Đại Đạo Triều Thiên

Chương 49: Giải tán

Miêu Nị

10/11/2017

Tin tức thừa kiếm đại hội ở Thanh Sơn Tông rất nhanh chóng đã truyền khắp thế gian.

Theo đạo lý mà nói, thừa kiếm đại hội chẳng qua là chuyện nội bộ của Thanh Sơn Tông, hơn nữa liên quan đến chỉ là các đệ tử cảnh giới thấp, vốn không gây ra oanh động lớn như vậy, nhưng mà thừa kiếm đại hội lần này có hai vị trời sanh đạo chủng tham gia, lại bỗng nhiên xuất hiện một vị kiếm đạo kỳ tài, trọng yếu là.. Trong đó hai người lại lựa chọn thừa kiếm Thần Mạt phong, hơn nữa còn thành công!

Thần Mạt phong lại lần nữa thấy được ánh mặt trời, tin tức kia lập tức chấn động chư quận phía nam, rất nhanh truyền đến Triều Ca thành, Phong Đao quận phương bắc, thậm chí ngay cả phương diện Minh Bộ cùng Băng Tuyết vương quốc, cũng rất nhanh nhận được tin tức, bởi vì địa vị của Thanh Sơn Đệ Cửu Phong ở tu hành giới vốn rất đặc thù, dù sao nơi đó có động phủ của Cảnh Dương chân nhân.

Cảnh Dương chân nhân năm đó cực ít đi lại trên thế gian, kín tiếng mà thần bí, nhưng ai dám không để ý đến sự hiện hữu của hắn chứ?

Thanh Sơn Tông có thể có địa vị lãnh tụ như hiện nay trong các môn phái chánh đạo, ai dám nói không liên quan chút nào đến Cảnh Dương chân nhân chứ?

Thần Mạt phong trọng khai, ai biết vị đệ tử thừa kiếm kia có thể trở thành Cảnh Dương chân nhân thứ hai hay không?

Các tông phái tu đạo cùng Triều Ca thành có thể nào không khẩn trương cho được?

Minh Bộ cùng Băng Tuyết vương quốc có thể nào không lo lắng đây?

Kể từ đó, danh tiếng của Triệu Tịch Nguyệt ở tu hành giới càng thêm vang dội.

Dĩ vãng tu hành giới biết nàng là trời sanh đạo chủng, nhưng còn nhỏ tuổi, cuối cùng muốn xem tương lai phát triển thế nào, hiện tại nàng đã thừa kiếm Thần Mạt phong thành công, tự nhiên có thái độ khác. Đồng thời, cũng có rất nhiều người biết tên của tên đệ tử đi theo nàng đi lên Thần Mạt phong kia, hình như... Tên là Tỉnh Cửu?

...

...

Các đệ tử Thanh Sơn rất muốn biết Cảnh Dương sư thúc tổ rốt cuộc lưu lại những thứ gì.

Nếu sư thúc tổ không mang theo Phất Tư Kiếm phi thăng, nói như vậy không chừng trên đỉnh Thần Mạt phong còn có bảo bối gì khác, tỷ như Cửu Tử kiếm quyết vậy.

Mỗi lần nghĩ đến chuyện này, các đệ tử có chút ghen tỵ với Triệu Tịch Nguyệt cùng Tỉnh Cửu.

Dĩ nhiên, Triệu Tịch Nguyệt tại lần thừa kiếm này thể hiện ra dũng khí cùng quyết tâm để cho bọn họ rất bội phục, cho nên, người bị ghen tỵ nhiều nhất vẫn là Tỉnh Cửu.

"Nếu như không có sư muội mở đường, hắn làm sao có thể lên được Thần Mạt phong?"

Cố Hàn khuôn mặt đầy sương ý nói: "Đêm đó chúng ta tận mắt chứng kiến, thủ đoạn của hắn bỉ ổi vô sỉ đến bực nào, theo ta thấy, nên hủy bỏ tư cách thừa kiếm của hắn."

Quá Nam Sơn biết tâm tình của hắn, nhưng chỉ cần Triệu Tịch Nguyệt không có ý kiến, ai có thể dùng loại lý do này để hủy bỏ tư cách của Tỉnh Cửu chứ.

Lâm Vô Tri nhìn Cố Hàn tự tiếu phi tiếu nói: "Chẳng lẽ hiện tại ngươi còn không phát hiện, ngươi vẫn luôn nhìn lầm Tỉnh Cửu ư?"

"Thôi không nói nữa."

Bạch Như Kính trưởng lão nói với Lâm Vô Tri: "Tuy nói ngươi phát hiện thiên phú của Tỉnh Cửu trước tiên, cũng không cần ra sức che chở cho hắn, dù sao ngươi cùng Cố Hàn mới cùng mạch Thiên Quang phong ta."

Lâm Vô Tri không nói thêm gì nữa.

Bạch Như Kính trưởng lão đối với Liễu Thập Tuế ở phía sau nói: "Ngươi đi đài đón khách đi, sau đó đem khách nhân đưa tiễn, rồi sẽ phái người bảo vệ đưa ngươi về nhà."

...

...

Thừa kiếm đại hội ngày hôm sau, các đệ tử mới tụ tập hợp lại tiễn đưa tân khách các tông phái đến đây xem lễ. Đây là lễ số, cũng là lệ cũ của Thanh Sơn Tông.

Dĩ nhiên, Thanh Sơn Tông cũng sẽ phái ra trưởng bối sư trưởng cùng tân khách địa vị ngang nhau, Quá Nam Sơn, Lâm Vô Tri, Cố Hàn đệ tử như vậy cũng muốn ra mặt.

Đài đón khách trước Tích Lai phong, bốn phía trồng vô số cây tùng, xa xa nhìn lại, phảng phất ngọn lửa màu xanh, rất đẹp mắt.

Hơn hai mươi tên đệ tử thừa kiếm mới đứng ở trên đài đón khách, chuẩn bị lễ đưa tân khách rời núi.

Tỉnh Cửu, Triệu Tịch Nguyệt, Liễu Thập Tuế đứng dưới bóng tùng, quanh người không có ai cả.

Không phải cố ý chèn ép, cũng không phải nguyên nhân khác, đây là hình ảnh tự nhiên tạo thành.

Ở trong mắt các đệ tử thừa kiếm mới, ba người này vốn chính là khác biệt.

Nhất là tầm mắt bọn họ nhìn về Triệu Tịch Nguyệt, kính sợ ngưỡng mộ càng hơn trước.

Không ai biết tình hình cụ thể Thần Mạt phong trọng khai đêm qua, đều cho là do công lao của Triệu Tịch Nguyệt, hiện tại trên mặt của nàng còn có thể thấy vết thương, có thể nghĩ trên đường lên núi gặp phải hung hiểm, về phần Tỉnh Cửu... Toàn thân nhìn không thấy một vết thương, tựa như người bình thường không có chuyện gì, nơi nào giống tốn chút ít khí lực chứ.

Liễu Thập Tuế cũng muốn hỏi Tỉnh Cửu tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có bị thương không, cuối cùng vẫn cố nén lại.

Tỉnh Cửu đứng bên cạnh Triệu Tịch Nguyệt, cảm thụ được những ánh mắt này, nghĩ thầm nếu như Triệu Tịch Nguyệt không cởi cái bím tóc nhỏ kia ra, những ánh mắt này có thể có biến hóa hay không?

Tân khách lần lượt xuống khỏi Tích Lai phong.

Quả Thành Tự luật đường thủ tịch ở trong điện nói chuyện cùng Tích Lai phong chủ. Hai vị vương công Triều Ca thành lại đang cùng Thiên Quang phong Bạch Như Kính trưởng lão ôn chuyện, Quá Nam Sơn ở bên tiếp khách.

Hoàn cảnh này vốn là dùng để trao đổi tình cảm, đệ tử trẻ tuổi các tông phái tự nhiên muốn nói chuyện với nhau. Đệ tử thành danh đã lâu như Lâm Vô Tri cùng Cố Hàn, cùng các tông phái đệ tử có nhiều quen biết cũ, lời nói đương nhiên rất tự nhiên, nhưng đệ tử mới như Kỷ Nguyên Lương, Tư Không Nghi Dân thì không khỏi có chút khẩn trương, lúc nói chuyện thậm chí còn nói lắp.

Thủy Nguyệt Am nữ đệ tử vẫn như bình thường cùng Thanh Dung phong các nữ đệ tử đứng cùng một chỗ.

Tỉnh Cửu nhớ tới Liên sư muội, nhìn thoáng qua bên kia, không ngờ để các nữ đệ tử kia thấy được, gây ra một trận tiếng cười như chuông bạc.

Huyền Linh Tông tiểu cô nương sôi nổi đi tới trước người Liễu Thập Tuế, nói với hắn: "Sau này đi chỗ ta chơi đi."

Liễu Thập Tuế có chút khẩn trương, không biết nên nói gì, gật đầu.

Tiểu cô nương kia lại đến trước người Triệu Tịch Nguyệt, nói với nàng: "Tỷ tỷ ngươi thật là lợi hại, sau này cũng đi chỗ ta chơi đi, ta tìm cho ngươi một cái linh đang."

Tỉnh Cửu chú ý tới vành tai của tiểu cô nương đeo lên một đôi Ngân Linh, nghĩ thầm nhỏ tuổi như thế đã là Ngân Linh sứ giả, cũng không biết là đời sau của đại nhân vật nào ở Huyền Linh Tông, lại nghe lời này, nghĩ thầm ngày sau nếu chính mình muốn đi lại thế gian một phen, tựa như cũng cần chuẩn bị đôi linh đang mới được.

Huyền Linh Tông linh đang ở tu đạo giới vô cùng nổi danh, tuyệt không phải pháp khí bình thường có thể so được.

Triệu Tịch Nguyệt rất rõ điểm này, lại thấy tiểu cô nương này nói rất chân thành, nói: "Vậy ta đi tìm cho ngươi thanh hảo kiếm."

Huyền Linh Tông tiểu cô nương nghe vậy ánh mắt sáng lên, nói: "Một lời đã định."

Sau đó nàng nhìn sang Tỉnh Cửu.

Tỉnh Cửu nói: "Ta cũng muốn linh đang."

Tiểu cô nương có chút giật mình, nói: "Bọn họ đều nói ngươi vô sỉ, xem ra là thật a."

Tỉnh Cửu nói: "Ta chỉ nói ra thỉnh cầu, ngươi có thể cự tuyệt."

Tiểu cô nương suy nghĩ một chút, nói: "Có lý, ta muốn xin mụ mụ kẹo để ăn, nàng có thể không cho ta ăn, nhưng không thể vì vậy mà nói ta vô sỉ được."

Tỉnh Cửu nói: "Cái tỷ dụ này rất chuẩn xác."

Triệu Tịch Nguyệt cùng Liễu Thập Tuế ở bên cạnh nghe, nghĩ thầm chuẩn xác chỗ nào vậy... Nàng chẳng qua là tiểu cô nương, cũng không phải mẹ ngươi.

Tiểu cô nương quay đầu đánh giá Tỉnh Cửu, nói: "Linh đang ta có thể lấy gửi cho ngươi, nhưng ngươi cũng đừng đi tới chỗ chúng ta."

Tỉnh Cửu hỏi: "Tại sao?"

Tiểu cô nương rất chân thành nói: "Ngươi có bề ngoài quá dễ nhìn, ta lo lắng mụ mụ sẽ muốn gả cho ngươi."

Tỉnh Cửu suy nghĩ một chút, nói: "Lý do này rất đầy đủ."

Huyền Linh Tông tiểu cô nương sôi nổi mà thẳng bước đi, theo nàng nói nàng cùng sư thúc chuẩn bị mượn chiểu trạch hư thuyền để trở về.

Quả Thành Tự luật đường thủ tịch đi ra, không biết là ở trong điện nghe Tích Lai phong chủ nói cái gì, xa xa nhìn Tỉnh Cửu một cái.

Hai vị vương công Triều Ca thành đi tới trước người Triệu Tịch Nguyệt, từ ái nhìn nàng như trưởng bối bình thường nói: "Có thư từ gì muốn mang về không?"

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Không cần."

Đệ tử thừa kiếm thành công, trở thành Cửu Phong thân truyền đệ tử, có thể có một đoạn thời gian nghỉ về thăm nhà một chút.

Đây cũng là chuyện ban đầu Lữ Sư đáp ứng Liễu Thập Tuế.

Triệu Tịch Nguyệt ngay cả thư cũng không viết, tự nhiên sẽ không về Triều Ca thành, ai cũng biết nàng nhất tâm hướng đạo, hai vị vương công này cũng không có gì bất ngờ.

Liễu Thập Tuế chuẩn bị trở về trong thôn xem một chút, hắn nhìn Tỉnh Cửu, do dự thời gian rất lâu, hỏi: "Ngươi có gì muốn mang về không?"

Tỉnh Cửu suy nghĩ một chút, nói: "Chặt mấy cây trúc mang tới, đừng lấy bên hồ nước, ẩm ướt quá mức, lấy phía sau núi, nếu như có thể chuyển chút ít tới đây để trồng, vậy sẽ tốt hơn."

Triệu Tịch Nguyệt nhìn hắn một cái, nghĩ thầm hắn muốn làm gì?

Liễu Thập Tuế hỏi: "Chân ghế dựa lại hư ư?"

Tỉnh Cửu gật đầu, nói: "Lưng ghế cũng bị rách một lỗ."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đại Đạo Triều Thiên

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook