Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Ngô…….”

Lăng Cửu Tiêu chậm rãi tỉnh lại thế nhưng trước mắt một mảnh đen kịt.

Hai mắt của hắn bị vải bao bọc, muốn mở ra lại nổi lên trận trận đau đớn.

Lăng Uyên canh giữ ở bên cạnh ngạc nhiên mừng rỡ nói: "Thiếu gia, ngươi đã tỉnh!"

Lăng Cửu Tiêu gian nan há mồm: "Lăng lão."

Mắt thấy Lăng Cửu Tiêu muốn hoạt động thì Lăng Uyên vội vàng nhắc nhở: "Thiếu gia, cẩn thận... Ngươi ngủ mê man ba ngày ba đêm, tuy nói ở trong thuốc tắm trị liệu phần lớn thương thế, chỉ là vẫn chưa có hoàn toàn khôi phục lại."

Lăng Uyên cuối cùng lại chần chờ hỏi: "Thiếu gia, ý thức của ngươi... Có đúng hay không hoàn chỉnh?"

Sở dĩ hỏi như vậy là bởi vì thời điểm trước bách chiến hầu còn ở thì có mời qua một vị tinh thông y đạo cao nhân vì Lăng Cửu Tiêu kiểm tra thân thể.

Một vị cao nhân này nói Lăng Cửu Tiêu nhìn lại là thiếu một hồn, nhưng một hồn này... Không nhất định là thật không có.

Còn có khả năng là biến mất ở trong người, vẫn ngủ say, thời cơ chưa tới nên sẽ không thức tỉnh.

Đương nhiên càng có khả năng cả đời sẽ không thức tỉnh, sau này làm sao còn phải xem cơ duyên tạo hóa bản thân Lăng Cửu Tiêu.

Ngôn ngữ bực này, huyền diệu khó giải thích, liền ngay cả bách chiến hầu cũng không ôm bao nhiêu hi vọng cho rằng cao nhân là an ủi mình.

Hôm nay Lăng Uyên vừa nhìn thì nói không chừng một vị cao nhân là bạn tốt của lão gia này nói sự thật... Hồn thiếu gia nhà mình vẫn luôn ở, nhưng ngủ say trong cơ thể liền giống như không có.

Thế nhưng đang cùng Đại tiểu thư đánh một trận sinh tử lúc đó thì giật mình tỉnh giấc thần hồn nên ý thức tự nhiên trở nên rõ ràng.

Một chút sau đó thì Lăng Cửu Tiêu mới nhẹ nhàng trả lời một câu: "Ân."

Lăng Cửu Tiêu ngừng lại một chút lại chính sắc nói: "Những năm gần đây khổ cực Lăng lão ngươi."

Lăng Uyên lúc này nước mắt sụt sùi: "Thiếu gia!"

Mười năm, từ khi bách chiến hầu ở giữa đại chiến mất tích, tung tích không rõ thì bách chiến hầu phủ vẫn hướng đi xuống, bây giờ còn có khả năng xoá tên, tình thế tràn ngập nguy cơ.

Dù sao lực lượng trung kiên Đại Hạ hoàng triều phải là mạnh nhất một quốc gia!

Người yếu có thể không thể gánh vác nổi tên vương hầu

Lăng Uyên một lần tuyệt vọng, trước mắt nhìn Lăng Cửu Tiêu khôi phục thì hắn lại dấy lên hy vọng mới.

Lăng Uyên nghĩ tới đây lại bỗng nhiên ánh mắt buồn bã vội hỏi: "Thiếu gia, rèn luyện vương hầu còn thừa lại nửa năm, ngươi xem...."

Lăng Cửu Tiêu gằn từng chữ một: "Nửa năm vậy là đủ rồi."

Lăng Uyên nặng nề mà gật đầu: "Tốt, thiếu gia nói cũng đủ như vậy thì là đủ rồi."

Hắn vẫn tin tưởng thiếu gia, thiếu gia nói được như vậy nhất định có thể được!

“Hảo!”

Lăng Uyên giúp Lăng Cửu Tiêu đem thùng gỗ chứa đầy nước thuốc to lớn đi ra, mặc quần áo tử tế rồi cởi bỏ vải quấn mắt.

Gặp lại ánh sáng thì Lăng Cửu Tiêu cảm thấy mắt vẫn như cũ có vài phần đau đớn, chỉ là không có đáng ngại.

Về phần thân thể... Thuốc tắm sử dụng dược liệu vô cùng tốt nên mấy ngày trôi qua thì vết thương dĩ nhiên khép lại kết vảy.

Lăng Cửu Tiêu chỉnh sửa trang phục lại một chút rồi nói: "Lăng lão, ngày đó sau khi ta ngất đi... Xảy ra chuyện gì?"

Lăng Uyên thuật lại sự tình: "Thiếu gia, lúc đầu Đại tiểu thư nhảy nhảy xuống đài Vũ Đấu sau đó ngươi gục mà không dậy nổi...."

Bạch Song Kiếm nhảy xuống đài tỷ võ thì tự nhiên là thua.

Bất quá Thạch trưởng lão lại la hét một trận chiến này không coi là vậy, còn Bạch Song Kiếm lại là trầm mặc không nói.

Lăng Uyên đâu cố được bọn họ nhiều như vậy mà nhanh chóng mang theo Lăng Cửu Tiêu hôn mê bất tỉnh đi trị liệu.

Có lẽ là chuyện này quan hệ trọng đại, sau cùng kinh động cao tầng tông môn.

Sau đó tông chủ Bạch Huyền tự mình sai người đưa tới dược liệu tốt nhất, làm thành nước thuốc giúp Lăng Cửu Tiêu trị liệu thương thế.

Mặc kệ nói như thế nào thì Lăng Cửu Tiêu bây giờ còn là con nối dõi vương hầu, vạn nhất xảy ra vấn đề gì thì Thiên Vũ Tông khó tránh có lỗi.

Nói đi nói lại thì may là có Bạch Huyền đưa tới dược liệu nên Lăng Cửu Tiêu mới nhanh khôi phục lại như vậy.

Nếu không, chỉ là mạnh mẽ thôi động lực huyết mạch.

Nước thuốc cũng đủ Lăng Cửu Tiêu uống một bầu, mắt dù cho không phế đều có thể lưu lại di chứng nghiêm trọng.

Hiện tại chỉ phải chờ thêm một phần thời gian là hoàn hảo như lúc ban đầu.

Lăng Uyên vẻ mặt sắc mặt vui mừng mà nói: "Tông chủ vẫn luôn xem trọng thiếu gia!"

Nhớ kỹ thời điểm thiếu gia mới đến, tông chủ còn muốn đem thiếu gia thu làm đệ tử thân truyền, hiện tại thiếu gia khôi phục chính là thời cơ đại phóng hào quang tốt nhất.

Lăng Cửu Tiêu nở nụ cười cười nói: "Lăng lão, ở quá khứ thì tông chủ xem trọng ta, điểm này ta không phủ nhận. Chỉ là hiện tại nha... không nhất định."

Lăng Uyên nghe vậy thì đầu tiên là một trận nghi hoặc, sau đó lại hít một tiếng bất đắc dĩ nói: "Thiếu gia, ta là nhất thời tức giận cho nên mới phải cùng Đại tiểu thư định ra điều kiện như vậy, trăm triệu không nghĩ tới...."

Lăng Cửu Tiêu nói tiếp nói: "Không nghĩ tới ta thật có thể thắng Bạch Song Kiếm đúng không? Dù cho xảo thủ vẫn là ở trước mắt bao người thắng nàng."

Lăng uyên gật đầu: “Vâng.”

Lăng Cửu Tiêu không thèm để ý chút nào, trái lại trấn an Lăng Uyên: "Việc này trách không được Lăng lão ngươi... Lúc đó chúng ta không đường thối lui, rèn luyện vương hầu của ta liền kết thúc, bách chiến hầu phủ như nhau không còn. Chỉ có thắng Bạch Song Kiếm mới có một đường sinh cơ. Người sống nào có mọi chuyện như ý nên thấy một bước thì đi một bước đi."

Đang lúc Lăng Uyên cười cười một tiếng muốn nói tiếp thì ngoài phòng đã có người gõ cửa.

Lăng Uyên nhìn thoáng qua bình tĩnh nói: "Vào đi."

Vào cửa là một thanh niên võ sĩ hướng về phía Lăng Uyên ôm quyền vấn an: "Lăng chấp sự."

Lăng Uyên nhận ra đối phương là thủ vệ chủ điện Thiên Vũ Tông nên trong lòng khẽ động: "Không biết có chuyện gì?"

Thanh niên liếc mắt Lăng Cửu Tiêu một cái: "Tông chủ truyền Lăng gia thiếu gia đến chủ điện gặp mặt."

Thiếu niên khí tức suy yếu, vừa nhìn chính là bệnh nặng mới khỏi, chỉ là thần sắc hắn trầm tĩnh nên trong lúc mơ hồ lộ ra vài phần linh khí, cùng trước đây dáng vẻ ngu si tuyệt nhiên bất đồng.

"Ồ?"

Lăng Uyên quay đầu nhìn về phía Lăng Cửu Tiêu

Lăng Cửu Tiêu trả lời không chút suy nghĩ: "Tông chủ truyền gọi há lại không đến... Vị sư huynh này, còn xin dẫn đường."

Đọc rõ từng chữ rõ ràng, phản ứng mẫn tiệp để cho thanh niên võ sĩ không chút nghi ngờ Lăng Cửu Tiêu đã lột xác đổi mới hoàn toàn.

Sau đó thanh niên võ sĩ như nhau nói không nhiều lắm, nhìn nhiều Lăng Cửu Tiêu vài lần, khẽ vuốt cằm, chính là mang theo dẫn đường.

Lộ trình không ngắn nhưng có thanh niên võ sĩ mang theo thì hai người hay vẫn còn là hai ba lượt mà đến đại điện ngọn núi cao nhất Thiên Vũ Tông.

Làm cung điện núi chính, phong cách cổ xưa, rộng rãi đại khí, chính là tượng trưng lịch đại truyền thừa xuống.

Bất quá Lăng Cửu Tiêu nhìn xem cũng không nhìn mà trực tiếp theo thanh niên bước vào trong điện.

Trong điện bài biện hoa mỹ, chỉ là trống trải cực kỳ, chỉ có một người đứng ở phía trước lưng hướng về phía mình.

Thanh niên ôm quyền phục mệnh: "Tông chủ, Lăng gia thiếu gia đã đưa đến."

Người phía trước phất phất tay đồng thời xoay người lại: "Đi xuống đi."

Người này tướng mạo tuổi còn trẻ, có râu ngắn, thoạt nhìn không quá ba mươi, mặc dù là võ giả, lại có vài phần mùi vị,đại nho để cho người ta nhìn một cái đầu tiên nghĩ đến không phải là núi thây biển máu mà là đầy bụng kinh luân.

Lăng Cửu Tiêu nghĩ nghĩ, thi lễ vấn an: "Bái kiến tông chủ."

Bạch Huyền nhìn Lăng Cửu Tiêu mỉm cười nói: "Ngủ không sai biệt lắm ba năm... Rốt cục bỏ được đã tỉnh sao?"

Lời này vừa ra thì Lăng Cửu Tiêu nhất thời cả kinh, chỉ là thần sắc không thay đổi, không có lên tiếng.

Nhìn Lăng Cửu Tiêu không ra tiếng thì Bạch Huyền khóe môi một câu chính là nói: "Vốn ta còn nghĩ ngươi vì sao an phận ở một góc, con nối dõi một trăm lẻ tám vương hầu đều lục tục trở về hoàng đô, thậm chí có người tu luyện tới võ sĩ đỉnh phong mà ngươi còn ở nơi này tại chỗ giẫm chân tại chỗ... Về sau cẩn thận tỉ mỉ vừa nghĩ, mới nhớ tới có thể là vì huyết mạch võ giả Lăng gia các ngươi."

Bạch Huyền nhẹ cười nói, không để ý chút nào Lăng Cửu Tiêu trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn: "Thời gian bố cục ba năm dài một chút, bất quá vì để cho huyết mạch thức tỉnh, như vậy tất cả hay vẫn còn là đáng giá. Dù sao ở trong huyết mạch lực thì đồng thuật tương đương hiếm lạ, nhất là Bách Chiến Tiên Đồng, càng là tổ tiên ngươi ở Đại Hạ hoàng triều tuôn ra uy danh hiển hách! Một trăm lẻ tám vương hầu thì rất ít truyền thừa ba đời trở lên và bách chiến hầu phủ đang là một cái trong số đó! Đáng tiếc nhiều năm không ra nên thiếu chút nữa để cho người ta quên mất sự tồn tại của nó."

Mặc dù một lần gặp mặt khiến cho Lăng Cửu Tiêu rõ ràng Bạch Huyền tuyệt đối không phải là hạng người dễ dàng, thế nhưng Bạch Huyền này dĩ nhiên nói ba xạo nói toạc ra huyền diệu trong đó, thực sự để cho hắn khiếp sợ.

Không sai, Lăng Cửu Tiêu ba năm không minh chủ yếu chính là vì kích hoạt Bách Chiến Tiên Đồng!

Ở rất nhiều người xem ra kích hoạt đồng thuật huyết mạch chính là cơ duyên xảo hợp sở trí.

Không có cái vận khí này thì dù cho huyết mạch của ngươi làm sao thuần khiết cũng sẽ không kích phát.

Thế nhưng Cửu Tiêu võ hoàng đời trước tinh thông tinh túy võ đạo lại biết đây không phải là hoàn toàn trùng hợp!

Chỉ cần thận trọng làm cho xong thiên thời, địa lợi, nhân hòa thì vẫn như cũ sẽ có rất lớn thành công kích phát huyết mạch đồng thuật.

Lăng Cửu Tiêu của hôm nay chính là ví dụ tốt nhất!

Tất cả chuẩn bị thỏa đáng, tinh, khí, thần đều ở vào đỉnh phong lột xác, nếu như ở trước thời điểm sinh tử chèn ép sẽ có cơ hội lớn lao nước chảy thành sông mà kích phát huyết mạch!

Bạch Huyền đương nhiên không biết đạo lý này, chỉ là hắn nhìn thấu Lăng Cửu Tiêu ba năm không minh, chỉ vì hôm nay bỗng nhiên nổi tiếng cho nên cái này đã phi thường khó lường.

Lăng Cửu Tiêu trong lòng đối với một vị tông chủ này cảnh giác: "Ba năm trước đây liền nhìn ra ta đã có thần hồn nhưng vẫn ung dung thản nhiên... Tốt một cái Bạch Huyền!"

"Trở lại chuyện chính. Ta ngày hôm nay cho ngươi qua đây, một là chúc mừng ngươi kế hoạch thành công, dù sao ta vẫn xem trọng ngươi; thứ hai... Chính là muốn hỏi, ngươi đem nữ nhi của ta xem như đá mài đao nhưng có qua sự đồng ý của ta?"

Bạch Huyền dứt lời thì trong cơ thể bỗng nhiên tuôn ra khí tức cường đại, dường như biển rộng tức giận, thoáng cái đem Lăng Cửu Tiêu trấn áp hai đầu gối suýt nữa quỳ xuống!

Lăng Cửu Tiêu cắn chặt hàm răng chặt chẽ nhìn chằm chằm Bạch Huyền mà không nói được một lời.

Chuyện cho tới bây giờ thì Lăng Cửu Tiêu như nhau không có gì dễ nói nhưng muốn hắn quỳ xuống... Nghĩ cũng không cần nghĩ!

Bạch Huyền bỗng nhiên nở nụ cười cười lại thu hồi khí tức, khí định thần nhàn, phảng phất cái gì cũng không có xảy ra: "Tốt một tiểu tử bướng bỉnh."

Bất quá chỉ vài hơi thở thời gian mà Lăng Cửu Tiêu đã mồ hôi đầy người, sắc mặt trắng bệch, hai đầu gối run rẩy.

Phải biết rằng Bạch Huyền cũng không phải là võ giả bình thường... Hắn là một vị mạnh nhất Thiên Vũ Tông!

Luận tu vi đều là ở Tam Cảnh đỉnh phong, cũng không phải là Bạch Song Kiếm mới thành lập võ giả có thể so sánh.

Bạch Huyền thật muốn đối với Lăng Cửu Tiêu xuống tử thủ cũng không cách nào phản kháng.

Chí ít hiện tại không có khả năng phản kháng được.

Bạch Huyền liếc mắt cười nói: "Chuyện đã xảy ra ta đại thể lý giải... Có thể ngươi và Song Kiếm cô nàng này thật tồn tại một phần hiểu lầm, thế nhưng ánh mắt ngươi nhìn thứ không nên nhìn, đây là sự thực sao?? Bằng không thì Song Kiếm như thế nào sẽ ở cuối cùng thua ngươi đâu nè."

Lăng Cửu Tiêu ánh mắt hờ hững đối hai mắt Bạch Huyền: "Một cái ngoài ý muốn mà thôi."

Bạch Huyền thần sắc lạnh lẽo nói: "Quản ngươi ngoài ý muốn không ngoài ý muốn... Chuyện đã xảy ra không cách nào thay đổi. Kỳ thực ta cảm thấy Thạch trưởng lão kiến nghị không sai, muốn cặp mắt ngươi, vừa có thể giao cho nữ nhi của ta một cái công đạo lại có thể để cho tông môn nghiên cứu một phen Bách Chiến Tiên Đồng huyết mạch võ giả hiếm lạ bực này, một công đôi việc."

Huyết mạch võ giả vô luận là ở đâu đều là cực kỳ hiếm thấy.

Một phần tông môn ma đạo thậm chí mọi nơi mạnh mẽ cướp đoạt huyết mạch võ giả.

Chính là nghiên cứu huyết mạch võ giả nhân tạo.

Nếu mà thành công, đại lượng bồi dưỡng huyết mạch võ giả nhân tạo, tràng diện tuyệt đối là kinh khủng.

Hiểu ra huyết mạch võ giả có ưu thế Tiên Thiên, thực lực vượt lên đầu đồng cấp một đoạn.

Số lượng nhiều, nói không chừng liền thành một trong thế lực cường đại nhất, có thể đánh vỡ cân đối mà thống ngự một phương.

Lăng Cửu Tiêu trầm mặc hồi lâu rồi chậm rãi nói: "Tông chủ hôm nay cho gọi ta lại đây sẽ không chỉ vì cho ta một hạ mã uy mà thôi đi??"

Bạch Huyền thu hồi lạnh lùng nói:"Tự nhiên không phải là vì nói cho ngươi biết hậu quả đơn giản như vậy. Trên thực tế thì vừa vặn ngược lại là ta muốn cùng ngươi làm một khoản giao dịch."

Lăng Cửu Tiêu nghi hoặc hỏi: "Cái gì giao dịch?"

Hiện tại hắn cùng phía sau bách chiến hầu phủ đều nghèo tay trắng, hắn còn thật không biết Bạch Huyền có thể muốn cái gì.

Bạch Huyền không có vội vã trả lời, trái lại ném ra bộ phận thẻ đánh bạc của bản thân: "Nếu mà ngươi đáp ứng thì ta sẽ vì ngươi bãi bình tất cả lúc trước."

Lăng Cửu Tiêu thần sắc cổ quái hỏi: "Bao gồm sự tình con gái ngươi?"

Bạch Huyền chần chờ một chút nói."Cái này... Có chút khó, bất quá ta sẽ nghĩ biện pháp giúp ngươi một chút."

"Hắc hắc."

Lăng Cửu Tiêu cười hắc hắc, thần tình buông lỏng nói: "Tông chủ không ngại nói một chút nghĩ muốn cái gì... Vì sao cảm thấy ta có thể giúp ngươi."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cửu Thiên Đế Chủ

BÌNH LUẬN FACEBOOK