Trang Chủ
Huyền Huyễn
Đại Xà Vương Thỉnh Bò Đi
Vừa Gặp Đã Thương

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Tuyết… Tuyết vương gia…” Ba cung nữ vừa rồi còn vênh váo ngút trời giống như gặp quỷ, toàn thân run rẩy không ngớt.

Miên Miên ngước mắt nhìn người đến lập tức kinh ngạc, a… Nam nhân thật xinh đẹp nha… Tóc đen phất phới trong gió, da thịt trắng nõn tựa như vừa trứng gà mới bóc, đôi mắt màu tím nhạt lóe ra hào quang óng ánh, lông mi thật dài cong như cây quạt, cảm giác hoàn mỹ không chân thực… Mà mùi thơm nhàn nhạt từ người hắn bay ra làm cho nàng thư thái không thôi, chỉ là…

Chỉ là, nam nhân hoàn mỹ như thế lại ngồi xe lăn, mặc dù như thế sự hoàn mỹ của hắn vẫn khiến Miên Miên quên hô hấp.

“Bất kể là người hay xà, đều phải có lòng khoan dung.” Tiếng nói dễ nghe của nam tử vẫn thản nhiên cất lên.

“Dạ dạ, nô tài biết sai rồi, biết sai rồi.” Nghe vậy ba cung nữ đều quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu nhận sai, trên trán đã trầy da chảy máu, các nàng vẫn không dám dừng lại, hành vi quỷ dị như vậy khiến Miên Miên có chút nhíu mày, các nàng vì sao phải sợ hắn như vậy? Hắn thoạt nhìn đáng sợ như vậy sao?

“Đi xuống đi.” Một lúc sau, nam tử này mới nhàn nhạt mở miệng.

“Tạ vương gia, tạ vương gia.” Ba cung nữ như trút được gánh nặng vội cắm đầu tạ ơn, tiếp đó nhanh chóng lảo đảo chạy vào hẻm nhỏ.

Miên Miên nhìn hắn cảm kích nói: “Cảm ơn ngươi.”

Nam tử nghe vậy thuận tay ném cho nàng một cái khăn tay, Miên Miên thấy thế cầm lấy khăn tay từ từ lau nước mắt trên mặt cùng với chỗ bị đánh đau đớn, mùi thơm trên khăn tay khiến Miên Miên bất giác mỉm cười, mùi hương thật dễ chịu.

“Mềm yếu nhất định bị khi phụ sỉ nhục.” Nam tử nhìn nàng thản nhiên nói, sau đó ngước mắt nhìn lên bầu trời, mặt trăng giờ phút này vừa vặn chiếu vào gương mặt anh tuấn của hắn, khiến hắn xinh đẹp như kim cương làm người ta hoa mắt, ngay một khắc này, tim đột nhiên ngăn không được nhảy loạn lên, một loại cảm xúc khó nói nên lời đang từ từ xông vào lòng nàng.

“A, khăn tay của ngươi.” Miên Miên ngẩn ra, nhìn nam tử lăn xe từ từ đi xa.

“Ném đi.” Hắn cũng không quay đầu lại nói.

Miên Miên vội đứng dậy chạy đến trước mặt hắn thành khẩn nói: “Ngươi ở nơi nào, ta tiễn ngươi trở về.”

“Bỏ đi.”

“Ta đưa ngươi đi.”

“Đi, nhanh.” Hắn cao giọng, Miên Miên thấy thế lui về sau một bước, nam tử lần nữa lăn xe đi về phía trước, Miên Miên lặng đi vài giây rồi lại đi lên phía trước trực tiếp ở sau đẩy xe lăn hắn đi về trước.

“Ngươi muốn chết phải không?” Nam tử lạnh lùng cảnh cáo.

“Ngươi đã nói, phải biết khoan dung người, nhưng ta muốn nói cho ngươi biết một câu khác, đó chính là tri ân đồ báo (có ơn tất báo), dù cho ngươi giết ta, ta cũng sẽ không hối hận, dù sao… Dù sao ta cũng không thuộc về thế giới này, chết có sao đâu!” Miên Miên cố chấp nói.

Nghe vậy, nam tử thoáng dừng một chút, nói tiếp: “Ngươi thật không sợ chết?”

“Sợ!” Miên Miên không cần suy nghĩ liền thành thật trả lời.

Nghe vậy, nam tử đột nhiên cười cười, thấy thế Miên Miên cũng nhếch miệng cười cười, chỉ là nàng đơn thuần cũng không biết vừa rồi nguy hiểm cỡ nào, những cao thủ khát máu trốn trong bóng tối kia, chỉ cần nam tử phát tín hiệu, sẽ gặp như gió lốc xuất hiện, chỉ cần bọn họ vừa xuất hiện, trên mặt đất tất sẽ lưu lại thi thể, mà nàng thiếu chút nữa đã đi vào con đường chết…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đại Xà Vương Thỉnh Bò Đi

Avatar
Vienna03:09 17/09/2014
think truyen nay, nhung minh cung muon biet them ve tinh yeu Hach Uyva Mien Mien o hien ddai..
Avatar
Tuyet21:08 31/08/2014
Truyen nay zui ne

BÌNH LUẬN FACEBOOK