Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Ngươi muốn thành hôn, chính là cùng nam nhân kia trong nhà của ngươi?” Một tiểu công tử mà ta không biết chặn ta lại. Đây là ai, không hiểu ra sao cả, ta thả chén bẩn trong tay xuống: “Ách, ngươi là…”

“Ngươi không nhớ được ta?” Tiểu công tử nóng nảy.

Buồn cười, ta nên biết ngươi sao?

“Ta là Trịnh Bình Nhi, chúng ta đã từng gặp, ngươi đã quên rồi sao?” Ta đã gặp nhiều người, làm sao nhớ rõ một hai gốc cải trắng?

“A, nhớ rồi, có chuyện gì sao?” Kỳ quái nha, kể từ sau ngày đó liền chưa từng gặp nữa, lúc này sao lại xuất hiện ở đây?

“Ngươi muốn kết hôn với cái kia… Cái kia sao chổi, ta có chỗ nào kém hắn!”

“Ngươi nói cái gì vậy! A Lăng không phải sao chổi! Ngươi về sau đừng tới nữa, ta không muốn nhìn thấy ngươi, chúng ta cũng không muốn nhìn thấy ngươi.” Ta kìm nén lửa giận, ta không muốn phát hỏa “Đi mau, đi mau, thuận tiện nói một câu, hắn chỗ nào cũng đều hơn ngươi!”

“Hu hu… Ngươi chán ghét!” Trịnh tiểu công tử che miệng chạy.

Hôn mê, đây là diễn tuồng gì vậy? Xoa trán, chán ghét sao ngươi còn công khai trêu chọc như vậy khiến tất cả mọi người đều khó chịu.

“Tứ nương nàng, làm cho người ta tức giận mà chạy còn giả vờ vô tội, ha ha…” Lam Lăng đứng bên cạnh cười.

“Chàng không tức giận sao, hắn hơi quá đáng.”

“Không sao, có thể ở cùng một chỗ với nàng, ta hạnh phúc hơn hắn rồi đúng không?”

“Thật sao, a Lăng chàng cuối cùng thừa nhận chàng yêu thích ta rồi?”

“Này, buông tay, bẩn muốn chết.” Lam Lăng gạt tay bóng nhẫy dầu mỡ của ta ra, ha ha ha!

“Chàng sẽ không ghét bỏ ta nha, cho ta ôm một chút.” Đáng yêu ha. Lam Lăng vùng vẫy một chút, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn để cho ta ôm.

“Bà chủ, làm một bát mỳ!” Cửa hàng truyền đến tiếng kêu.

“Đến đây đến đây, ngài muốn ăn loại nào?” Lưu luyến không rời buông eo Lam Lăng ra, ôm thật là thoải mái!

Đảo mắt đã đến ngày sáu tháng hai, cửa hàng lại tạm thời ngừng kinh doanh mười ngày. Người trong thôn từng nhà đều được mời ngày mồng tám tới dùng cơm, cũng mua trước một số đồ ăn có thể lưu trữ lâu được. Lam Lăng tới ở tạm nhà dì cả, nói là tân lang tân nương trước ngày thành thân ba ngày không được gặp nhau.

Sáng sớm ngày mồng bảy, ta và dì cả đại tỷ vội vàng đánh xe trâu đi trấn trên, hôm nay mọi thứ cần phải mua đủ. Để xe ở đầu trấn, dì cả nhờ người quen trông giúp, chúng ta cùng nhau đi trên đường, người đã rất nhiều, cũng lớn tiếng rao bán đồ ăn. Chúng ta mua thịt cá các loại xong, lại đi mua bánh kẹo cưới, liền chuẩn bị đi trở về.

“Tân đế đăng vị, đại xá thiên hạ…” Một khoái mã chạy về phía này, một người tay nâng quyển lụa màu vàng cao giọng kêu.

Chúng ta bước nhanh đứng sang bên, lại thấy một tiểu nam hài khoảng tám tuổi bị dọa sợ đến choáng váng đứng ở giữa đường, nhìn chằm chằm ngựa đang xông tới. Trong đầu đột nhiên hiện lên dáng vẻ Ngũ lang ôm ta khóc khi ta mới tới thế giới này, đầu óc nóng lên, trong tiếng kinh hô của mọi người, ta ôm tiểu nam hài đang gặp nguy hiểm lăn qua một bên, con ngựa kia chạy qua kéo theo gió quét qua bên mặt, đầu ta quay cuồng đụng trúng một tảng đá. Trước khi hôn mê, ta thật sự cực kỳ buồn bực một phen, mong là chuyện rắc rối này, ngàn vạn lần đừng dọa đến Ngũ lang và Lam Lăng!

“Đại phụ, chất nữ ta sao rồi, không có việc gì chứ?” Giọng dì cả run rẩy.

“Chỉ trầy da, không có gì trở ngại, nhưng đụng phải đầu, không biết có thể bị ảnh hưởng gì không.” Đại phụ cũng không xác định, việc đụng phải đầu này có thể lớn cũng có thể nhỏ!

“Vậy lúc nào sẽ tỉnh lại? Có thể rất nghiêm trọng không?”

“Một hai ngày sẽ tỉnh, cụ thể thế nào thì phải xem tình huống. Thân thể không có vấn đề gì, mấy thang thuốc này cho nàng uống hết là được, các ngươi trở về đi, có chuyện gì lại tới.” Đại phụ gọi tiểu đồ đệ mang thuốc lên, lại dặn dò tường tận phương pháp và thời gian nấu thuốc, uống thuốc.

“Làm sao vậy làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?” Lam Lăng và Ngũ lang chạy tới.

“Vì cứu tiểu hài tử, thiếu chút nữa bị ngựa giẫm lên rồi, bị đụng vào tảng đá nên hôn mê bất tỉnh.” Dì cả giải thích.

“Xem đại phụ chưa, cuối cùng thế nào?” Ngũ lang khóc, Lam Lăng cũng đỏ mắt.

“Đụng phải đầu, đại phụ nói phải chờ tỉnh lại mới có thể xác định.”

“Thật là một sao chổi, thấy không, còn chưa bái đường liền khắc.” Một người nhiều chuyện công khai cảm thán.

“Thật đúng là…” Lập tức có người phụ họa.

“Đừng nói nhảm, Tứ nương là do cứu một hài tử bảy tám tuổi.” Dì cả trách mắng.

Thật sự là do ta khắc? Lam Lăng ôm ngực, lui từng bước, nén lệ, Tứ nương, nàng nhất định không có việc gì! Chờ nàng khỏi rồi, ta liền rời đi, ta không lấy nàng, ta cả đời ở trong lòng nhớ nàng là đủ rồi, chỉ cần nàng sống tốt, Tứ nương, làm gì ta cũng bằng lòng. Nếu nàng có chuyện gì, ta liền đi cùng nàng, tuyệt đối không để nàng cô đơn một mình!

Ta mở mắt ra, tại sao lại là cảnh tượng này, phòng cỏ tranh, chỉ có điều nhìn ra đã được tu sửa lại một lượt, trong phòng cũng chỉnh tề hơn, a đúng rồi, đây là nhà của chúng ta. Ta nhớ ra, ta cứu tiểu hài tử, hình như đụng phải cái gì đó, cuối cùng bị thương, đưa tay sờ sờ, “Shhh” một cục u thật lớn, Ngũ lang và Lam Lăng sẽ không bị dọa hỏng đi? Bây giờ là lúc nào, sẽ không chậm trễ bái đường thành thân chứ?

“Két két…..” Có người đẩy cửa đi vào, ta nghiêng đầu xem là ai.

“Loảng xoảng…” Chén đĩa rơi vỡ, thật đúng là bại gia.

“Tỷ, tỷ đã tỉnh, tỷ thấy sao rồi?” Ngũ lang nhào tới trên người ta, tình cảnh này thật đúng là quen thuộc.

“Tỷ, tỷ, còn nhận ra đệ không?” Ngươi bị ngu à, sao ta có thể không nhận ra ngươi? Còn chưa kịp mở miệng.

Chợt nghe thấy thanh âm gấp gáp hỏi, là Lam Lăng: “Tỷ đệ đã tỉnh, còn nhận ra đệ không?”

“Không biết, không thấy nói chuyện, Lăng ca, huynh nói xem tỷ sẽ không giống như lần trước lại cái gì cũng đều quên chứ?”

Sao Ngũ lang lại rủa ta như vậy? Ta nổi giận: “Làm cái gì vậy Ngũ lang, đệ đè chết tỷ, sao tỷ nói?”

“Tỷ tỷ còn nhận ra đệ, hu hu…” Ta ngã mất, làm sao lại tới nữa.

“Không được khóc, tỷ không sao.” Vừa nói vừa thở hổn hển, ta bị đè sắp tắt thở. “Hai người vẫn tốt chứ? Ta ngủ đã bao lâu, không chậm trễ thành thân đi?”

Lại thấy Lam Lăng xoay người đi ra ngoài, kỳ quái, này là ý tứ gì? “Ngũ lang, đệ nói đi?”

“Bây giờ là xế chiều ngày mồng tám, ngày hôm qua Lăng ca nói không thành thân nữa, mọi người cũng đều không tới, cứ như vậy.”

A, vì sao a Lăng lại nói như vậy? Chẳng lẽ ngày hôm qua ta gặp chuyện không may, lại có người nói gì rồi sao, cố tình địa phương lạc hậu này lại còn tin những chuyện như vậy. Nhìn dáng vẻ của Lam Lăng, không lẽ định rời nhà trốn đi? Trời!!

Tứ nương, nàng không có việc gì là tốt rồi, ta sẽ cách nàng thật xa, chỉ cần trong lòng nàng có thể nhớ rõ ta một chút thì tốt rồi. Tứ nương, khoảng thời gian này là thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời ta, thấy nàng cẩn thận chăm sóc ta như vậy, thấy nàng cao hứng nói muốn cưới ta, thấy nàng cố gắng khiến cho mọi người thừa nhận ta, thấy nàng bận rộn chuyện chung thân của chúng ta, còn nữa khi nàng chiếm tiện nghi của ta giống mèo ăn vụng cá ăn vậy, ta rất vui vẻ. Nếu ta đi rồi, nàng sẽ tốt hơn, ta vĩnh viễn cũng sẽ không gặp nàng, tuy rằng ta sẽ nhớ nàng đến chịu không nổi. Tứ nương, tạm biệt. Lam Lăng cầm lấy bọc quần áo đã thu dọn xong trước đó, đi về phía ngoài thôn.

Ta vội vàng xuống giường, đầu hơi choáng váng, tiện tay với lấy cái áo ngoài, bỏ lại một câu, “Ngoan ngoãn ở nhà, tỷ đi tìm hắn!” Cũng sắp đi ra khỏi thôn đi.

Đuổi tới cửa thôn, xa xa thấy có người phía trước, rất giống Lam Lăng, chạy vội tới, cuối cùng cũng đuổi kịp. Khom người, một tay ôm bụng, một tay túm cánh tay Lam Lăng. “A, a Lăng… Phù… Chàng định đi đâu… Phù…” Tắt thở.

“Tứ nương, nàng buông tay, ta đi rồi, nàng khỏe lại thì tốt rồi.” Lam Lăng đẩy tay của ta ra.

“Không được, có việc gì phải nói rõ ràng.” Vừa ngẩng đầu, lại thấy miếu đổ nát, tốt lắm, ngươi lại như vậy. Không nói gì lôi kéo Lam Lăng chạy tới miếu đổ nát.

Ôm chặt lấy Lam Lăng, vừa buông tay liền chạy, khó khăn lắm mới bắt được.

“Tứ nương nàng buông tay, ta sẽ không đi nữa, được không.” Lam Lăng đỏ mặt, thật là đẹp mắt, thật muốn bổ nhào vào luôn.

“Không được, ta liền muốn ôm chàng, chàng đừng động, chúng ta nói chuyện một chút.”

“Nàng buông ra, để người ta nhìn thấy thì sẽ thành cái gì?” Ta choáng váng, Lam Lăng vẫn còn giãy dụa nữa.

“Ai ôi, đầu ta, đau…” Nước mắt nặn ra.

“Thật sao, ta xem xem, đều là ta không tốt.” Lam Lăng lại chảy nước mắt ra.

“Chàng không động sẽ hết đau.” Ta ôm, tiếp tục ôm.

Lam Lăng hoài nghi: “Thật sao?”

“Thật sự, thật sự, còn thật hơn trân châu.”Đầu ta giống như gà con mổ thóc, chiêu này thật sự hiệu quả.

“A Lăng, có phải chàng đã nghe ai nói cái gì đúng không? Chàng đừng tin, ta vì thấy một tiểu nam hài rất giống Ngũ lang trước đây, ta nhịn không được mới đi cứu, nếu là người khác ta mới không để ý tới đâu. Nói chàng mệnh cách không tốt cái gì, ta mới không tin cái này đâu, này đều là một đống chó má!”

“Tứ nương nàng nói lời thô tục…” Lam Lăng thật sát phong cảnh, ta chân tình nói rõ mà.

“Chàng đừng ngắt lời, chàng nhìn đi, chúng ta sinh hoạt cùng một chỗ lâu như vậy, chuyện gì cũng không có, cho nên nói khắc gì kia đều là quỷ nói dóc. Ta thích chàng, ta muốn sống cùng chàng, chỉ cần có chàng, ta cái gì cũng không để ý.”

“Tứ nương, ta… Ta sợ.”

“Đừng sợ đừng sợ, có ta ở đây, ta không tin số mệnh.”

“Được, chúng ta lại giống như trước đây, tiếp tục mở tiệm mỳ, không thành thân nữa, ta sợ lỡ như là thật thì làm sao đây, hối hận cũng không được.” Choáng váng, nói hồi lâu lại quay về điểm xuất phát. Tế bào não nhanh chóng hoạt động, xong, có cách.

“A Lăng, ta có một biện pháp, nhưng phải xem chàng có dám hay không. Chàng xem, chúng ta sinh hoạt chung một chỗ không có vấn đề, nếu không thì ta đã không muốn thành thân rồi, ta cả đời không cưới ai, chàng cả đời không lấy chồng, chúng ta sống cùng nhau, nói là không mai mối hợp lại cũng được, gian dâm cũng thế, ta không sợ, chàng có dám không?”

“A! Như vậy…”

“Chàng dám hay không dám? Ta sẽ vẫn đối tốt với chàng, che chở chàng, sau đó chúng ta lại sinh một đống oa nhi, chàng là cha đứa nhỏ, ta là nương đứa nhỏ, được không?”

“Cái gì một đống oa nhi, ta cũng không phải heo.” Lam Lăng thuận miệng phản bác, nói xong mới cảm thấy có gì đó không thích hợp, “Nàng… Nàng vô lại!”

“Ha ha, ta chính là vô lại! Chàng đồng ý, chúng ta trở về đi, chỉ đáng tiếc không thể cho chàng một hôn lễ náo nhiệt.”

“Ta không cần, không có thì không có. Trở về… Trở về đâu, làm cái gì?” Lam Lăng thật ngây ngô nói.

“Về nhà, vẫn còn kịp động phòng hoa chúc!”

“Nàng quỷ háo sắc, xấu lắm.” Eo của ta, lại bị nhéo.

“Không đi nữa, động phòng ngay trong miếu cũng được, cũng bớt việc.” Ha ha.

“Nàng…” Lam Lăng chạy tới trong thôn, không để ý tới ta, còn gấp hơn ta, ta bước nhanh đuổi theo.

Vừa về tới nhà, Lam Lăng vội vội vàng vàng hù dọa Ngũ lang nhảy dựng.

“Tỷ, làm sao vậy.” Ngũ lang ngạc nhiên hỏi, Lăng ca khi nào thì bối rối như vậy.

“Thẹn thùng. Không có chuyện gì, có gì ăn không, ta đói bụng.” Vừa thấy bụng thầm thì.

“Ở trong nồi, đệ đi lấy cho tỷ.”

Ta ngăn Ngũ lang lại: “Để tỷ tự lấy, đệ đi ngủ đi.”

Bưng cơm đến trong phòng, lôi kéo Lam Lăng ăn một ít, lại đi phòng bếp bưng nước ấm lại đây, “A Lăng, ta giúp chàng tắm nha?”

“Nàng đi ra ngoài, mau đi ra…”

Để làm gì, sớm muộn gì đều nhìn thấy thôi. Ta đến phòng bếp nhanh chóng tắm rửa, đang lưỡng lự ở cửa, thì thấy Lam Lăng đi ra, “Chàng đi đâu vậy?”

“Về phòng ngủ, Ngũ lang chắc chưa ngủ.” Giả ngu đi.

“Ngũ lang sớm ngủ rồi, đừng đi quấy rầy đệ ấy.”

Ta ôm Lam Lăng lên, hoàn hảo, không nặng, vào nhà, đá cửa lại, đặt Lam Lăng ở trên giường ngồi yên, đốt đèn long phượng lên, giúp Lam Lăng phủ lên khăn voan đỏ. Lam Lăng choáng váng, vẫn không nhúc nhích, thật nghe lời. Ta nhẹ nhàng vén khăn voan đỏ lên, dưới ánh nến đỏ Lam Lăng xinh đẹp làm cho ta mê muội, rót hai chén trà, thay rượu giao bôi uống vào.

Lam Lăng rốt cục có phản ứng rồi, tay gắt gao bảo vệ vạt áo: “Tứ nương, đừng mà…”

“Muộn rồi, A Lăng, chàng trốn không thoát lòng bàn tay của ta đâu, chàng liền ngoan ngoãn theo ta đi!” Sao lại giống hái hoa tặc như vậy nhỉ?

“Đừng mà… Ưm… Háo sắc… Ừm, đừng mà…”

Màn đỏ buông xuống… Tiểu hài tử không nên nhìn, tuyên truyền quảng cáo…

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cuộc Sống Cầu Nhỏ Nước Chảy

BÌNH LUẬN FACEBOOK