Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Pha một tách hồng trà cho mình, chuẩn bị sữa cho Joey. Tôi biết nó chẳng thích uống thứ gì nhưng mỗi buổi sáng tôi vẫn bắt nó uống sữa, tôi cảm thấy nó vẫn còn có thể phát triển chiều cao cho nên thức uống này rất hữu ích cho cơ thể.

Quả nhiên, nó nhìn thấy cốc sữa trên bàn lập tức nhíu mày, nhưng vẫn ngồi xuống.

Chúng tôi cùng ăn bữa sáng như chưa có chuyện gì xảy ra, dường như hôm qua không hề xảy ra bất cứ chuyện gì. Nhưng từ lúc đó đến giờ, đôi mắt nó không thèm liếc về tôi một lần nào, chúng tôi chẳng ai nói câu gì, trong phòng im ắng đến độ tiếng một chiếc kim rơi xuống nền cũng có thể nghe rõ.

“Joey” vẫn là tôi phá tan sự im lặng trước “Hôm nay tôi trở về châu Á, cậu ở lại đây.”

Leng keng! Đó là tiếng dao nĩa chạm vào đĩa lót. Tôi trừng mắt nhìn nó, nhìn thấy vẻ nóng vội và bất an trong mắt nó.

“Tại sao?” Giọng nói của nó hơi run rẩy.

“Tôi đã nhờ Nhược Băng dạy cậu kĩ năng chiến đấu áp sát, cách dạy của anh ấy và tôi khác nhau cậu nhớ phải học cho tốt.” Nó không nói gì nhưng ngón tay cầm dao lại trở nên trắng bệch…

“Chị Ngưng Tịch, trước đây… vì sao chị lại đưa em về Xích Vũ? Thông cảm với em? Thương hại em? Hay là chỉ muốn bồi dưỡng em trở thành công cụ giết người của chị?”

Giọng nó nghe qua rất nhẹ nhàng dường như đó chỉ là câu hỏi vu vơ nhưng tôi lại có thể phát hiện ra vẻ đau đớn bên trong từng câu chữ…

Tôi hơi nhíu mày nói “Chi bằng cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc bây giờ cậu coi tôi là cái gì? Thầy giáo? Người thân? Hay là… một người đàn bà cậu có thể ôm lên giường?” Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, nó cũng nhìn tôi, đôi môi mấp máy nhưng lại không nói gì.

Ánh mắt của tôi trở nên lạnh lẽo: “Joey, đừng coi tôi là người đàn bà của cậu. Nếu muốn đem tôi lên giường của cậu vậy thì cậu đã định sẵn chỉ có thể là công cụ để tôi lợi dụng.”

“Ha”, nghe xong lời tôi nói nó lạnh lùng nở nụ cười, gằn từng chữ nói “Có khác gì đâu? Mặc kệ tôi có muốn đem chị lên giường hay không thì tôi vẫn cứ là công cụ để chị lời dụng cơ mà. Mấy con người ngốc nghếch kia cũng vậy, bề ngoài thì chị đối xử với chúng tôi rất tốt nhưng thực ra chị vẫn đang lợi dụng chúng tôi đó thôi… Chị bẩm sinh đã là loài động vật máu lạnh rồi. Để đạt được mục đích, chị có thể lên giường cùng bất cứ ai…”

Tôi giương mắt nhìn Joey, nụ cười của nó thực sự rất đẹp vô cùng mê hoặc, tựa như một đóa anh túc nở rộ. Cặp mắt màu lam kia so với bầu trời còn trong trẻo hơn, lúc này lại lóe lên những tia sáng động lòng người. Nhưng hắn những lời nó nói ra còn sắc bén hơn dao, dường như muốn đâm thẳng vào tim bạn…

Kiêu ngạo chầm chậm nâng chén trà lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, sau đó cười nhẹ với nó, nói “Thế thì sao? Cậu không phải mới ngày đầu tiên quen biết tôi. Đối với tôi mà nói, trên thế giới này trừ Vũ ra chỉ tồn tại hai loại người: một là người có thể lợi dụng được, hai là kẻ thù. Còn cậu bây giờ…”

Nụ cười của tôi càng thêm động lòng: “Ngay cả tư cách đem tôi lên giường cậu cũng không có.” Tôi buông chén trà, đứng dậy rời khỏi bàn ăn, đề tài này thực sự nhàm chán quá mức.

“Ngưng Tịch” Nó gọi tôi từ phía sau “Đối với chị mà nói, phải là người như thế nào mới có tư cách đó?” Lời nó nói ra không chứa đựng chút tình cảm nào, tôi dừng một lát, sau đó thản nhiên nói “Chờ đến lúc cậu mạnh mẽ đến độ… có thể để tôi phải cúi đầu trước cậu. Còn nữa, nếu cậu không hài lòng với sự sắp xếp lần này của tôi, cậu có thể rời khỏi Xích Vũ tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng nếu cậu chọn ở lại thì phải làm theo mệnh lệnh. Muốn thế nào tự cậu quyết định lấy.”

Tôi nói xong lập tức đi ra ngoài, tôi biết nó sẽ không chọn rời đi…

Lúc này, điện thoại trong nhà đột ngột đổ chuông, tôi đi qua đó, cầm điện thoại “Ngưng Tịch?” Là giọng nói của Vũ .”Vâng, sao vậy?” Giọng nói của anh có vẻ vội vã bất thường “Đến tổng đường đi, xảy ra chuyện rồi…”

Tôi thấy có mười ba thi thể nằm trên mặt đất, huyệt Thái Dương cứ rần rần đập nhẹ. Đau đầu quá! Không phải vì mấy thi thể kia mà là vì tạp âm bên tai từ lúc tôi đến đây, đám tạp âm đó vẫn réo lên không ngừng nghỉ khiến đầu tôi đau như muốn nứt ra.

Xích vũ tổng cộng có hai mươi tám người phụ trách các phân đường, trên mặt đất lúc này có mười ba thi thể, tính cả Hàn Tĩnh Ảnh nữa, những người phụ trách các phân đường vừa vặn chết một nửa…

“Nhị tiểu thư, trong cùng một đêm có đến mười ba người phụ trách các phân đường bị ám sát, vậy mà chúng ta đến cả hung thủ là người như thế nào cũng không biết, phải làm sao bây giờ? Cô mau nghĩ cách đi”

“Đúng vậy, đúng vậy… Đã có mười ba người bị chết rồi, ai biết lượt tiếp theo sẽ đến ai đây. Nhị tiểu thư, mấy vị trưởng bối chúng tôi có công lao thành lập Xích Vũ, cô không thể mặc kệ chúng tôi được!”

“Phải đó, phải đó, tôi nghe nói đám sát thủ này giống như ma quỷ vậy, chưa kịp nhìn xem mặt mũi chúng như thế nào chúng đã ra tay rồi, người thì cũng chết rồi, nhưng thủ đoạn ra tay còn khủng bố hơn. Có người trong nháy mắt đã bị chặt mất đầu, có người không hiểu sao lại bị trúng độc khiến cả cơ thể thối rữa ngay tức khắc, có giống như bị ăn bùa mê thuốc lú của quỷ vậy, tự mình rạch bụng mình ra …”

“Trời ơi, không hiểu bọn chúng có tà thuật gì nữa? Nhị tiểu thư, lần này cô nhất định phải bảo vệ cho chúng tôi. Chúng tôi đều được coi là bậc chú bác của tôi, chứng kiến cô lớn lên từ bé đến giờ …”

“Đúng vậycô hãy phái người bảo vệ chúng tôi đi. Nếu không chúng tôi sẽ đây mãi không đi ra ngoài đâu …”

“Thôi đi!” Tôi lớn tiếng quát, một ánh mắt lạnh thấu xương quét qua toàn bộ căn phòng những người này mới im lặng.

Tôi lạnh lẽo đánh giá mấy vị “Trưởng lão” đó, bình thường thì ngạo nghễ lắm cơ mà, thế mà vừa gặp nguy hiểm đã sợ hãi như con chuột chui xuống cống rồi.

“Đó không phải tà thuật gì cả, là một loại Nhẫn thuật có tên là Đông Doanh. Người giết họ cũng không phải là ma quỷ, mà là người so với ma quỷ còn đáng sợ hơn – Nhẫn giả.”

” Ngưng Tịch, em chắc chắn?” Vũ mở miệng hỏi. Tôi gật nhẹ đầu “Em vừa xem qua mấy thi thể kia rồi, bọn họ chết kiểu này thực sự rất kì lạ, hơn nữa nghe mấy tên thuộc hạ của họ miêu tả lại, mấy tên sát thủ này hành động nhanh như chớp, thậm chí còn có thể biến mất như chưa từng tồn tại, thủ đoạn rất thâm độc, chỉ có các nhẫn giả được huấn luyện đặc biệt mới có thể làm được chuyện này.”

“Không ngờ Nhẫn giả thực sự tồn tại, anh vẫn nghĩ họ là do con người tự nghĩ ra cơ” Vũ dường như vẫn còn nghi ngờ.

Tôi mỉm cười “Nhẫn giả đương nhiên là thực sự tồn tại, trên thực tế bọn họ đã có lịch sử hơn ba trăm năm, nhưng họ không muốn để người ngoài biết đến sự tồn tại của mình. Họ được sinh ra trong thời chiến tranh phong kiến của Nhật Bản, đó là sản phẩm đặc biệt của thời đại. Bọn họ nghe theo mệnh lệnh của các lãnh chủ phong kiến khác nhau, chuyên làm nhiệm vụ theo dõi, điều tra, gián điệp, ám sát. Theo một góc độ nào đó, trong thời kì đó, lịch sử của Nhật Bản chính là do họ thúc đẩy.”

“Như vậy Nhẫn giả vẫn còn tồn tại rất nhiều?” Sắc mặt Vũ có vẻ nghiêm trọng

“Không, trên thực tế rất nhiều gia tộc Nhẫn giả đã bị thất truyền. Bây giờ, gia tộc Nhẫn giả có thể có được Nhẫn thuật cao siêu như thế cũng không nhiều… Joey, lấy mấy vũ khí ngầm giấu trong thi thể ra, cẩn thận một chút trên mấy thi thể thối rữa đó đều có độc đấy…” Tôi cẩn thận xem xét mấy vũ khí ngầm này lại phát hiện ra một chuyện rất kì lạ hơi nhíu mày “Lạ quá…”

“Ngưng Tịch, phát hiện ra điều gì?” Vũ vội vàng hỏi, tôi không trả lời, mà là xoay người hỏi Nhược Băng từ nãy đến giờ vẫn không nói gì “Nhược Băng, giữa phái Iga và phái Koga, gia tộc nào nhẫn thuật cao nhất?”

“Chính là hai dòng họ Hattori và Mochizuki, ‘Iga là Hattori, Koga là Mochizuki’ nổi tiếng từ rất lâu rồi” Nhược Băng thuận miệng đáp lời.

“Quan hệ của hai nhà thế nào?”

“Thủy hỏa bất dung! Iga và Koga vốn là kẻ thù truyền kiếp, đã tranh đấu hơn trăm năm rồi.”

“Hai nhà có khả năng hợp tác với nhau không?” Nhược Băng nhìn tôi, lắc lắc đầu “Tuyệt đối không thể, trừ phi kỳ tích xuất hiện” Tôi cười nhẹ: “Bây giờ đã có người sáng tạo được kì tích này rồi” Anh kinh ngạc: “Sao có thể?”

“Anh lại đây mà xem”

Tôi chỉ vào đám vũ khí trên bàn “Vũ khí của mỗi nhẫn giả đều do tự tay nhẫn giả đó làm, cho nên hung khí của mỗi dòng họ đều không giống nhau. Vũ khí giết chết 13 người đều nằm trên bàn, 7 cái thuộc về Hattori, 8 cái khác thuộc về Mochizuki”

Anh lắc lắc đầu “Không thể tin được, ai có bản lĩnh lớn như vậy, có thể làm cho hai dòng họ như nước với lửa này cùng hợp tác vì mình?”

“Em cũng muốn biết.” Ánh mắt của tôi có vẻ ảm đạm…

“Nhị tiểu thư, còn chúng tôi…” Mấy ông già vẫn không dám xen mồm ngập ngừng nói, tôi liếc mắt với họ một cái, “Mời các vị đi về trước, tôi sẽ phái người theo sau các vị.”

“cám ơn nhị tiểu thư, chúng tôi biết cô nghĩa hiệp nhất mà …”

“Đúng thế, nhị tiểu thư luôn rất quan tâm tới máy bậc trưởng bối chúng tôi, lần này hoàn toàn nhờ vào cô …”

“Tôi đã nói rồi mà, nhị tiểu thư vừa nhân nghĩa lại vừa xinh đẹp lại có bản lĩnh, thực sự là niềm kiêu hãnh của Xích Vũ chúng ta…”



Nghe những lời nịnh nọt màu mè của bọn họ, tôi hơi nhếch môi, như cười như không nhìn vẻ lấy lòng của đám người đó.

Ha, mấy hôm trước không biết ai đó còn nói tôi không ra gì, kiêu ngạo bướng bỉnh bọn họ thay đổi nhanh quá đi…

“Các vị chú bác, lúc này là thời điểm nguy cấp, chúng ta tuyệt đối không thể làm loạn chính mình, nếu không sẽ khiến kẻ thù thừa dịp lợi dụng. Họ thành lập kế hoạch mưu sát lớn thế này mục đích chính là như vậy. Cho nên, mời các vị chú bác sau khi trở về ủng hộ cổ vũ mọi người nhiều hơn, tuyệt đối không được làm cho mọi người chán nản”

“Vâng, vâng, nhị tiểu thư, chúng tôi nhất định dốc lòng với Xích Vũ” Cuối cùng cũng đuổi được họ đi, tai tôi đỡ đau hơn nhiều.

“Chị Ngưng Tịch, chị nói sẽ phái người đi bảo vệ bọn họ, nhưng chị đã pháii gần hết người của Ảnh Đường đến châu Á rồi, chúng ta sao có đủ người để bảo vệ họ?” Joey nghi hoặc nói, tôi cười nhẹ “Tôi thuận miệng nói vậy cậu cũng tin sao?”

Bên trong Ảnh Đường còn được chia ra thành các tổ nhỏ hơn, tổ 36 người và tổ 28 người đều được tôi phái đến châu Á đến đóng quân ở những địa bàn mới chiếm được của Thạch long và Lôi Trạm, bây giờ, tại đây chỉ còn một tổ nhỏ 12 người…

“Ngưng Tịch, tình huống bây giờ như vậy không thể để cho trưởng bối nào bị giết nữa , nếu không lòng người sẽ đại loạn”

“Yên tâm đi, Vũ, mục tiêu ám sát của đối phương đều là nhằm vào những người có khả năng hành sự, bọn họ không có hứng thú với đám sâu gạo đó đâu. Điều mà mấy ông già đó giỏi nhất chỉ là ‘Cao đàm khoát luận’ (ba hoa khoác lác) mà thôi, một đám người công phu mồm mép rất cao, tuy nhiên họ cũng giúp trấn an lòng người khá tốt, lúc này em vẫn chưa thể để bọn họ chết được.”

Ngược lại điều tôi lo lắng nhất lúc này là bọn Nguyên Húc, theo lý thì họ đã phải trở về rồi chứ, có phải đã xảy ra chuyện gì bất ngờ hay không?

Nhưng mà người ngoài hẳn là không biết tới thân phận của họ, hơn nữa, tài năng của mỗi người họ đều rất cao…

“Joey, vẫn chưa có tin tức gì của ba người đó hả?” Tôi hỏi, nó lắc lắc đầu “Chưa có, có cần em dẫn theo nhóm nhỏ đi điều tra không?”

“Không cần, lát nữa nói sau” tình huống bây giờ vẫn chưa được rõ ràng, chúng tôi không thể hành động tùy tiện được.

Kẻ thù ở trong bóng tối, chúng tôi ở ngoài chỗ sáng, nhất cử nhất động của chúng tôi có lẽ đều bị người ta giám sát, tình thế này thực sự khiến chúng tôi rất bất lợi.

Rốt cuộc là ai mới có thể cùng lúc điều động cả hai gia tộc nhẫn giả đó, người có thể có được khả năng này… điểm này tôi nghĩ vẫn chưa ra…

Đúng lúc này, một thuộc hạ chạy vào báo cáo “Đại thiếu gia, nhị tiểu thư, Hàn Liệt xin gặp” Tôi và Vũ nhìn nhau một chút, chúng tôi đều có một loại dự cảm không rõ ràng, “Để anh ta vào” Vũ nói

Dự cảm của chúng tôi hoàn toàn chính xác, Hàn Liệt cả người là đều là vết thương quỳ xuống trước mặt tôi và Vũ, vẻ mặt áy náy “Thuộc hạ đáng chết, xin lão đại trách phạt.”

“Có chuyện gì đứng lên mới nói đi” Vũ nói

“Không, thuộc hạ không làm được việc, quỳ xuống vẫn hơn”

“Vậy cậu nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?” Tôi nhíu mày nhìn hắn

” Dạ… Lần giao dịch vũ khí với người Italy này, hàng của chúng ta đã bị cướp, toàn bộ anh em đi giao dịch cũng chết cả rồi”

“Cái gì?” Tuy rằng đã có sự chuẩn bị trước nhưng tôi vẫn bị bất ngờ

“Lô hàng vũ khí lần này trị giá ba triệu, cậu làm việc kiểu gì vậy?” Tôi tức giận

“Thuộc hạ đáng chết, xin nhị tiểu thư trách phạt”

” Là đối phương trộm hàng sao?” Vũ hỏi, sắc mặt anh cũng xấu đi. Đúng lúc này lại gặp chuyện xui xẻo đó, không thể tin được chỉ là ngẫu nhiên…

“Không giống lắm, tiền của họ cũng bị cướp đi, hơn nữa… thuộc hạ cũng bị giết hết “

“Vậy người phụ trách của họ đâu?” Tôi vội hỏi

“Cũng chết rồi…”

Xong rồi, lòng tôi khẽ lên tiếng. Người phụ trách của đối phương trong lần giao dịch này là em trai của lão đại bên đó. Hai bên chúng tôi đã qua lại mua bán với nhau nhiều năm rồi, bây giờ lại xảy ra chuyện này, chúng tôi phải làm sao đây? Cho dù là đối phương có không truy cứu đi chăng nữa thì từ nay về sau có ai còn dám buôn bán với chúng tôi nữa?

“Thuộc hạ của cậu cũng là những người có khả năng, họ cũng là nhân cường mã tráng, làm sao có thể xảy ra chuyện này được?”

“Đám người lần này tấn công chúng ta căn bản không giống con người, vũ khí của họ có thể ngăn được đường đi của đạn, bọn họ giống như ma quỷ thoắt ẩn thoắt hiện khiến chúng tôi không thể đề phòng, bọn họ còn thổi khói độc có thể khiến chúng ta mất mạng ngay lập tức, rất nhiều người vì trúng độc mà chết. Lúc tôi phát hiện có điều không ổn lập tức không thở nữa, sau lại giả chết mới thoát ra được đó. Thuộc hạ không phải là người sợ chết, thuộc hạ chỉ sợ không có người thông báo chuyện xảy ra lần này cho hai vị”

“Ngưng Tịch, là bọn họ sao?” Vũ hỏi tôi, tôi nhìn anh gật gật đầu “Đầu tiên là ám sát quy mô lớn làm tan rã lòng người, sau đó phá hỏng cuộc giao dịch buôn bán vũ khí làm hỏng mạch máu kinh tế của chúng ta, mỗi bước đi đối phương đều cẩn thận tỉ mỉ nghĩ kế sách, mục đích… muốn Xích Vũ của chúng ta phải chết.”

“Chị Ngưng Tịch, em cảm thấy… Cách làm việc của người đứng sau thao túng mọi chuyện rất giống chị” Joey nhìn tôi nói vậy. Tôi nghe xong trong lòng lập tức chấn động. Giống tôi? Trên thế giới này người có cách tư duy giống tôi chỉ có một, nhưng hắn đã chết rồi, chẳng lẽ chỉ là trùng hợp?

“Ngưng Tịch, xử lí cậu ta thế nào?” Vũ nhìn Hàn Liệt đang quỳ trên mặt đất hỏi tôi, từ trên ghế chầm chậm đứng lên, đi qua phía hắn, kéo hắn từ dưới đất lên “Trách nhiệm lần này không thuộc về cậu, có thể trốn về đây cũng không phải là chuyện dễ dàng, vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi cho tốt đi” Tôi thản nhiên cười với hắn, “Cám ơn nhị tiểu thư, thuộc hạ sau nỳ nhất định dóc lòng làm việc cho Xích Vũ, cám ơn lão đại, cám ơn” Hắn ngàn ân vạn tạ tôi và Vũ, sau đó xoay ngườiđịnh rời đi “Đợi chút” tôi ở sau lưng hắn gọi.

“Hàn Liệt, biết vì sao giao dịch lần này của cậu thất bại không?” Hắn lập tức xoay người, vô cùng cung kính nói “thuộc hạ không biết, xin nhị tiểu thư dạy bảo”

Tôi đi qua đó, như cười như không nhìn vào mắt hắn “Bởi vì, trong nhóm của cậu có gian tế” Hắn lập tức trở nên sợ hãi “Vâng, là lỗi của thuộc hạ, tôi trở về nhất định sẽ điều tra rõ ràng, bắt tên gian tế đó đến trước mắt cho Nhị tiểu thư xử trí”

“Không cần điều tra, tôi biết hắn là ai rồi” Tôi đưa tay lấy súng đặt lên mi tâm hắn…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Dạ Ngưng Tịch

Avatar
Nhan nguyen thi14:10 03/10/2019
Truyện rất hay nhưng từ đầu đến cuối là tuyệt vọng và bi thương đến ngút ngàn.
Avatar
daisy08:03 22/03/2015
truyen rat hay nhung ket thuc buon qua! lam minh muon khoc luon
Avatar
Tuyet20:05 01/05/2014
Truyen that hay nguoc tam du doi. Ton ko bit bao nhiu la nc mat hiixx

BÌNH LUẬN FACEBOOK