu

17/11/2020

Cuối tuần, Liễu Khinh Ca đúng hẹn tới, nhưng nàng không lái chiếc xe thể thao nàng hay chạy, mà là... Một chiếc Land Rover màu trắng...

Hoa Ngữ An còn đang suy nghĩ, trong gara của Liễu Khinh Ca rốt cuộc còn có bao nhiêu chiếc xe...

Cũng may hành lý của Hoa Ngữ An không nhiều lắm, trong nhà Liễu Khinh Ca cái gì cũng có, trừ bỏ quần áo giày, cơ bản nàng cũng không cần mang theo quá nhiều vật dụng.

Trương Lị hỗ trợ Hoa Ngữ An đem hành lý mang xuống lầu, nhìn thấy Liễu Khinh Ca mang kính râm đang dựa vào Land Rover màu trắng thượng đẳng của nàng.

"Cái kia... Ngữ An, nguyên lai Liễu tổng tự mình tới đón ngươi a..."

Trương Lị bỗng nhiên cảm thấy Hoa Ngữ An cùng Liễu Khinh Ca cảm tình không tồi, còn may trong khoảng thời gian này nàng đối với Hoa Ngữ An rất tốt, nếu không chính mình thật sự muốn ăn không hết gói đem đi.

"Ân..."

Hoa Ngữ An nhẹ nhàng lên tiếng, sau đó lễ phép đi về phía Liễu Khinh Ca chào hỏi.

"Liễu tổng hảo."

Hoa Ngữ An cùng Trương Lị cơ hồ là trăm miệng một lời mở miệng, Liễu Khinh Ca chỉ lên tiếng, sau đó hỗ trợ đem hành lý cho vào cốp xe.

"Cảm ơn ngươi, Lị tỷ."

Hoa Ngữ An nói lời cảm tạ cùng Trương Lị, Trương Lị ha hả cười, nói: "Nói cái gì a, trên đường cẩn thận."

Chờ Trương Lị lên lầu, Liễu Khinh Ca mới lái xe rời đi, mà Hoa Ngữ An nhìn sườn mặt mỹ lệ của Liễu Khinh Ca không nhịn được mở miệng hỏi: "Cái kia... Liễu tổng."

Liễu Khinh Ca nghe được thanh âm của Hoa Ngữ An, liền lên tiếng, nói: "Ân, cái gì?"

"Ngài còn có bao nhiêu chiếc xe?"

Nghe vậy, Liễu Khinh Ca bỗng nhiên lộ ra một mạt ý cười cực nhạt nhẽo.

"Còn có một chiếc Bentley xe thể thao, cùng một chiếc Porsche."

Hoa Ngữ An sau khi nghe được, có điểm choáng váng, Liễu Khinh Ca cần nhiều xe như vậy làm gì a, bất quá... Thế giới của kẻ có tiền, nàng không hiểu, ngẫm lại cũng không cần hiểu a.

"Như thế nào? Muốn?"

Liễu Khinh Ca nói giỡn hỏi, Hoa Ngữ An thực khẩn trương, lập tức vội vã nói: "Không muốn, không muốn."

Liễu Khinh Ca cười khẽ, nói: "Hảo hảo làm, về sau ngươi có rất nhiều cơ hội mua được xe ngươi muốn."

Hoa Ngữ An cười gượng, không nói chuyện nữa, bất quá nàng lại nhìn nhìn Liễu Khinh Ca, hôm nay Liễu Khinh Ca một thân váy dài liền thân, ưu nhã mà mang theo vài phần phiêu dật tiên khí, thật là đẹp đến làm người hận mà.

"Hành lý sửa sang lại hảo, chúng ta đi ăn đi!"

Liễu Khinh Ca chủ động đề nghị, nàng thích cùng Hoa Ngữ An cùng nhau, ngay cả khi không nói gì cả, nàng đều cảm giác được thoải mái.

"Ân, hảo."

Hoa Ngữ An nghĩ nghĩ, mở miệng hỏi: "Đúng rồi, Liễu tổng, một tháng ta trả ngươi bao nhiêu tiền thuê nhà?"

Rốt cuộc hiện tại không phải ở ký túc xá của công ty, mà là dinh thự tư nhân của Liễu Khinh Ca, nên giao chút tiền, bằng không nàng sẽ bận tâm.

"Ngươi an tâm ở là được, ta không thiếu chút tiền ấy."

Liễu Khinh Ca nói xong, còn không đợi Hoa Ngữ An nói gì, nàng liền tiếp theo nói: "Ngẫu nhiên nấu ăn cho ta là được."

Hoa Ngữ An biết không lay chuyển được Liễu Khinh Ca, cuối cùng liền ứng hạ.

Lúc này, di động của Hoa Ngữ An vang lên, nhìn nhìn tên người gọi, mí mắt liền bắt đầu nhảy, nàng nhìn nhìn Liễu Khinh Ca, do dự hai giây, mới tiếp điện thoại.

"Uy, Lạc tổng."

Liễu Khinh Ca chú ý tới nội dung cuộc nói chuyện của Hoa Ngữ An nói, nhẹ nhàng nhăn mày lại.

"Hôm nay... Không được, ta chuyển nhà."

Theo lời nói của Hoa Ngữ An, không khó để biết Lạc Phỉ lại muốn hẹn Hoa Ngữ An ăn cơm.

"Dọn đến nhà Liễu tổng."

Trong điện thoại không biết Lạc Phỉ nói cái gì, Hoa Ngữ An thần sắc càng ngày càng cổ quái, đến cuối cùng, Hoa Ngữ An nói một câu: "Lạc tổng, thứ hai ăn cơm trưa đi, hai ngày này đại khái đều không được."

Hoa Ngữ An nói xong, còn nhìn nhìn Liễu Khinh Ca, thấy thần sắc của nàng lạnh vài phần, tâm cũng lạnh xuống, xong rồi xong rồi, mạng chó khó giữ được.

"Tạm biệt."

Hoa Ngữ An cúp điện thoại, bỗng nhiên cảm giác không khí trong xe như kết băng, Hoa Ngữ An không dám nói lời nào, Liễu Khinh Ca lúc này mới nhịn không được mở miệng: "Nàng vẫn luôn hẹn ngươi?"

"Ân..."

Hoa Ngữ An cũng ủy khuất, Lạc Phỉ cũng coi như là quyền cao chức trọng, chủ động hẹn mình như vậy, nhiều lần đều cự tuyệt, vậy thật sự quá không cho mặt mũi a.

"Bảo trì tốt khoảng cách liền hảo."

Liễu Khinh Ca nói xong, Hoa Ngữ An nhẹ nhàng thở ra, nàng còn tưởng rằng Liễu Khinh Ca muốn răn dạy chính mình, bất quá Hoa Ngữ An vẫn luôn cho rằng ý của Liễu Khinh Ca bảo trì khoảng cách là khoảng cách giữa giám đốc cấp cùng nhân viên bình thường, nhưng sau đó nàng mới hiểu được ý của Liễu Khinh Ca nói...

Hai người về tới nhà Liễu Khinh Ca, sửa sang lại hành lý xong, Liễu Khinh Ca muốn mang Hoa Ngữ An đi ăn, nhưng Hoa Ngữ An lại đề nghị đi mua chút nguyên liệu, nàng sẽ nấu một bữa cơm cho Liễu Khinh Ca, Liễu Khinh Ca cũng đáp ứng rồi.

Hai người đi siêu thị, Liễu Khinh Ca đi mua chút đồ uống, Hoa Ngữ An nhanh chóng đem nguyên liệu muốn mua đều cho vào xe đẩy, thời điểm đang muốn đi tìm Liễu Khinh Ca, nàng lại nghe được một thanh âm quen thuộc.

"Thành Ý Văn ngươi đừng phiền ta, ngươi còn gọi lại đây ta liền nói cho Đại Hoa, để hắn cầm đao chém chết ngươi!"

Thanh âm đã cố ý đè thấp, nhưng Hoa Ngữ An cách nàng không xa, tự nhiên đem lời nói nghe được rõ ràng.

Hoa Ngữ An quay đầu lại, quả nhiên thấy được Lê Kiều Kiều mua một đống thực phẩm rác rưởi, nàng biết hiện tại Lê Kiều Kiều dọn ra ở riêng, chỉ cần xem xe đẩy của nàng, đại khái chính là cái loại không thể tự gánh vác sinh hoạt của bản thân.

"Kiều Kiều?"

Hoa Ngữ An gọi Lê Kiều Kiều một tiếng, chỉ thấy Lê Kiều Kiều buông xuống di động, sau đó chạy về phía Hoa Ngữ An.

"Thật tốt quá Tiểu Hoa, Thành Ý Văn kia sắp đem ta phiền đến chết!"

Lê Kiều Kiều than phiền a, Thành Ý Văn này một ngày gọi mấy cuộc điện thoại tới tìm nàng, muốn nàng cầu tình giúp mình, nàng không cầm đao chém chết hắn đã tính là không tồi rồi, còn cầu tình, Thành Ý Văn quả thực phiền chết nàng.

"Ân, nghe được, ngươi như thế nào không đem hắn kéo vào danh sách đen?"

Đem Thành Ý Văn kéo vào sổ đen, hắn liền gọi không được, bất quá nhắc tới cái này, Lê Kiều Kiều liền cảm thấy càng ủy khuất a.

"Lão cha của ta vừa vặn có cái hạng mục muốn cùng công ty của tên tra nam kia hợp tác, trùng hợp tên tra nam lại là giám đốc hạng mục, ta không phải là bị bất đắc dĩ sao!"

Lê Kiều Kiều đôi tay treo lên cổ Hoa Ngữ An, sau đó làm nũng nói: "Tiểu Hoa tiểu Hoa, ngươi mau giúp ra, cùng tra nam kia nói rõ ràng, đừng để hắn tới phiền ta nữa."

Lê Kiều Kiều bĩu môi, lại nhìn ra bộ dạng phong tình vạn chủng, Hoa Ngữ An không khỏi bật cười, nhiều năm như vậy, Lê Kiều Kiều vẫn thích cùng mình làm nũng.

Nhưng mà, như thế nào nàng cảm giác được một trận hàn ý đánh úp lại...

Hoa Ngữ An quay đầu lại nhìn, thấy Liễu Khinh Ca đang đi tới chỗ mình.

"Lão bản của ta tới!"

Hoa Ngữ An thấp giọng nhắc nhở, Lê Kiều Kiều lập tức nghiêm túc đứng thẳng, nhìn Liễu Khinh Ca, xem một chút liền ngây người, nàng rốt cuộc thấy được tổng tài tập đoàn Thiên Dực trong truyền thuyết, hơn nữa còn là siêu cấp đại mỹ nữ!

"Ngữ An, bằng hữu của ngươi sao?"

Liễu Khinh Ca khóe môi treo lên một mạt tươi cười chức nghiệp, cực nhạt nhẽo, nhưng lại nhìn ra được nàng đang cười.

"Ân, đây là Liễu tổng, đây là bằng hữu của ta Lê Kiều Kiều."

Liễu Khinh Ca lỗ tai vừa động, làm như nghe được cái tên quen thuộc, ngay sau đó hỏi: "Lê tiểu thư, chẳng lẽ là thiên kim Lê thị vật liệu xây dựng Lê tổng?"

Lê Kiều Kiều vừa nghe Liễu Khinh Ca nhận thức chính mình, tức khắc tâm hoa nộ phóng, nói: "Đúng vậy, Liễu tổng cư nhiên biết ta, thật là vinh hạnh."

Lê Kiều Kiều cùng Liễu Khinh Ca khách sáo hai câu, không khỏi thở dài nói: "Tiểu Hoa nhà chúng ta, nga, không phải, Ngữ An, có thể được Liễu tổng chiếu cố thật là tam sinh hữu hạnh, bất quá Liễu tổng, ngươi giúp ta để ý Ngữ An, gần đây tên tra nam kia... Ngạch, bạn trai cũ của nàng vẫn luôn phiền nàng, ta..."

(Tâm hoa nộ phóng : sung sướng, hớn hở ; Tam sinh hữu hạnh : phúc đức ba đời)

Lê Kiều Kiều còn đang nói, Hoa Ngữ An mặt mày căng thẳng, ngăn Lê Kiều Kiều lại.

"Lê Kiều Kiều!"

Lê Kiều Kiều lúc này mới đình chỉ, nhưng không sao, Liễu Khinh Ca này là tổng tài tập đoàn Thiên Dực ở X thị, nhiều ít có chút thủ đoạn, nàng không phải sợ Thành Ý Văn sẽ làm chút gì với Hoa Ngữ An sao.

"Ân, ta đã biết."

Liễu Khinh Ca nhưng nghe lọt được lời nói của Lê Kiều Kiều, nàng nhìn thoáng qua Hoa Ngữ An, mày hơi chau lên.

Thời điểm Lê Kiều Kiều đang muốn rời đi, lại bị Hoa Ngữ An gọi lại.

"Lê Kiều Kiều, nói qua bao nhiêu lần không cần ăn nhiều thực phẩm rác rưởi như vậy."

Hoa Ngữ An tiến lên muốn đem mì gói gì gì đó trong xe đẩy của Lê Kiều Kiều lấy đi, lại bị Lê Kiều Kiều ngăn trở.

"Tiểu Hoa, đừng đừng đừng, một lần cuối cùng, ta về sau không ăn nữa!"

"Ngươi lần trước cũng là nói như vậy..."

"..."

Lê Kiều Kiều bị Hoa Ngữ An răn dạy vài câu, cuối cùng vẫn là đào thoát, sau đó Hoa Ngữ An lại cùng Liễu Khinh Ca đi quầy trả tiền.

"Bạn trai cũ của ngươi có quấn lấy ngươi không?"

Liễu Khinh Ca quả nhiên là nghe được, Hoa Ngữ An thở dài một hơi... Quả nhiên bàn về đẩy đồng đội vào hố lửa, Lê Kiều Kiều dám nhận đệ nhị, không ai dám nhận đệ nhất.

"Hắn không dám phiền ta, chỉ dám phiền Lê Kiều Kiều!"

Hoa Ngữ An có chút hận, Lê Kiều Kiều này thích nói bậy, nàng hận không thể xé miệng nàng.

"Cần hỗ trợ không?" Liễu Khinh Ca kiên nhẫn cùng Hoa Ngữ An nhận đồ, một bên lo lắng hỏi Hoa Ngữ An.

"Hắn cũng không làm gì đối với ta, mặc kệ hắn."

Hoa Ngữ An vốn đang muốn giúp Lê Kiều Kiều một phen, chính là vừa rồi lại bị Lê Kiều Kiều bán đứng, nàng tính toán để Thành Ý Văn tiếp tục ghê tởm Lê Kiều Kiều.

"Ân..." Liễu Khinh Ca nhẹ nhàng đáp lời, nhưng đáy lòng lại có vài phần so đo.

Hai người về đến nhà, Hoa Ngữ An lập tức cầm đồ ăn đi phòng bếp xử lý, vốn dĩ Liễu Khinh Ca muốn hỗ trợ, chính là mới vừa vào liền có điện thoại về công việc, nàng ra ban công hàn huyên thật lâu, thời điểm nàng kết thúc trò chuyện, Hoa Ngữ An đã chuẩn bị gần xong một bàn đồ ăn.

"Cà chua xào trứng, nấm hương xào thịt gà, canh tảo tía trứng hoa."

Hoa Ngữ An chỉ nấu hai người ăn, món ăn cũng bình thường, tự nhiên nấu cũng rất nhanh.

Liễu Khinh Ca nhìn một bàn đầy đồ ăn, tuy rằng đơn giản, nhưng trong lòng lại phảng phất nhiễm một tầng ấm áp như ánh mặt trời.

"Ăn cơm thôi!"

Hoa Ngữ An cùng Liễu Khinh Ca an tĩnh ăn, Liễu Khinh Ca mở miệng nói: "Ngươi bao nhiêu tuổi thì bắt đầu học nấu ăn?"

Liễu Khinh Ca tò mò, chính mình từ nhỏ đến lớn một đầu đều đặt ở công việc, đối với nấu ăn cơ hồ là dốt đặc cán mai.

"Đại học bắt đầu, khi đó ở trong ký túc xá sẽ trộm nấu một ít, sau đó toàn bộ bạn cùng phòng cùng nhau ăn."

Hoa Ngữ An nhớ tới thời đại học lúc ấy, thật là vô tâm vô phế, muốn cười liền cười, muốn khóc liền khóc, không cố kỵ gì.

"Sau này công tác, thời điểm rãnh rỗi, cũng sẽ nấu một vài món ăn."

Hoa Ngữ An là cảm thấy tự nấu cơm tương đối tiết kiếm tiền, hơn nữa lại hợp vệ sinh, cho nên lâu lâu chính mình cũng sẽ nấu đồ ăn để ăn.

"Ân, ăn rất ngon."

Liễu Khinh Ca đã ăn qua rất nhiều sơn trân hải vị, bất quá vẫn là loại cơm nhà phổ thông này ăn tốt nhất.

Hoa Ngữ An ngượng ngùng cười cười, mỗi lần Liễu Khinh Ca khen ngợi chính mình, nàng đều cảm thấy ngượng ngùng.

Lúc này, di động của Hoa Ngữ An vang lên, là Lê Kiều Kiều, Hoa Ngữ An không cam tâm tình nguyện mà tiếp.

"Uy."

"Tiểu Hoa! Tra nam kia nói muốn đi tìm ngươi!"

Hoa Ngữ An ngẩn người, cười lạnh nói: "Hắn lại không biết hiện tại ta ở chỗ nào."

"Không phải, hắn đang nháo ở ký túc xá của ngươi a!"

Hoa Ngữ An cả người chấn động... Ký túc xá, còn không phải ký túc xá mới vừa dọn đi sao?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dấm Nghiện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook