Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Mẹ muốn gặp Vũ và đợi ngoài phòng bảo vệ. Trong khi đó tôi vào lớp tìm.

Vũ đã đến lớp từ sớm, trông thấy tôi cậu ấy đứng dậy, quàng tay lên vai kéo đi khỏi lớp.

“Đi ăn sáng!”

“Ơ không, tớ mang đồ ăn sáng theo đây rồi.” - Tôi chỉ vào trong cặp.

“Đi!”

Tôi khoát tay Vũ ra, ngập ngừng:

“Mẹ tớ muốn gặp bạn.”

“Có chuyện gì? Mày nói gì về tao với gia đình? Đừng nói là tao bảo mày làm bạn gái tao chứ?”

Vũ lúc nào cũng đoán được chuyện của tôi, cậu ấy như đi guốc trong bụng người khác.

“Tớ có hỏi mẹ muốn gặp bạn có việc gì, mẹ bảo muốn hỏi về khu chung cư cũ ấy. Thì ra nhà bạn là…”

“Tao hỏi mày có nói gì về việc bạn trai bạn gái không?”

Vũ cắt ngang lời tôi.

“Thực ra thì…”

“Cô ấy đang ở đâu?”

“Ở… phòng bảo vệ.”

Vũ đưa cặp cho tôi giữ rồi ra khỏi lớp tới phòng bảo vệ. Tôi thấy cậu vừa đi vừa cài thêm cúc cổ trên cùng. Định đi theo nghe lỏm nhưng Vũ đã chỉ tay về phía tôi hướng vào lớp.

Tới hết giờ trao bài cậu ấy mới về. Trông thấy tôi Vũ đanh lại, lờ như không.

“Mẹ tớ hỏi gì bạn?”

Vũ không đáp lại.

“Bố mẹ tớ sống ở khu nhà chung cư ấy từ trước khi có tớ cơ, bao nhiêu kỷ niệm của tớ cũng ở đấy hết nên chắc mẹ tớ muốn biết nơi đó giờ được sử dụng như thế nào.”

“Thật là mày vẫn nghĩ mẹ mày gặp tao chỉ để hỏi chuyện đó sao?”

“Chứ không lẽ… còn chuyện gì nữa?”

“Thôi khỏi, về nhà hỏi mẹ thì biết.”

Tôi định hỏi thêm nhưng nghĩ đến cái bể bơi thì tự khắc thôi. Chìa nắm xôi của mình ra.

“Bạn chưa ăn sáng, thế thì ăn cùng với tớ.”

Vũ nhìn túi xôi trong tay tôi, lắc đầu.

“Mình mày mà chơi túi xôi to thế?”

“Xôi bà tớ nấu. Sợ tớ đói nên bà nén chặt lắm. Ăn đi, không sợ thiếu đâu. Ăn trong giờ học là ngon nhất đó.”

Chợt tôi nhớ đến Phong, bà vẫn thường nấu đồ ăn cho cả hai đứa làm quà ăn sáng. Mỗi lần đem đến lớp, Phong dặn để trong giờ học mới được ăn.

“Ăn trong giờ cô bắt được phạt úp mặt góc lớp thì sao?”

“Của ăn vụng bao giờ cũng ngon.”

Đúng như Phong nói, hai đứa tôi chốc chốc lại thò tay xuống ngăn bàn nhón từng nắm ít một cho lên miệng, vừa ăn vừa cười hí hửng. Nhiều lúc vô tình chạm vào tay nhau, Phong luôn hất tay tôi ra giành phần bốc trước.

Nhưng lần này, thấy tôi thích thú với việc ăn trong giờ học, Vũ bắt chước theo, nhưng cậu ấy không nắm xôi, mà nắm chặt những ngón tay của tôi.

Giây phút ấy như có dòng điện chạy ngang qua người tôi.

Tê tê.

*

Bữa nay nhà tôi ăn cá rán và rau muống vắt chanh. Ngồi vào bàn, tôi hỏi luôn mẹ:

“Sáng nay mẹ gặp Vũ nói những gì vậy?”

“Con Chun nhà mình đúng là may mắn. Ngồi cạnh thằng nhóc vừa ngoan ngoãn vừa biết cư xử. Thằng nhóc không có ý gì, nó thấy con bé ngốc nghếch, suốt ngày đi giặt giẻ và trực nhật bóng nên nhắc nhở cán bộ lớp. Con nhà có giáo dục có khác, nhẹ nhàng, lễ phép.”

Vũ mà cư xử nhẹ nhàng ư? Ngay buổi thứ hai cậu ấy đã hẩy tôi ngã xuống nước, nói chuyện chống không với dân đàn anh, còn ham đánh đấm mà mẹ lại nói như vậy.

“Nhưng sao con Chun nói nó là bạn gái thằng bé đó?”

“Bọn học sinh trong lớp trêu đùa thôi bố. Thằng bé vừa đẹp trai, lại ga lăng như thế tụi nó để ý cũng phải. Nó cũng nói luôn quan điểm, học hành là mục tiêu hàng đầu, ngoài ra giúp đỡ bạn bè là việc nên làm.”

Ơ ơ, mẹ đang nói về ai khác vậy, trong giờ học Vũ toàn nghịch điện thoại chứ có thấy học bao giờ, mà tôi nhớ cậu ấy từng nói yêu nhiều lắm không nhớ nổi tên bạn gái nữa kìa.

“Nhưng mẹ dặn, con đừng lầm tưởng giữa tình bạn và tình yêu, tuổi bọn con còn bé lắm, những cử chỉ quan tâm của các bạn nam đôi khi dễ bị hiểu lầm. Thế nên đừng nghĩ ngợi về lòng tốt của bạn Vũ, tập trung vào học thôi.”

“Dạ vâng.”

Thực ra tôi cũng đâu có tin giữa Vũ và mình có gì khác ngoài tình bạn. Chỉ là, thi thoảng cậu ấy cứ nói lung tung.

XV.​

Không nghĩ tới chuyện đó nữa, tôi ngồi vào bàn giải quyết hết số bài tập sáng nay. Lọ đựng bi đặt ngay cạnh chiếc bàn học lại đem tôi nghĩ về chuyện khác.

Là Phong, Vũ nói có một người bạn tên T.Q.P.A., đáng lẽ hôm đó tôi phải hỏi ngay địa chỉ. Nếu không phải, sẽ tiếp tục tìm kiếm, còn nếu đúng, tôi sẽ…

Tôi nghĩ mình sẽ phi nước đại chạy đến chỗ Phong, ôm chầm cậu ấy, khóc ròng ròng nhưng miệng cười tươi lắm. Phong cũng mừng không kém, có lẽ còn ôm tôi chặt hơn cơ. Tôi đã nghĩ rất nhiều lần về cuộc tái ngộ của hai đứa, nó chắc chắn đong đầy những cung bậc cảm xúc.

Sáng thứ hai đầu mỗi tháng, trường làm lễ chào cờ. Lần chào cờ trước tôi ở lại trông lớp nên không được tham gia, lần này phải tranh thủ tìm cậu ấy.

Cậu ấy có biến thành tro tôi cũng nhận ra (Câu này tôi lấy trong mấy bộ phim kiếm hiệp). Chắc chắn thế.

Để cặp trên mặt bàn, tôi đi lung tung trong sân trường tìm kiếm. Lúc này một số lớp đã tập trung, mỗi lớp chia làm hai dọc, nữ một bên, nam một bên. Vì thế tôi sẽ dễ dàng tìm ra Phong thôi.

Khối mười một có mười lăm lớp, đứng vị trí trung tâm so với bục chào cờ, xếp theo thứ tự từ trái sang phải tính từ chọn I, II, đến XV. Tôi đinh ninh Phong sẽ ở lớp I, hoặc II, thế nên cứ lăm lăm nhìn lớp tụi nó.

“Bạn đây rồi, hôm nay bàn bạn nhận phân công trông lớp.”

Thịnh gọi với tôi, cậu ta vẫn giữ nét e dè.

“Ơ, tháng trước tớ trông lớp rồi mà.”

“Hồi đó bạn ngồi bàn một, còn giờ là bàn bảy.”

“Nhưng một bạn trông lớp đủ rồi, Vũ…" - A, nói đến đây thì tôi tiu nghỉu, đời nào cậu ta chịu ở trong lớp. - “Ừm, tớ sẽ vào lớp sau khi các bạn ra hết.”

“Ừ. Nhớ vào lớp nhé.”

Tôi gật gù lảng sang chỗ khác tiếp tục tìm kiếm. Thực ra hỏi một học sinh cùng khối sẽ biết ngay nhưng tôi muốn tự mình tìm kiếm, như vậy sẽ có ý nghĩa hơn nhiều.

Học sinh đã tập trung kín hết sân trường, tầm khoảng một hai phút nữa là trống đánh. Tôi vẫn chưa tìm ra, buồn rầu đi vào, đành đợi đến giờ sau rình mò vào từng lớp.

Trong lớp tôi thấy có bóng trắng của hai người, một đang ngồi chỗ Vũ, một đứng ngay cạnh khoanh tay trước ngực.

“Sao bạn vào lớp tớ?”

Tôi lên tiếng khi nhận ra bạn nữ đang đứng không giống với những bạn trong lớp. Tóc của bạn nữ này để xoăn rất dài, mượt mà và óng ả.

Khi bạn ấy quay ra tôi thấy cậu nam sinh đang ngồi không ai khác là Vũ. À ha, có người trông lớp rồi, tôi quay gót, nhưng...

Bạn nữ, người đang nói chuyện với Vũ rất xinh, so với Lệ Quyên thì một chín một mười. Trông bạn ấy quen quen, tôi đã từng nhìn thấy ở đâu rồi nhỉ, ví như tại một buổi sinh nhật, trong chiếc váy màu hồng…

“Yến… Chun nè!” - dòng chảy thời gian như ùa về, trước mắt tôi, Yến là một cô bé sáu tuổi, nở nụ cười kiêu kì khi trông thấy tụi tôi vừa nghịch cát, mặt mày lấm lem.

Tôi mừng húm ra mặt, bước nhanh đến trước mặt Yến, hai tay bắt lấy tay nó.

“Mày cũng học trường này ha? Tao mới chuyển vào đây được năm tuần, mày học lớp nào thế? Có còn giữ liên lạc với Mai Mít không? Và cả…”

Yến ngạc nhiên không kém, ngỡ ngàng ra mặt. Lẩm bẩm tên tôi rồi mỉm cười.

“Nhỏ Lâm Anh Chun, nhớ rồi, bạn hàng xóm,...”

Thực ra tôi đã tưởng tượng đến cảnh mình sẽ nhảy cẫng lên ôm hôn nó, cũng như con Mai Mít, nhưng giờ chúng tôi khác nhau nhiều quá. Yến giống như những bạn nữ lớp tôi, không mặc đồng phục của trường mà mặc áo dài tự may, mùi nước hoa ngọt ngào tỏa ra không giống mùi sữa tắm hồi đó Mai vòi vĩnh Yến để ba tụi tôi tắm cùng, nụ cười của cô bạn trong tôi rạng rỡ và căng tràn sức sống lắm, giờ nó vẫn vậy nhưng bị khuyết một thanh bậc nào đó.

“Giờ bạn ở đâu?” - Cách xưng hô của tôi cũng vì thế mà thay đổi.

“Khu đô thị Thành Công, bữa nào rảnh mình ôn lại chuyện cũ. Thì ra Vũ Lâm Anh là bạn… Vũ, không tồi chút nào.”

Trước khi gạt tay tôi ra nhẹ nhàng, Yến bất giác mỉm cười rồi quay mặt bước đi, mắt cậu ấy nhòa đi, giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi. Tôi vẫn nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm của Yến cho đến khi cô bạn đi qua dãy hành lang.

Một khoảnh khắc nào đó, tôi do dự về việc tìm kiếm Phong.

“Hừm, con bé ấy ngốc ơi là ngốc!”

“Bạn bảo gì cơ?”

Tôi về lại bàn ngồi.

“Mày không phải bận tâm gì hết, việc nó là người yêu cũ của tao, hai đứa lại là bạn hàng xóm cũ.”

Tôi cho rằng Vũ định nói gì thêm nhưng cậu ấy dừng lại, đồng thời đứng dậy, quàng tay vào vai kéo tôi ngồi xuống. Cái khoác vai giống như giành cho anh em thân thiết nhưng có chút ngượng ngạo.

“Tớ bận tâm gì chứ?”

Trong đầu tôi giờ tràn ngập những kỉ niệm về Yến, đem kể với gia đình chắc họ cũng vui không kém. Sau nhiều năm chúng tôi đã gặp lại, chứ không đến chết cũng không được nhìn thấy nhau như tôi từng nghĩ.

“Hừm!”

Lần này Vũ áp sát tôi vào người hơn, cậu ấy quý tôi quá chăng, thực ra tôi cũng quý cậu ấy rất nhiều.

“Khoan đã! Theo quy định một người trông lớp thôi, bạn không muốn ra chào cờ thì tớ ra nhé.”

“Mày ra ngoài đó tao ở đây làm gì nữa!”

Suy nghĩ một hồi tôi đáp:

“Lớp… lớp mười một… phải lo học… không được yêu… đương!”

Bà nội dặn thế, tôi dặn lại cậu ta.

“À ha, mày bớt ngơ rồi đấy. Đừng tưởng bở, tao yêu nhiều chán lắm rồi,… cố nốt mày… là tao thôi!”

Chưa để tôi ý kiến, Vũ chặn lời bằng tấm thiệp mời màu vàng óng ánh.

“Cái gì vậy?”

Nó giống thiệp mời đám cưới.

Tôi bỏ ra xem, trong thư đề người được mời là tên bố tôi, dự lễ khai trương khánh sạn. Tôi há hốc miệng.

“Tất… tất cả những gia đình từng sống ở đó được mời dự?” - khả năng nắm bắt thông tin của tôi nhiều lúc nhanh nhạy đến chính tôi cũng không ngờ.

“Không hẳn, ngoại trừ gia đình nào mất liên lạc với chủ cũ.”

“Hua ra, thích quá đi mất.” - Tôi thích thú nhìn tấm thiệp, cười tít mắt, cũng vòng tay khoác vai Vũ.

“Đừng tưởng bở, đây là chiêu kinh doanh của gia đình tao.”

“Ừm, mà tớ theo đuôi bố đến cũng được nhỉ?”

“Mày không thấy thư đề mời ông và gia đình đến dự à?”

“Thế cả nhà tớ đến luôn! Không biết mọi người trong xóm có nhận ra tớ không?!”

Cứ nghĩ đến những người hàng xóm cũ là tôi không thể giấu giếm niềm vui, có thể Phong còn là bạn của Vũ nữa, như thế cả tôi, Yến và cậu ấy sẽ trùng phùng, chỉ thiếu mỗi Mai Mít không biết giờ này ở đâu.

“Mày… cứ mặc như cái hôm Prom ấy...”

Lần này Vũ vẫn để lửng câu nói, tôi quay sang nhìn thì cậu ấy quay đi. Nhưng mà chiếc váy xanh ấy là đồ đi mượn của đồ đi mượn, chị Hải Anh hơn tôi gần mười tuổi cơ mà.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đã Có Anh Trong Nỗi Nhớ Của Em Chưa?

Avatar
Vân Anh17:09 16/09/2017
nên làm thêm phần nữa cho cái kết viên mãn hơn
Avatar
20:02 21/02/2017
Thua? Câu chuyện hay mà kthúc chẳg ra làm sao? Kô bít chun thíh ai và cũg chẳg bít vủ khi nào mới về gặp lâm anh! Đọc truyện mà muốn tất thở! Kô dám đọc nhữg dòg chử cuối! Người đọc sao thấy bối rối quá
Avatar
cirikatori nguyễn23:07 04/07/2015
Tr ơi là trời!!!dùa đấy ah???kết thúc kiểu đó,thì luc đầu khỏi tạo nv lun đi!!!lại là 1kết thúc...mở!!! :( :( :(

BÌNH LUẬN FACEBOOK