Trang Chủ
Truyện Teen
Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca)
Bắt Cướp

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ăn xong chiếc bánh mì cô mới vừa quay sang với lấy balo thì “Chộp!” một tiếng động nhẹ cùng một cái bóng chóp ngang nhanh như tia chóp khiến cô giật mình. Vừa nhìn lại cái bóng ấy đã cướp mất balo của cô rồi còn đâu.

“Này! Sao lại đi lấy đồ của người khác thế hả? Thiệt tình!” Cô nói vô cùng tỉnh bơ nhìn tên cướp đang chạy điên cuồng rồi quay lại nhìn một mãng trống phía bên cạnh.

1 giây, 2 giây, 3 giây

“Ê thằng kia! Đứng lại!!!!” Cô hét lớn rồi điên cuồng chạy theo nhưng chợt không biết sao lại dừng lại, đứng đưa tay ra lẩm bẩm cái gì đó “Trong balo mình có gì để lấy nhỉ?” Cô đứng ngơ ra “Ba quyển tập, một cây bút và mấy quyển truyện connan! Ờ! Có gì để lấy đâu có cái móc khóa treo lủng lẳng chứ có cái gì đâu mà lấy!” Cô phân tích một hơi rồi chợt ngơ ra.

“Móc khóa?” Cô lặp lại một kiểu máy móc rồi quay đầu nhìn cái tên điên đã chạy tức tốc “Này! Đúng lại!!!!!!” Vylee điên cuồng chạy theo, tốc độ phải nói là xứng tầm với gió, cô càng chạy tên cướp càng tăng tốc.

“Ê cái thằng kia! Lấy cũng phải kiếm cái gì có giá trị chứ! Cặp ta không có tiền đâu mà lấy! Trả lại ta cho cái khác hay hơn này!” Cô vừa chạy vừa nói, có điên mới tin lời cô nói nếu tên cướp nào cũng ngây thơ như vậy thì chắc có lẽ cướp ngân hàng cũng đi tu hết rồi.

“Này! Đã bảo là đứng lại rồi mà! Cướp cũng phải chừa cho người ta con đường sống chứ?” Cô thở hồng hột. Đột nhiên ánh mắt trở nên lém lỉnh, nhìn xung quanh rồi “vèo!” biến mất không rõ lý do!

“Này tên kia! Đã bảo đứng lại không nghe người khác nói à?” Cô vịnh vai tên cướp, điềm tĩnh nói vẻ mặt của tên đó cũng từ ngạc nhiên rồi chuyển sang tái nhợt “Thôi giờ vậy đi! Tôi với anh thương lượng nha! Những gì có giá trị trong balo tôi cho anh hết! Gỡ móc khóa ra trả tôi!” Cô xòe tay ra.

Tên cướp như đứng hình, sắc mặt xanh xao khó tả đột nhiên nhìn cô nuốt nước bọt rồi “A! Má ơi!!!!!!!!” Hắn la lớn rồi chạy điên cuồng về phía trước. Vylee khó hiểu nhìn theo, một lúc lâu mới bất giác, cử động bàn tay và nhìn một mảng trống trước mắt.

“Cái thằng khốn khiếp! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt hả?” Cô điên cuồng chạy theo trong khi tên kia thì chạy toán loạn “Ta còn thương lượng thì không chịu nghe! Giờ chết ngươi rồi!” Cô hung hăng hâm dọa.

Chạy không biết là bao lâu chỉ biết bọn họ rược đuổi nhau khắp cả khu phố người đi đường cũng đưa mắt nhìn theo nhưng cứ tưởng nữ sinh rượt đuổi nhau nên thôi không quay tâm.

Cô đuổi theo tên cướp chạy vèo vèo bay qua các vạch phân cách, bay qua luôn công trình đang thi công chỉ mém xíu nữa là đu dây điện thôi. “Đồ cờ hó! Có lỗ tai để trưng hả? Ta kêu đứng lại có nghe không?” Cô tức giận gở chiếc giày phi vèo vèo vảo tên cướp trước mặt.

“Còn không mau đứng lại nữa! Muốn ăn dép nữa hả cưng!” Cô hung hăn nói rồi gỡ luôn chiếc giày còn lại phi trúng tên cướp, hắn đau quá nên đứng lại, sắc mặt tái nhợt hẳn.

Vylee hùng hổ bước đến, xăn tay áo, vẻ mặt vô cùng hung tợn. Từng bước từng bước, từng bước đến gần tên cướp, vẻ mặt tên cướp cũng theo bước chân cô rồi tái nhợt dần, thân mình đã rung đến cử động không nổi.

Vylee chợt dừng bước, cúi người xuống tên cướp cứ tưởng cô nhặt đá ném hắn môi miệng va chạm rung cầm cập “Này, này này! Đứng đấy cho tôi nghe chưa! Tôi lượm dép xong sẽ tính sổ với anh!” Cô vừa cúi xuống nhặt dép, vừa cảnh cáo đầy hung hăn.

Tên cướp cũng vô thức gật đầu “Haiz! Thiệt tình! Phan đến sắp méo mỏ giày luôn rồi!” Cô vừa nhìn đôi giày, vừa nhăn nhó. Bước chân từng bước đến gần tên cướp.

“Ê! Vừa rồi anh vừa vứt cái gì đi thế?” Cô tỉnh bơ nhìn tên cướp, mặt hắn bỗng tái nhợt, gỡ balo trên vai xuống đưa trước mặt cô“Chị...chị à! Em....xin trả lại chị!” Cô trừng mắt nhìn tên cướp.

“Chị...chị ơi! Xin chị tha cho em! Em...em không dám nữa đâu!” Tên cướp rung rẩy nhìn cô “Haiz! Thật tình! Ai làm gì anh đâu mà! Cứ việc cầm lấy! Tôi cho anh đấy!” Cô vổ vai trấn an tên cướp ( Bó tay! ).

“Chị...chị à! Em..em không dám! Chị đừng làm vậy! Em sợ lắm!” Tên cướp sợ hãi nhìn cô “Sợ hả?” Cô trố mắt nhìn hắn “Tôi làm gì anh mà phải sợ!” Cô ngây thơ nhìn hắn.

“À! Thật ra thì tôi chỉ muốn lấy lại cái...” Cô cười cười nhìn balo rồi chợt mắt trợn trắng sắc mặt thay đổi dần, bỗng chốc chợt hét to “Cái móc khóa đâu????” Cô hét lớn khiến mọi thứ rung động.

Tên trộm rung cầm cập rồi theo bản năng sinh tồn bỗng phút chốc chạy mất dép. “Thằng khốn! Cưng chọc đến bà rồi! Đứng lại đó cho bà!” Cô vừa hung hăn, tức giận cầm chiếc giày lên.

“Bà không cho ngươi cái balo nữa! Trả lại đây! Bới người ta cướp!” ( Giờ này mới la! Bó tay!) Cô hét lớn trong khi tên trộm không biết gì mà ôm balo chạy mất ( Giữ được cái mạng với con điên này là mừng rồi! ).

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đại Ca Học Đường (Náo Loạn Trường Sca)

Avatar
Killer16:07 11/07/2014
hay lắm bh bn vít típ nhớ kêu mình

BÌNH LUẬN FACEBOOK