Đại Thúc Ngự Lang Chiến

Chương 198: Đúng người

Phong Nhã

25/03/2021

Lăng Vũ vừa trấn an Lăng Nặc, vừa nhanh chóng chạy ra đường cái, muốn đón một chiếc taxi. Nhưng những tài xế xe kia nhìn thấy người Lăng Vũ ôm bị thương rất nghiêm trọng, một đám đều lắc đầu. Lăng Vũ phi thường sốt ruột, vì thế liền vội quát Âu Dương Hạo.

"Tiểu Hạo, nhanh lên gọi xe tới. Tiểu Nặc ca sắp không được! Nhanh lên đi!"

Lăng Vũ giờ phút này phi thường lo âu cùng khổ sở. Đây là người thân duy nhất của mình ở thành phố này mà sinh mạng đang gặp nguy hiểm, làm Lăng Vũ hối hận đã thả đám người kia chạy. Hiện tại Lăng Vũ có loại xúc động muốn đem đám người xấu kia xé xác.

Tiểu Nặc ca bị tên cặn bã kia lăng nhục thành dáng vẻ này, may mắn mình gặp, bằng không......!

Lăng Vũ không dám tưởng tượng cái kết quả kia, mà hiện tại chỉ nghĩ mau tới bệnh viện, đem người hơi thở mỏng manh này giao cho bác sĩ trị liệu. Lăng Vũ tin tưởng chỉ cần tốc độ mau một chút sẽ có thể cứu người, cho nên hiện tại mọi hy vọng đều đặt ở trên người Âu Dương Hạo.

Nghe được Lăng Vũ nói làm Âu Dương Hạo không dám chậm trễ một khắc, lập tức liền móc điện thoại di động ra gọi. Sau đó sắc mặt hắn ngưng trọng phân phó một câu liền cúp điện thoại.

Lo lắng nhìn Lăng Vũ, Âu Dương Hạo biết Lăng Vũ biết người này, bằng không Lăng Vũ cũng sẽ không lộ lo âu bất an. Bộ dáng kia tựa hồ ước gì giờ phút này lập tức liền tới bệnh viện. Hắn cũng bị cảm nhiễm, nóng vội gọi điện thoại thúc giục tài xế nhanh chạy tới.

May mắn tài xế động tác thực mau, không đến năm phút liền lại đây. Nhưng đối với Lăng Vũ mà nói, năm phút liền giống như một thế kỷ vậy, chờ đến càng thêm hoảng hốt cùng bất an.

Chờ thêm một giây, Tiểu Nặc ca liền tăng nguy hiểm thêm một phần! Cho nên cần nhanh tới bệnh viện!

Nôn nóng nhìn đường, trong miệng thúc giục tài xế mau một chút, sau đó lại không ngừng trấn an Lăng Nặc:

"Tiểu Nặc ca, chúng ta liền đến bệnh viện, nhất định phải kiên trì biết không?"

Nhìn Lăng Nặc cơ hồ không hô hấp, Lăng Vũ lần đầu cảm thấy một người thế nhưng có thể yếu ớt đến nước này. Thấy Lăng Nặc chậm rãi kề cận cái chết làm Lăng Vũ phi thường bất lực, cũng phi thường mờ mịt.

Đây là hiện thực tàn nhẫn a!

Bi thống nhìn Lăng Nặc yếu ớt trong lòng ngực, Lăng Vũ ánh mắt đều là bi thương, trong lòng cũng vẫn luôn hy vọng Lăng Nặc có thể kiên trì.

Ngồi ở ghế phụ, Âu Dương Hạo cảm nhận được Lăng Vũ bi thống cùng vội vàng, cho nên cũng ở một bên thúc giục tài xế mau một chút.

Khi tới bệnh viện, Lăng Vũ lập tức ôm Lăng Nặc lao xuống xe, sau đó chạy hướng vào trong. Bác sĩ cũng không dám chậm trễ, lập tức đem Lăng Nặc đặt ở trên giường di động đẩy nhanh vào phòng cấp cứu. Nhìn thấy Lăng Nặc đã vào phòng cấp cứu, Lăng Vũ vẫn là không dám thả lỏng. Khi chưa thấy Lăng Nặc an toàn từ bên trong đẩy ra một khắc cũng không thể yên tâm. Hiện tại chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, chờ đợi bác sĩ cứu Lăng Nặc.

Âu Dương Hạo chạy theo sau, nhìn thấy Lăng Vũ đi lại ở cửa phòng cấp cứu, liền nhanh chóng đi đến bên cạnh. Sau đó hắn duỗi tay đem người lo âu bất an ôm ở trong lồng ngực, nhẹ nhàng trấn an. Hai người cứ như vậy lẳng lặng đợi ở trên hành lang.

Hai người ôm lẫn nhau im lặng. Hình ảnh này làm cho những người đi ngang đều liếc mắt nhìn. Nhưng mà hai người đã không thể chú ý nhiều như vậy. Bọn họ hiện tại tâm tư đều ở trên người Lăng Nặc đang cấp cứu, cái khác đã muốn quan tâm.

Vài ngày sau.

"Tới, uống một chút! Cái này là canh bổ, em hầm thật lâu đó!"

Lăng Vũ hứng thú bừng bừng bưng canh đút cho Lăng Nặc ăn, vừa đút vừa giới thiệu canh này làm như thế nào.

"Được rồi, Vũ Nhi, anh tự mình uống! Anh tự mình có thể!"

Lăng Nặc nhỏ giọng nói, trên mặt toàn là xấu hổ.

"Sao có thể. Anh là người bệnh, người bệnh nên có người chăm sóc! Không có việc gì! Dù sao em đang nhàn rỗi! Để cho em chăm sóc anh đi! Mà anh đó, chỉ cần hưởng thụ là được! Nào mau uống canh! Chờ lạnh liền uống không ngon!"

Lăng Vũ nói, lại cự tuyệt Lăng Nặc duỗi lại lấy chén canh kia, sau đó cầm cái muỗng chậm rãi mút đưa tới bên miệng Lăng Nặc.

Nhìn Lăng Vũ kiên trì, Lăng Nặc có chút bất đắc dĩ tiếp thu. Nhưng mà rồi lại làm hắn cảm thấy có chút thẹn thùng. Dù sao hắn cũng đã ba mươi mấy tuổi, lại còn để cho Lăng Vũ đút mình ăn. Nhưng Lăng Vũ lại kiên trì, làm hắn có chút không đành lòng cự tuyệt ý tốt, chỉ có thể lo sợ không yên tiếp thu.

Nhìn Lăng Vũ tận tâm tận lực chiếu cố chính mình, Lăng Nặc hốc mắt hơi hơi ướt át, cảm động cũng ở trong lòng đột nhiên sinh ra. Từ lần đó hắn kỳ tích tỉnh lại, Lăng Vũ vẫn luôn cực nhọc ngày đêm, không nghỉ ngơi ở bên cạnh chiếu cố hắn. Tận tâm tận lực chiếu cố, cũng không có tính toán gì, đơn thuần chăm lo. Nếu muốn nói có mục đích gì, thì đó chính là chờ mong hắn có thể mau chóng khôi phục lại.

Đây là tình thân sao?

Lăng Nặc dưới đáy lòng nhẹ nhàng hỏi chính mình. Mà cái ý niệm này làm Lăng Nặc đột nhiên nhớ tới mười mấy năm cũng chưa gặp cha mẹ. Lăng Nặc đột nhiên có chút vội vàng muốn trở về nhìn xem cha mẹ.

Dù lúc trước cha mẹ giận như thế nào, cũng chỉ là vì hắn hành động nông nổi mới như vậy. Thử hỏi cha mẹ nào nghe được con trai mình đồng tính có thể bảo trì bình tĩnh?

Mà lúc trước bởi vì hắn còn trẻ con bồng bột, một mặt vì cho rằng cha mẹ tư tưởng cũ kĩ không hiểu, cho nên mới nói những lời khiến cha mẹ nổi điên.

"Chúng tao không có đứa con biến thái, cút khỏi nhà!"

Chính những lời này làm hắn mất đi lý trí chạy ra khỏi nhà. Đã mười năm qua hắn không có trở về xem qua cha mẹ lần nào HunhHn786.

Hiện tại ngẫm lại lúc trước hành vi của hắn buồn cười cỡ nào. Không có cái gì hơn được tình thân, dù hắn ở ngoài nhiều năm, bên cạnh có không ít người, nhưng những người đó cũng không có cho hắn quan tâm thực sự. Bọn họ mỗi người đều có ý đồ thực rõ ràng. Ở trên giường thỏa mãn thì giả mù sa mưa nói lời âu yếm buồn cười, nói xong hoàn toàn không để trong lòng. Sau đó có gặp ở trên đường, bọn họ cũng đều không có khả năng chào hỏi, chỉ là hờ hững đi qua.

Chỉ có ở trong khách sạn xa hoa, trong căn phòng đầy ái muội, bọn họ mới có thể biểu hiện "thân mật khăng khít".

Tình cảm dối trá như vậy làm hắn cũng thành người lạnh lùng không cho ai tình cảm. Hắn biết, dù mình thật lòng, đến cuối cùng chỉ có mình bị thương, một mình nhấm nháp đau khổ. Cho nên hắn cự tuyệt mở lòng.

Nếu chỉ là gặp dịp thì chơi, cần gì phải quá nghiêm túc chứ!

Cho rằng chính mình sẽ cứ như vậy mơ màng hồ đồ sống cả đời, lại không ngờ rằng báo ứng tới. Hắn thật sự biến thành một Ngưu Lang đê tiện ngàn người cưỡi. Bị nhục nhã như vậy làm hắn rất muốn cứ như vậy chết đi. Mà càng không ngờ hắn được cứu bởi người hắn đã từng hận và hãm hại.

Đây là ông trời cho mình một cơ hội bắt đầu làm lại cuộc đời, nếu như vậy cần gì phải tự sa ngã nữa chứ? Hơn nữa Lăng Vũ lại chờ mong mình nhanh khỏe lên, mình vì sao phải tùy hứng muốn tìm chết? Coi như mình được sinh ra lần nữa đi, một lần nữa bắt đầu cuộc sống mới. Chỉ là đối với Lăng Vũ......

Lăng Nặc giờ phút này tâm tràn đầy áy náy. Vừa thấy Lăng Vũ bận trước bận sau bộ dạng nghiêm túc, làm hắn càng áy náy không thôi. Hắn thật sự nghĩ không ra lúc trước mình như thế nào lại nhẫn tâm đem đứa em thiện lương đẩy cho ma quỷ. Hắn cũng không biết lúc trước rốt cuộc đã xảy ra cái gì, làm Lăng Vũ quên mất những cái đó.

Hắn nhớ rõ đã đem Lăng Vũ giới thiệu cho ma quỷ kia, nhưng vì cái gì Lăng Vũ không ghi hận chứ? Tựa hồ đối với sự kiện kia Lăng Vũ căn bản không có ấn tượng. Chẳng lẽ nơi nào xảy ra sai lầm?

Lăng Nặc không ngừng ở trong đầu nghĩ chuyện này. Nhưng cuối cùng lại không có kết quả, vì thế hắn liền từ bỏ.

Bất quá hắn vẫn là phải hướng Lăng Vũ nói tiếng xin lỗi. Mặc kệ lúc trước sự tình kia là dạng gì, hắn sai vẫn là cấu thành, cho nên hắn cần xin lỗi Lăng Vũ. Cho dù lời xin lỗi tới quá trễ, có lẽ cũng không thể dùng, nhưng hắn vẫn chân thành nói ra. Ít nhất có thể cho hắn giảm áy náy một chút.

Lôi kéo Lăng Vũ còn đang bận rộn, Lăng Nặc nhẹ nhàng vỗ vỗ mép giường bệnh, ý bảo Lăng Vũ ngồi.

Vốn đang sửa sang lại phòng bệnh Lăng Vũ đột nhiên bị Lăng Nặc kéo một chút, bảo ngồi. Cái này làm cho Lăng Vũ thực vui vẻ, buông đồ vật, sau đó dựa theo ý Lăng Nặc ngồi xuống.

"Tiểu Nặc ca, làm sao vậy? Có phải thực buồn hay không? Cho nên muốn cùng em nói chuyện phiếm?"

Nhìn thấy Lăng Vũ không có bất luận ngụy trang gì, chân thành tươi cười, Lăng Nặc thấy thật thích. Trong đầu lại lướt qua việc làm trước kia, làm vui mừng lại thực mau bị áy náy tràn ngập. Dùng ánh mắt tràn đầy áy náy nhìn Lăng Vũ, Lăng Nặc chân thành nói.

"Thực xin lỗi! Vũ Nhi!"

Không thể hiểu được ý Lăng Nặc, Lăng Vũ khó hiểu nhăn nhăn mày sau đó lại buông lỏng ra. Lăng Vũ phỏng đoán Lăng Nặc là vì hành vi cự tuyệt mình ngăn cản hắn tìm chết mà xin lỗi. Vì thế Lăng Vũ liền nắm chặt tay Lăng Nặc ôn hòa mỉm cười nói:

"Như thế nào đột nhiên xin lỗi em? Lôi kéo không cho anh đi tìm chết vì không muốn hai bác thương tâm, bằng không em đã không quản anh đâu!"

Lăng Vũ cố ý nói như vậy, sau đó đối với Lăng Nặc vứt ánh mắt xem thường. Tựa hồ cứu Lăng Nặc cũng không phải là vì Lăng Nặc, mà là vì cha mẹ Lăng Nặc.

Nhìn Lăng Vũ lộ ra biểu tình nghịch ngợm, Lăng Nặc nhẹ nhàng bật cười, nhưng lại không nói ra, mà là phụ họa gật đầu. Hắn biết Lăng Vũ "dụng tâm" trong lòng lại là ấm áp. Hắn biết Lăng Vũ thật sự quên mất những sự tình lúc trước đã phát sinh. Nhưng trong lòng hắn cũng không một tia may mắn, mà càng thêm áy náy. Hắn biết đời này hắn nợ Lăng Vũ, làm như thế nào cũng không trả xong.

Bỗng nhiên, Lăng Nặc nhớ đến thời gian trước Minh Hiên đến tìm mình. Hắn rất tò mò. Nếu Minh Hiên không có chết, vậy vì cái gì không thấy ở cùng Lăng Vũ?

Mà ngày đó xem thần thái Minh Hiên, rõ ràng vẫn là rất yêu Lăng Vũ. Nhưng vì cái gì mấy ngày nay hắn cũng chưa thấy Lăng Vũ về nhà, mà Minh Hiên cũng không có xuất hiện ở bên cạnh Lăng Vũ. Dựa theo tính cách Minh Hiên, không có khả năng để Lăng Vũ ở bên ngoài lâu như vậy. Nhưng mấy ngày nay trừ tổng tài Âu Dương Hạo, Lam Phi tập đoàn Lam thị cùng một người không biết tên mặt lạnh như băng xuất hiện ở phòng bệnh, cũng chưa thấy được Minh Hiên.

Tò mò hắn thử dò hỏi Lăng Vũ:

"Vũ Nhi, sao không thấy Minh Hiên tới a? Các người không phải luôn như hình với bóng sao?"

Lăng Nặc vừa hỏi vừa cẩn thận quan sát biểu tình Lăng Vũ biến hóa. Quả nhiên khi hỏi đến Minh Hiên, sắc mặt Lăng Vũ lập tức trở nên thật không tốt, phát ra ưu thương, trong mắt cũng toàn là đau xót.

Lăng Vũ biến hóa lớn như vậy, làm Lăng Nặc thực kinh ngạc. Hắn không nghĩ tới mình vô tâm hỏi lại làm Lăng Vũ trở nên ưu thương.

Xem ra Lăng Vũ cùng Minh Hiên đích xác đã xảy ra vấn đề gì, bằng không cũng sẽ không làm Lăng Vũ trước sau biến hóa lớn như vậy!

Mặc kệ thế nào, Minh Hiên yêu Lăng Vũ là thật sự, bằng không cũng sẽ không vì chuyện đã qua mười năm mà đến tìm hắn hỏi rõ. Có lẽ hai người bọn họ đã xảy ra hiểu lầm, bằng không dựa theo tình cảm hai người bọn họ sao có thể thành nông nỗi.

Có lẽ là ôm tâm tư muốn đền bù sai lầm, Lăng Nặc muốn thử nói với Lăng Vũ là tình yêu của Minh Hiên không thay đổi. Hắn không muốn một cặp xứng đôi như vậy bởi vì lý do nào đó hiểu lầm mà tách ra, sau đó từng người ở trong lòng tiếc nuối.

"Vũ Nhi, em cùng Minh Hiên sao……"

Không đợi Lăng Nặc đem lời nói ra, cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra. Âu Dương Hạo từ bên ngoài tiến vào. Tiếng mở cửa trong phòng bệnh yên tĩnh đặc biệt vang dội, khiến hai người trong phòng đều giật mình một chút. Sau đó hai người lại đồng thời đem tầm mắt đặt ở trên người Âu Dương Hạo.

Cảm nhận được tầm mắt hai người, làm Âu Dương Hạo có chút không được tự nhiên gãi gãi đầu, sau đó liền vui vẻ đi đến bên cạnh Lăng Vũ.

"Vũ ca ca, em tới rồi!"

Âu Dương Hạo làm nũng ôm Lăng Vũ nói, hoàn toàn không màng còn có Lăng Nặc ở đây. Mà Lăng Nặc tựa hồ đã quen, hắn cũng không kinh ngạc, ngược lại dùng ánh mắt hài hước nhìn Lăng Vũ. Lăng Vũ mỗi lần đều đỏ thẫm mặt, sau đó liền quát lớn Âu Dương Hạo chẳng phân biệt trường hợp liền tùy tiện loạn ôm.

Nhưng mà Âu Dương Hạo mỗi lần đều chỉ là cười hì hì nhìn Lăng Vũ, cũng không bởi vì Lăng Vũ quát lớn mà lộ ra không vui. Lăng Vũ rất là bất đắc dĩ, vì thế liền chỉ có thể xin lỗi nhìn về phía Lăng Nặc. Mà giờ phút này, Lăng Nặc lại đem tầm mắt đặt ở cửa phòng bệnh. Bởi vì hắn biết lập tức lại sẽ có một người từ bên ngoài vọt vào.

Quả nhiên……

"Thằng nhóc này, mỗi lần động tác đều nhanh như vậy. Cậu kiếp trước chẳng lẽ là con thỏ sao?"

Vừa vào cửa Lam Phi liền tức giận nói với Âu Dương Hạo. Thời điểm đối mặt Lăng Vũ, biểu tình không vui lập tức liền biến hóa thành vui vẻ. Tốc độ đổi sắc mặt có thể so với diễn viên kinh kịch đổi mặt nạ, làm ba người ở đây líu lưỡi.

"Lăng Vũ, tôi tới rồi!"

Nhưng mà mỗi lần, Lăng Vũ đều không đi để ý tới Lam Phi nhiệt tình, lạnh mặt bỏ qua. Làm cho Lam Phi mỗi lần đều lộ ra bộ mặt ai oán.

"Lăng Vũ, anh còn chưa tha thứ cho tôi sao? Tôi đã giải thích đó không phải tôi chủ động, là người phụ nữ kia tự mình lao đến, anh vì cái gì không tin tôi? Còn nữa, đầu gỗ có thể làm chứng. Lăng Vũ, anh đừng đối với tôi như vậy được không? Anh như vậy tôi sẽ thương tâm! Về sau bảo đảm sẽ không tái phạm, về sau tôi chỉ hôn anh thôi!"

Lam Phi sốt ruột giải thích, nhưng mà ban đầu đứng đắn về sau lại trở nên không đứng đắn. Lam Phi thế nhưng lớn mật nói khiến Lăng Vũ mặt đỏ tai hồng, hoàn toàn không có bộ dạng sám hối. Chính là bởi vì như vậy, Lăng Vũ mới mỗi lần đều không đi để ý tới Lam Phi, mà là trực tiếp bỏ qua. Lam Phi buồn bực chỉ có thể ngồi ở một bên nhìn ba người vừa nói vừa cười.

Nhìn Lam Phi chịu khổ, Âu Dương Hạo cười cười, sau đó khiêu khích hướng Lam Phi vứt ánh mắt đắc ý. Mỗi lần đều làm Lam Phi tức muốn chết. Bởi vì Lăng Vũ bên cạnh, cho nên hắn chỉ có tận lực chịu đựng không cùng Âu Dương Hạo so đo.

Chuông điện thoại Âu Dương Hạo vang lên, hắn không thể không buông Lăng Vũ ra lấy điện thoại. Khi nhìn thấy số gọi đến, Âu Dương Hạo liền không chút nào hàm hồ đem điện thoại đưa cho Lăng Vũ nói:

"Vũ ca ca, tìm anh!"

Nghe được Âu Dương Hạo nói tìm mình, Lăng Vũ nghi hoặc tiếp nhận điện thoại. Khi nhìn thấy tên người gọi, Lăng Vũ mới tan đi vẻ mặt nghi hoặc. Bởi vì đến bây giờ cũng chưa mua điện thoại, nếu mấy người trong bọn họ muốn tìm Lăng Vũ sẽ gọi về nhà hoặc gọi lẫn nhau tìm Lăng Vũ HunhHn786.

Chỉ là không biết A Giác giờ phút này gọi điện thoại tìm là có chuyện gì?

Xin lỗi Lăng Nặc, sau đó Lăng Vũ lại hướng hai người bên người nói một chút liền đi ra khỏi phòng bệnh.

Sau khi ra khỏi phòng bệnh, Lăng Vũ mới nhanh chóng ấn nút nghe. Giọng Lãnh Giác từ bên kia vang lên, mà trong giọng nói lạnh lùng có chút hoảng loạn cùng lo âu.

"Là Tiểu Vũ sao? Hiện tại lập tức tới bệnh viện Dung Hợp! Nhanh lên!"

Bệnh viện Dung Hợp? Là bệnh viện lớn nhất thành phố! A Giác như thế nào ở nơi đó?

Nghi vấn hiện lên trong đầu Lăng Vũ.

"A Giác, đã xảy ra chuyện gì? Sao chạy đến đi nơi đó rồi?"

Lăng Vũ lo lắng dò hỏi.

Nghe ra Lăng Vũ lo lắng, Lãnh Giác lại không trấn an, mà là tiếp tục thúc giục.

"Tiểu Vũ, hiện tại không có thời gian giải thích, nhanh đến đây, tới rồi lại nói!"

Lãnh Giác nôn nóng cùng lo lắng, Lăng Vũ vì thế liền đáp ứng.

Đi vào phòng bệnh, Lăng Vũ nói với ba người đang trầm mặc.

"Các cậu chiếu cố Tiểu Nặc ca một chút, tôi hiện tại phải đi ra ngoài. Buổi tối các cậu tự mình ăn cơm, có khả năng tôi khuya mới trở về!"

Nghe được Lăng Vũ vội vàng muốn đi, Âu Dương Hạo lập tức lo lắng hỏi:

"Vũ ca ca, đã xảy ra chuyện gì sao? Đầu gỗ tìm anh làm gì?"

Mà Lam Phi cũng nhìn chằm chằm Lăng Vũ, trong mắt toàn là dò hỏi cùng lo lắng. Nhưng mà Lăng Vũ cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra cái gì, cho nên không có biện pháp giải thích.

"Tiểu Nặc ca, em phải đi ra ngoài, anh tự chiếu cố chính mình. Nếu không có việc gì, ngày mai em sẽ đến."

Biết Lăng Vũ khẳng định có chuyện quan trọng muốn đi xử lý, Lăng Nặc gật gật đầu, sau đó đối với Lăng Vũ trấn an.

"Anh không có việc gì, em nhanh đi thôi! Đừng chậm trễ sự tình!"

Lăng Nặc thúc giục Lăng Vũ nhanh đi, mà hắn tỏ vẻ chính mình có thể tự chăm sóc chính mình.

Được Lăng Nặc bảo đảm, Lăng Vũ gật gật đầu, sau đó liền xoay người rời đi.

Âu Dương Hạo cùng Lam Phi nhìn nhau một chút, hai bên đều biết ý đối phương, vì thế hai người liền ăn ý đứng dậy chào Lăng Nặc, sau đó đuổi theo Lăng Vũ.

Nhìn đột phòng bệnh đột nhiên yên tĩnh, Lăng Nặc tự dưng thấy lo âu, rồi sau đó lại thấy phiền muộn.

Quả nhiên…… Hắn vẫn là không có biện pháp thích ứng lẻ loi tịch mịch khi một mình.

Nhìn hai người kia vì Lăng Vũ mà lộ vẻ mặt lo lắng, cảm giác được người dùng tâm che chở. Lăng Nặc không biết về sau có mình có cơ hội nếm thử hay không. Nhẹ nhàng thở dài một hơi, tầm mắt cũng lơ đãng dừng ở cửa sổ.

Chỉ là vừa nhìn lại làm Lăng Nặc thấy được một cái đầu phản chiếu ở trên kính cửa sổ. Nghi hoặc quay đầu nhìn về phía cửa, Lăng Nặc thấy một người không tính cao lớn khuôn mặt rất trẻ đang trộm đứng ở cửa nhìn vào. Khi bị Lăng Nặc phát hiện, người kia lập tức hoảng loạn như là làm chuyện xấu, vẻ mặt xấu hổ đứng ở cửa, không biết như thế nào cho phải.

Nhìn thấy vẻ mặt đáng yêu kia, Lăng Nặc không tự giác mà cười. Cái này làm cho người đứng ở cửa càng thêm không biết làm sao, trên mặt cũng lộ ra đỏ ửng.

"Tôi…… tôi… thực xin lỗi. Tôi… không phải cố ý nhìn lén anh!"

Người kia lắp bắp giải thích, trên mặt cũng che kín hoảng loạn, như là sợ Lăng Nặc sẽ trách hắn. Phản ứng đáng yêu làm Lăng Nặc càng cười nhiều hơn. Nhưng nụ cười kia lại không hề trào phúng, mà là thản nhiên vui vẻ cười.

Khi đối thượng hoảng loạn, Lăng Nặc nhẹ giọng nói:

"Vào đi! Đứng ở bên ngoài không mệt a! Vừa lúc tôi cũng nhàm chán, không bằng cùng nhau nói chuyện phiếm đi!"

Lăng Nặc thật tâm mời, cái này làm cho người kia có chút thụ sủng nhược kinh, trên mặt cũng treo thần sắc kinh hỉ. Hắn thật cẩn thận đi vào. Một đường do dự hướng đến bên giường, sau đó hắn từ bên cạnh kéo qua một cái ghế ngồi xuống.

Nhìn người kia thật cẩn thận, Lăng Nặc như cũ vẫn duy trì nụ cười nhu hòa. Sau khi người kia ngồi xuống, Lăng Nặc liền nói:

"Sao đứng ở cửa phòng bệnh của tôi? Có phải có ý đồ gì hay không?"

Lăng Nặc cố ý nói như vậy, kỳ thật đáy lòng biết người này đơn thuần cũng không có ý đồ bất lương gì. Nhưng vừa thấy động tác hắn thật cẩn thận, sợ làm mình tức giận, Lăng Nặc đột nhiên muốn trêu chọc một chút.

Quả nhiên……

Khi nghe được Lăng Nặc nghiêm túc hỏi, người kia lập tức sợ tới mức từ trên ghế đứng lên, sau đó vội vàng xua tay giải thích.

"Không…… Không, tôi không có ý đồ gì. Tôi chỉ là…… Chỉ là……"

Đột nhiên cảm thấy có chút khó có thể mở miệng, trên mặt cũng bởi vì không thể giải thích mà nghẹn đến mức đỏ bừng. Người này đáng yêu như vậy làm Lăng Nặc càng thêm muốn trêu chọc.

"Chỉ là cái gì a?"

Lăng Nặc tiếp tục truy hỏi.

Nghe được Lăng Nặc truy hỏi, ánh mắt hắn bắt đầu có chút mơ hồ không dám nhìn Lăng Nặc. Nhưng mà Lăng Nặc tựa hồ còn chưa muốn buông tha, cho nên liền nhìn chằm chằm vào đối phương.

Bị Lăng Nặc nhìn chằm chằm, trong lòng hắn càng thêm hoảng hốt, tim đập cũng gia tốc. Cúi đầu bẻ ngón tay, hắn muốn mượn hành động này giảm bớt hoảng loạn. Nhưng ánh mắt Lăng Nặc nóng rực làm hắn vô pháp bỏ qua.

Tựa hồ bị Lăng Nặc nhìn chằm chằm không tha, hắn như là lấy dũng khí quyết tâm chậm rãi ngẩng đầu đón nhận.

"Tôi… tôi chính là muốn tới gần anh! Muốn hiểu biết anh! Muốn… muốn…… muốn chiếu cố anh!"

Nói xong lời cuối cùng bỗng nhiên hắn cảm thấy mình có chút đường đột. Hắn sợ Lăng Nặc sẽ quát lớn hắn là biến thái, sau đó lại phẫn nộ đuổi hắn đi. Nhưng mà……

"Được!"

Một chữ đơn giản nói ra làm người đang hoảng loạn lập tức lộ ra kinh ngạc, trong mắt tràn đầy không tin tưởng. Nhưng mà khi nhìn thấy Lăng Nặc ôn hòa tươi cười cùng ánh mắt kiên định, hắn cái người xinh đẹp này không có cùng hắn nói giỡn. Biểu tình kinh ngạc dần dần trút hết, thay thế bằng nụ cười hàm hậu.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau, hết thảy đều nhẹ nhàng. Cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn làm hai người xa lạ chậm rãi tới gần……

Bức màn bỗng nhiên bay lên, gió mùa đông thổi vào cửa sổ, lại mang ấm áp cho hai người trong phòng bệnh. Ai nói không có nhất kiến chung tình, chỉ cần gặp gỡ đúng người đúng thời điểm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đại Thúc Ngự Lang Chiến

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook