Dấm Nghiện

Chương 18: Ba nữ nhân một đài diễn

Văn Nhã Ai Cập Miêu

17/11/2020

Liễu Khinh Ca cùng Hoa Ngữ An đến công ty, trước đi bộ phận thiết kế, phát hiện bộ phận thiết kế có người ghé vào bàn làm việc ngủ, có người mới vừa pha cà phê xong, ngồi trên ghế biểu tình dại ra, Hoa Ngữ An nhìn cái trận thế này, đều không khỏi có chút đồng tình bọn họ... Xem quần áo của bọn họ, phỏng chừng là ở công ty làm suốt đêm...

Liễu Khinh Ca đi vào văn phòng của Lạc Phỉ, chỉ thấy Lạc Phỉ mày nhíu chặt nằm ngủ ở trên sô pha, trên bàn đều là bản vẽ, mà tay Lạc Phỉ còn đang cầm một cây bút.

Liễu Khinh Ca vừa thấy, cũng không có đánh thức Lạc Phỉ, mà lui đi ra ngoài, sau đó rời khỏi bộ phận thiết kế.

"Liễu tổng, không phải muốn gặp Lạc tổng sao?"

Hoa Ngữ An hỏi, chính là không khí trong bộ phận thiết kế bộ, thật là tử khí dày đặc a.

"Để nàng ngủ một lát đi, Ngữ An, gọi cho bọn hắn chút cơm hộp."

Liễu Khinh Ca biết Lạc Phỉ thực đua, hơn nữa mang theo một loại vô giải quật cường, đặc biệt là ở phương diện thiết kế, suốt đêm đuổi theo bản vẽ này, cũng không phải lần đầu tiên, Liễu Khinh Ca mỗi lần đều sẽ ở buổi sáng gọi cơm hộp cho nàng, chờ nàng tỉnh lại, tuyệt sẽ không đánh thức nàng.

Liễu Khinh Ca cả một ngày tiếp kiến không ít người, dù sao Hoa Ngữ An cũng nghe không hiểu lắm nội dụng giao bằng tiếng Quảng Đông của bọn họ, cho nên liền ngồi ở một bên, xử lý công việc của tổng công ty, có cả một đống bưu kiện chờ nàng trả lời đây.

Đến giữa trưa, Liễu Khinh Ca mới đi gặp Lạc Phỉ, Lạc Phỉ đã sớm tỉnh lại, ở bộ phận thiết kế bận rộn đi đi lại lại, lúc nhìn thấy Liễu Khinh Ca cùng Hoa Ngữ An, liền đi tới.

"Khinh Ca, ngươi tới vừa lúc, tới."

Lạc Phỉ mang Liễu Khinh Ca vào văn phòng của mình, mở ra một bản vẽ, cùng Liễu Khinh Ca phân tích nội dung bên trong.

"Ta cảm thấy không thành vấn đề." Liễu Khinh Ca nghe xong, cảm thấy không có vấn đề gì, Lạc Phỉ lúc này mới yên tâm lại, sau đó cuộn lại bản vẽ, mệt rã rời, nằm liệt trên ghế da.

"Ta đây nhiệm vụ xem như hoàn thành."

Lạc Phỉ duỗi cái eo lười, sau đó than dài một hơi, ánh mắt liếc về phía Hoa Ngữ An.

"Không bằng hôm nay chúng ta cùng đi ăn cơm chiều đi!"

Liễu Khinh Ca rất cẩn thận mà phát hiện phương hướng ánh mắt của Lạc Phỉ, hít sâu một hơi, nói: "Hảo."

Nghe được Liễu Khinh Ca đáp ứng, Lạc Phỉ cao hứng như một đứa nhỏ, phảng phất tất cả mệt mỏi đều quên hết, đứng dậy ôm ôm Liễu Khinh Ca.

"Khinh Ca yêu ngươi nhất."

Xong rồi, Lạc Phỉ đối với Hoa Ngữ An cười đến sáng lạn.

"Tiểu Hoa Tử, đêm nay gặp a!"

Nói xong Lạc Phỉ liền cầm bản vẽ đi ra ngoài, Liễu Khinh Ca lại nghe được cái xưng hô kia... Tiểu Hoa Tử... Không khỏi lại nhíu chặt mày, mắt đẹp lại tản ra vài phần khí lạnh.

Hoa Ngữ An bỗng nhiên cảm thấy lưng chợt lạnh... Sát khí từ đâu ra a?

Còn không chờ Ngữ An suy nghĩ cẩn thận, Liễu Khinh Ca liền đi ra ngoài, Hoa Ngữ An cũng lập tức đuổi kịp, cả một ngày hôm đó, Liễu Khinh Ca đều rất bận, nàng tựa hồ không phản ứng Hoa Ngữ An, thái độ lãnh đạm, làm Hoa Ngữ An có chút buồn bực... Như thế nào cảm giác Liễu Khinh Ca lại sinh khí rồi.

Thật vất vả tha tới giờ tan tầm, Liễu Khinh Ca cùng Hoa Ngữ An gặp lại Lạc Phỉ, liền cùng nhau chạy tới nhà ăn.

"Tiểu Hoa Tử, ngươi muốn ăn cái gì?"

"Tiểu Hoa Tử, ngươi ăn cái này không?"

"Tiểu Hoa Tử, cái này lần trước ta có ăn qua, cảm giác cũng không tệ lắm."

Lạc Phỉ liên tiếp nói không ngừng, trong miệng đều là Hoa Ngữ An, mà Hoa Ngữ An lại có chút khó khăn, nàng như thế nào cảm giác Liễu Khinh Ca ngồi ở bên cạnh truyền đến từng đợt sát khí a.

"Ha pi ——" Lạc Phỉ hắt xì một cái, bỗng nhiên cả người rùng mình...

"Như thế nào đột nhiên lạnh như vậy?"

Nhưng mà Lạc Phỉ cũng không có chú ý tới sắc mặt biến hóa của Liễu Khinh Ca, tiếp tục cùng Hoa Ngữ An giới thiệu món ăn của nhà ăn này.

"Cái kia Lạc tổng... Ta tùy ý là được, các ngươi gọi đi."

Hoa Ngữ An thật sự chịu không nổi bên cạnh vị kia truyền đến hơi thở lạnh băng, làm nàng như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, thập phần không thoải mái.

"Nga... Hảo đi!"

Lạc Phỉ rốt cuộc từ bỏ, nàng quay đầu nhìn về phía Liễu Khinh Ca, chỉ thấy ánh mắt của nàng nhìn mình còn mang theo ý vị sâu xa, hơn nữa trong mắt lạnh lẽo thập phần thấm người.

"Ai nha! Khinh Ca, ngươi đừng ghen, Tiểu Hoa Tử không phải lần đầu tiên tới Hongkong sao, đương nhiên phải hảo hảo giới thiệu một chút, ngươi vẫn là bằng hữu tối nhất của ta, moah moah!"

Nghe vậy, Hoa Ngữ An không khỏi rùng mình một cái, một là đến từ hàn ý của Liễu Khinh Ca, hai là đến từ lời nói buồn nôn của Lạc Phỉ.

"Ai cho ngươi tự tin?" Liễu Khinh Ca nheo lại nửa con mắt, mắt đẹp hàn ý càng sâu, rồi nói tiếp: "Ta chỉ là cảm thấy ngươi ồn ào."

Lạc Phỉ nhún vai, dù sao Liễu Khinh Ca sẽ không thừa nhận cảm xúc chân thật của chính mình, nàng cũng không tính toán dây dưa nhiều, đành phải gọi người phục vụ tới, bản thân đem đồ ăn trầm trồ khen ngợi.

Không khí trong lúc nhất thời... Thanh lãnh xuống...

"Cái kia... Liễu tổng cùng Lạc tổng thường xuyên tới nơi này?"

Hoa Ngữ An cảm thấy không khí có điểm xấu hổ, liền mở miệng muốn hóa giải loại xấu hổ này.

"Không có."

"Không có."

Cơ hồ là trăm miệng một lời, sau khi nói xong, Hoa Ngữ An lại cảm thấy xấu hổ hơn, Lạc Phỉ nghĩ nghĩ, mở miệng nói: "Ai, Khinh Ca, ta như thế nào cảm giác gần đây cảm xúc của ngươi không thể nào hảo a?"

Lạc Phỉ hiện tại mới phát hiện Liễu Khinh Ca sắc mặt không tốt, nhưng vào lúc này Liễu Khinh Ca lại thay đổi sắc mặt, trong mắt lạnh lẽo tan đi, khóe miệng gợi lên một mạt cười nhạt nhẽo.

"Ta thật sự hảo."

Lạc Phỉ nháy mắt ngây ra như phỗng... Bỗng nhiên cảm thấy... Liễu Khinh Ca nếu như phát triển ở giới giải trí, sợ là đạt tới cấp bậc ảnh hậu...

"Không cần như vậy a ~ ta ngày mai liền quay về X thị, đừng lãnh đạm với ta như vậy a!"

Lạc Phỉ lôi kéo cánh tay Liễu Khinh Ca, giống như đứa nhỏ lắc qua lắc lại, mà Liễu Khinh Ca cũng không có cự tuyệt, chỉ là trắng mắt liếc Lạc Phỉ một cái.

Cũng còn may Lạc Phỉ da mặt dày, nếu không Liễu Khinh Ca cũng sẽ không cùng nàng làm bằng hữu. Cũng còn may Lạc Phỉ da mặt siêu cấp dày, nếu không Liễu Khinh Ca sợ là ngay cả bằng hữu cũng không có.

Hoa Ngữ An nhìn Lạc Phỉ hướng Liễu Khinh Ca làm nũng, tuy nói Liễu Khinh Ca thoạt nhìn thực không thích Lạc Phỉ, nhưng có một ít chi tiết nhỏ có thể nhìn ra được, Liễu Khinh Ca thực dung túng tên bạn bè tốt này.

"Được rồi, vé máy bay mua chưa?"

Cảm xúc của Liễu Khinh Ca tựa hồ không còn lãnh như lúc nãy, Lạc Phỉ lúc này mới hì hì mà bật cười.

"Mua, nếu ta có một trợ lý thật tốt a ~"

Lạc Phỉ nói xong, ánh mắt trôi về hương Hoa Ngữ An, Hoa Ngữ An lập tức cúi đầu uống trà, làm bộ cái gì cũng không nghe thấy, nàng không cần gia nhập cái Tu La tràng này.

Liễu Khinh Ca lúc này ánh mắt bỗng nhiên sắc bén lên, cười nói: "Chỉ cần ngươi nói một câu, mỗi người trong bộ phận thiết kế của ngươi đều nguyện ý làm trợ lý cho ngươi."

Lực tương tác của Lạc Phỉ, Liễu Khinh Ca cũng không dám cùng chi tương đối, cũng bởi vì da mặt nàng dày, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói chuyện ma quỷ, loại kỹ năng này, nếu nàng không làm thiết kế sư, đẩy nàng đi làm tiêu thụ phỏng chừng áp dụng phi thường tốt.

"Khinh Ca, ngươi khen ta như vậy, ta sẽ mặt đỏ."

Tuy lời như thế, nhưng Lạc Phỉ nửa điểm cũng không có ý tứ muốn mặt đỏ, nhìn dáng vẻ của nàng đối với mị lực của mình vẫn là rất có tự tin.

Hoa Ngữ An yên lặng ngồi ở một bên... Nàng cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không nghe thấy, ta là một tiểu nhân vật trong suốt, đừng nhìn ta, đừng nhìn ta.

Thời điểm Hoa Ngữ An còn đang yên lặng cầu nguyện, một mỹ nữ cao gầy đi tới, Hoa Ngữ An không khỏi giương mắt nhìn nhìn người nọ, người nọ mặc một thân váy dài màu đỏ, khí chất ưu nhã mà đại khí, khóe miệng nàng vẫn luôn mang theo một mạt ý cười như có như không, trang điểm không tính là đậm, nhưng kia ngũ quan thâm thúy lại thập phần mỹ lệ, con lai sao?

"Hi, Phỉ Phỉ."

Nữ nhân kia dẫn đầu cùng Lạc Phỉ chào hỏi, còn Liễu Khinh Ca thân mình khuynh về phía sau, đôi tay ôm ngực, bất quá khóe miệng nàng lại là một mạt ý cười nghiền ngẫm, giống như đang chờ xem trò hay vậy.

Lạc Phỉ vừa thấy người tới, vốn dĩ nước trà đã tiến vào miệng thiếu chút nữa sặc ra tới.

Nàng vẻ mặt hoảng sợ ngước nhìn nữ nhân trước mắt, tay chân có chút hoảng loạn, giống như không biết nên xử sự như thế nào.

"Ngươi... Ngươi hảo! Cố tiểu thư..."

Lạc Phỉ miễn cưỡng đẩy ra một cái tươi cười, nếu nói đời này người nàng không muốn gặp nhất là ai, tuyệt đối là nữ nhân họ Cố này!

"Phỉ Phỉ vẫn như vậy minh diễm động lòng người."

Nữ nhân kia cười thực ưu nhã, nói chuyện cũng thập phần uyển nhu động lòng người, nhưng Lạc Phỉ lại có vẻ thập phần không thoải mái, thập phần hoảng loạn!

"Ha hả ha hả... Cố tiểu thư cũng vậy."

Lạc Phỉ cười gượng, hoàn toàn không có bộ dạng da mặt dày như vừa rồi, ngược lại Hoa Ngữ An nhìn ra được Lạc Phỉ sắc mặt giống như có chút hồng?

"Có thể mượn một bước nói chuyện không?"

Nàng nhàn nhạt nói một câu, Lạc Phỉ nhịn xuống xúc động cự tuyệt, cười ứng hạ, nữ nhân này không đắc tội được, nhưng nàng thật sự không dám gần nữ nhân này nữa!

Chờ hai người đi rồi, Hoa Ngữ An có chút tò mò hỏi: "Liễu tổng... Nữ nhân kia là ai?"

Liễu Khinh Ca cảm xúc hình như tốt rất nhiều, không có giả vờ giống như vừa rồi, mà là thật sự tốt lên.

"Thiên kim của chủ tịch tập đoàn Khôn Long ở Hongkong, cũng là phó tổng tập đoàn Khôn Long, Cố Phiên Vũ."

Hoa Ngữ An có nghe qua tập đoàn Khôn long, tập đoàn này cơ hồ là thương nghiệp long đầu của Hongkong, bất động sản cũng trải rộng ở các thành thị khác, tài lực cùng thực lực đều thập phần khổng lồ, Cố Phiên Vũ xuất hiện rất nhiều trên tạp chí, Hoa Ngữ An có thoáng xem qua, nhưng không nhớ rõ bộ dạng của nàng.

"Oa... Lần đầu tiên thấy người thật, cư nhiên xinh đẹp như vậy!"

Hoa Ngữ An chỉ là thấy qua nữ phó tổng tập đoàn Khôn Long ở trên tạp chí, hiện tại thấy người thật, mới phát hiện là một đại mỹ nhân.

Liễu Khinh Ca vừa nghe, nhướng mày, quay đầu nhìn về phía Hoa Ngữ An, khóe miệng mang theo ý cười rất nguy hiểm.

"Nàng đẹp hay là ta đẹp?"

Hoa Ngữ An hận không thể xé miệng mình... Chính mình đào cho mình một cái hố, hiện tại trực tiếp nhảy vào toi mạng a!

"Ngươi đẹp."

Không hề do dự, Hoa Ngữ An vì giữ được mạng chó, bày ra ý chí sống còn cực cường đại , bất quá nói thật, trong lòng Hoa Ngữ An, Liễu Khinh Ca xác thực đẹp hơn so Cố Phiên Vũ.

Tuy rằng ngũ quan của Cố Phiên Vũ ở trong đám người thực dễ dàng làm người khác kinh diễm, nhưng dung nhan của Liễu Khinh Ca lại là ngay từ đầu kinh diễm, là càng xem càng đẹp, phảng phất là giống như anh túc, làm người muốn ngừng mà không được.

(Anh Túc là cây thuốc phiện)

Liễu Khinh Ca cười khẽ, không hề nói gì, Hoa Ngữ An sau khi bảo trụ được mạng chó, lại tiếp tục truy vấn.

"Lạc tổng và Cố Phiên Vũ nhận thức từ lâu sao?"

Thoạt nhìn Lạc Phỉ tựa hồ có chút sợ hãi Cố Phiên Vũ, lúc này Liễu Khinh Ca quay đầu nhìn về phía Hoa Ngữ An, ánh mắt kia sắc bén giống như muốn xuyên thấu linh hồn.

"Ta mới phát hiện ngươi cùng Cố Phiên Vũ có điểm giống." Liễu Khinh Ca tựa hồ bừng tỉnh đại ngộ...

"Nơi nào giống, Liễu tổng ngươi đừng nói chuyện cười, Cố Phiên Vũ là một đại mỹ nữ..."

Hoa Ngữ An rất nhanh đẩy đẩy nói, nàng chịu không nổi người khác khen ngợi dung mạo của mình, tổng cảm thấy khó chịu.

"Không... Khí chất... Mặt mày đều cùng Cố Phiên Vũ có chút tương tự..."

Liễu Khinh Ca nói đến đây, khóe miệng gợi lên một mạt ý cười sung sướng, tự mình lẩm bẩm: "Nguyên lai..."

"A?"

Hoa Ngữ An không rõ nguyên do, Liễu Khinh Ca theo sau chỉ là nói một câu: "Lạc Phỉ cùng Cố Phiên Vũ là hai năm trước nhận thức."

Liễu Khinh Ca sau khi nói xong, chỉ cười không nói gì nữa, Hoa Ngữ An gật gật đầu, nàng cũng không dám tiếp tục bát quái, biết được càng nhiều, mạng chó càng nguy hiểm.

Liễu Khinh Ca làm như nghĩ thông suốt cái gì, tâm tình tựa hồ có chút sung sướng, khóe miệng vẫn luôn treo một nụ cười, cực thiển, lại rất đẹp...

Hoa Ngữ An tâm tình bỗng nhiên cũng sung sướng theo... Liễu tổng cười thật là đẹp mắt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dấm Nghiện

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook