Trang Chủ
Ngôn Tình
Cung Phi Thượng Vị Ký
Chương 3

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Cùng Hạ phu nhân nói vài câu, Hạ Uyển Chi thành công trấn an mẫu thân nàng. Nàng nếu như là kiên trì bản thân không vào cung, chắc hẳn sẽ chọc cho mẹ nàng tức giận.

Ở trong lòng bọn họ vinh quang gia tộc luôn trọng yếu hơn so với nàng người nữ nhi này.

Ra khỏi chủ viện, Hạ Uyển Chi thở dài.

Hạ Bích nghe vậy nhìn nhìn nàng, chần chờ một chút, nói “Đại tiểu thư đừng nghĩ nhiều, phu nhân cũng là vì tốt cho người.”

Nàng nhìn về phía trước thầm nghĩ, nếu thật là vì nàng tốt thì tốt rồi, người nào không biết là vì chính bọn họ tốt, vì Vinh Quốc hầu phủ tốt. Mẹ nàng để nàng tiến cung cũng bất quá là tăng thể diện cho mình, làm cho cái người ở viện kề kia càng thêm hâm mộ nàng người ở chủ viện này.

Mẹ nàng chỉ là coi nàng như công cụ tranh giành tình cảm mà thôi, nếu không như thế nào lại đem nàng đẩy vào trong cung đầy rẫy hiểm nguy kia!

Vinh quang của gia tộc mới là trọng yếu nhất, nàng người nữ nhi này có thật lòng nguyện ý hay không, ở hậu cung trải qua cuộc sống như thế nào, bọn họ căn bản không quan tâm. Chỉ cần nàng có thể đi vào cung, được sủng ái, mang đến vinh quang cho gia tộc là được.

Nàng trở lại viện của bản thân không được một lát, Hạ Bích mới vừa rót cho nàng một chén trà, tù nữ ở phía ngoài nói “Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư đến đây!”

Nàng cùng Hạ Bích liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt không thay đổi, mở miệng “Để cho nàng đi vào đi!”

Tỳ nữ vén rèm lên để Hạ Vũ tiến đến. Hạ Vũ mỉm cười tiến vào, Hạ Uyển Chi đứng dậy nhibf nàng, hơi có chút thất thầ. Hạ Vũ có được dung mạo từ di nương nàng, bộ dáng khuynh thành, dung mạo tuyệt mỹ, cũng khó trách nàng tự cho mình xinh đẹp, tự tin vào hoàng cung khẳng định được Hoàng Thượng sủng ái, cưng chiều nhất hậu cung.

Tỷ muội ác nàng trên mặt rất là thân thiết, nhưng cũng tiểu tâm tư không ngừng. Điểm này Hạ Uyển Chi trong lòng biết rõ, chỉ là trên mặt chưa xé rách mà thôi.

Hai người đối mặt, nàng cười cười, dù sao lúc này Hạ Vũ sang đây thăm nàng, nàng không thể thất lễ. Hai người chào xong, nàng cười mời Hạ Vũ ngồi xuống, phân phó Hạ Bích dâng trà.

Hạ Vũ thấy mặt nàng có chút tiều tụy, so sánh với cách ăn mặc đặc biệt của mình mà nói, nàng đúng là thất sắc nhiều hơn, trong lòng dần dần cao hứng, giả vờ quan tâm nói “Nghe nói tỷ tỷ thân thể tốt hơn chút ít, trước đó vài ngày nương không để cho tỷ tỷ ra cửa, muội muội cũng không nên đi đến. Mới vừa nghe nói tỷ tỷ đi thỉnh an nương nên liền tới thăm một chút, sẽ không quấy rầy tỷ tỷ nghỉ ngơi chứ!”

“Sẽ không, khó được ngày tuyết đầy trời mà muội muội còn đi một chuyến, ngược lại có lòng!” Nàng cũng không nhiều thân thiện, nhàn nhạt nói, ánh mắt nhìn lướt qua dung nhan và trang phục yêu kiều của nàng ta, trong lòng có chút buồn cười.

Hạ Uyển Chi biết rõ nàng ta không phải là sang đây thăm mình, mà là đi đến khoe khoang, khoe khoang nàng dung mạo xuất sắc.

Hạ Vũ cười cười không nói, nhấc trà Hạ Bích dâng đến uống một ngụm. Tuyết sơn vân vụ thượng hạng, con vợ cả chính là con vợ cả, chỗ kia của nàng cũng không có trà tốt như vậy, đừng nói trà mới, chính là trà cũ cũng không có. Bất quá là ỷ vào từ bụng đại phu nhân bò ra mà thôi.

Lập tức cảm thấy trà mùi thơm ngát đều đần độn vô vị. Hạ Vũ đặt chén trà xuống, móc ra một cái anh lạc (nút thắt dây) nói “Đây là vài ngày trước học được, nghĩ tới làm cho tỷ tỷ một cái. Tỷ tỷ nhìn một chút xem có thích không?”Nếu là lúc trước nàng nhất định cảm thấy thích, nhưng ở hậu cung đã thấy nhiều thứ hoa lệ tinh xảo, cái kim ngư anh lạc này cũng là như vậy mà thôi. Nàng cười cười, không tốt quăng thể diện của Hạ Vũ, tiếp nhận đến xem xem “Muội muội từ trước đến nay khéo tay, anh lạc này thậtđẹp mắt!”

“Tỷ tỷ nói đùa, bất quá là tùy tiện làm một cái mà thôi!” Hạ Vũ đắc ý cười, lời nói là khiêm tốn, nàng nữ công cũng không tệ. Cái khác không dám nói, ít nhất liền so với người trước mắt tốt hơn.

“Muội muội thật đúng là, tùy tiện đánh làm liền đẹp mắt như vậy, nếu là nghiêm túc, còn không biết khéo đến như thế nào!” Nửa là châm chọc nửa là cười nhạo.

Hạ Vũ sững sờ, đối với lời của nàng nhất thời không biết trả lời thế nào, trên mặt lập tức nóng lên.

Thấy nàng quẫn bách, Hạ Uyển Chi một bộ không có việc gì nói “Muội muội có lòng, làm khó ngươi còn nhớ đến tỷ tỷ.” Nói xong đưa Hạ Bích treo ở đầu giường.

Hạ Vũ trong lòng tức giận, lại không biết nên nói như thế nào, mấp máy miệng, trong lòng không cam lòng.

Hai người nhất thời không lên tiếng, ngược lại không hẹn mà cùng nhìn xem Hạ Bích đem anh lạc treo ở đầu giường, xem nàng treo tốt rồi mới thu hồi ánh mắt.

Hai người lại ngồi trong chốc lát. Hạ Vũ trong lòng tức giận, lại không biết nói cái gì, ngồi trong chốc lát đứng dậy rời đi, nói là rảnh rỗi lại tới xem một chút.

Hạ Uyển Chi đáp lại vài câu, đưa mắt nhìn nàng khoác áo lông rời đi. Nhìn thoáng qua nàng chỉ uống một ngụm trà, khẽ cười một cái.

Hạ Vũ vừa đi, Hạ Bích hỏi “Đại tiểu thư, anh lạc này có muốn lấy xuống không?”

Nàng nhìn thoáng qua kim ngư anh lạc ở đầu giường, lắc lắc đầu “Treo đi, dù sao cũng không có gì đáng ngại, đừng làm cho người ta suy nghĩ nhiều!”

Nàng ngầm thở dài, rõ ràng ở ngay trước Hạ Vũ mặt trào phúng, nàng thật sự là thiếu kiên nhẫn.

Cơm tối, Hạ phu nhân gọi nàng đi chủ viện cùng bà dùng cơm. Hạ Uyển Chi ngồi trong chốc lát, mang theo Hạ Bích đi qua. Vinh quốc hầu ra cửa đi xã giao, buổi tối không ở trong phủ dùng cơm. Khó được nàng vâng lời, Hạ phu nhân muốn đền bù tổn thất một chút cho nữ nhi, làm cho nàng cam tâm tình nguyện tiến cung.

Thức ăn đều là món nàng thích ăn, trên mặt bàn chỉ có hai mẹ con bọn họ. Hai vị ca ca cũng không ở trong phủ, không biết là đã cùng bạn học hay các bạn tốt thế gia nào đi ra ngoài sống phóng túng gì rồi. Ngẫm lại nàng liền đau đầu, nếu là hai vị ca ca không chịu thua kém, Vinh Quốc phủ cũng sẽ không suy tàn.

“Uyển Nhi có thể suy nghĩ cẩn thận nương thật cao hứng, hai ngày nay là phải chịu tội rồi! Đến đây, ăn nhiều một chút, nhìn ngươi gầy yếu đi rất nhiều!” Hạ phu nhân vẻ mặt đau lòng cho nữ nhi gắp thức ăn, nhìn đống núi nhỏ thức ăn trong chén nàng mới dừng tay.

Hạ Uyển Chi nhìn mà trong lòng xúc động. Nếu là đơn thuần đau lòng thì thật tốt biết bao. Mũi chua xót, nàng hốc mắt lập tức ướt át, cúi đầu che giấu, gắp lấy thức ăn không nhanh không chậm ăn.Hạ phu nhân không có phát giác khác thường, đau lòng vuốt ve đầu của nàng “Nương biết rõ trong lòng ngươi không muốn, nhưng ngươi là nữ nhi con vợ cả, lại là Vinh Quốc phủ đại tiểu thư, không phải là ngươi còn có thể là ai?”

“Đương kim hoàng thượng kế vị không lâu, căn cơ không yên, cung phi không nhiều lắm. Ngươi nếu là tiến cung được sủng ái, Vinh Quốc phủ cùng Hoàng Thượng tạo nên quan hệ, chẳng phải là giúp vững chắc địa vị của Vinh Quốc phủ, Hoàng Thượng cũng nhận được một cái thần tử hữu lực?”

“Uyển Nhi yên tâm, dùng thân phận của ngươi tiến cung, mặc dù không thể lập tức phong phi, làm tam phẩm tiệp dư cũng là có thể. Lần này chọn phi cũng không phải là tổng tuyển tú, đều là dự định từ Hầu gia quý phủ vài vị đại thần chọn vừa tiểu thư vừa độ tuổi. Cũng không phải là bắt đầu từ tú nữ, các ngươi vừa vào cung phần vị đều sẽ không thấp hơn tứ phẩm.”

Nói như vậy nàng còn phải cảm kích trong lòng? Hạ Uyển Chi ở trong lòng cười lạnh.

Nàng đương nhiên biết rõ, lần này Hạ Vũ không thể tiến cung. Sau ba năm nữa tổng tuyển cử, nàng ta không phải là cũng sẽ tiến cung? Hơn nữa dựa vào mỹ mạo, nàng ta còn được Hoàng Thượng ân sủng một hồi, điểm này không có ai rõ ràng hơn so với nàng người đã trải qua.

“Nương, kỳ thật Vinh Quốc phủ đã là thế gia lừng lẫy, cho dù nữ nhi không vào cung cũng sẽ không trở ngại Vinh Quốc phủ phú quý. Tiến cung cũng bất quá là dệt hoa trên gấm mà thôi, đương kim hoàng thượng là người có chủ kiến, cũng sẽ không bởi vì một nữ nhân liền đối với người nào thiên vị.”

“Ý tứ của Uyển Nhi là cho dù ngươi không vào cung cũng không có gì đáng ngại có đúng hay không?” Hạ phu nhân là ai, nàng nghe ra ý tứ của Hạ Uyển Chi, khẽ nhíu mày, giọng nói cũng lạnh chút ít “Uyển Nhi có phải còn không muốn tiến cung? Chẳng lẽ cần phải khiến nương tức giận đem ngươi giam lại, ngươi mới tỉnh ngộ sao?”

“Không có, nữ nhi chỉ nói là nói vậy mà thôi, mong nương không cần để vào trong lòng!” Nàng đứng dậy nhận lỗi, trong lòng biết hiện tại nàng nói chuyện không có tí phân lượng nào.

Hạ phu nhân để đũa ngà xuống, thần sắc không vui, nhìn Hạ Uyển Chi liếc nhanh, thở dài, vẫy lui mọi người. Hạ Bích cũng đi theo lui ra ngoài, bà nói “Uyển Nhi, ngươi cùng nương nói thật, trong lòng ngươi là nghĩ thế nào? “ Hạ Uyển Chi cắn cắn môi, chẳng lẽ nàng nói tình hình thực tế?

Nàng nếu như là nói ra tình hình thực tế, mẹ nàng nhất định cho rằng nàng nói mê sảng, cho rằng nàng hồ ngôn loạn ngữ, chỉ sợ thiên hạ không loạn.

Nếu không nói, mẹ nàng lại cảm thấy nàng không nói lý, không vì gia tộc mà suy nghĩ. Hai chữ gia tộc nặng tựa vạn kim, áp xuống không phải ai cũng có thể kháng được. Nàng đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Hạ phu nhân đợi chờ, thấy nàng rối ren mím môi, thở dài lôi kéo nàng đi vào phòng trong nói chuyện. Bà ầm một cái chìa khóa mở ra một cái hộp gấm, lấy ra mấy quyển sổ sách “Ngươi xem một chút đi! Sau khi xem xong ngươi liền hiểu nương rất khổ tâm!”

Hạ Uyển Chi nhíu mày, dưới sự ra hiệu của bà cầm lấy một quyển sổ sách trên cùng thoạt nhìn. Ký sổ tính sổ cái gì, mẹ nàng đã dạy nàng, nàng cũng có thể xem hiểu, một quyển, hai bản, ba bản, bốn bản, nàng đem một chồng sổ sách đều nhìn qua, lông mày càng ngày càng sâu.Cuối cùng cắn môi “Nương, Vinh Quốc phủ chỉ còn lại cái xác không sao?”

“Cái xác không này còn có thể đưa của hồi môn cho ngươi hay không, nương còn đang lo lắng đây. Ngươi nói xem nương nên làm cái gì bây giờ?” Hạ phu nhân vô lực nói “Người vên ngoài xem Vinh Quốc phủ tất cả đều tốt, không tròn chăn không biết chăn có rận. Sớm từ mấy năm trước Vinh Quốc phủ phải dựa vào của hồi môn của nương chống đỡ. Nhưng cái Vinh Quốc phủ này chính là động không đáy, nương chính là gia tài bạc triệu cũng hết cách. Ngươi nói, nương nên làm cái gì bây giờ?”

Thì ra là vậy. Nàng vẫn không biết, Vinh Quốc phủ mặt ngoài huy hoàng, bên trong đã rách tươm, chỉ là một cái thùng rỗng.

Nhưng là hậu cung cái nơi ăn thịt người kia, nàng làm sao có thể lần nữa nhảy vào, nhìn mình nhảy vào hố lửa, không được sống lại?

“Uyển Nhi, nương những năm này liên tục chống đỡ, vốn không muốn nói cho ngươi biết khiến ngươi lo lắng, để ngươi làm một cái đại tiểu thư Vinh Quốc phủ vui vẻ không lo, kiêu ngạo phú quý. Nhưng ngươi một bộ không muốn tiến cung, nương trong lòng lo lắng a. Vinh Quốc phủ sinh dưỡng ngươi, là cây cổ thụ của của ngươi. Nương không biết Vinh Quốc phủ còn có thể chống giữ được bao lâu, nếu là ngươi không vào cung, Vinh Quốc phủ suy tàn, ngươi có thế nào an nhàn?”

“Ngươi tiến cung được Hoàng Thượng sủng ái, Vinh Quốc phủ còn có thể huy hoàng một đoạn thời gian. Chờ Đại ca Nhị ca ngươi ra hồn, chống lên cái Vinh Quốc phủ này. Vinh Quốc phủ vẫn sẽ là thế gia thành Kim Lăng được người hâm mộ.”

“Nếu là ngươi không vào cung, nương nhân lúc Vinh Quốc phủ còn chưa suy tàn cho ngươi một mối hôn sự tốt, chờ Vinh Quốc phủ bị thua, ngươi cũng có chỗ dựa. Nhưng không có nhà mẹ đẻ che chở, ngươi ở nhà chồng có thể trôi qua thư thái bao nhiêu?”

Không thể không nói mẹ nàng thật đúng là nói năng khéo léo, từng câu từng chữ nói thật chân tình thiết ý, còn nhấn mạnh điểm trọng yếu. Nếu là nhìn trúng phú quý, Vinh Quốc phủ suy tàn, nàng cũng không phải là chó nhà có tang?

Nhưng nàng tiến cung có thể thay đổi gì?

Mấp máy môi, Hạ Uyển Chi nói “Nương, ngươi nói ta đều hiểu. Nhưng nữ nhi vài ngày trước có một cơn ác mộng, cũng thật sự là cơn ác mộng này làm cho nữ nhi không dám tiến cung!”

“A! Là cơn ác mộng gì?” Hạ phu nhân thấy nàng lòng vẫn còn sợ hãi, an ủi nói “Mộng đều là ngược lại, căn bản không phải thực tế, là ngày có chút suy nghĩ, đêm mơ. Trong lòng sợ hãi, mới có thể mơ thấy, nương trước kia cũng có cơn ác mộng, nhưng bây giờ huynh muội các ngươi không phải là đều thật tốt?”

“Nương!” Nàng bực mình cắt đứt, nói “Ngươi nghe một chút nữ nhi nói một cái xem cơn ác mộng kia ra sao rồi nói!”

Ngược lại không nghĩ tới nàng sẽ ngắt lời mình, Hạ phu nhân sửng sốt một chút, thấy nàng vẻ mặt thành thật, khẽ gật đầu.

Hạ Uyển Chi đem mọi chuyện sau khi nàng tiến cung uyển chuyển nói cho Hạ phu nhân nghe. Đầu tiên Hạ phu nhân nghe nàng rất được sủng ái vẻ mặt cao hứng, sau lại nghe nàng biếm lãnh cung, Vinh Quốc phủ bị đổ, nam tử làm bộc, nữ tử làm nô, Tam hoàng tử của nàng cũng không thể may mắn thoát khỏi chết non, Hạ phu nhân sắc mặt đại biến.

Không đợi nàng nói xong, bỗng nhiên đứng dậy, vẻ mặt quái dị “Uyển Nhi!”

Nàng ngưng một chút, thấy mẫu thân bị nàng hù dọa không nhẹ, nói “Nữ nhi cảm thấy rất chân thật, giống như là thật sự trải qua. Nương, nữ nhi cũng không nói dối!”

“Nương biết rõ ngươi sẽ không nói dối. Có điều chỉ là một cơn ác mộng, đã trôi qua rồi, về sau không cần phải nhắc lại!”

“Nếu không phải mộng thì sao?” Nàng truy vấn “Nếu là thật sự, chẳng lẽ nương liền nhẫn tâm nhìn nữ nhi ở tại lãnh cung chịu tội, nhìn xem Vinh Quốc phủ...”

Lời còn chưa dứt, trên mặt nóng hừng hực một mảnh đau, đồng thời nghe thấy tiếng bạt tai thanh thúy vang lên. nàng sửng sốt một chút, bụm mặt nhìn Hạ phu nhân, vẻ mặt không dám tin “Nương...”

Hạ phu nhân không nghĩ tới bản thân lại tức giận đánh con gái của mình. Đây chính là chuyện chưa bao giờ xảy ra. Lập tức không biết nên nói cái gì, chỉ là vẻ mặt áy náy nhìn nàng.

Hạ Uyển Chi vuốt mặt, nhàn nhạt nói “Là nữ nhi thất lễ!”

“Uyển Nhi, nương cũng là tức giận mới như vậy.” Nghe giọng nói của nàng, Hạ phu nhân biết rõ cái tát tai này làm cho nàng trong lòng có ngăn cách, cũng biết nữ nhi này tâm tư nặng. Nếu là không nói rõ ràng bị nàng hận, đây là chuyện người làm mẫu thân nào cũng không muốn trông thấy.

Hạ phu nhân lôi kéo nàng ngồi xuống, dè dặt thổi thổi khẽ ở chỗ sưng đỏ trên mặt nàng, lại phân phó tỳ nữ chuẩn bị rượu thuốc đi đến bôi một chút, nàng an ủi nói “Nương không phải là cố ý!”

“Nữ nhi hiểu!” Hạ Uyển Chi cúi đầu “Nữ nhi nói chuyện không biết nặng nhẹ, nữ nhi chỉ là sợ hãi cơn ác mộng biến thành sự thật mà thôi.”

“Uyển Nhi suy nghĩ nhiều!” Hạ phu nhân tiếp nhận rượu thuốc thấm ở lòng bàn tay, lấy khăn lụa thấm rồi nhè nhẹ xoa mặt cho nàng, ra hiệu tỳ nữ đi xuống, bà nói “Nương biết rõ ngươi là hài tử nhu thuận. Hôm nay ngươi cũng thấy đấy, nếu là ngươi không vào cung, Vinh Quốc phủ suy tàn sẽ nhanh hơn, chút của hồi môn này của nương đã là còn thừa không có mấy.”

“ Nhưng nữ nhi tiến cung lại là nước sôi lửa bỏng, nữ nhi sợ hãi nếu như thực là như trong mộng, vậy phải làm thế nào?” Nàng yếu thế nói, hy vọng có thể làm cho nương động lòng trắc ẩn.

Hạ phu nhân vuốt ve đầu của nàng, thở dài “Uyển Nhi, dùng trí thông minh của ngươi, nếu là không bị cuốn tâm, những thứ tranh đấu gay gắt kia ở hậu cung ngươi cũng không phải là ứng phó không được, ngươi nên biết, Vinh Quốc phủ chỉ có một con đường như vậy!”

Thật đúng là để mắt nàng, ai nói nàng trước kia là không đấu tranh qua?

Đấu thắng còn không phải là thất bại thảm hại, có lòng vô tình, không phải ai cũng có thể làm được. Nàng chính là không muốn trải qua cuộc sống nước sôi lửa bỏng kia qua một lần nữa nên mới không muốn tiến cung.

“Nương không phải nói Hạ Vũ cũng muốn vào cung sao. Đã như vậy, dù sao đều là Vinh Quốc phủ tiểu thư. Vũ muội muội dung mạo so với nữ nhi còn xuất chúng hơn, cho Vũ muội muội vào cung không phải là tốt hơn. Hoàng cung kia không thích hợp với nữ nhi!” Dù sao Hạ Vũ cũng là muốn vào cung, dùng tâm cơ của nàng ta khẳng định so với nàng tốt hơn. Điều kiện tiên quyết là thân thể của nàng ta phải cường tráng hơn một chút.

“Hồ nháo!” Hạ phu nhân vừa nghe liền mất hứng, ném khăn tay trừng mắt nàng “Ngươi là tiểu thư con vợ cả, thân phận quý trọng. Ngươi không vào cung cho nàng vào cung, ngươi đây là tự hạ thể diện!”

“Hơn nữa, nếu là nàng vào cung được vinh sủng, người ở nhà kề cũng không phải là cưỡi đến trên đầu nương sao. Ngươi liền nguyện ý nhìn xem các nàng ở trên đầu nương tác oai tác quái?”

“Chẳng lẽ nương liền nguyện ý để nữ nhi tiến cung chịu tội!” Nàng không cam lòng yếu thế. Các di nương cũng đã vào phủ, các nàng chính là được cưng chiều, vị trí chính thất cũng không thể là của các nàng.

Mà nàng nếu là vào cung, đây chính là vạn kiếp bất phục!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cung Phi Thượng Vị Ký

BÌNH LUẬN FACEBOOK