Đại Phách Quan

Chương 3

Trần Tiểu Thái

17/10/2020

Mùa đông ở Giang Nam không rét đậm như phương bắc, nhưng âm lãnh dị thường, tuy đã trùm hai lớp chăn bông, Hạ Mẫn Chi vẫn thấy tay chân lạnh lẽo, lúc ngủ say càng liều mạng dán vào người Niếp Thập Tam.

Niếp Thập Tam căn cơ thâm hậu, đã sớm coi thường giá rét, chỉ mơ hồ cảm nhận được có một thân thể lành lạnh cứ nhắm thẳng ngay ngực mình mà rúc vào, cũng không tự chủ giang tay ôm chặt.

Một đêm ngọt ngào, đã là giờ mão mà bên ngoài cửa sổ trời vẫn còn nhá nhem tối, nhưng Niếp Thập Tam như thường lệ đã thức dậy, phát hiện trong lòng mình là Hạ Mẫn Chi đang chìm trong mộng đẹp.

Dưới từng tia sáng mờ ảo, sắc mặt Hạ Mẫn Chi trắng nõn đến gần như trong suốt, thanh thuần như ánh trăng, môi trên hơi nhếch lên, để lộ một chiếc răng ngọc bạch, cổ thon dài tinh tế, gác trên khuỷu tay mình, nhưng trông hài hòa đến kỳ lạ.

Niếp Thập Tam nhẹ nhàng ấn cổ tay hắn, một cỗ chân khí nhập vào cơ thể Hạ Mẫn Chi, thẳng tới đan điền, phát hiện đúng như dự liệu, hắn quả nhiên không hề có nội lực, không chỉ thế, kinh mạch tựa hồ đã sớm triệt để hư tổn, khí phủ càng trọng thương.

Đang định thăm dò thêm, Hạ Mẫn Chi lại bất an cựa quậy, vội thu hồi ngón tay, đứng dậy xuống giường, trong lòng dày đặc những mối hồ nghi.

Vừa đi tới cửa, một bàn tay gân guốc vô thanh vô tức đánh lén, nhắm thẳng vào huyệt Khí Hải, Niếp Thập Tam phản ứng cực nhanh, trong một không gian nhỏ, lại tiến thoái ảo diệu, tránh đi một chỉ này, lập tức phản công, một chưởng hướng về phía huyệt Kiên Tỉnh của Hạ bá.

Hạ bá khẽ cười một tiếng, chân cơ hồ không chạm đất lướt tới cửa sau, mở cửa nói: “Đi theo ta.”

Hai người vào rừng trúc ở hậu viện.

Hạ bá bẻ một cành trúc, tùy ý thi triển một thức mở đầu, thân người gầy yếu già nua, nhưng nhất thời trông thật uy phong, tràn đầy sinh lực.

Niếp Thập Tam cũng bẻ một cành, khiêm nhường thi lễ với tư cách hậu bối, cổ tay cùng cánh tay khẽ lật, cành trúc đột nhiên từ nách áo phóng ra.

Cành trúc của Hạ bá run nhẹ, tránh đi mủi nhọn, đoạn đâm thẳng ngay ngực Niếp Thập Tam.

Niếp Thập Tam chiêu đầu chưa xuất hết, lại phản thủ bằng một chiêu Thương Sơn Mạc Viễn, đoan nghiêm ngưng trọng, chuẩn mực khắt khe, mạnh mẽ như khí thế danh gia.

Hạ bá kiếm chiêu nhanh gọn, cổ tay thoắt động, vạch ra một vòng cung tinh diệu, vẫn một chiêu Đào Hoa Lưu Thủy, nhưng đã chớp nhoáng biến ảo.

Hai người so chiêu chừng nửa canh giờ, cành trúc chưa chạm nhau lấy một lần.

Hạ bá võ công chiêu số khác xa võ học Trung Nguyên, quỷ dị phức tạp, linh động khó lường, tựa như tuyết hoa phi vũ, mai ảnh sơ hoành; Niếp Thập Tam mỗi chiêu mỗi thức đều hùng tráng cương trực, bác đại tinh thâm, rất có khí thế thiên quân vạn mã, dời non lấp biển.

Đấu được một hồi, Niếp Thập Tam tuy còn non kinh nghiệm, nỗ lực chống đỡ chiêu thức biến ảo không hề có quy luật của Hạ bá, nhưng thường xuất diệu chiêu giải vây, cuối cùng lại tự nhiên dùng đến kiếm chiêu trước đó của Hạ bá.

Hạ bá “hây” một tiếng, ném cành trúc, cười nói: “Giỏi!”

Niếp Thập Tam được ca tụng là kỳ tài võ học trăm năm hiếm thấy cũng không phải là quá lời, chiêu thức vừa học liền lĩnh hội, tự nhiên thông hiểu cực nhanh, khi lâm trận so chiêu, lại có thể căn cứ vào tình hình thực chiến mà biến hóa, dễ dàng phát huy, tâm tùy ý động, mỗi chiêu mỗi thức đều vi diệu đến cực điểm, Hạ bá trong lòng mừng rỡ, nói: “Ta truyền ngươi Khoái Tuyết Thập Thất kiếm, được không?”

Vừa nghe tên Khoái Tuyết Thập Thất kiếm, Niếp Thập Tam lập tức chấn kinh, ba mươi năm trước, một kiếm khách dị tộc đã dùng một thanh kiếm mỏng manh tầm thường, với bộ kiếm pháp quỷ dị tung hoành thiên hạ, gần như khiêu chiến tất cả danh gia ở Trung Nguyên, chưa từng bại trận, Lộc Minh Dã bình sinh tiếc nuối nhất chính là bại dưới kiếm người này. Đến khi Giang Hà kiếm đại thành, mới phát hiện người này đã mai danh ẩn tích, không khác gì sao băng, chỉ vụt sáng trong khoảnh khắc, mà kiếm pháp người này gọi là Khoái Tuyết Thập Thất kiếm.

Niếp Thập Tam hai mắt như hàn tinh lấp lánh, nhưng lại lắc đầu: “Đa tạ hảo ý của tiền bối, bất quá ta không thể học.”

Hạ bá ngạc nhiên hỏi: “Tại sao?”

Niếp Thập Tam nói: “Chiêu thức võ công của ta so với tiền bối khác nhau một trời một vực, trên đời có biết bao loại công phu thần kỳ vô pháp học hết, tham quá cũng bất lợi. Sau khi ta luyện thành Thái Nhất Tâm Kinh và Giang Hà kiếm, tự nhiên có thể loại suy, võ học trong thiên hạ đều thông thấu, dung nhập vào sở học của mình, càng dễ dàng lĩnh ngộ.”

Hạ bá ngẩn ngơ, thở dài: “Hảo hài tử… Quả là thông minh.”

Lúc này trời đã sáng hẳn, chỉ nghe cửa “chi nha” một tiếng bị đẩy ra, Hạ Mẫn Chi mặc không biết bao nhiêu lớp áo, cả người tròn trịa, đứng ngay cửa cười nói: “Hai người dậy sớm thật! Thập Tam, ngươi có biết bơi không?”

Niếp Thập Tam đáp ngắn gọn: “Biết.”

Hạ Mẫn Chi mặt mày hớn hở: “Tốt quá, ngươi cũng không thể cứ mãi nhàn hạ không làm gì như thế, mau giúp Hạ bá đánh cá đi, một mình Hạ bá, ta thật không yên tâm.”

Niếp Thập Tam ưng thuận, lại nhịn không được hỏi: “Vậy ngươi làm gì?”

Hạ Mẫn Chi liếc hắn một cái, ngước mặt lên, chắp tay sau lưng nhìn trời: “Ta ở nhà đọc sách, sang năm thi hương, sang năm sau nữa thi hội, đỗ tiến sĩ là có thể làm quan, làm quan thì sẽ có tiền, có tiền rồi Hạ bá cũng không cần vất vả đánh cá nữa.”

Niếp Thập Tam nói: “Hạ bá một thân công phu, còn cần phải đánh cá sao?”

Hạ Mẫn Chi cười mỉa mai: “Một thân công phu thì có liên quan gì tới chuyện đánh cá? Chẳng lẽ có võ thì phải giết người phóng hỏa cướp bóc cưỡng gian? Ngươi cho quan phủ các châu là bù nhìn? Cho luật lệ Đại Trữ là giấy trắng? Rau xanh đậu hủ ăn không quen, trái lại cơm của tử tù lao lý sắp bị xử trảm có thịt có cá, ngươi muốn nếm sao?”

Thấy sắc mặt Niếp Thập Tam bắt đầu trắng bệch, vẫn tiếp tục huyên thuyên: “Ta khuyên ngươi hảo hảo dồn tâm tư vào con đường chân chính, bớt nghĩ tới những chuyện cường đạo bại hoại, chung quy đánh cá vẫn tốt hơn nhiều so với cướp của người khác a.”

Niếp Thập Tam tức giận đến khí nghẹn ngay ngực, không thèm đôi co, quay đầu bỏ đi thẳng.

Ra khỏi cửa chợt nghe có tiếng bước chân, là Hạ bá đuổi theo, đưa cho hắn một cái bánh nướng rắc hành, Niếp Thập Tam nhận lấy liền ăn, bánh vẫn còn nóng, giòn thơm vừa miệng, biết là Hạ Mẫn Chi làm, do dự một lát, hỏi: “Hạ bá, Thập Ngũ hắn… cứ thích nói chuyện khó nghe như vậy sao?”

Hạ bá cười khoan thai: “Không phải, tiểu thiếu gia đối với ta rất tốt, tuy có theo tôn ti, nhưng vì ta là trưởng bối, hiếm khi trái lời.” Vỗ vỗ Niếp Thập Tam: “Hai đứa coi như tuổi tác xấp xỉ, hắn đối với ngươi tự nhiên sẽ phóng khoáng hơn, nguyên bản ta vẫn luôn lo hắn quá cô đơn, hiện tại có ngươi bên cạnh, ta thật yên tâm.”

Niếp Thập Tam cắn bánh nướng: “Thập Ngũ có võ công không?”

Hạ bá dừng cước bộ, tự tiếu phi tiếu nhìn hắn, thản nhiên nói: “Hắn có võ công hay không, chẳng lẽ ngươi không biết? Tiểu tử ngươi tuy không thích nhiều lời, nhưng tâm tư cũng không ít, có lẽ đã sớm thăm dò rồi?”

Gương mặt tuấn tú của Niếp Thập Tam thoáng đỏ lên, trực tiếp hỏi: “Kinh mạch toàn thân hắn đều bị tổn thương, là ai hạ độc thủ như vậy?”

Hạ bá thở dài: “Hiện tại vẫn chưa thể nói với ngươi.” Dừng một chút, tiếp lời: “Có lẽ một ngày nào đó, hắn sẽ tự kể ngươi nghe.”

Ngoại ô Mặc Lương trấn chính là sông Yến Tử, hơn mười chiếc thuyền đánh cá cập bên sông. Hạ bá dẫn Niếp Thập Tam, cởi bỏ dây buộc một con thuyền nhỏ khoang đen, tay chèo xuôi ngược vài bận, đã ra xa bờ.

“Mùa đông cá đều lặn sâu bên dưới, lười bơi lên trên, phải giăng lưới dày đặc một chút, sâu hơn một chút mới được.”

Lúc này mặt trời đã lên cao, sông Yến Tử cũng dần náo nhiệt, đều là ngư dân chào hỏi nhau, một hán tử gầy gò có khuôn mặt đen sạm cười nói: “Hạ bá đã về rồi a, Mẫn Chi nhà bá sang năm sẽ thi Trạng Nguyên phải không?”

Một thiếu phụ vẻ mặt phong sương đứng bên cạnh cười vang: “Hạ bá thật có phúc, Tiểu Nhị nhà ta chỉ biết theo chúng ta đi đánh cá, làm sao có tiền đồ, Mẫn Chi nhà bá còn trẻ nhưng đã là tú tài, chăm chỉ đọc sách, sau này làm đại quan nhớ đừng quên chúng ta a.”

Hạ bá cười đáp lại, khách sáo với nhau vài câu, cử chỉ hoàn toàn giống một ngư dân.

Niếp Thập Tam thu hết vào trong mắt, lẳng lặng đi theo lão giăng lưới, cũng không nhiều lời.

Chợt nghe có người hỏi: “Hạ bá, hài tử này là ai? Sao trước giờ chưa từng thấy qua?”

Hạ bá cười nói: “Thật ra hắn rất đáng thương, phụ mẫu trọng bệnh qua đời, tứ cố vô thân, Mẫn Chi thấy vậy liền mang hắn về, đồng thời có thêm người giúp lão đầu như ta. Thập Tam, mau qua chào các vị thúc thúc bá bá đi.”

Niếp Thập Tam y lời hành lễ.

Mặc Lương trấn dân phong thuần phác, ngư dân thường thân cận với nhau, một buổi sáng nói chuyện cười đùa cứ thế trôi qua.

Đến giữa trưa, Hạ bá thu lưới, bắt được hơn mười con cá chép, đứng ven sông bán được tám mươi văn tiền, rồi gọi Niếp Thập Tam về nhà.

Trở lại tiểu viện, Hạ Mẫn Chi đã làm xong cơm trưa, đang cầm một quyển sách cũ rách tùy tiện lật xem.

Giữa trời đông giá rét lại có một ngôi nhà ấm áp an toàn như thế để quay về, Niếp Thập Tam chợt mơ hồ cảm nhận được một thứ hạnh phúc mạc danh kỳ diệu.

Hạ Mẫn Chi mỗi ngày đều cẩn thận bỏ tiền vào trong một ống sứ lớn, cười đến trong trẻo ngây ngô, Niếp Thập Tam ngắm nụ cười của hắn, chỉ cảm thấy thập phần yêu thích.

Đảo mắt đã là mùa hè năm sau.

Nửa năm qua, Niếp Thập Tam khuôn mặt ngày càng tuấn lãng, cao lên không ít, khí độ xuất chúng, đã không còn dáng vẻ của một hài đồng. Tuy không học Khoái Tuyết Thập Thất kiếm, nhưng ngày ngày đều cùng Hạ bá luận bàn so chiêu, ngộ tính cực cao, tu vi võ học tiến triển nhanh chóng phi thường, chiếu theo lời Hạ bá, đã có thể xếp vào hàng thập đại kỳ nhân của võ lâm.

Mỗi ngày đều là sáng đánh cá, chiều ngồi luyện công trong tiểu viện, rồi chăm coi vườn rau, cuộc sống cũng phong phú tự tại.

Hồi đầu xuân, Hạ Mẫn Chi bắt mười con gà thả nuôi ở hậu viện, tuy luôn miệng bất mãn Niếp Thập Tam sức ăn quá mạnh, nhưng mỗi ngày đều luộc cho hắn hai quả trứng, từ lúc vào hạ tới nay, đã giết hết ba con gà trống choai hầm canh cho hắn uống.

Thường thường khi Niếp Thập Tam vừa định đa tạ, Hạ Mẫn Chi liền dùng cặp mắt đào hoa kia liếc xéo hắn, cười lạnh: “Ăn nhiều thì phải làm nhiều mới được, ăn no rồi hảo hảo luyện võ, vạn nhất có chuyện gì, vẫn còn ngươi lấy mạng báo đáp.”

Vì thế, bao nhiêu cảm kích của Niếp Thập Tam liền bị một câu nói sắt đá làm nghẹn trở lại.

Nghẹn đến mức khó chịu, kéo Hạ bá ra hậu viện khoa tay múa chân, rốt cuộc có một ngày, Hạ bá nheo đôi mắt già nua từng trải thế sự cười nói: “Thập Tam, ngươi không ngại đổi sang luyện đao chứ?”

Niếp Thập Tam lập tức run lên, lá trúc rơi lác đác: “Tại sao?”

“Tàn nhẫn sắc bén như vậy, không luyện Quỷ Đầu đao thật sự đáng tiếc.”

Niếp Thập Tam đỏ mặt mỉm cười, cung kính khoanh tay nói: “Thập Tam thụ giáo.”

Chiều hôm đó, Hạ bá ra ngoài mua vài thứ như gạo mì, Hạ Mẫn Chi ôm quyển Lễ Ký ngồi đọc dưới giàn nho.

Niếp Thập Tam gánh nước giếng giặt sạch quần áo, đem phơi, lại mang một quả dưa hấu đến rửa trong giếng.

Xong xuôi mọi việc, quay đầu nhìn lại, Hạ Mẫn Chi đã nằm ngủ quên trên ghế đá, mái tóc dài tản mác rũ xuống đất, một tay áp quyển sách trên ngực.

Niếp Thập Tam không khỏi buồn cười, rón rén đến gần, ngồi lên ghế, sợ ghế quá cứng sẽ làm Hạ Mẫn Chi đau đầu, nhẹ nhàng nâng đầu hắn dậy, đặt lên đùi mình.

Gió mát thổi qua, Niếp Thập Tam dùng ngón tay lặng lẽ gỡ rối cho mái tóc hắn, trên tay lành lạnh mượt mà, nhưng trong lòng lại một trận khô nóng.

Ánh nắng xuyên qua tán lá dày đặc trên giàn nho, như tơ nhung vương vấn trên người bọn họ, in thành từng đốm rải rác trên mặt đất. Hai thiếu niên một ngồi một nằm, thanh y tố sam giao hòa, một người mày kiếm mắt sao, đã có khí thế như danh kiếm rời vỏ, một người nhắm nghiền hai mắt, hàng my cong dài như vầng trăng khuyết rợp bóng trên đôi má thành hình vòng cung tuyệt mỹ, trên khuôn mặt ngọc bạch nổi bật một nốt ruồi nhỏ khả ái.

Trông họ hài hòa khôn tả, tựa như một bức họa phồn hoa thanh tân, tràn ngập phong thái bình yên, năm tháng an lành.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đại Phách Quan

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook