Đại Mộng Chủ

Chương 935: Nữ Nhi thôn

Vong Ngữ

08/04/2021

"Ồ, làm sao ta quên bọn Nguyên đạo hữu, Cửu Phạm Thanh Liên nổi danh nhưu vậy, chắc chắn bọn Nguyên đạo hữu biết, nói không chừng bọn hắn có manh mối!" Thẩm Lạc đột nhiên nghĩ tới một chuyện, bước nhanh trở về lại khách sạn.

Bạch Tiêu Thiên cùng Nguyên Khâu đều ra ngoài tìm hiểu tin tức Cửu Phạm Thanh Liên, không ở trong khách sạn.

Thẩm Lạc đóng cửa kỹ càng, mở ra cấm chế, tâm niệm vừa động tiến vào không gian Thiên Sách, rất mau tới đại sảnh màu vàng kia, thi pháp triệu hoán mấy người khác.

Thời gian trôi qua từng giờ, trọn vẹn hơn nửa canh giờ, một bóng người mới hiển hiện ra, chính là Nguyên đạo nhân.

"Thẩm đạo hữu, gọi bần đạo có chuyện khẩn yếu gì sao?" Ánh mắt Nguyên đạo nhân xiết chặt dò hỏi.

"Cũng không có chuyện khẩn cấp gì, chỉ là có chuyện muốn hỏi thăm Nguyên đạo hữu, ngài có biết Cửu Phạm Thanh Liên ở La Tinh quần đảo không?" Thẩm Lạc không quanh co, hỏi thẳng.

"Cửu Phạm Thanh Liên? Ngược lại đã nghe nói qua, nghe nói là một loại Linh Liên phật môn từ Tây Phương Linh Sơn, điều kiện sinh trưởng khá hà khắc. Ngoài Tây Thiên Linh Sơn, chỉ có Nữu Nhi thôn ở La Tinh quần đảo mới có thể bồi dưỡng. Sen này đối với Chân Tiên kỳ trở xuống có hiệu quả cũng cố thần hồn, phụ trợ đột phá, nhưng từ Chân Tiên kỳ trở lên thì vô dụng, Thẩm đạo hữu hỏi thăm vật này để làm gì?" Nguyên đạo nhân có chút kỳ quái hỏi.

Thẩm Lạc nghe lời này, trong lòng bất giác trở nên kích động, Nguyên đạo nhân quả nhiên biết Cửu Phạm Thanh Liên.

"Tìm kiếm vật này cho một hậu bối, La Tinh quần đảo thì ta biết, bất quá Nữ Nhi thôn là nơi nào? Là tên một tông phái sao?" Hắn thuận miệng nói một cái cớ, tiếp tục hỏi.

"Thẩm đạo hữu chưa nghe nói qua Nữ Nhi thôn? Cũng là bình thường, Nữ Nhi thôn là một tông phái ẩn thế, người nào sáng tạo đã không thể kiểm chứng, đệ tử Nữ Nhi thôn tinh thông độc công, ám khí, cùng một ít pháp thuật phong ấn, phi thường lợi hại. Chỉ là đệ tử tông môn này cực ít hành tẩu thiên hạ, từ trước đến nay rất thần bí, người biết nó tồn tại xác thực không nhiều." Nguyên đạo nhân nói.

"Vậy Nữ Nhi thôn này ở chỗ nào tại La Tinh quần đảo?" Thẩm Lạc tiếp tục hỏi.

"Cái này bần đạo cũng không quá rõ, môn hạ ta có một vị đệ tử mấy trăm năm trước đi qua một lần, khi hắn trở về, ta mơ hồ hỏi thăm vài câu, đợi bần đạo suy nghĩ một chút. . ." Nguyên đạo nhân tự lẩm bẩm, ra vẻ trầm tư.

Thẩm Lạc có chút khẩn trương nhìn Nguyên đạo nhân, sợ lão nhớ không ra.

"Ta nhớ ra rồi, đệ tử kia nói Nữ Nhi thôn ở tại Thải Vân đảo thuộc La Tinh quần đảo, cụ thể ở chỗ nào trên đảo, bần đạo cũng không biết, ngươi có thể đi nơi đó xem một chút." Nguyên đạo nhân nói.

"Thải Vân đảo. . ." Ánh mắt Thẩm Lạc khẽ động.

Lúc hắn đến La Tinh quần đảo, dọc đường đi qua hòn đảo kia, Cửu Phạm Thanh Liên vậy mà ở trên đó.

"Đa tạ Nguyên đạo hữu chỉ điểm, vậy ta đi qua tìm kiếm một chút." Thẩm Lạc chắp tay cám ơn Nguyên đạo nhân.

"Thẩm đạo hữu muốn Cửu Phạm Thanh Liên, cứ mở miệng cầu Lôi đạo hữu há không dễ dàng hơn sao, chỗ của hắn hẳn là có vật này." Nguyên đạo nhân nói.

Thẩm Lạc nghe lời này, trái tim nhảy lên, nhất thời không nói gì.

"Thẩm đạo hữu, thế nào?" Nguyên đạo nhân thấy Thẩm Lạc không đáp, kỳ quái hỏi.

"Không có gì, đột nhiên nghĩ đến một việc, ta và Lôi đạo hữu giao tình không sâu, mạo muội yêu cầu linh vật như thế đúng là không tốt, sau này hãy nói đi. Đúng rồi, Nguyên đạo hữu, lúc trước ta đưa ngài Ngọc Linh Quả cùng Phong Ấn Pháp Cầu có còn không?" Thẩm Lạc lắc đầu, sau đó chuyển chủ đề hỏi.

"Ồ, ngươi cần sao? Vậy đưa ngươi." Nguyên đạo nhân khẽ giật mình, sau đó lấy ra Ngọc Linh Quả cùng Phong Ấn Pháp Cầu, thi pháp đưa tới.

Thẩm Lạc nhìn chằm chằm Nguyên đạo nhân, trong mắt lóe lên vẻ khẩn trương cùng hi vọng.

Trước đó thật lâu, hắn nghĩ đến phương án có thể lấy được đồ vật trong mộng cảnh ngàn năm sau hay không, cho nên mới gởi Ngọc Linh Quả cùng Phong Ấn Pháp Cầu ở chỗ Nguyên đạo nhân, chỉ là sau khi trở về hiện thực, chuyện của hắn quá nhiều, nhất thời quên mất chuyện này, một mực kéo tới hôm nay.

Thẩm Lạc âm thầm cầu nguyện có thể thành công, nếu vậy, trong hiện thực hắn không cần lo lắng về các loại tài nguyên tu luyện, bằng vào tu vi siêu cường trong mộng cảnh, có thể an bài mọi chuyện thỏa đáng.

Nguyên đạo nhân cầm Ngọc Linh Quả cùng Phong Ấn Pháp Cầu, đưa tới phía Thẩm Lạc, nhưng lão đưa hai lần, đều không thể nào đột phá không gian kim vụ giữa hai người, trong không gian tựa hồ xuất hiện một cỗ lực cản cường đại không gì sánh được.

"Ồ! Sao đột nhiên không thể truyền vật phẩm qua vậy? Thẩm đạo hữu ngươi bây giờ ở chỗ nào? Chung quanh có cấm chế lợi hại cách trở gì không?" Nguyên đạo nhân ngừng tay, mặt hiện vẻ kinh hãi nói.

"Quả nhiên không được sao. . ." Thẩm Lạc thở dài.

"Đúng vậy, bây giờ ta ở trong một chỗ bí cảnh rất đặc thù, có thể là cấm chế bí cảnh này cản trở vật phẩm truyền qua, vậy cũng không có gì, hiện tại ta cũng không quá cần Ngọc Linh Quả cùng Phong Ấn Pháp Cầu, lúc khác lại nhờ Nguyên đạo hữu truyền lại cho ta." Thẩm Lạc nói.

"Cũng được." Nguyên đạo nhân nhìn chằm chằm Thẩm Lạc một chút, không kiên trì.

Thẩm Lạc rất nhanh kết thúc hội đàm, về tới gian phòng khách sạn, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

Rốt cuộc tìm được manh mối Cửu Phạm Thanh Liên, nội tâm treo lơ lửng mấy ngày rốt cuộc buông xuống.

Sau đó chỉ cần chờ Tuyết Phách Đan cùng Huyền Hoàng Nhất Khí Côn luyện chế xong, hắn lập tức liền tiến về Thải Vân đảo tìm kiếm Cửu Phạm Thanh Liên.

Thẩm Lạc thở nhẹ ra một hơi, đi đến trên giường khoanh chân ngồi xuống, bình tĩnh nỗi lòng, lấy ra một viên Tuyết Phách Đan ăn vào, vận công luyện hóa.

Ma kiếp như trát đao treo trên đỉnh đầu, không biết lúc nào sẽ giáng lâm, một phân một hào thời gian hắn cũng không muốn chậm trễ, toàn lực tăng cao tu vi.

Chạng vạng tối, Bạch Tiêu Thiên cùng Nguyên Khâu từ bên ngoài trở về khách sạn.

Thần sắc hai người đều không tốt, hiển nhiên không thu hoạch được gì.

"Hai vị không cần lo lắng, ta đã thăm dò được Cửu Phạm Thanh Liên kia xuất từ chỗ nào, chờ Tuyết Phách Đan luyện chế xong, chúng ta sẽ đi qua đó." Thẩm Lạc cũng không giấu diếm cả hai, nói thẳng.

"Thật sao? Cửu Phạm Thanh Liên ở nơi nào?" Bạch Tiêu Thiên cùng Nguyên Khâu nghe vậy, lập tức vừa mừng vừa sợ.

"Trên Thải Vân đảo, chỉ là cụ thể nơi nào còn chưa rõ, cần tìm kiếm trên đảo một phen." Thẩm Lạc từ tốn nói.

"Thải Vân đảo? Lúc trước trên hải đồ ta đã thấy qua hòn đảo này, tựa như ở biên thuỳ La Tinh quần đảo, là một nơi một mọc đầy các loại kịch độc, Cửu Phạm Thanh Liên thật xuất từ chỗ này?" Bạch Tiêu Thiên có chút không quá tin.

"Thẩm đạo hữu, ngươi nghe tin này từ nơi nào?" Nguyên Khâu cũng không quá tin hỏi.

"Một vị tiền bối, nguồn tin tức tuyệt đối đáng tin." Thẩm Lạc nhìn hai người một chút, cũng không giải thích nhiều.

Nhìn thấy Thẩm Lạc bình tĩnh tự tin như vậy, Bạch Tiêu Thiên cùng Nguyên Khâu không nói gì nữa.

Thời gian kế tiếp, Thẩm Lạc không tiếp tục ra ngoài, một mực đợi ở trong phòng, phục dụng Tuyết Phách Đan đóng cửa tu luyện.

Nguyên Khâu cùng Bạch Tiêu Thiên cũng đi vào không gian Thiên Sách, một người ngoan ngoãn đợi, một người tiếp tục nghiên cứu phương pháp khắc chế sương độc màu tím.

Trong nháy mắt, thời gian nửa tháng đi qua.

Thẩm Lạc từ trong phòng hotel đi ra, trên thân không tự chủ phát ra khí tức lạnh cả người, khí tức thình lình tăng cường không ít.

Hơn mười ngày khổ tu, mượn nhờ lực lượng Tuyết Phách Đan, tu vi của hắn lại tinh tiến không ít, khoảng cách Xuất Khiếu hậu kỳ đỉnh phong mặc dù còn cách một đoạn, nhưng đã không xa.

Dược lực Tuyết Phách Đan so với hắn dự đoán mạnh hơn không ít, từ tình huống thời gian qua tu luyện, chỉ cần hai mươi bình là có thể đẩy tu vi đến Xuất Khiếu kỳ đỉnh phong.

Khoé miệng Thẩm Lạc lộ ra vẻ tươi cười, nhanh chân đi ra ngoài, rất nhanh lại một lần nữa đi vào Nhất Dược trai.

Nửa khắc đồng hồ sau, hắn từ trong Nhất Dược trai đi ra ngoài, sau lại đi một chỗ cửa hàng luyện khí trong thành, rồi tế ra phi thuyền, bay về phía Thải Vân đảo.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đại Mộng Chủ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook