Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Chương 14: Đêm trăng thứ mười ba

Hắc Đê U

06/12/2014

Dạ Kim Lan thong thả bước vào An Tường viện, Trần thị nghiêm trang ở ghế chủ tọa nhận lễ của nàng.

- Mẫu thân, nữ nhi đã về!

Trần thị cười nhẹ, hiền từ nói:

- Về được là tốt rồi!

Dạ Kim Lan phúc thân, rồi chỉ thị mấy nô bộc bên dưới đưa quà tặng cho Trần thị vào. Từng cử chỉ xoay người, phất tay của Dạ Kim Lan đều thể hiện khí thế cao quý của bậc người trên, ẩn trong sự trang nghiêm đó là sự ôn từ đềm đạm. Trần thị thấy nữ nhi mình xuất sắc thế thì khẽ gật đầu hài lòng. Từng món quà được đặt chồng chồng trên bàn, toàn là những mặt hàng cao cấp. Trần thị không chú ý tới, gọi Dạ Kim Lan đến ngồi cạnh mình.

- Lan Nhi, đến đây với mẫu thân!

Bức tranh mẫu từ tử hiếu đập vào mắt mọi người thật êm đềm, trong mắt ai nấy đều hiện lên sự ngưỡng mộ, nhưng không ai dám để lộ liễu hiện ra. Dù rằng chủ nhân của các nàng là người ôn nhu, không bao giờ trách mắng kẻ dưới nhưng thân là người của Dạ gia, hoặc là nô tì của đại tiểu thư Dạ gia đều phải có phẩm hạnh của mình, tuyệt đối không thể có những hành động luống cuống làm mất mặt chủ tử.

Gặp được người chủ tử tốt như thế là phúc phận của các nàng.

Sau khi mọi thứ đã được an bài thỏa đáng, Trần thị cho mọi người lui ra ngoài để hai mẫu tử nàng trò chuyện.

Trần thị nghiêm khắc bảo nữ nhi:

- Lan Nhi, bên Lâm gia không có chuyện gì chứ?

Dạ Kim Lan khẽ đáp:

- Bẩm mẫu thân, mọi thứ vẫn ổn thỏa.

Từ lúc hiểu biết, luôn được nghe kể và chứng kiến từng hành động thanh cao, từng cử chỉ thanh tao của Trần thị, trong tâm tưởng của Dạ Kim Lan đã trở nên tôn sùng, xem đó là mục tiêu cho mình phấn đấu. Nàng vô cùng tự hào có người toàn tài toàn đức như vậy là mẫu thân của mình. Người đó không chỉ là mẫu thân mà còn là thần tượng của nàng.

Vì vậy, Dạ Kim Lan trong tiềm thức vô tình đã bắt chước lại từng cử chỉ, hành động của Trần thị, từ từ việc giả trang đó trở thành một phần cuộc sống của nàng, nàng trở thành bản sao của Trần thị trong mắt người khác. Rồi không biết từ lúc nào, việc giả dạng trở thành điều cấp thiết trong cuộc sống của nàng, nàng không muốn phá vỡ hình tượng của mình, làm người khác thất vọng về mình. Nàng cũng hiểu rằng bản thân mình thật chất không có đủ khả năng, nên lúc nào, lúc nào cũng phải gồng mình lên để diễn tròn vai…

Dạ Kim Lan là người hoàn hảo không tì vết!

Trần thị liếc mắt nhìn Dạ Kim Lan, nhìn nụ cười hạnh phúc, thỏa mãn của Dạ Kim Lan. Trần thị nói:

- Ta là mẫu thân của con. Con có suy nghĩ gì lẽ nào ta lại không nhìn ra!

Dạ Kim Lan chột dạ, cả người khẽ run một cái.

Nàng thật sự không muốn mẫu thân đại nhân của mình thất vọng về nàng.

Trần thị xem như không thấy vẻ mặt tái mét của Dạ Kim Lan, giọng điệu hiền từ bảo:

- Nói mẫu thân nghe, ở Lâm gia con bị uất ức gì?

Dạ Kim Lan chần chừ không biết có nên nói thật hay không, nếu nói thật, chắc chắn mẫu thân sẽ rất buồn vì có người con như nàng…

- Thật sự không có việc gì mà. Lẽ nào nữ nhi lại dám dối mẫu…

Trần thị lên tiếng ra lệnh cắt ngang lời của Dạ Kim lan:

- Nói!

Dạ Kim Lan tuyệt vọng, không còn nhớ cái gì là bảo trì hình tượng của mình nữa, sự hoang mang, ngần ngại liên tục xuất hiện trên mặt nàng.

- …Lâm Nguyên Khang dường như không vừa ý với nữ nhi… hắn định rước mấy thiếp thất về…

Cuối cùng, Dạ Kim Lan cũng bật tiếng nói, nhẹ đến nỗi không biết có phải chính nàng đang nói hay không.

- …lần này hắn đã quyết tâm… nếu như, nữ nhi ngăn cản hắn nhất định sẽ trở mặt…

Trước giờ, Dạ Kim Lan luôn cảm thấy điều đáng tiếc nhất trong cuộc đời Trần thị chính là phụ thân nàng vẫn có nàng hầu, chứ không phải là một cặp hết tình hết ý đối đãi nhau. Nên Dạ Kim Lan nẩy lên một suy nghĩ, nếu phu quân của nàng chỉ có một mình nàng là thê thì cuộc đời của nàng sẽ đẹp hơn cả mẫu thân, sẽ hoàn hảo nhất…

Nên, Dạ Kim Lan từ lúc về làm dâu Lâm gia, nàng đã luôn chứng tỏ mình không chỉ là một người ôn lương thục đức, mà nàng còn bản lãnh quản lý gia đình… Nàng không chỉ là một người vợ hiền từ mà còn là người vợ tài năng! Lúc đó, Lâm Nguyên Khang rất vui vẻ vì điều đó, còn khen ngợi làm nàng vui mừng xác định rằng chỉ cần mình làm tốt mọi thứ Lâm Nguyên Khang chắc chắn sẽ quý trọng mình mà không nghĩ đến nữ nhân khác. Nàng sẽ mãi mãi là thê tử duy nhất của hắn!

Nào ngờ, chỉ một thời gian ngắn, Lâm Nguyên Khang đã không còn hào hứng mà bắt đầu mặt nặng mày nhẹ với nàng, luôn tìm cách gây hấn, dù lúc nào nàng cũng uyển chuyển né tránh không để cuộc gây gỗ xảy ra. Càng lúc, Lâm Nguyên Khang càng né tránh, xa lánh nàng. Nàng vẫn không để tâm mà làm tốt bổn phận của mình. Đến bây giờ, mới thành thân chưa tròn hai năm mà Lâm Nguyên Khang gần như không bước chân vào phòng của nàng, còn đòi cưới cùng lúc nhiều thị thiếp khác.

Đến đây, nàng quả thật không thể chịu đựng được nữa!



Dạ Kim Lan vừa kể lại vừa cảm thấy uất hận đến mức nước mắt trào ra, run run nói:

- Nữ nhi sợ… mình còn tiếp tục ở đó… nữ nhi sẽ giết hết những nữ nhân đó mất…

Trần thị chỉ nhàn nhạt nhìn Dạ Kim Lan.

Dạ Kim Lan thật sự rất sợ Trần thị sau khi nghe suy nghĩ thật của mình sẽ thất vọng đi. Nhưng bây giờ, nàng đã không còn lo được nhiều như thế nữa.

Mãi lúc sau, mới nghe Trần thị khẽ thở dài nói:

- Có vẻ ta đã sai…

- Mẫu thân…

Dạ Kim Lan hốt hoảng gọi, không ngờ, Trần thị thản nhiên nói:

- Muốn giết thì cứ giết thôi!

Dạ Kim Lan như bị sét đánh, mở to mắt Trần thị như không thể tin được.

Bên trên, Dạ Đông Tuyết và Tang Ly đang theo dõi cũng giật mình.

Chỉ có duy nhất Trần thị vẫn bình thản ngồi đó, như thể lời vừa nói ra là của bà ta.

Dạ Kim Lan chỉ có thể lắp bắp:

- …mẫu… mẫu thân…

Lúc này, trong tiềm thức của Dạ Kim Lan có cái gì đó sụp đỗ, cũng có thứ gì đó đang sinh ra…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook