Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Ưm…” Lam Lăng giật giật, trên người thật đau, chỗ kia cũng đau, đột nhiên nhớ tới tối hôm qua… không mặt mũi gặp người, hu… Kéo chăn che kín mặt, lại nhìn thấy một mảng da thịt trơn bóng, “A!” Che miệng lại, chui thật sâu vào trong chăn, “Ta đang nằm mơ, ta đang nằm mơ…” Mặc niệm.

“A Lăng, hiện giờ mới thấy thẹn thùng cũng quá muộn đi, tối hôm qua là ai…” Giọng nói trêu đùa từ đỉnh đầu truyền đến.

“Nàng trứng thúi, trứng thúi…”

“Được được được, ta là trứng thúi, ta dậy lấy nước cho chàng, chàng cứ nằm im đó.” Ta mặc quần áo tử tế xuống giường, xoay mặt Lam Lăng lại, hôn một cái, chạy nhanh ra khỏi phòng.

“Hôm nay thời tiết thật đẹp, phong cảnh khắp nơi cũng đẹp…” Lam Lăng nghe giọng hát cổ quái ở bên ngoài, che mặt. Thật lâu.

“A, ta phải hầu hạ Tứ nương mới đúng, rõ ràng trước đó dì cả phu đã dạy ta, ưm, quá xấu hổ đi.”

Ngũ lang đứng ở sân, cười xấu xa: “Tỷ, thời tiết giữa trưa đương nhiên đẹp rồi, tỷ phu đâu?”

Tiểu tử đáng chết dám giễu cợt ta, cho hắn một cái tát: “Cho đệ cười, ngày khác sẽ gả đệ cho Lý Nhạc cách vách.”

“Hu… Tỷ tỷ không cần đệ, đúng là có phu lang liền quên đệ, hu hu…”

“Đệ bớt đùa giỡn đi, may mắn còn có một đứa ngốc như vậy, bằng không thật sự gả không được.”

“Đệ mới mười hai, ai muốn gả cho quả dưa ngốc kia, người thô kệch!” Ngũ lang ném hốt rác trong tay xuống, trở về phòng. “Phòng bếp có cơm!”

Tiểu đệ dã man này!

Đến phòng bếp, đồ ăn cũng không tệ lắm, trước tiên múc chậu nước ấm bưng về phòng. Vắt khăn mặt ấm rồi kéo chăn xuống, kéo một chút, không nhúc nhích, lại kéo, vẫn không kéo xuống được. Ta để khăn mặt xuống, “A Lăng, đừng thẹn thùng nữa, ta lau cho chàng thoải mái chút, chàng còn nơi nào mà ta chưa xem chưa sờ chứ, ngoan…”

“Nào có, nàng nói bậy.”

“Có sao? Vậy đêm nay ta sẽ lại cố gắng nữa, cố gắng không bỏ sót.”

“Nàng nàng … Nàng đi ra ngoài, ta tự mình làm!”

“Được rồi, ta đi lấy đồ ăn, cần giúp gì thì kêu ta!”

“Hừ…”

Đừng biến thành hổ đực đi, tương lai bi thảm của ta…

Mới vừa rồi có phải giống như phu lang đanh đá không? Lam Lăng ôm chăn, hu, cũng không như bản thân nữa rồi, Tứ nương cũng quá xấu đi! Cẩn thận gập chăn lại, hu, không còn mặt mũi gặp người nữa…

Nhanh chóng lau xong thân mình, nhìn một vòng cũng không tìm được quần áo, a, quần áo đều ở trong phòng Ngũ lang. Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, lấy chăn quấn chặt người lại, không thể nói với Tứ nương, nàng xấu lắm. Ngũ lang cũng không được, hắn sẽ cười ta, làm sao bây giờ đây? Cuối cùng kêu người nào mới tốt?

Làm sao còn chưa xong chứ, ta ở ngoài cửa sốt ruột chờ: “A Lăng, đã xong chưa? Nếu không ra, ta đi vào đó!”

“Không được tiến vào! Ta, ta không có quần áo…” Giọng nói trong phòng càng ngày càng thấp.

Ha ha, ta thật vui vẻ, nhưng lại quên mất chuyện này nha. Kêu Ngũ lang lấy cho Lam Lăng bộ quần áo, ta liền thu dọn xong đồ dùng quần áo của Lam Lăng, rồi mang qua để cùng của ta, sẽ thuận tiện hơn ha!

Do ta cảm thấy không được tự nhiên, Lam Lăng và Ngũ lang đều không dùng son bột nước, chỉ dùng chút phấn bôi mặt, lược gương trong phòng ta đều có, cũng không cần phải cầm qua.

Đoán chừng bọn họ cũng xong rồi, ta đi phòng bếp bưng đồ ăn lên. Lam Lăng búi kiểu tóc nam tử đã kết hôn, tăng thêm vài phần quyến rũ, ha ha, ánh mắt ta đúng là tốt. Kéo Lam Lăng vẫn đang trốn tránh tới, ngồi trên cái ghế đặt bên cạnh ta rồi bắt đầu ăn cơm.

Buổi chiều sẽ sắp xếp lại chuyện nhà một lần nữa, chủ yếu là để Lam Lăng tới phòng của ta ở. Vì chuyện thành thân sinh con gì đó đều dự tính cho tốt, “A Lăng, mấy thứ này giữ lại cho nhi tử chúng ta làm đồ cưới được không?” Ta nhìn nhìn cuộn vải bố đỏ thẫm kia cùng một chút đồ linh linh vụn vặt.

“Được. Nàng, nàng vừa nói cái gì… Nhi tử? Ai muốn sinh nhi tử cho nàng chứ?!” Phải là nữ nhi mới tốt.

“Không phải chúng ta đã nói rồi sao, chúng ta liền sinh một đám oa nhi, chàng cũng không thể đổi ý.” Ta đúng lý hợp tình.

“Ta là heo sao, sinh một đám?”

“Chàng chính là chú heo xinh đẹp nhất lương thiện nhất ôn nhu nhất thế giới, ta chính là thích chàng, chú heo này.”

“Ọe… Tỷ tỷ ghê tởm chết người.” Ngũ lang này đúng là tiểu hài tử sát phong cảnh.

“Tránh qua một bên đi, người lớn nói chuyện tiểu hài tử đừng xen mồm vào!” Ta lập tức quay sang, bày ra tươi cười: “Phải không, a Lăng.”

“Không phải…” Lam Lăng xoay người vào phòng. Miệng Tứ nương càng ngày càng tệ, từ lúc chuẩn bị thành thân cho tới bây giờ, mỗi lần đều nói lời này làm cho người ta mặt đỏ tim đập…, thật đáng ghét, ừm, tuy rằng rất thích nghe, cũng không thể lại để cho nàng đắc ý, hừ…

Hôm nay là ngày mồng mười, ta và Lam Lăng mang theo Ngũ lang đi trấn trên, tính mua chút rượu và thức ăn cảm ơn nhà dì cả và Lý đại nương cách vách mấy ngày này đã giúp. Ta một tay kéo Lam Lăng, một tay kéo Ngũ lang,

“Chúng ta là một gia đình cát tường như ý…” Ha.

Đi tới cửa tệm, lau bụi bặm, uống miếng nước, để Lam Lăng ở lại nghỉ ngơi, hai ngày này khiến hắn vất vả rồi, lại thêm sức chịu đựng của nam tử vốn không thể tốt như thể lực nữ nhân. Vừa rồi thấy hắn không chịu được, nhất định không thể để hắn chịu thêm nữa, hắn mệt mỏi khiến lòng ta đau, nhớ kỹ nhớ kỹ.

“A Lăng, chàng ở đây nghỉ ngơi, ta và Ngũ lang đi mua đồ là được.” Ta lại đóng cửa tiệm lại: “A Lăng, người khác tới không cần để ý, chờ ta, một lát nữa sẽ trở lại.”

“Không đợi!” Lam Lăng vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, đều tại nàng mới khiến cho ta bị chê cười.

“Trở về sớm một chút.” Phía sau vang lên một câu, thật sự là đáng yêu!

Cùng Ngũ lang chọn chọn lựa lựa, lại mãnh liệt mặc cả hồi lâu, cười hớ hớ thắng lợi trở về, có câu nói như vậy đúng không: Tỷ mặc cả không phải vì giá tiền mà vì lạc thú. Lại mua một ít đồ ăn vặt, nam hài tử đều thích ăn, thừa dịp Ngũ lang còn nhỏ, là thật cưng chiều hắn! Ta càng lúc càng giống một đại nữ nhân, rụt rè trước kia sớm tới nơi nào rồi.

“A Lăng, ta đã về rồi!” Chưa tới cửa ta liền kêu lên rồi, trong nhà có người chờ cảm giác thật tốt.

“Két —–” Mở cửa ra, Lam Lăng đứng ngay cạnh cửa.

“Không phải a Lăng vẫn một mực chờ cạnh cửa này chứ?” Cửa mở quá nhanh.

“Nào có, ta vừa vặn đi tới.” Lam Lăng lùi một bước tránh thoát cái ôm như gấu của ta, khóe miệng cong lên, sẽ không cho nàng thực hiện được.

“Đúng đúng, là đúng dịp.” Ta buông tay xuống, để cho Ngũ lang cũng tiến vào.

“Chàng vừa vặn tới cửa, ta vừa vặn đã trở lại, đây không phải tâm linh tương thông sao?” Cố ý tăng thêm hai chữ “vừa vặn”.

Ngũ lang cắt đứt tranh luận của chúng ta: “Vậy tỷ, tỷ phu, chúng ta đã mua xong mọi thứ rồi, bây giờ tính sao?”

“Ăn cơm xong lại quay về đi, hiện giờ cũng không còn sớm, trở về đã qua giờ cơm rồi.”

“Ta đi nấu cơm.” Lam Lăng vào phòng bếp.

“Ta cũng đi, chúng ta cùng nhau làm.” Đóng cửa tiệm lại, Ngũ lang ăn chút điểm tâm, ta đuổi theo Lam Lăng vào phòng bếp.

Vẫn cảm thấy hai vợ chồng cùng nhau ở phòng bếp nấu cơm là chuyện rất hạnh phúc! Hiện giờ cuối cùng có cơ hội, đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Lam Lăng đã bắt tay vào làm, nấu cơm trước, rửa rau thái rau, ta nhóm lửa, nhìn Lam Lăng nghiêm túc xào rau, suy nghĩ một chút, vẫn đứng lên. Từ phía sau ôm lấy lưng mảnh mai của Lam Lăng, cằm đặt trên vai hắn.

“A Lăng, ta thật vui vẻ, thật vui vẻ, chàng không biết ta cảm kích ông trời bao nhiêu, để cho ta tới nơi này, gặp được chàng. Có thể ở chung một chỗ với chàng, là chuyện hạnh phúc nhất của ta.”

Ta cũng vậy, Tứ nương. Lam Lăng nói trong lòng.

“A, sắp cháy rồi, nàng mau buông tay!”

“Không được, ta luyến tiếc, ta muốn ôm chàng cả đời.”

“Khỏi bốc ra tới đây rồi, nhanh lên!” Lam Lăng dụi mắt, nước mắt đã chảy ra rồi, nhất định là bị khói hun, nhất định là vậy.

Ta vội buông Lam Lăng ra, dập tắt lửa xong lại nhóm lửa lại lần nữa.

“Tứ nương, ta cũng vậy.” Lam Lăng nhẹ nhàng nói thầm một tiếng. Lỗ tai ta rất thính, khóe miệng há thật to, tốt lắm, nhìn Lam Lăng đỏ mặt, liền bỏ qua cho hắn, ha ha!

“Tỷ tỷ không đốt phòng bếp chứ?” Ngũ lang nhìn tỷ tỷ rõ ràng đã biến thành tiểu hài tử, thật không biết nói gì.

“Nha, ăn cơm thôi.” Sờ sờ đầu Ngũ lang, “Ăn xong thì trở về.”

Đóng cửa tiệm lại. Tay trái một con gà, tay phải một con vịt, phía sau còn có một tiểu phu lang đi theo, cục cục cạc cạc…

Rất nhanh đã trôi qua vài ngày rồi, vẫn phải lên trấn trên kiếm tiền, vì tiền sữa bột của đứa nhỏ trong tương lai.

“Ngũ lang, đệ mau đi ngủ đi, sáng mai lên trấn trên.”

“Tỷ tỷ cũng đi ngủ sớm một chút, tỷ phu cũng thế.”

Đi ngủ sớm một chút sao, ngẫm nghĩ, ta sờ cằm, nhìn Lam Lăng, ách, có muốn không đây?

“A Lăng, ta còn chưa buồn ngủ, chúng ta đợi lát nữa mới ngủ nha?” Sói xám lớn đến đây.

“Ta mệt nhọc, ta ngủ trước.” Thỏ trắng nhỏ ngáp một cái.

“… …”

“Đừng… Đừng mà… Nàng buông ra…” Trong bóng tối mơ hồ truyền tới âm thanh.

“Nam nhân đều khẩu thị tâm phi, thời điểm nói thôi mà nhưng thật ra cũng muốn.” Một giọng nói khác hơi đáng khinh.

“Ta… Ta… Muốn…” Âm thanh yêu kiều đến xương cốt cũng mềm nhũn.

“Thế nào, chàng đã nói muốn, ta có thể không cho sao.”

“Xấu…”

“Ngoan ha –” Gió ngừng thổi, trăng ẩn rồi, chim cú mèo đều đang ngủ.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cuộc Sống Cầu Nhỏ Nước Chảy

BÌNH LUẬN FACEBOOK