Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Duy trầm ngâm nghiên cứu khuôn mặt có phần sưng đỏ, sắc môi tái cùng đôi mắt đã có xu hướng biến thành một mí của Thanh. Còn cô thì cúi đầu nghịch chiếc túi xách của mình rất yên lặng.

- Có vẻ như em đã phải vượt muôn trùng vạn dặm mới tới gặp anh được như thế này ấy nhỉ.

Tiếng nói trầm trầm nhưng lại lộ ra ngàn tia xót xa khiến Thanh phải ngẩng nhìn lên. Trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo, dưới ánh điện mờ nhạt cô thấy khuôn mặt anh vẫn ưu tú rắn rỏi. Dường như chẳng có bất cứ điều gì ảnh hưởng tới phong thái của anh được. Anh vẫn rất khôi ngô, tự tại và điềm tĩnh. Thanh vô thức nói một cách thành thật:

- Hình như không có anh, em liền gặp phải phiền phức ngay lập tức ấy.

Cậu em đi theo Thanh đã báo tình hình lại cho Duy trước khi cô tới. Đối diện với ánh mắt long lanh sáng rõ, anh cảm thấy rất đau lòng bởi Thanh đang phải im lặng chấp nhận, Duy đặt hai tay mình lên bàn, xòe ra trước mặt Thanh, anh nhẹ nhàng nói:

- Em có muốn chúng ta san sẻ với nhau một chút không?

Vẫn thật yên lặng, nhưng đôi tay Thanh đã chầm chậm đặt vào bàn tay to lớn của Duy. Anh nắm lại đủ chặt chẽ để bao bọc, vừa nhẹ nhàng để nâng niu Thanh. Tầm nhìn chạm vào đôi tay nhỏ nhắn ấy, anh nói tiếp:

- Qua hết giai đoạn này, bất kể thời điểm nào anh cũng sẽ ở bên cạnh em. Sẽ không để em phải chịu bất cứ ấm ức nào nữa. Được không?

Bàn tay anh chai sạn nhưng ấm áp, truyền thẳng sự nhiệt huyết tới trái tim đang nhức nhối của Thanh. Giọt nước mắt long lanh rớt xuống, Thanh khẽ gật đầu thật an phận. Duy thở dài rời khỏi chỗ của mình, đứng trước mặt Thanh, vòng tay ôm lấy cô gái nhỏ. Dựa vào ngang bụng anh, Thanh ôm chặt lấy tấm lưng Duy mà khóc thút thít:

- Anh không mau ra ngoài, mẹ em bắt em đính hôn với mấy tên công tử nhà giàu. Muốn một phát bán hẳn em đi kia kìa…

Vuốt vuốt mái tóc đã được buộc lên gọn gàng của Thanh, Duy chỉ cười. Chẳng để ý đến bộ quần áo chỉnh tề trên người, anh quỳ một chân xuống trước mặt cô, tay nhẹ nâng cằm Thanh lên. Ánh mắt sâu thẳm ngập tràn hình bóng cô, anh nói:

- Chà, cô gái này xinh đẹp quá đi mất, cô gái này là của anh đấy nhé. Em nghĩ sao?

Thanh lại gật gật đầu nấc lên vài cái. Duy tiếp:

- Kể cả khi anh ở trong này, từ giờ phút này trở đi, ngoài kia cũng không ai được phép bắt nạt em nữa. Anh hứa!

- Thật không?

Chiếc bóng đèn trắng sáng vẫn giữ nguyên vị trí lặng lẽ chứng kiến lời hứa thành thật của Duy, anh khẳng định lại một lần nữa:

- Anh hứa. Ba ngày nữa anh ra ngoài, lập tức giải quyết gọn gàng mọi việc khiến em không vui. Được chứ?

Thanh cứ như lạc vào mê cung rắc rối, mà nơi ấy chỉ có mình Duy dẫn đường đưa cô tìm ra hướng đi thích hợp. Thanh chợt nhận ra, không phải mình mạnh mẽ đến thế. Chỉ là cuộc đời ép cô phải kiên cường. Khi đã có người để mình dựa vào, thì ngay lập tức Thanh liền có quyền được yếu đuối và không cần gồng ghánh bất cứ điều gì nữa.

*

Phòng thẩm vấn chỉ còn lại Duy và chú Thành ngồi đối diện nhau bàn tính bước cuối của kế hoạch này. LM gọi điện thoại tới chỉ nói một câu ngắn gọn mà đủ thông tin:

- Đã tải xong.

Sau đó lại là một đoạn nhạc hòa tấu nổi lên rồi im bặt. Duy cười cười, thằng nhóc này chắc chắn lại chụp headphone vào tai mà lăn ra giường rồi đây. Tắt điện thoại Duy liền khởi động máy tính. Nụ cười trên môi mỏng càng in đậm và rõ ràng hơn khi bài viết đứng đầu các trang mạng đều là tài liệu tham nhũng nhận hối lộ của Nguyễn Văn Lâm. Thậm chí đến cả lời khai thật và bản báo cáo khám nghiệm tử thi của ba Duy cũng được tung ra. Hình ảnh và khuôn mặt tên bắn tỉa được chụp rõ ràng, trùng khớp với người đang giao dịch cùng Nguyễn Văn Lâm vào một tuần trước đó. Đoạn camera ghi lại cuộc nói chuyện giữa Nguyễn Văn Lâm và tay bắn tỉa, dàn xếp để hắn ta bắn vào ông Lâm ngay tại nhà riêng khi chỉ có mặt Duy. Nghiễm nhiên Duy sẽ là nghi phạm đầu tiên và duy nhất bởi Duy đang sẵn có trong người mối hận thù sâu đậm, việc này sẽ được sắp đặt như là Duy vì trả thù mà hành động. Ông ta nhận một phát súng, dùng khổ nhục kế liều lĩnh với tính mạng, nhưng đổi lại sẽ diệt tận gốc những ý định vừa mới nhen nhóm chưa kịp bắt đầu của Duy. Chỉ là ông ta tính kĩ lưỡng quá, nhưng không ngờ Duy lại đầy đủ hơn. Để ông ta cho rằng mình đã thắng, không chút đề phòng an tâm nằm ở phòng VIP dưỡng bệnh. Duy sẽ từ trong ngục tối mà trùm bóng đen lên quãng đời còn lại của ông ta.

Duy nhớ lại cuộc nói chuyện cùng Trâm tối hôm đó. Trâm khẳng định bố cô ấy chỉ nhúng tay vào chuyện của ba Duy, còn việc mẹ Duy và Hải gặp tai nạn đều không hề liên quan. Có điều Trâm vẫn ngây thơ quá. Người gây tai nạn dẫn đến cái chết của mẹ Duy mà chỉ phải đền bù ba mươi lăm triệu và nhận án treo một năm, chính là tay súng bắn tỉa mà Nguyễn Văn Lâm nhọc tâm cài vào tặng ông ta một phát súng. Mẹ Duy ra đi, chính là thời điểm vàng khiến ba anh không còn tâm trí đề phòng, giúp ông ta dễ dàng giăng bẫy và đưa ba Duy sụp hố không ngóc đầu lên được. Báo cáo khám nghiệm tử thi cho thấy ba Duy đột quỵ do tăng huyết áp kịch phát. Ông ấy đã phải tiếp nhận thông tin gì để xúc động đến mức đó, thậm chí y tế ở trại tạm giam luôn có sẵn mà không kịp thời cho ba Duy được vài giọt Adalat ư? Vụ cháy khiến Hải ra đi không phải do Nguyễn Văn Lâm gây ra, nhưng tay bắn tỉa đó đã từng ám hại Hải mà không thành. Bởi Hải luôn công khai lần theo dấu vết vụ việc nên ông ta không dám nhắm mắt làm ngơ. Còn Duy… anh yên ổn sống là bởi có Trâm dụng tâm che chắn. Cô ấy đã phải dùng đến cả cách uống thuốc tự tử để dằn mặt Nguyễn Văn Lâm, cô ấy tuyên bố nếu Duy không còn trên đời này, Trâm chắc chắn đi theo anh mà không cần phải suy nghĩ. Trong lúc anh đang khinh miệt Trâm, thì cô ấy lại dày công bảo vệ anh. Nhưng Nguyễn Văn Lâm cũng ra điều kiện, ông ta chỉ tha cho Duy nếu anh an phận và không có một tình yêu mới mà thôi. Chỉ cần bên cạnh Duy có người khác, Trâm sẽ không được phép che chở Duy nữa, và phải ngoan ngoãn nghe theo lời ông ta, buông xuôi việc này.

Những đoạn clip tràn lan trên báo mạng, thậm chí cả những bảng quảng cáo điện tử cũng đột ngột xuất hiện. Phải nói LM làm việc quá kĩ lưỡng, không trừ một đường lui nào. Duy nghi ngờ ngay đến máy tính của các cán bộ cấp cao khác cũng xuất hiện thông tin của Nguyễn Văn Lâm ấy chứ. Bởi cậu ta hơi trái tính, đã không chơi thì thôi, một khi lâm trận là diệt tới bến luôn. Chẳng nhìn đâu xa, mới đầu khi Nguyễn Văn Lâm bị một phát súng tại nhà riêng không tính là trí mạng, và Duy bị tra còng số tám vào tay đưa lên xe cảnh sát. LM cũng dày công giật tít tưng bừng trên mạng, làm như chính Duy là thủ phạm liều lĩnh ấy vậy. Khiến bên Nguyễn Văn Lâm cứ hoa mắt ngồi xem kịch, không ngờ chỉ mới tỉnh lại, liền thấy tình thể đảo ngược không kịp trở tay.

Duy hài lòng gập laptop lại, hai tay đan vào nhau như chờ đợi điều gì đó. Chú Thành tựa lưng vào ghế, cất chiếc “Nokia huyền thoại” vào túi quần công an, bất chợt nói:

- Làm đến vậy thôi, tiếp theo sẽ là việc của đội chú. Cảm ơn cháu thời gian qua rất nhiều.

Duy mỉm cười lắc đầu đưa lại chiếc laptop trong đó còn chứa đựng tài liệu của vài đồng phạm liên kết cùng Nguyễn Văn Lâm thời gian qua nữa. Tất cả cấp bậc đều có đủ, nhưng đó không phải chuyện của anh, mà là của những chiến sĩ công anh quả cảm làm việc ngày đêm như chú Thành.

- Tặng chú cái này, trong đây là tất cả chứng cứ cháu thu thập được. Cháu nghĩ chú sẽ cần dùng đến khá nhiều đấy.

Chú Thành rưng rưng nước mắt nắm lấy tay Duy, giọng nghẹn ngào:

- Xin lỗi cháu chuyện khi ấy.

Lại tiếp tục lắc đầu, Duy vỗ nhẹ vào bàn tay nhuốm màu vất vả của chú Thành mà nói:

- Cháu hiểu lúc đó chú lực bất tòng tâm. Không tiền không quyền không tiếng nói, lấy gì để giúp được gia đình cháu. Thời gian qua nếu không phải chú luôn ở bên cạnh ngầm trợ giúp, cháu cũng đâu thuận lợi đi được đến bước này.

Duy nắm tay chú Thành, giúp chú giữ chặt chiếc laptop rồi tiếp:

- Chú chính là người cha thứ hai của cháu. Nếu không có chú, cháu sao có thể vượt qua những cú sốc đó. Thật lòng cháu hi vọng, hệ thống ngành công an, sẽ có thật nhiều những chiến sĩ như chú. Chú phải cố gắng lên.

Giây phút hai người cùng gật đầu nhìn nhau trong đầu Duy liền tái hiện biết bao nhiêu chuyện trong quá khứ. Người công an này đã túc trực bên linh cữu của ba Duy ngày ông được đưa về nhà an táng. Khi tất cả đều quay lưng với người đồng đội bị cho là phản bội tổ chức là ba Duy, thì chỉ có chú Thành vẫn cùng Duy thu xếp mọi việc. Chính người công an trước mặt, đã vỗ vai anh em Duy như những người đàn ông mà nói: “Phải tin tưởng rằng, ba cháu rất trong sạch. Cố gắng thành công để rửa nhục cho ba cháu.”

Đúng thế, và người chú ấy luôn tìm tòi, nghe ngóng trong chính tổ chức của mình để tìm ra điểm khả nghi, cùng Duy cài bẫy Nguyễn Văn Lâm. Ngày Hải mất, chú không có mặt bên cạnh Duy, chỉ bởi vì không muốn xuất đầu lộ diện sẽ rơi vào tầm ngắm của Nguyễn Văn Lâm. Nhưng hôm đó, anh đã nhận được một tin nhắn rất ngắn gọn: “Phải vững tin!”. Anh biết đó là ai, một người vẫn lặng lẽ cùng Duy chiến đấu. Đến bây giờ khi đã coi như là tới đích, tất cả anh không màng gì nữa, trao lại quyền quyết định xử ai bỏ ai cho người cảnh sát liêm khiết trước mặt mình. Duy tin rằng, chiếc cân công lý… người đàn ông mang khuôn mặt suy tư khắc khổ này, sẽ giữ được cân bằng nhất.

Vừa bước ra ngoài Duy liền nhìn thấy Thanh đang đứng cạnh cây sấu già đợi sẵn ngay trước cổng. Giống như một bức tranh thủy mặc, trên người Thanh là chiếc măng tô dài màu xám, khăn quàng vàng nhạt to đùng che đi cả nửa khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô gái ấy có vẻ rất thản nhiên mắt hơi cụp xuống và giấu hai tay trong túi áo, nhưng mũi giày cao gót cứ di đi di lại xuống mặt đất khiến người ta tự nhiên nhận ra dáng vẻ sốt ruột chờ đợi kia. Đơn sơ mà đẹp đẽ đến nao lòng.

Mặc dù muốn lên tiếng, hoặc ôm lấy thân hình mảnh mai ấy, nhưng Duy lại nuối tiếc bức tranh đẹp mắt này. Vì vậy anh chỉ đứng sau lưng, nhìn Thanh đang giao hòa với không gian một cách lặng lẽ nhất. Cho đến khi Thanh thoát khỏi những suy nghĩ của riêng mình, vừa quay người lại khuôn mặt nhỏ nhắn liền ngạc nhiên khi phát hiện ra ánh mắt sâu thẳm vẫn luôn dõi theo mình. Do trời lạnh, chiếc mũi thanh tú hơi đỏ lên, nghiêng đầu sang một bên ánh mắt thích thú hỏi:

- Anh đứng đây lâu chưa?

- Ừm…

Duy giả vờ đưa tay đeo đồng hồ lên ngang tầm mắt ra vẻ trầm ngâm nói:

- Cũng phải mười lăm phút rồi.

Thanh cười cười, khoác vào tay anh, vừa đi vừa nói:

- Ít mà.

Duy cũng thoải mái phụ họa theo:

- Phải rồi, đây là lần chờ ngắn nhất của anh.

- Ồ, lần lâu nhất là bao nhiêu?

Để lại cây sấu già giữa trời đông hiu hắt, tiếng nói chuyện nhỏ lại vì bóng dáng hai người cứ chầm chậm xa dần. Họ rất bình tĩnh bên cạnh nhau, chậm chạp nhưng chắc chắn. Từng chút với thứ tình cảm của riêng mình, nhưng liệu có phải họ sẽ cùng nhau vượt qua tất cả?

*

Xe dừng lại trước cửa nhà Thanh. Không hẳn nhà Thanh mà là nhà ba mẹ Thanh, cô nhíu mày quay sang khuôn mặt bình thản của Duy hàm ý dò hỏi. Anh cười hiền lành, nắm láy bàn tay cô đưa lên miệng mình hôn nhẹ một cái.

- Em đã đồng ý, cô gái này là của anh đúng không?

Thanh hơi e dè ngại ngùng gật đầu, ánh mắt lơ đãng nhìn đến cánh cổng đang khép chặt. Tiếng Duy lại nghiêm túc nói:

- Vậy anh phải vào chào hỏi gia đình em một tiếng, tránh cho mẹ em muốn bán em cho người khác đúng không?

Ngổn ngang bao suy nghĩ Thanh chỉ có thể cúi đầu không biết nói gì. Hiện tại cô không biết phải đối mặt với một gia đình đầm ấm trong kia như thế nào. Đó vốn không phải chỗ của cô, không phải nơi Thanh có thể tùy tiện quay về.

- Anh không khuyên em phải chịu đựng hay hòa giải. Anh chỉ muốn thật đoàng hoàng đi bên cạnh em, và không muốn em chịu bất cứ thiệt thòi nào thôi.

Duy trầm ngâm ngắm khuôn mặt vốn không thể hiện cảm xúc gì của Thanh, vẫn đều giọng thuyết phục sự ngập ngừng ấy.

- Gia đình là thứ duy nhất em không thể chọn lựa. Dù muốn hay không, em vẫn có huyết thống với họ. Em có quyền chọn cho mình cuộc sống dễ thở, nhưng có chắc họ sẽ mãi nhìn em sống thoải mái như vậy. Nên chỉ có cách hài hòa một chút, để chính bản thân mình có thể không cần bận tâm. Cùng anh vào nhà đi, mẹ em sẽ không còn ý định bán em đi nữa đâu.

Tuy lưỡng lự nhưng Thanh vẫn thở dài gật đầu. Duy nói đúng, dù cho cô có làm cách nào, cũng không thể phủ nhận được loại máu mủ này.

Lúc chờ người ra mở cửa, Thanh hồi hộp tới nỗi tay toát đầy mồ hôi, sống lưng cũng vô thức thẳng đứng và đôi môi hồng cứ mím chặt lại. Duy vẫn nắm tay cô, rồi anh còn vỗ nhẹ vào lưng Thanh, ánh mắt nhìn cô như muốn truyền tất cả can đảm trong mình cho Thanh. Bỗng nhiên Thanh vững tin hẳn, cái gì rồi cũng sẽ đến. Hôm nay dù Thanh không tới đây, thì một ngày gần nhất họ cũng sẽ tìm tới cô. Mọi khi chỉ một mình, hôm nay còn có cả người đàn ông tự tại, bất cần này bên cạnh, sao lại phải lo sợ cơ chứ?

Cánh cổng vừa mở Thanh liền hít sâu gật đầu một cái, đang bị động bỗng chuyển sang chủ động, hăm hở kéo tay Duy bước vào. Phòng khách rộng lớn thêm phần xa hoa đầy đủ bốn thành viên, vừa rồi có vẻ hoành tráng là vậy, nhưng khi nhìn tới cảnh này Thanh lại bỗng cúi đầu thu người lại một chút. Chỉ có Duy vẫn thoải mái như vậy, anh cười rất chuẩn mực tự giới thiệu:

- Chào hai bác, cháu là Duy. Bạn trai của Thanh.

Ông Nam, ba của Thanh chỉ làm ra vẻ nặng nề gật đầu một cái, sau đó chỉ phía ghế ý bảo Duy ngồi. Anh cũng không để ý nhiều kéo Thanh ngồi xuống ngay bên cạnh mình ý tứ che chở rõ ràng, sau đó lại nhìn bà Lan mà tiếp:

- Hôm nay cháu tới hơi vội, nên chưa chuẩn bị quà chu đáo. Lần sau cháu sẽ chú ý hơn ạ.

Bà Lan tỏ vẻ kênh kiệu không thèm tiếp lời, đánh ánh mắt đi chỗ khác, lại bất chợt bắt gặp Diệu đang há hốc miệng nhìn Duy thì lắc đầu ngao ngán. Nhưng cũng phải nói nhìn Duy như thế này, đường hoàng chững chạc, từng cử chỉ đều toát ra tư vị của người có giáo dục và có một hoàn cảnh sống rất tốt, không thể đơn giản mà coi thường được.

Ông Nam lạnh lùng lên tiếng hỏi:

- Nhà cậu ở đâu?

Duy rất lễ phép đối đáp:

- Cháu mới mua căn hộ đối diện căn hộ của Thanh. Hôm nào rảnh, mời bác qua chơi.

Hùng, anh trai Thanh khinh khỉnh lên tiếng:

- Anh làm nghề gì? Sửa xe hả?

Duy cười cười trả lời bâng quơ:

- Khi nào cần thì cũng phải tự làm.

Diệu như bị phong thái và vẻ ngoài của Duy thu hút mà không lên tiếng xóc xỉa gì, chỉ có Hùng vẫn tiếp tục:

- Cuối cùng lại nồi nào nắp nấy, quanh đi quẩn lại cũng không khá hơn được.

Thanh như muốn bùng nổ ngay lập tức định đứng lên nói một hồi cho đã, dù chẳng biết bản thân mình sẽ nói gì. Duy ngược lại càng điềm tĩnh hơn, mắt híp lại cười ý tứ công khai vuốt tóc Thanh mà nói:

- Sao nói thế được, Thanh tốt như vậy, hợp vào một đôi với tôi đúng là đã thiệt thòi cho cô ấy rồi. Nhưng khổ nỗi tôi lại chẳng dứt cô ấy ra được đành để cô ấy chịu thiệt một chút vậy.

Trong cái cười nhếch mép của Hùng, Duy quay sang đổi tư thế ngồi tựa lưng vào ghế nhìn thẳng mắt anh ta bình thản nói:

- Chuyện cậu xô xát với người ta. Tôi đã cho người giải quyết xong rồi. Bên kia khá vui vẻ không có ý định ra tòa hay gây khó dễ nữa.

Ngoại trừ Duy, cả năm người còn lại trong phòng đều tròn mắt ngạc nhiên. Bà Lan lắp bắp hỏi lại:

- Thật… thật sự sao?

Duy chỉ cười không nói gì, vẫn nắm bàn tay Thanh ngắm nghía những ngón tay thon nhỏ nói tiếp:

- Ngân hàng mà bác trai muốn vay tiền quay vòng vốn, cháu đã liên hệ rồi. Ngày mai bác tới đó thủ tục đã gần hoàn tất. Chỉ cần kí tên là có thể lấy tiền về.

Ông Nam dựng thẳng đứng người dậy, dường như bao nhiêu năm kinh nghiệm ở thương trường vẫn không đủ để ông có thể kìm nén cảm xúc lúc này. Công ty quả thật đang lâm vảo cảnh khốn quẫn, ông đã phải dùng bao nhiêu quan hệ chỉ là muốn vay tiền mà không có khả năng. Vậy mà Duy chi nói đơn giản là “đã liên hệ rồi”, bảo ông ngày mai tới liền lấy tiền về. Nghe Duy nói giống như ông chỉ đi tới vay vài triệu vậy. Hơn thế, đối phương bị Hùng xô xe vào, nhất định không chịu làm hòa vì do Hùng uống rượu gây tai nạn. Người bị nạn lại có gia thế không vừa, đương nhiên thích gây khó dễ, chắc chắn muốn Hùng tù chơi cho vui. Vậy mà Duy nói “đã giải quyết” liền dứt điểm là xong… Vậy ai nói cho ông biết người ngồi trước mặt ông tự tin nói mấy cái lời kia, là từ đâu tới không hả?

Thấy phản ứng của mấy người, Duy chỉ hắng giọng mấy cái nhìn đồng hồ trên tay rồi tiếp:

- À, có thể mọi người không tin, giờ vẫn còn sớm mà, có thể lập tức gọi điện thoại xác nhận cho yên tâm.

Sau đó lại ghé tai Thanh thì thầm:

- Người ta không yêu thương em cứ làm cho người ta không dám làm gì em là được rồi.

Thanh không nói gì mà chỉ nghiêng đầu nhìn ánh mắt thâm trầm của người đàn ông bên cạnh mình. Cảm giác tuyệt diệu này là gì nhỉ? Là hạnh phúc vì được che chở tuyệt đối, hay lạ lẫm vì chưa bao giờ được yên bình như thế này?

Bà Lan khéo léo ngồi vào ghế sau khi vừa thử gọi điện xác nhận xong. Khuôn mặt tươi tỉnh xởi lởi hẳn. Rào trước đón sau mà nịnh nọt:

- Dù sao lâu lâu Thanh mới về nhà, hay là hôm nay ở lại ăn cơm đi. Nhà mình làm vài món đãi khách luôn.

Thanh vẫn duy trì trầm mặc không nói năng gì, chỉ là Duy vẫn tiếp:

- Hôm trước cháu có sai người đi theo bảo vệ Thanh, không biết cô gái này đắc tội với ai mà người ta tìm tới tận nhà hạnh họe. Rồi cô ấy còn dọa cháu là phải đi lấy người khác nữa. Làm cháu đang hết sức dỗ dành mà chưa thấy dao động gì.

Bà Lan vội vàng cười cười xua tay:

- Không có, là hiểu lầm hiểu lầm thôi. Tại con gái lớn ba mẹ cũng lo lắng chuyện chồng con. Con bé này thì chẳng nói là có người yêu rồi hay gì cả. Nên hai ông bà già này mới giục nó nhanh một chút ấy mà. Giờ thấy cậu tới chào hỏi, chúng tôi cũng yên tâm rồi. Không cần sốt ruột nữa.

Duy quét mắt một lượt về phía cả bốn người trong nhà khiến ai cũng có tật giật mình, sau đó anh trở lại khuôn mặt tươi rói mà nói:

- Hôm nay cháu tới chào hỏi cả nhà. Thanh cũng có vẻ hơi mệt rồi, cháu đưa cô ấy về nghỉ ngơi trước. Bữa sau lại ghé nhà ta sau ạ.

Thấy vậy và Lan liền đạp chân Hùng một cái hất hất mặt, anh ta hiểu ý vội vàng đon đả:

- Anh ở lại chơi đã ạ. Ngại quá vừa nãy là em không phải.

Duy đã kéo tay Thanh đứng lên, vỗ vai Hùng tươi cười:

- Biết ga ra Auto New chứ? Khi nào rảnh tới đó tìm anh. Chúng ta cùng nhau làm vài ly.

- Vân vâng em sẽ tới đó… Mà, Auto New… Anh làm ở đấy ạ?

Hùng vừa xun xoe tươi cười xong, lại nghệt mặt ra hỏi lại. Duy chỉ cười thâm trầm trả lời:

- Ga ra đó của anh, cậu có ai muốn sửa xe thì giới thiệu cho anh ít khách nhé.

- Của, của anh ạ?

Để Hùng còn tần ngần đứng đó cố gắng tiêu hóa thông tin, Duy đã hơi cúi đầu chào ông Nam và bà Lan đầy lễ phép:

- Cháu xin phép ra về, lần sau sẽ gặp mặt hai bác chu đáo hơn ạ.

Ông Nam hắng giọng đứng lên bắt tay Duy giả lả nói:- Cảm ơn cậu nhé, xong việc chúng tôi sẽ ghé nhà cậu cảm ơn sau.

Rất đường hoàng và phóng khoáng, Duy gật đầu nói:

- Không cần khách sáo đâu bác, chuyện nhỏ thôi ạ. Vậy cháu xin phép đưa Thanh về.

Nói rồi Duy lại nắm lấy tay Thanh, cẩn trọng và nâng niu khiến cho bốn người trong nhà đều có chút lo sợ. Vậy là có một người như thế, đang bảo vệ cho Thanh đó, đừng có nghĩ tới chuyện gì mà khó dễ nữa nhé. Thanh chỉ nói rất đơn giản:

- Con xin phép.

Bà Lan vẫn miễn cưỡng cười gật đầu:

- Đi cẩn thận nhé, lần sau lại ghé chơi.

Sau đó đẩy Hùng và Diệu tiễn hai người đi ra tới tận ngoài cổng. Hùng vừa quay vào liền hùng hồn nói:

- Ga ra Auto New là của anh ta. Trời ơi, mẹ biết anh ta có tất cả bao nhiêu cái Showroom không… Hóa ra là anh ta cơ đấy.

Bà Lan tức tối vỗ đầu Hùng một cái chì chiết:

- Không có tiền đồ. Ở đó há hốc miệng ra còn không biết xấu hổ.

Ông Nam thở dài suy nghĩ rất mông lung về chàng thanh niên này. Trước đây khi còn trẻ đúng là ông không quan tâm gì tới cô con riêng là Thanh. Nhưng thời gian trôi qua, càng lúc càng gần tới cái đích của cuộc đời. Ông đã phải suy nghĩ hơn về tất cả. Xét cho cùng Thanh chẳng hề có tội lỗi gì, lại cũng là một phần máu mủ trong cơ thể ông. Không phải ông không nhìn thấy bà Lan và hai đứa con đối xử với Thanh như thế nào. Chỉ và với bản tính ích kỉ của vợ ông, nếu ông cứ thật lòng quan tâm Thanh, khẳng định Thanh còn khó sống hơn rất nhiều nữa. Người sai là chính ông, bà Lan hay Thanh và mẹ Thanh cũng chỉ là nạn nhân. Suy cho cùng chẳng thể trách một ai. Hiện tại đã có người che chở được cho Thanh, ông phải tìm cơ hội nào đó để nói chuyện cùng cô con gái này mới được.

*

Thanh trầm ngâm chọc chọc bát cơm canh nóng hổi làm Duy buồn cười, gắp một miếng thịt cho cô anh lựa lời hỏi:

- Có điều gì làm ảnh hưởng tới vị giác của em ư?

Nhét cả miếng thịt vào miệng giọng đầy giận dỗi cất lên:

- Anh nói xem, ai cho phép anh điều tra về em như thế hả?

Cười hòa lại gắp thêm một ít rau cho Thanh, Duy hạ giọng:

- Được rồi, là anh sai. Nhưng chẳng qua anh biết dù hỏi em cũng sẽ không nói. Vì thực chất em có biết chuyện gì trong nhà đâu mà nói với anh.

Thanh xị mặt hậm hực:

- Anh đang cười nhạo em đấy à?

- Không có không có, anh là đang khen em biết loại những thứ đau đầu ra để mà an nhiên sống ấy chứ.

Duy vội vàng tươi tỉnh giọng mềm mỏng tiếp:

- Thực ra anh không phải đang nịnh nọt gì gia đình em đâu. Chỉ là anh muốn, em không cần chịu thiệt thòi khi ở cạnh anh là tốt rồi.

Đang chăm chú nhìn khuôn mặt mang đầy vẻ yêu chiều và thành thật của Duy mà không biết nói gì, Thanh bỗng giật mình bởi tiếng chuông điện thoại quen thuộc. Nhìn qua dãy số và tên Dương đang nhấp nháy, Thanh trầm ngâm một lúc mới bắt máy, nhưng lại chỉ im lặng chờ đợi Dương mở lời:

- Đang làm gì đó?

Thanh nghịch nghịch ly rượu vang giọng nhẹ bẫng:

- Đang ăn cơm, mày ăn chưa?

Tiếng động lạ lùng nào đó hình như là chiếc xe tiêm được y tá kéo tới kéo lui vọng lại phía Thanh khiến cô nhíu mày hỏi tiếp:

- Mày ở đâu vậy?

Tiếng thở dài của Dương khiến Thanh hơi lo lắng, giọng Dương như đè nén trả lời Thanh:

- Phong bị tai nạn, phẫu thuật xong được mấy hôm rồi. Giờ anh ấy đã tỉnh… nhưng hình như chỉ nhớ mày thôi…

Ly rượu trên tay Thanh ngừng lắc lư, ánh mắt cô cũng ngưng trệ để lắng nghe phòng bệnh mà Dương nói. Tắt điện thoại rồi, Thanh mới nhìn sang Duy vẫn điềm nhiên cho miếng trứng cuộn cuối cùng vào miệng. Thanh cho rằng thông tin vừa rồi sẽ ảnh hưởng lắm đến tâm trạng mình, nhưng không… Bởi vừa nhìn đến khuôn mặt rắn rỏi tỉnh bơ kia, Thanh liền thấy yên lòng đến lạ. Cô cười và đề nghị:

- Em đã nấu cơm, anh nên rửa bát chứ hả. Em sẽ dọn dẹp sau đó anh cùng em ra ngoài nhé.

Duy nhìn Thanh nói rất tự nhiên và thoải mái liền sảng khoái gật đầu:

- Em cứ đi thay đồ rồi ngồi đợi. Sở trường của anh là rửa bát, dọn dẹp. Yên tâm cực kì nhanh chóng và sạch sẽ.

Ánh mắt Thanh vô thức đuổi theo bóng dáng đang cẩn trọng nhưng nhanh chóng thu bát đĩa cho vào bồn rửa. Có chút gì đó ấm áp từ tận sâu đáy lòng chậm rãi lan tỏa khắp cơ thể. Ánh sáng từ bóng điện neon chiếu xuống rất ôn hòa như chính không gian này. Người đàn ông đang lúi húi dọn dẹp kia, không đơn giản bày cho ai đó xem biểu cảm của mình, nhưng hiện tại đang thật hấp tấp lấy lòng cô. Thanh chưa từng khi nào mường tượng ra khung cảnh này, vì vậy mới thấy nó thật lạ lẫm. Nhưng Duy lại tạo ra cảnh tượng này thản nhiên quá, giống như một thói quen lâu ngày của anh vậy, nên cô cứ lầm tưởng là thân thuộc lắm.

*

Vừa thấy bóng dáng Thanh từ xa đi lại, mấy cậu thanh niên ngồi ngang dọc ở hành lang tự động đứng lên cúi đầu như chào hỏi, rất ngoan ngoan đồng thanh hô:

- Chị dâu.

Dương thấy vậy liền vội vàng như để sửa sai trách mắng:

- Chị dâu chị dia gì ở đây, mau về nhà bớt đi. Hết việc rồi đứng đầy ở đây làm gì nữa.

Mấy anh chàng như hiểu ra vấn đề, hết nhìn Duy lại đánh mắt sang nhìn Thanh, rồi nhìn tới cả nụ cười rất nhẹ của Sương đang ở cạnh Dương nữa. Thấy “chị dâu” phẩy tay làm như không có chuyện gì thì mới lục đục kéo nhau về quá nửa.

Thanh cũng hơi ngại nhìn sang Sương mở lời:

- Do thói quen thôi, đừng để ý.

Sương lẳng lặng lắc đầu, xong lại nhìn Thanh cười nhạt nhòa như có như không rồi đi dần ra phía cửa. Để Dương thở dài một cái thật nặng nề.

- Em vào đi, anh chờ ngoài này.

Chủ động đưa giỏ trái cây vào tay Thanh, ánh mắt Duy không hề dao động, gật đầu một cái liền tìm chỗ thích hợp chờ đợi. Khi chỉ còn Thanh và Dương đứng nơi hành lang vắng lặng Dương mới khó xử tránh ánh mắt Thanh, ngập ngừng nói:

- Xin lỗi, lại phiền mày thế này.

Thanh không quá để ý đến cảm xúc của Dương hiện tại, ánh mắt đảo về cửa phòng bệnh, thật lòng hỏi:

- Tình hình thế nào?

Có vẻ như đã phải trả lời quá nhiều lần câu hỏi này, nên Dương trả lời như được mặc định sẵn:

- Tụ máu ngoài màng cứng, đã phẫu thuật lấy ra. Nhưng có vẻ chấn động não không nhẹ. Chẳng nhớ được nhiều… chỉ là…

Lại ngập ngừng một chút Dương mới tiếp tục:

- Vẫn luôn hỏi về mày, dường như chỉ nhớ rõ ràng một người tên Thanh… rất yêu anh ấy.

Không muốn nghe quá nhiều những câu nói như vậy nữa, Thanh chủ động đề nghị:

- Tao vào nhé.

Dương “ừm” nhẹ một tiếng rồi cũng tránh đi nơi khác, cố ý không phiền tới Thanh và Phong.

Cửa phòng được đẩy ra, trước mắt Thanh là căn phòng sạch sẽ, Phong hốc hác cả đầu cuốn băng trắng toát. Mu bàn tay cố định một kim luồn ba chạc đang đưa dịch truyền vào cơ thể. Đôi lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt hờ hững nhìn vào một thứ gì đó gọn trong lòng bàn tay. Khuôn mặt vẫn là những đường nét ấy, nhưng đã thành quá khứ và trở nên xa lạ với Thanh.

Cô nhẹ đặt giỏ trái cây lên bàn, nhưng động tác nhỏ ấy cũng kích thích Phong giật mình nhìn chằm chằm tấm lưng nhỏ nhắn kia. Thanh quay người lại, ánh mắt trong veo bất chợt đối diện với hành động luống cuống giấu đi thứ gì của Phong. Thanh kéo ghế ngồi xuống, tay kéo chăn lên cao hơn một chút cho anh.

- Anh thấy sao rồi?

Phong vẫn nhìn Thanh như không tin vào mắt mình, tay anh cùng dây truyền lằng nhằng đưa dần về phía mặt Thanh. Như hi vọng chạm vào một chút liền nhận ra cô đang chân thật trước mặt mình, chứ không phải thứ ảo giác thường xuyên xuất hiện. Nhưng Thanh lại vô thức hơi nghiêng đầu né tránh khiến bàn tay to rộng xanh xao ấy khựng lại giữa không gian. Là Thanh thật rồi, bởi khi Thanh là ảo ảnh anh luôn dễ dàng chạm được vào cô, nhưng sẽ nhanh chóng biến mất. Còn giờ là Thanh chân thật… nên anh không thể chạm vào nữa. Nhận ra sự thất thố của mình, Thanh cười giả lả chuyển hướng câu chuyện:

- Nghe nói anh xảy ra tai nạn. Em mua chút trái cây mang cho anh. Nhìn thấy anh như này, cũng yên tâm rồi.

Đúng là Thanh thật rồi, nên giọng nói mới nhẹ nhàng nhưng lại tuyệt tình thế. Chỉ một giỏ trái cây, cô liền rạch ròi tất cả quan hệ cùng anh. Phong cay đắng nhếch môi một cái, phía đầu cuốn băng trắng in đậm trong tầm nhìn của Thanh. Hình ảnh này chưa khi nào cô được trải nhiệm. Năm năm có dài không? Thanh khẳng định là không ngắn, nhưng khuôn mặt bất lực đến đáng thương kia của Phong cô lại chưa từng được thấy khi nào. Anh luôn ngang tàn và kiêu ngạo, chỉ rất nhún nhường và dễ dàng thỏa hiệp với Dương. Dáng vẻ thất bại này của Phong… cô có chút không thích nghi được, chỉ chậm chậm hỏi một câu:

- Anh nhận ra em chứ?

Khuôn mặt nghiêng không chút kiêu căng khẽ gật gật. Tay anh ngập ngừng tiến lại, nắm lấy tay Thanh, giọng nói mang ngữ điệu đáng thương tới mức cả sống lưng Thanh cũng dựng đứng:

- Đừng… bỏ anh.

Thanh chưa khi nào từng nghĩ nếu Phong làm nũng, nịnh nọt hay phụ thuộc vào cô thì mình sẽ cảm thấy như thế nào. Kể cả nằm mơ cô cũng không tưởng tượng nổi anh sẽ níu kéo cô. Nhưng hiện thực cho thấy Thanh rất không thoải mái, giọng nói đã cố gắng kiềm chế gặng hỏi:

- Anh cảm thấy tình trạng của mình đang như thế nào.

Phong cúi đầu, nhìn vô định xuống một điểm nào đó nơi đống chăn bệnh viện trắng muốt:

- Anh chỉ nhớ mình đã rất tổn thương em.

Thanh nhẹ đẩy tay Phong ra, cô từ tốn lựa chọn lời nói thích hợp:

- Anh thấy đó, em đang rất tốt. Em cũng không mong muốn nhìn thấy anh như bây giờ. Anh nên nghỉ ngơi, điều trị cẩn thận để trở lại như cũ. Được không?

Nhìn bàn tay mình đã bị tách ra, giọng Phong trầm trầm mang theo đầy vẻ năn nỉ càng khiến Thanh nổi hết gai ốc:

- Anh đã không nhớ gì nữa, em vẫn muốn bỏ mặc anh sao?

Thanh không hiểu nếu Phong như lúc này suốt thời gian qua, liệu cô có yêu anh điên cuồng như vậy không? Nhưng hiện tại tâm tình cô không hề rối bời hay xao động. Bởi đến khi anh nhớ ra thì sao, cô sẽ phải bắt đầu lại công cuộc bỏ đi thứ tình yêu ngốc nghếch và ngộ nhận ấy ư? Hơn thế, dù có thể là nhanh chóng so với khoảng thời gian năm năm, nhưng hiện tại Thanh hiểu rõ, mình đã không còn yêu Phong nữa. Tình yêu có thể bén rễ, ăn sâu nơi tiềm thức. Nhưng một khi tình cảm ấy đã cạn, nghĩa là hoàn toàn chấm dứt.

- Anh nói chỉ nhớ rằng anh đã rất thương tổn em. Đúng vậy, mặc dù là em tự nguyện, nhưng không có nghĩa là em không đau lòng. Hiện tại, em không còn đau lòng vì anh nữa, em lại càng không có ý định tiếp tục vì anh mà đau lòng.

Từng từ của Thanh giống như mũi dao nhọn hoắt, tuy nhẹ nhàng nhưng lại đâm thẳng vào trái tim trống rỗng của Phong… đau nhói và tuyệt vọng đến vỡ tan tành. “Bởi anh ấy là anh trai anh, nên anh mới không thể giúp em phải không?”

Bỗng nhiên Phong lại cười, một nụ cười lạnh ngắt không có sức sống thật phù hợp với không gian này. Anh chậm nói:

- Vì Duy à?

Thanh hơi cứng người… Phong không quên bất cứ chuyện gì phải không? Anh chỉ là đang muốn níu kéo cô sao? Giọng Phong lại dứt khoát vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ ngắn ngủi của Thanh:

- Vì anh ta, đúng không?

Một câu hỏi mang ý nghĩa khẳng định lại khiến Thanh muốn cười đến lạ lùng. Cô sắp xếp lại cảm xúc lúc tăng lúc giảm của mình mà thành thật trả lời:

- Anh nghĩ sao? Hay thực chất anh đã hiểu rằng… anh không còn tồn tại trong trái tim em nữa? Anh cần phải biết tất cả đều sẽ có giới hạn, và em đã đi xa khỏi giới hạn của anh rồi.

- Đừng bên cạnh Duy nữa, em sẽ lại tiếp tục tổn thương thôi. Nghe anh đi, xin em đó. Anh ta và Hải…

Ngữ điệu van nài lạ lẫm của Phong đến đó bất ngờ im bặt. Thanh không rõ Phong đang muốn nói điều gì về Duy về Hải, cô chỉ không hiểu sao Phong lại muốn gộp họ lại cùng một chỗ. Nhưng cô cũng không cần quan tâm nữa, càng nói chuyện với Phong chỉ càng thêm dây dưa mà thôi.

- Hôm nay em thật sự không muốn nói ra những lời quá đáng. Nên em chỉ có thể nói khi chúng ta đã kết thúc, thì dù anh có xảy ra bất cứ việc gì. Em cũng sẽ chỉ đứng trên cương vị một người bạn lâu năm mà lo lắng cho anh thôi.

Nói rồi Thanh đứng lên quay người ra phía cửa, giọng Phong lại gấp gáp đề cập đến vấn đề khác:

- Em và anh Hải… là mối quan hệ như thế nào?

Thanh sững người với câu hỏi bất ngờ này của Phong, anh thật sự cho rằng cô và Hải là mối quan hệ như thế nào? Từng ấy thời gian trôi qua mới nói tới, giờ còn lại ý nghĩa gì?

- Nếu em nói, người mà anh Hải yêu… là anh. Anh sẽ cảm thấy sao?

Vẫn không quay người lại, Thanh tiếp tục nói mà không cần nhìn tới cảm xúc đang thay đổi trên khuôn mặt Phong:

- Anh quá ích kỉ rồi. Làm tổn thương và lỡ làng cả hai người phụ nữ dành tình cảm cho mình. Vẫn chưa hài lòng hay sao? Hãy để cho Hải được yên đi. Anh ấy là người em kính trọng nhất… cả đời này.

Thanh khuất sau cánh cửa rồi Phong mới thẫn thờ tựa lưng vào thành giường bệnh, mùi thuốc khử trùng bỗng nồng nặng căng đầy lồng ngực và đầu óc Phong: “Cô ấy nói gì, Hải yêu mình… là sao? Không thể nào, không thể nào như vậy được…” Rút tấm hình tuy nhỏ nhưng lại rõ nét còn đang giấu dưới gối ra, Phong ôm lấy đầu mình đau đớn, anh cứ liên tiếp gây ra những lỗi lầm không thể vãn hồi gì thế này.

Vừa ra đến ngoài, Thanh đã phải tựa người vào cánh cửa. Vậy đấy, chỉ cần nhắc đến Hải là trái tim cô lại rung lên bần bật như thế này đây. Anh thấy chưa, bí mật anh cố gắng níu giữ, đến một ngày cũng bị em lôi ra nói thẳng vào mặt Phong đấy thôi. Xin lỗi anh nhé!

Thanh ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt nghiêng đang suy tư của Duy. Cứ như chẳng rõ anh đã ngồi ở ghế đá đó từ bao giờ. Trời mùa đông rất lạnh, Duy mặc chiếc măng tô đen dày dặn, lặng lẽ xoay tròn chiếc bật Zipo trên tay. Động tác thành thục và đẹp mắt, xoay năm vòng liên tiếp liền nhanh chóng bật lên ngọn lửa nhỏ. Ánh vàng nhỏ soi rọi rõ nét sắc mặt bất an của Duy, điệu bộ thân quen đến nỗi từng lời từng lời lộn xộn ập lại tâm trí Thanh nhức nhối: “Anh có đứa em trai, rất thích hình xăm nghệ thuật, nó mất trong một vụ cháy. Em trai anh sợ nước, nó từng trốn anh đi Phú Quốc ba ngày”… “Anh và em có điểm chung đấy, chúng ta cùng sợ nước. Em thấy hình xăm này thế nào đây, đẹp không? Buồn hả, anh làm cho em xem trò này nhé, đảm bảo sẽ bị anh mê hoặc ngay lập tức”. Và rồi hình ảnh Hải nghịch chiếc Zipo bạc trên tay, xoay năm vòng khiến Thanh hoa cả mắt và ngọn lửa vàng bất thình lình bật lên hòa làm một với hình ảnh Duy hiện tại đang trầm ngâm ở kia. Giọng Hải và cả câu nói nửa vời của Phong theo cơn gió từ nơi nào vọng lại, vừa mơ hồ lại như rành mạch đến kinh hãi: “Hay không, cái này anh trai anh dạy đấy. Anh ấy rất tuyệt vời, khi nào có cơ hội sẽ giới thiệu cho hai người làm quen”… “Anh ta và Hải…”

Ánh lửa chợt tắt lụi tàn như chính tâm tư của Thanh hiện tại. Dường như Duy cũng đã thoát khỏi suy nghĩ miên man của mình. Trong một thoáng lơ đễnh, ánh mắt anh và cô giao nhau xuyên qua thứ ánh sáng vàng nhàn nhạt heo hắt. Thanh bất giác giật mình, lùi lại vài bước giấu thân hình trong bóng tối. Đôi giày cao gót loạng choạng làm cô suýt ngã nhưng lại khiến Thanh tỉnh táo vài phần. Bỏ mặc Duy đã đứng lên bước một bước, cô quay người chạy thục mạng về phía phòng Phong còn đang sáng đèn, vội vàng xộc vào, khuôn mặt ngơ ngác giọng nói run rẩy:

- Không phải tự nhiên mà anh nhắc đến Hải phải không? Rốt cuộc anh muốn nói gì với…

Vì không nghĩ Thanh sẽ quay lại, nên Phong không đề phòng gì. Vừa nghe thấy giọng cô anh nhanh chóng bật dậy, không để ý đến vết trương phải tránh kích động của mình mà vẫn không kịp che dấu đi tấm gương hiện thực chẳng thể nói dối. Trên tay Thanh đang là tấm ảnh Duy và Hải cùng mặc cặp áo thun trắng, trẻ trung cười tươi rói khoác vai nhau hướng về phía trước. Thanh thẫn thờ nhìn xuống dòng chữ được viết cẩn thận: “Anh trai tôi Ngọc Duy và tôi là Ngọc Hải.”

Tiếng Phong ồn ào bên tai cô: “Thanh à, Thanh nghe anh nói đã”. Tiếng nói ấy bị át đi bởi giọng Hải nói lúc Thanh đang ôm gối ngủ mơ màng xen ngang: “Hay chưa này, em là Ngọc Thanh, anh là Ngọc Hải, anh trai anh là Ngọc Duy… chúng ta có duyên thật nha”.

Vậy hóa ra là duyên số à? Duyên số này có phải trớ trêu quá không? Hải, sẽ thật sự là em trai Duy. Là Duy đang trầm ngâm đợi cô ngoài kia, cũng chính là Duy trẻ trung trong ảnh ư?

Thanh vô thức nắm chặt bức ảnh trong tay, chẳng còn nghe thấy Phong hấp tấp nói gì đó. Chỉ lùi từng bước cho tới khi lưng mình chạm vào một lồng ngực rộng quen thuộc, tựa vào cỗ thân nhiệt ấm áp rồi cô mới giật mình quay lại. Đôi mắt sâu thăm thẳm của Duy tràn ngập lo lắng ở hiện tại, hòa nhập làm một với ánh nhìn chịu đựng đau đớn của Hải bốn năm trước trong biển lửa. Giọng nói Hải đứt quãng ong ong bên tai Thanh: “Nhớ lấy, sống cho tốt vào, bởi… em nợ anh… chính là một mạng!”.

Mắt Thanh hoa đi không nhìn rõ thứ gì, đầu óc chếnh choáng hơi thở dồn dập khiến cô đứng không vững. Hoang mang đưa tay lên muốn đặt vào bên má Duy, nhưng ánh mắt đờ đẫn chạm vào môi mỏng đang mấp máy của anh rồi nhanh chóng chìm vào hôn mê.

Trong đầu lúc ẩn lúc hiện đôi mắt sâu thẳm mang theo mất mát và nuối tiếc của Duy khi nói về em trai mình, đột ngột hòa nhập đến không thể vừa vặn hơn với ánh mắt chịu đựng tất cả đau đơn, vẫn mỉm cười nhìn theo Thanh của Hải. Bên tai là đủ thứ âm thanh hỗn tạp của bốn năm trước, lại xen lẫn cả tiếng nói hoảng sợ của Duy lúc này:

- Thanh, em sao vậy. Nghe anh nói gì không?

Rõ ràng quá, vì nghe thấy giọng anh thật rõ ràng, nên trái tim em… mới đau đớn như thế này. “Nhớ lấy… em nợ anh, chính là một mạng!”. Biết không, em nợ anh một mạng, một cuộc đời, và nợ anh ấy cả một gia đình, một người thân cuối cùng trên trái đất này. Món nợ ấy nặng nề đến thế, làm sao em có thể trả nổi đây?

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cược Cho Anh Thắng

BÌNH LUẬN FACEBOOK