Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trên chiếc bàn làm việc của Lãnh Duật Hiên tài liệu chất đống, rất lộn xộn. Cô biết anh đang rất bận rộn. Nghĩ vậy nên cô sắp xếp lại bàn làm việc cho anh.

Sắp gần xong, cô thấy trong đống tài liệu có một thứ gì đó. Là một tấm hình.

Tấm hình có vẻ đã cũ nhưng vẫn còn rõ người trong ảnh.

Trong hình là hai người, một cô gái thanh thuần, đơn giản và một chàng trai lạnh lùng nhưng không kém phần ôn nhu. Cô gái mặc một chiếc áo phông trắng, in hình một cô bé chibi, váy đen kết hợp với áo trắng khiến cô trở nên rất đẹp, như một thiên thần. Bên cạnh cô gái là một chàng trai, đó là hắn. Hắn và cô gái kia mặc đồ đôi, áo hắn cũng màu trắng nhưng in hình cậu bé chibi, trông hai người rất hạnh phúc. Trong hình có thể đoán ra họ đang ở khu vui chơi.

Chàng trai đó là chồng cô hiện tại, vẻ mặt ôn nhu đó... vậy chắc cô gái kia là vợ cữ của hắn.

"Cô đang làm gì đó" Giọng nói lạnh lùng phát ra phía sau cô.

Cô giật mình, đi ra từ trong suy nghĩ: "Em, em đang dọn dẹp giúp anh"

"Ai cho cô đụng vào nó, đi ta ngoài. Còn nữa, sau này không có sự cho phép của tôi, cô không được vào đây. Nghe rõ chưa?" Hắn đi tới cướp lấy tấm ảnh từ tay cô, lớn tiếng quát cô.

"Vâng" Cô xoay người, nhẹ nhàng rời đi. Trước khi đóng cửa căn phòng hắn, cô còn thấy hắn nhìn chằm chằm bức ảnh, vuốt ve nó.

Cô nhắm mắt, kìm lại giọt nước mắt sắp trào ra. Hắn còn yêu vợ cũ hắn, yêu rất nhiều. Có lẽ, dù cô có cố gắng thế nào, tim hắn vẫn không có cô.

"Sao vậy? Bị mắng? Đáng đời dì" Lãnh Thiên Vũ từ đâu xuất hiện, cười mỉa mai vô một cái rồi chạy về phòng.

Không được sự yêu thương của chồng, con chồng đối xử chẳng ra sao. Cô là người phụ nữ thất bại, thất bại nhất thế giới. Tuy vậy nhưng cô chẳng có nửa lời oán trách, vẫn im lặng trở về phòng.

Buổi tối, sau bữa cơm, Tiêu Tiểu Diệp cô giúp Tiểu Vũ học bài.

"Tiểu Vũ, ngày kia cô dẫn con đi Khu vườn cổ tích nha"

Trước khi đi ngủ, cô nói với Lãnh Thiên Vũ về chuyện đi chơi. Chiều nay thấy cậu thích như vậy nên cô quyết định dẫn cậu đi chơi, chỉ là muốn đi hay không là ở cậu

Nghe đến Khu vườn cổ tích, mắt Lãnh Thiên Vũ sáng lên nhưng nhanh chóng biến mất. Cậu cũng muốn đi nhưng không muốn đi với Tiêu Tiểu Diệp, cậu muốn đi với mẹ cậu.

Từ nhỏ lớn lên, cậu chưa từng được mẹ yêu thương như bao đứa trẻ khác, cậu cũng chưa bao giờ được nhìn thấy mẹ của cậu thật sự. Cậu chỉ được nhìn mẹ trong ảnh, lén lút nói qua điện thoại cùng mẹ cậu. Cậu đã nhờ quản gia giúp, đi tìm mẹ cậu nhưng có tìm được thì mẹ cũng không cần cậu, chỉ để số điện thoại lại cho cậu mà thôi.

Được nhận tình yêu thương của cô nhưng cậu lại không cần nó. Mấy bạn trong lớp luôn khen cậu có người mẹ vừa đẹp vừa tốt nhưng cậu chẳng quan tâm. Vì đó không phải mẹ cậu, cậu tin mẹ cậu đẹp hơn cô, yêu thương cậu hơn cô.

"Sao hả, không đồng ý?"

Thấy biểu hiện trên mặt cậu, cô lại thấy thương. Mặt cậu hiện rõ sự cô đơn, buồn bã.

Nghe lời nói của cô, cậu như nghĩ ra được thứ gì, đưa ánh mắt trong suốt nhìn cô.

"Được, tôi đi"

Nói xong không để cô nói gì, lấy chăn trùm kín mặt. Cô biết cậu không muốn nói với cô nữa nên đi ra ngoài. Cô hiểu rõ cậu, nếu cô còn ở lại, chắc cậu sẽ nổi giận mất.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN

Avatar
MiuNganSakura16:03 11/03/2019
Hay lắm! Rất có tố chất
BÌNH LUẬN FACEBOOK