Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đột nhiên kinh một chút, Hạ Uyển Chi mở mắt ra, đập vào mắt rèm che giường bằng lụa mỏng màu xanh da trời, trên giường điêu khắc mẫu đơn phú quý bách điểu đồ đặc biệt quen thuộc. Đầu giường giắt túi thơm, cũng làm cho người cảm thấy quen thuộc

Nàng gỡ xuống nhìn nhìn, ngửi một cái, hương thơm cam thảo quen thuộc, là mùi nàng yêu thích.

Nàng làm sao lại xuất hiện ở Vinh Quốc phủ, tại khuê phòng của mình? Dù cách xa nhau nhiều năm, nàng vẫn biết nhớ rõ, những thứ này đều là những thứ trong khuê phòng của nàng. Bình phong Thúy Trúc đón gió kia là nàng tự mình thêu, bày biện trên kệ Hỉ Thước đậu cành mai cũng là nàng yêu thích, trăm bảo vật trang trí đều là nàng tự mình chọn lựa.

Đang chần chờ, cửa phòng bị đẩy ra, nàng nghiêng đầu nhìn lại, Hạ Bích mặc một bộ quần áo gấm vóc thanh lam tiến đến. Nàng ấy phất phất tuyết đọng trên người, thu dù giấy để ở một bên, trong tay xách theo hộp cơm. Khi thấy nàng đứng ở phía sau rèm châu, bị hù rụt cổ một cái, lập tức cười nói “Tiểu thư tỉnh rồi?”

Nàng sững sờ nhìn xem, có chút không rõ đây là mộng hay là thực tế. Hạ Bích để hộp cơm xuống tiến đến, nhìn nàng vẻ mặt không đúng, ân cần nói “Tiểu thư đây là không thoải mái sao?”

Không đợi nàng mở miệng, Hạ Bích nhìn nàng chỉ mặc quần áo trong, nhìn lại một chút thấy nàng đi chân không đứng ở trên mặt đất băng lãnh, chân nhỏ đỏ bừng, lập tức kinh hô một tiếng, lôi kéo nàng ngồi lại đầu giường, đem người nhét vào trong chăn, hai tay ôm chân nàng chà nóng.

Hạ Uyển Chi cảm giác được rét lạnh, âm thầm ở trên eo bấm một cái, rất đau, nàng lại trên cánh tay Hạ Bích bấm một cái, hỏi “Có đau hay không?”

“Tiểu thư thứ tội, đều là nô tỳ đáng chết, nô tỳ chiếu cố tiểu thư không chu toàn, cầu xin tiểu thư trách phạt.” Hạ Bích quỳ trên mặt đất thỉnh tội.

Nàng không có ý đó, chỉ hỏi “Có đau hay không?” Nàng muốn biết, đây là mộng sao?

Hạ Bích sửng sốt một chút lắc đầu “Nô tỳ không đau!”

“Nói dối!” Nàng lại trên cánh tay Hạ Bích bấm một cái “Có đau hay không?”

Lần này Hạ Bích đàng hoàng nói thật “Đau!”

Hạ Uyển Chi ngã xuống giường nhìn tay mình, lại sờ sờ nơi bị kim trâm đâm trúng, trên ngực nơi tim vẫn bình yên vô sự, cũng không có cái vết thương gì. Cây trâm kia cũng không còn đâm trúng ngực, mà nàng cũng đang sống rất tốt. Vài năm kia, một màn kia ở lãnh cung, bất quá là một giấc mộng mà thôi, chỉ là ác mộng mà thôi.

Nàng ngã xuống giường cười ha ha, cười đến nước mắt đều chảy ra, chỉ là âm thanh bi thương “Hài tử đáng thương của ta!”

“Cái gì cơ?” Hạ Bích nhất thời không nghe rõ, hỏi.

Hạ Uyển Chi lại lắc lắc đầu “Ngươi đi ra ngoài, chuẩn bị nước nóng cho ta!”

“ Vâng!” Hạ Bích có chút nghi hoặc, nhưng vẫn là không mở miệng, nàng ấy đóng cửa đi ra ngoài, sai tỳ nữ canh cửa coi chừng cho tốt.

Hạ Uyển Chi đi giày bước qua nhìn mình trong lăng hoa kính, mặt mày như vẽ, đôi mắt sáng, răng trắng tinh, da thịt thắng tuyết, một đầu tóc đen nhánh rủ xuống ở trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng non nớt, còn chưa chính thức nẩy nở.Chậm rãi vén lên cánh tay phải, trên cánh tay tuyết trắng mảnh khảnh, một chấm thủ cung sa đỏ bừng phá lệ chói mắt. Nàng vuốt ve, thì ra là nàng còn chưa vào cung, còn chưa gặp đế vương vô tình kia. Chẳng lẽ là ông trời thương cảm?

Hạ Bích mang nước nóng tiến đến, thấy nàng vén lên y phục, nhìn lăng hoa kính xuất thần, không khỏi khẽ nhíu mày, để xuống chậu nước liền vội vàng tiến lên đóng cửa sổ, vừa sửa sang lại tà áo cho nàng vừa nói “Đại tiểu thư, người cái này là làm cái gì, nếu cảm lạnh phu nhân sẽ lo lắng!”

Nàng không lên tiếng, vẻ mặt giống như kinh giống như hỉ, chỉ là muốn xem một chút chính mình có phải thật sự đang hảo hảo sống hay không mà thôi.

Hạ Bích vắt khăn lau mặt cho nàng, nhìn nàng hai mắt sưng đỏ, cho rằng nàng vẫn còn vì chuyện hôm qua mà thương tâm, đạo “Tiểu thư đừng lo lắng, phu nhân nói, bát tự của tiểu thư đã đưa vào hậu cung, hiện tại muốn đổi ý cũng không kịp!”

Nàng ấy còn nói “Nhiều thiếu nữ muốn làm sủng phi của Hoàng Thượng. Tiểu thư cần gì phải cùng lão gia phu nhân sinh sự, chọc giận lão gia phu nhân, thua thiệt vẫn là đại tiểu thư!”

“Nô tỳ nghe nói Nhị tiểu thư rất muốn vào cung nhận ân sủng, nhưng nàng bất quá là cái thứ nữ, có đại tiểu thư ở đây, còn chưa tới phiên nàng tiến cung?”

“Tiến cung?” Vô ý thức nỉ non một câu, nhìn người trong kính xúc động, nàng hỏi “Bây giờ là Thiên Võ năm bao nhiêu?”

“Là mùng sáu tháng giêng năm Thiên Võ thứ ba.” Hạ Bích bưng nước nóng rửa chân cho nàng, hai chân tuyết trắng mảnh khảnh đặt trong nước, chân ngọc như điêu khắc.

“ Thiên Võ năm thứ ba?” Nàng cười lạnh, cũng không phải là trước khi nàng tiến cung sao?

Từ xưa Hoàng gia cách mỗi năm đều tuyển tú. Tân đế đăng cơ không đến ba năm, hậu cung tần phi không nhiều lắm. Lần này tuyển tú là vì muốn lấp đầy hậu cung, khai chi tán diệp, sinh con nối dòng. Cũng là lúc nàng bắt đầu tiến vào nơi thị phi kia.

Nghĩ tới cái nam tử vô tình kia, nàng tiến cung bất quá là bị vu oan hãm hại, thất thân lại mất tâm, cuối cùng còn bị mất tính mạng. Hoàng cung như vậy, nàng còn có thể tiến cung sao?

Hạ Uyển Chi lắc đầu, nàng không muốn, không muốn lại chịu đựng một lần cực khổ.

Bọt nước sóng sánh, Hạ Uyển Chi đột nhiên đứng dậy, bất chấp cho Hạ Bích đang rửa chân cho nàng, xỏ giầy vừa muốn đi ra, lại bị Hạ Bích giữ chặt “Đại tiểu thư, người vẫn còn đang bị cấm túc. Không có sự chấp thuận của phu nhân, đại tiểu thư không thể bước ra một bước.”

“Cấm túc?” Nàng nhíu mày suy nghĩ một chút, lập tức nhớ ra. Đúng rồi, biết được nàng nằm trong danh sách tuyển phi tần, nàng rất tức giận, không muốn vào cung làm phi nên đắc tội cha mẹ nàng, cuối cùng bị trách phạt cấm túc, không đến ngày tuyển tú không cho phép tùy tiện ra cửa.

Bất kể là trước kia hay là hiện tại, nàng đều là chán ghét hoàng cung như vậy. Nhưng sau khi tiến cung, thấy người nọ liền bị mất tâm. Vì muốn sự chú ý của hắn, nàng đã từng làm bao nhiêu việc ngốc?Nàng bị Hạ Bích lôi kéo ngồi ở trên ghế. Hạ Bích mở hộp cơm, lấy ra thức ăn vẫn còn nóng. Hạ Bích đưa một đôi đũa cho nàng, nói “Đại tiểu thư ăn chút ít đi. Buổi trưa đã không ăn, lúc này ngủ trưa dậy, nhất định là có chút ít đói bụng, dẫu gì cũng nên ăn vài miếng.”

Nghe mùi thức ăn, nhìn xem tất cả đều là món nàng thích ăn, đều là món sở trường của Hạ Bích. Nàng âm thầm nuốt nước miếng một cá. Tại lãnh cung nửa năm, bữa cơm của nàng món ăn cũng không hề có chút béo bở, quả trứng gà cuối cùng kia đều là muốn tiền người. Huệ phi, nàng thật đúng là giỏi lắm!

Hạ Uyển Chi bưng chén cơm, cầm lấy đôi đũa một miếng nhỏ một miếng nhỏ ăn. Hạ Bích thấy thế rất là cao hứng, gắp cho nàng nhiều món ăn đặt vào trong chén nàng. Hạ Uyển Chi cũng không cự tuyệt, nhai kĩ nuốt chậm, thong thả ung dung tất cả đều ăn vào bụng thật sự làm cho nàng cảm thấy thỏa mãn.

Giờ khắc này, nàng muốn sống thật tốt!

Để xuống bát đũa, nàng tiếp nhận khăn tay lau miệng. Hạ Bích gọi người tiến tới thu thập. Nàng ấy rót một chén trà cho Hạ Uyển Chi. Hạ Uyển Chi uống một ngụm. Tuyết sơn vân vụ, là nàng rất nhiều năm rồi chưa được uống. Tinh tế phẩm trà, chậm rãi nuốt, cả cổ nhàn nhạt hương trà.

Uống xong một ly trà, nàng nói “Đem sánh ta thích lấy ra.” Không bao lâu trong tay nàng nhiều thêm một bản 《 nữ tắc 》, nàng nâng mày “Ngươi xác định đây là cái ta thích xem?”

Hạ Bích có chút khó xử “Phu nhân đã thu bộ sách của đại tiểu thư, chỉ còn lại 《 nữ tắc 》 cùng 《 nữ giới 》 《 nguyệt nữ tử 》. Phu nhân nói đại tiểu thư chính là xem nhiều sách lung tung như vậy mới làm hư đầu óc, mới có thể không nghe lời lão gia và phu nhân.”

“Phải không? Nương đúng là càng ngày càng khôi hài!” Nhẹ nhàng lật lật một chút quyển sách, sau một khắc bị nàng ném lên trên bàn trà, phịch một tiếng, hù dọa Hạ Bích rụt cổ một cái.

Nàng lại khẽ ngước mắt “Chuẩn bị áo lông, ta muốn đi thỉnh an mẫu thân!”

“ Nhưng phu nhân dặn dò đại tiểu thư không thể tùy tiện ra cửa!” Hạ Bích rụt cổ một cái nhắc nhở.

“Hạ Bích, ngươi càng ngày càng nhát gan!” Một câu nói, Hạ Bích vội vàng đi lấy áo lông cho nàng. Xem nàng ấy bộ dáng biết vâng lời, nghĩ tới vài năm như vậy nàng ấy vẫn liên tục trung thành và tận tâm. Những người khác thấy nàng vừa thất thế liền hướng cành cây cao mà chạy, nàng ấy lại một tấc cũng không rời cùng. Cho dù tại lãnh cung, nàng ấy cũng mãi mãi không rời.

Nghĩ tới đây, tâm nàng mềm nhũn ra, vuốt ve đầu của Hạ Bích “Biết rõ ngươi là vì tốt cho ta!”

“Đa tạ đại tiểu thư thông cảm, phu nhân vẫn còn giận đại tiểu thư đi cũng không nên lại chống đối!” Hạ Bích rất là cảm động, không khỏi ân cần nhắc nhở.

Hạ Uyển Chi gật gật đầu. Khăn quàng cổ bằng da cáo quấn quanh, lập tức cảm thấy ấm áp không ít. Cầm lấy lò sưởi tay mà Hạ Bích chuẩn bị cho nàng, lúc này mới ra cửa. Bên ngoài một mảnh tuyết trắng. Mặc dù là đầu mùa xuân, từ trước đến nay tới nay mùa xuân của thành Kim Lăng vẫn luôn đến trễ, cho dù lập xuân vẫn là đất trời đầy tuyết. Nàng ở tại Viên uyển, cách vách chính là Nguyệt uyển của Hạ Vũ. Ra khỏi viện, nàng nhìn nhìn Nguyệt uyển, vẻ mặt nhàn nhạt. Hạ Bích chống dù giấy che nàng khỏi gió tuyết. Hai người một trước một sau, để lại trong tuyết dấu chân nông nông sâu sâu.

Đến chủ viện, Hạ Bích thu dù giấy, tỳ nữ canh giữ ở cửa hướng nàng hành lễ “Đại tiểu thư đợi chút, nô tỳ đi thông báo.” Nàng gật gật đầu đứng ở cửa, phóng mắt nhìn đi. Vinh Quốc phủ này vẫn còn hảo hảo. Từng cọng cây ngọn cỏ, một viên gạch một tảng đá cũng còn là bộ dáng trong trí nhớ.

Năm đó nàng tiến cung rồi liền không hề trở lại, hôm nay tính ra, đã bảy năm rồi.

Thật tốt! Bảy năm sau trở lại, nàng cũng chưa đầy mười lăm, còn chưa cập kê. Vinh Quốc phủ vẫn là cả nhà lừng lẫy, không thể xâm phạm, cũng không suy tàn.

Khẽ nhìn lên bầu trời, khoảng không mênh mông, ánh mặt trời xán lạn, mọi thứ bừng sáng. Nàng thầm nghĩ, lần này ta đã trở về, các ngươi còn có thể như nguyện sao?

Nàng sẽ bảo trụ Vinh Quốc phủ theo Bắc Tề trọn đời vinh hoa.

Tỳ nữ vào nhà thông báo Vinh Quốc phu nhân, nói là đại tiểu thư đến thỉnh an. Vinh Quốc phu nhân rất là ngạc nhiên, nó không phải là đang bị cấm túc sao? Dùng tính tình của nó nếu không phải đã nghĩ thông suốt, cho dù cấm túc cả đời cũng sẽ không chủ động xuất hiện.

Vinh Quốc phu nhân rất là nghi hoặc, nghĩ tới bên ngoài rét lạnh, nếu để cho nó lạnh đến ngã bệnh đau lòng lại là mình, liền sai người mời Hạ Uyển Chi vào.

Tỳ nữ rất nhanh ra đây, nói “Đại tiểu thư, phu nhân mời người đi vào!”

Nàng thu hồi ánh mắt, vẻ mặt nhàn nhạt. Hạ Bích vén lên rèm vải thật dày để nàng đi vào, lại cởi xuống áo lông cùng khăn quàng cổ cho nàng, dè dặt đi theo.

Hạ Uyển Chi đi vào cũng cảm giác được thật ấm áp. Trong phòng đốt lửa than, cửa sổ đều đang đóng, không thông gió, trong phòng đương nhiên ấm áp.

Nàng nhìn người đang ngồi ở trên giường nệm, trên đầu gối đắp thảm mỏng. Mẫu thân nàng sống an nhàn sung sướng, lại được bảo dưỡng tốt, bởi vì khuôn mặt trắng nõn, thoạt nhìn rất là trẻ tuổi, một chút nhìn không ra là phụ nhân đã sinh ba đứa nhỏ.

Nàng tiến lên thỉnh an, mặt mày dò xét cẩn thận, nghe Lâm Huệ nói đến Vinh Quốc phủ suy tàn, nam tử làm nô, nữ tử làm tỳ, khi đó cha mẹ lại là loại kết cục nào?

Nàng không dám nghĩ, chỉ cảm thấy trong lòng co rút đau đớn. Bất luận như thế nào, nàng đều là người của Vinh Quốc phủ, người nhà chịu khổ, nàng làm sao lại có thể không lo lắng đây!

“Nữ nhi thỉnh an nương. Nương vạn phúc, thân thể an khang!” Nàng khẽ cúi người, hai tay khép lại tại bên người, lễ nghi chu đáo, quy củ lưu loát.

Vinh Quốc phu nhân nhìn nàng gật gật đầu, khẽ trầm mặt nói “ Ngươi đây là nghĩ thông suốt?”

“ Vâng!” Nàng gật gật đầu, biết vâng lời “Nữ nhi nghĩ thông suốt, không vào cung!”

Vinh Quốc phu nhân vừa nghe lập tức tối mặt, hướng về phía nàng đang muốn giáo huấn, lại nghe thấy nàng nói “Không vào cung có thể đi chỗ nào đây? Nếu đây đã là sứ mạng gia tộc của nữ nhi, nữ nhi nguyện ý nghe theo cha mẹ an bài!”

Một câu nói, Vinh Quốc phu nhân không biết nên vui hay là nên kinh ngạc. Hồi lâu, bà lôi kéo tay của Hạ Uyển Chi ngồi xuống bẻn cạnh mình, mặt mũi hiền lành vuốt ve tóc của nàng “ Uyển nhi ngoan, nương không phải không yêu thương ngươi. Vinh Quốc phủ nếu muốn bảo trụ gia tộc này, danh vọng này, trong hậu cung không thể không có sự trợ giúp của ngươi. Nương biết trong cung đấu đá với nhau, ngươi lại là người thiện tâm. Nhunge vẫn là hi vọng ngươi có thể tranh nhiều một chút. Dựa vào dung mạo của ngươi, muốn giữa hậu cung trổ hết tài năng đó là chuyện quá đơn giản!”

Vinh Quốc phu nhân nói “Ngươi có thể nghĩ thông suốt nương thật cao hứng. Yên tâm, sau khi ngươi tiến cung, cha mẹ sẽ giúp ngươi. Chỉ cần ngươi có thể sinh hạ hoàng tử, ở hậu cung địa vị liền vững chắc!”

“Phải không?” Nàng nghi vấn, sinh hạ hoàng tử thì như thế nào? Hoàng Thượng vô tình, hậu cung tranh thủ tình cảm cho tới bây giờ âm thầm đọ sức, coi như là đao quang kiếm ảnh, đó cũng là đao quang kiếm ảnh không thấy máu. Nàng nếu là địa vị vững chắc, sao lại mất phi vị, mất Tam hoàng tử?

Nghĩ tới đây, nàng đưa tay lên ngực, cuối cùng còn bị Lâm Huệ cái tiểu tiện nhân kia hại chết?

“Đó là đương nhiên, hoàng đế mới vừa đăng cơ không lâu, lần đầu tiên chọn phi tần. Dựa vào dung mạo cùng gia thế của ngươi, còn có thể không được sủng ái? Chỉ cần có thể sinh hạ hoàng tử... Uyển nhi đây là thế nào?” Thấy nàng che ngực, vẻ mặt đau đớn, Vinh quốc phu nhân lo lắng hỏi.

Nàng lắc lắc đầu, chi ngồi thẳng dậy, vẻ mặt tự nhiên “Không có việc gì, nương cứ tiếp tục!”

Thấy nàng thần sắc như thường, Vịn Quốc phu nhân vẫn là không yên lòng “Hay là đợi lát nữa thỉnh đại phu tiến đến nhìn một chút đi. Ngươi bây giờ là hi vọng của nương, không thể có sai lầm gì. Nếu không kẻ ở Nguyệt viện kia có thể cao hứng.”

“Nếu không phải là có ngươi là tiểu thư chính thống ở phía trước. Đứa ở Nguyệt viện đúng là có thể đi vào cung. Nữ nhân kia vẫn luôn muốn đem nữ nhi đưa vào cung, nương như thế nào lại để cho các nàng như nguyện?”

Đại gia đình, tam thê tứ thiếp, nữ nhân nhiều khó tránh khỏi tranh giành tình cảm. Thế gia đại tộc đều là như thế, hậu cung liền đừng nói làm gì.

Nàng ngược lại tình nguyện đem cơ hội này ném cho Hạ Vũ. Nàng ta thích thì để cho nàng ta đến hậu cung trải nghiệm một phen, xem một chút coi có thể có kết cục tốt gì. Hậu cung nơi ăn tươi nuốt sống kia nàng như thế nào lại muốn tiến vào lần nữa.

Sửa miệng cũng bất quá là lừa gạt mẹ nàng mà thôi, nếu không thì nàng phải liên tục cấm túc. Như vậy nàng như thế nào nghĩ được sách lược vẹn toàn, vừa giữ chính nàng, lại bảo toàn Vinh Quốc phủ đây?

Lâm Huệ nói Vinh Quốc phủ bộc lộ tài năng, cầm giữ triều chính dẫn tới Hoàng Thượng bất mãn, có lòng trừ khử. Từ lập quốc tới nay, các lịch đại Hoàng Thượng không phải là luôn muốn diệt trừ thế gia đại tộc. Có hoàng đế nào không phải là vài động tác này động tác kia. Nhưng cái này trừ đi cái kia lại sắc phong đi lên?

Vinh Quốc phủ bọn họ cũng là bảy tám chục năm lịch sử. Bảy tám chục năm này cũng đã trải qua không ít mưa gió, lại chưa từng nghĩ ngày suy tàn lại tại trong tay Thiên Võ đế?

Nàng trước kia không quan tâm triều chính cho nên không biết những chuyện này. Hôm nay nàng là không thể thờ ơ. Từ trước đến nay cây có mọc thành rừng, gió vẫn thổi bật rễ.

Vinh Quốc phủ chính là đại tộc nổi bật trong thế gia, cũng khó trách Thiên Võ Đế sẽ ra tay. Hắn từ trước đến nay là người vô tình, như thế nào lại nhớ kỹ điểm si tình của nàng đây?

Sống cả đời, Hạ Uyển Chi nghĩ, nàng nếu như là còn gửi hy vọng vào người khác, còn băn khoăn người nam nhân kia, đời này cũng sẽ không có kết cục tốt.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cung Phi Thượng Vị Ký

BÌNH LUẬN FACEBOOK