Trang Chủ
Ngôn Tình
Dạ Ngưng Tịch
Chương 25

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Dằn vặt Hơi thở ấm áp, cánh tay bị nắm chặt, bốn chân quấn lấy nhau, hai cơ thể trần trụi ôm chặt nhau…… Tất cả những điều đó đã từng vô cùng quen thuộc, nhưng lúc này nó lại diễn ra ở một căn phòng xa lạ.

Bắt đầu từ lúc tôi mười sáu tuổi thì đã cùng hắn quấn lấy nhau mỗi đêm, hai năm tròn……

Không chỉ mình hắn cần mà tôi cũng cần. Sau khi việc của Trình Chân xảy ra, một đêm không kích tình chắc chắn tôi sẽ không ngủ được.

Nhưng khi nằm trên giường của hắn, gặp mộng thì vẫn cứ là gặp ác mộng.

Khoảng cách giữa hiện thực và ác mộng bạn có thể phân biệt được không? Tôi thì không thể phân biệt nổi.

Những gì nhìn thấy trong ác mộng chính là những gì tôi tận mắt thấy ngoài hiện thực, đó mới thực sự là địa ngục……” Ngưng Tịch……” Tiếng gọi khẽ khàng của người đàn ông nằm bên cạnh kéo ý thức đang bay tự do của tôi trở về chỗ cũ.

Bàn tay xoa lên cổ, khuôn ngực trần đè lên nơi mềm mại trước ngực tôi, ánh mắt sâu thẳm, đáy mắt tinh tế lúc này còn vẻ âm lạnh như bình thường, tất cả chỉ có sự âm dịu ấm áp, ý cười ngập tràn, thần sắc dường như rất vui vẻ.

Vừa nhẹ nhàng hôn lên môi tôi vừa dịu dàng hỏi: “Tôi qua em ngủ ngon chứ?”

Tôi giương mắt nhìn hắn, rõ ràng hắn đang cười nhưng vì sao tôi lại cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy?

“Không, một đêm toàn gặp ác mộng”

“Sao cơ?” Hắn nhẹ giọng cười, nhưng khi lọt vào tai tôi lại như tiếng lẩm bẩm đầy oan ức, hắn nói nhỏ: “Nhưng đêm qua anh lại có giấc ngủ ngon nhất trong bốn năm trở lại đây……”

Nghe vậy tôi không khỏi kinh ngạc, hít sâu một hơi nói “Buông ra đi” “Cái gì?” Vẻ mặt hắn không hiểu gì nhìn tôi. “……” Biết rồi còn giả vờ, “Tay anh giữ tôi chặt quá!” “Ồ” Âm điệu khoa trương, dáng vẻ như bừng tỉnh đại ngộ, cong mày cười cười, bàn tay ôm chặt phần eo của tôi dần thả lỏng nhưng ngón tay lại không ngừng trượt dọc theo đường cong xinh đẹp đó, ngón tay thon dài còn cố tình xẹt qua khu vực bí ẩn mềm mại, tiếng thở bên tai dần trở nên nặng nề, đậm mùi nhục dục……

Tôi nhíu mày lạnh lùng nhìn hắn. Đôi đồng tử sâu thẳm không thấy đáy, so với đêm tối còn u ám hơn nhưng lại vô cùng tĩnh lặng. Trong đôi mắt đó là vẻ âm trầm trí mạng, còn có cả vẻ càn rở tàn ác……

Một bàn tay giữ chặt cái cổ mảnh khảnh của tôi, thô bạo lướt nhanh trên vai tôi, mạnh mẽ tới mức làm tôi ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn, một tay còn lại chà sát nơi mềm mại của tôi, khuôn ngực cường tráng kề sát lên ngực tôi.

Hai ty tôi bị hắn cố định từ trước, cho nên tôi chỉ có thể miễn cưỡng dùng khuỷu tay chống đỡ phần vai, nhưng động tác đó lại tác động đến miệng vết thương tiếng da thịt bị xé rách giáng một đòn thật mạnh và đau đớn vào trái tim.

Đau khổ quá độ khiến tôi dùng hết sức lực cắn, một lúc sau đã có vị gỉ sắt trong miệng.

Hắn bị đau buông lỏng bàn tay, cái cổ của tôi cuối cùng cũng được trở lại trên giường, máu thấm hết ra ngoài lớp băng gạc trên vai, đau đớn khiến tôi chảy cả mồ hôi lạnh, thở dốc từng hơi, phẫn hận nhìn hắn.

Nheo hai mắt lại, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vết máu trên miệng, cười xấu xa, tiếng nói khàn khàn mang vẻ ngả ngớn không giấu diếm, “Sao thế, không thích à?”

Chẳng ai thích bị người khác ăn cả, mỗi lần hắn kích tình tôi đều phải cố gắng kiềm chế đến cực hạn. Cái loại ác độc không kể xiết, mùi máu tanh mơ hồ đều muốn làm tôi điên lên.

Tôi lạnh lẽo nhìn hắn một cái, cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình, trả giá với người điên thật là một việc làm ngu ngốc.

“Ý của anh như này là gì?” tôi bắt đầu hỏi hắn, ” sợ tôi chạy mất, hay là sợ tôi động thủ giết anh?”

Người nằm bên cạnh tôi nắm chặt bàn tay thành nắm đấm, hơi liếc mắt rồi cong môi cười, không nhanh không chậm nói: “Sợ em lộn xộn làm tổn thương chính mình. Trừ vết thương trên vai, trên người em tổng cộng có 28 vết thương, có vài vết thương còn sâu tận vào trong xương……”

Một tay khẽ vuốt ve bên sườn tôi…

Vỗ nhẹ lên khuôn mặt tôi như muốn trấn an, trong mắt vạn phần yêu thương, dịu dàn nói : “Nếu biết trước là như thế…… anh sẽ nhắc bọn họ nhẹ tay một chút.”

Chậm rãi vươn cổ lên sát tai tôi, mờ ám cười: “Không, vậy cũng không được, phải là tuyệt đối không làm em bị thương”

Tôi nhíu mày, loại hơi thở đầy ám muội này kích thích khiến lưng tôi run rẩy, nghiêng mặt đi không muốn nhìn thấy dáng vẻ mèo khóc chuột của hắn.

Nhưng lại bị hắn xoay mặt lại, ánh mắt u ám lạnh lẽo, nhướn mi nhìn tôi: “Đừng có bày ra cái vẻ mặt khinh thường đó với anh, nếu bây giờ anh đặt em dưới thân mình có thể sẽ làm em chết vì đau đớn đấy, em hẳn là phải cảm ơn anh mới đúng……”

Nghe vậy tôi cong môi cười, châm chọc nói: “Cũng đúng, tôi đáng lẽ phải cảm ơn anh. Tôi cảm ơn anh đã hại chết Trình Chân, cảm ơn anh đã hành hạ Nguyễn Linh, cảm ơn anh đã đẩy Xích Vũ vào đường cùng, cảm ơn tất cả những gì anh đã làm với tôi……”

” Hiên Viên Ngưng Tịch, em nghe cho rõ đây!” Hắn lớn tiếng quát lên với tôi, hai tay siết mạnh bờ vai ép tôi đối diện với hắn.

“Anh thừa nhận lần đó bản thân có chút hơi quá đáng, nhưng em đừng có đem cái chết của Trình Chân đổ lên đầu anh, anh không hại nó, cũng đừng đem chuyện của tất cả những người kia đổ hết lên đầu anh.”

Tôi cười nhạt “Anh không hại nó? Nếu các người không lợi dụng nó để ép tôi vâng lời thì làm sao Trình Chân lại chết được chứ. Năm đó, trong mắt của mọi người, người bắt ép tôi là anh! Tôi đã từng van xin anh, anh muốn cái gì tôi cũng cho! Tôi chỉ xin anh cứu Trình Chân, nhưng anh có dừng tay hay không?”

Mấy chữ cuối cùng, giọng nói của tôi đầy vẻ chua chát……

Động đến đoạn chuyện cũ ấy, trái tim lại chảy máu, đau thấu xương tủy.

Nếu nói vết thương trên thân thể là đau đớn thì vết thương trong lòng lại là trầm bi. Loại đau đớn này tựa như muốn xé tan cả cõi lòng ra. Tôikhoong ngừng tự hỏi chính mình rốt cuộc là vì sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tôi chưa bao giờ có lỗi với anh, chưa bao giờ làm hại anh? Vì sao tôi lại có kết quả đó?

Cụp mắt xuống, đau khổ khó mà kìm nén được. Cơ thể run lên bần bật, không biết là do phẫn hận không thể xóa nhòa hay là đau đớn tuyệt vọng nữa……

Ngón tay chầm chậm vuốt ve viền mắt chua xót của tôi, cả người chầm chậm cúi xuống, trán khẽ chạm vào trán tôi, giọng nói nhỏ nhẹ mà chậm rãi, yếu ớt nói: ” Ngưng Tịch, cho dù em có tin hay không anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lợi dụng nó để bắt ép em nghe theo. Năm đó làm như vậy cũng là vì bất đắc dĩ thôi. Em có biết lần đó em đã giết chết bao nhiêu người không? Em đã khiến rất nhiều người phẫn nộ nếu anh không giáo huấn em một chút thì em nhất định sẽ bị đưa vào phòng Điều giáo, nơi đó… ít nhất … cũng có mươi mấy người đàn ông đang chờ em…… anh cứ nghĩ là em sẽ hiểu cho anh……”

Tôi nhẹ giọng cười nhạt, “Tất nhiên là tôi hiểu chứ, vì thế tôi cảm ơn anh……”

Một lực đạo rất mạnh hung hăng đập thẳng vào tai tôi, chấn động khiến tai tôi cứ ong ong ù ù…

Siết tay thật chặt làm nổi lên cả những đường gân xanh lè, toàn thân căng cứng, tiếng hít thở đó có một sự hung dữ mơ hồ, loại không khí lạnh lẽo hung ác cắn nuốt toàn thân tôi, lòng tôi bỗng nhiên trở nên căng thẳng……

Chầm chậm cúi đầu, hai mắt sâu thẳm nhìn tôi đầy chăm chú, khóe môi khẽ nhếch, lạnh lùng cười “Anh đúng là luôn làm việc thừa thãi, em căn bản là sẽ chẳng thèm tin tưởng anh. Thương xót cho em đổi lại chỉ là sự khinh thường của em, anh đây cần gì phải uổng công làm người tốt nữa?”

Ánh mắt thâm trầm, nụ cười gợi tình: “Bị đau cũng đừng kêu lên nhé……”

Nói xong, cánh tay hưuux lực ép chặt lấy thắt lưng tôi, sự giam cầm thô bạo khiến tôi chẳng thể nhúc nhích, vùi đầu vào cổ tôi, kích tình mãnh liệt dường như muốn cắn nuốt tôi vào bụng hắn, cơ thể tráng kiện gắt mạnh mẽ đè lên cơ thể mềm mại của tôi, dùng lực rất mạnh, xâm nhập không hề kiêng dè, vết thương trên toàn thân dường như sắp nổ tung……

“A……” Nghiền nát tất cả những tiếng gào thét không thể chịu đựng được bên môi tôi, sức chịu đựng của tôi đã tới cực hạn, tay bất giác nắm thành quyền, gắng sức giãy dụa, hai cổ tay bị trói đều chảy máu be bét……

Nắm chặt lấy cổ tay tôi, không nhanh không chậm ngửa đầu lên tựa như vô cùng thương xót, lắc đầu “Đừng … giãy nữa, em không thoát được đâu. Sợ em bị thương cho nên anh đã dùng tới còng tay bằng da rồi, vậy mà em còn có thể làm bản thân bị thương tới mức này, em thật giỏi quá.”

Lau hết mồ hôi chảy ra trên trán tôi, thương xót nói: “Ôi, vừa mới bắt đầu đã đau đến mức này. Lát nữa em làm sao có thể chịu đựng được đây? Còn chưa làm được một nửa mà……”

Tôi quay mặt đi, nặng nề thở dốc, ý thức đã bắt đầu tan biến.

Không thấy tôi đáp lời, hắn tà ác cong cong khóe môi đầy vẻ tự đắc, tựa tiếu phi tiếu, môi chậm rãi phủ lên tai tôi thấp giọng nói: :Nếu em có dũng khí giả vờ ngất, anh sẽ lấy mạng anh trai tốt của em!”

Nghe vậy, lòng tôi tràn ngập sợ hãi, ánh mắt cũng trở nên tỉnh táo, “Anh dám!” Tôi nghiến răng nói. “Em nghĩ anh có dám không?” Hắn nhẹ giọng cười hỏi dường như đó chỉ là lời nói trong lúc vui đùa không kiêng nể gì cả, một loại cảm giác lạnh lẽo hung dữ không tiếng động khuếch tán ra xung quanh, ép tôi đến mức không thể hô hấp nổi.

Tôi mạnh mẽ quay mặt nhìn thẳng vào hắn, giọng nói lạnh lẽo, từng chữ từng chữ vô cùng rõ ràng: ” Hoàn Tư Dạ, anh mà dám động vào Vũ, tôi thành ma cũng không tha cho anh!”

Nghe vậy, hắn nhẹ giọng cười nhạo, nắm chặt lấy vai tôi hung hăng đè xuống, châm biếm nói: “Em làm cách nào để không tha cho anh? Ở trên giường sao? Ờ, anh quên mất, vì năm nay em còn trở nên quyến rũ hơn trước nhiều.”

Ánh mắt thay đổi đột ngột, sắc mặt trầm xuống, lãnh đạm nói: “Lên giường cùng bao nhiêu đàn ông như thế, em còn sạch sẽ không? Anh trai tốt của em đối xử với em thế này sao, đem cơ nghiệp của Xích Vũ phết lê trên cơ thể của em gái ruột à?”

Tôi cong mày nhìn hắn cười “Kiểu gì đây? Đừng quên, kỹ thuật trên giường là người nào dạy tôi. Anh có tư cách gì mà nói anh ấy?”

Mi mắt hơi cụp xuống, ơ thể hơi lùi lại, bàn tai buông vai tôi ra lại lập tức ôm lấy cổ tôi, sắc mặt u ám, cười lạnh nói “Em trung thành đến thế ư? Em không sợ sớm muộn gì cũng có một ngày, có mới nới cũ, được chim quên ná, được cá quên nơm sao? Đến lúc đó cẩn thận anh ta nuốt em vào bụng, khiến em khóc cũng không tìm được nơi về đâu.” “Haha” tôi cười khẽ” Đừng nghĩ người khác cũng xấu xa như mình, chúng tôi đồng cam cộng khổ, sinh tử có nhau, anh cho là chỉ bằng mấy câu nói của anh là có thể chia rẽ chúng tôi ư?”

Hắn nhìn tôi chằm chằm một lúc, đột nhiên cười thành tiếng, dáng vẻ không thèm tin, chẳng thèm sợ: “Đồng cam cộng khổ, sinh tử có nhau ư? Haha, đây là thứ buồn cười nhất tôi nghe thấy trên đời đấy!”

Bỗng nhiên nằm chặt lấy vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt chăm chú, sâu không thấy đáy, “Lúc em ăn đói mặc rách, lúc em ăn cả chuột đồng cho đỡ đói thì anh ta đang làm gì? Ấm áp trong giường cao chăn ấm, rượu ngon người đẹp? ngươi Lúc em bị phạt phải vào trong lồng thú anh ta lại đang làm gì? Chơi đùa với chó mèo ?”

Nụ cười tà ác kề sát bên tai tôi, không nhanh không chậm nói tiếp: “Lúc em bị tôi đặt dưới thân, kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay thì người anh trai tốt của em lại đang ở đâu? Đang ve vãn với mỹ nhân ư? Thì ra, cái gọi là đồng cam cộng khổ, sinh tử có nhau của các người là như vậy. Thật là cảm động……”

“Anh……” Tôi trừng mắt nhìn lại, hận hắn tới cực điểm, hận nụ cười châm biếm của hắn vô cùng nhưng lại không thể phản bác một câu, tại sao lại như thế?

Tất nhiên tôi không thể phản bác lại hắn……

Khoảnh khắc đó tôi chỉ cảm thấy chỗ nào trong tim cũng nát vụn, những thứ tôi vẫn luôn quý trọng cũng đang bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.

Trái tim, như bị một lưỡi dao sắc cứa vào, máu chảy be bét, đau đến mức không thể thở nổi……

Tại sao? Trái tim tại sao lại đau đến vậy……

Nhìn thần sắc đầy hoảng sợ, ánh mắt dần mơ hồ của tôi, hắn khẽ cười nhưng vẫn không chịu buông tha “Khiến chỗ này của em đau lắm đúng không? Có biết ba ngày nay trong lúc em hôn mê hoàn toàn mất ý thức, em đã nói gì không? Em không ngừng nói, ‘Vũ, cứu em……’. Ngưng Tịch, suy nghĩ của em sao lại không kiên cường như vậy……”

Nghe thấy thế tôi yên lặng nhắm hai mắt lại……

Bàn tay nắm thành quyền dần nới lỏng, tim đập rất nhanh, từng chút từng chút nhiệt độ ấm áp của cơ thể cứ dần mất đi, bỗng chốc trở nên lạnh lẽo……

Đau đớn đang cuồn cuộn trong lòng cũng bị áp chế xuống, giây phút đó cuối cùng tôi cũng hiểu được, cảm giác dằn vặt, đau đớn trong trái tim còn đau hơn vạn lần vết thương trên người, loại trầm bi đó đủ lấy mạng tôi……

Khẽ mở miệng, giọng nói chầm chậm mà nhẹ nhàng, “Được rồi, Tư Dạ, anh khiến tôi rất mệt mỏi, anh muốn làm gì thì làm đi, làm xong thì buông tha cho tôi……”

Tham lam cướp lấy môi tôi, hơi thở nóng bỏng, nhịp tim cuồng loạn, vòng ôm mạnh mẽ, nhưng không đổi lại cho tôi một độ C ấm áp nào cả, bỗng nhiên cơ thể bị đâm thủng khiến tôi đau đớn hít sâu một hơi, cơ thể chưa kịp chuẩn bị phải chịu đựng nỗi đau đớn như bị xé rách……

Cơ thể run lên nhè nhẹ, kiềm chế đau đớn âm ỉ trong lòng, chiếm đoạt không ngừng không nghỉ, u tối đến sâu thẳm vô hạn……

Nhẹ nhàng hôn lên mi mắt tôi, thở dốc nặng nhọc, nồng đậm nhục dục, giọng nói trầm khàn quanh quẩn bên tai, ôn nhu không kể xiết, mê hoặc trí mạng, ” Ngưng Tịch, nói anh biết, em còn trân quý thứ gì nữa không? Anh sẽ hủy diệt toàn bộ…… Thế giới của em, chỉ cần có anh là đủ rồi.”

Nghe vậy, tôi mở to hai mắt, đối diện với ánh mắt so với đêm tối còn u ám hơn, giọng nói đầy ác độc khẽ thì thầm:

” Hoàn Tư Dạ, anh khiến tôi nhìn thấy địa ngục……”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Dạ Ngưng Tịch

Avatar
Nhan nguyen thi14:10 03/10/2019
Truyện rất hay nhưng từ đầu đến cuối là tuyệt vọng và bi thương đến ngút ngàn.
Avatar
daisy08:03 22/03/2015
truyen rat hay nhung ket thuc buon qua! lam minh muon khoc luon
Avatar
Tuyet20:05 01/05/2014
Truyen that hay nguoc tam du doi. Ton ko bit bao nhiu la nc mat hiixx

BÌNH LUẬN FACEBOOK