• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Không chỉ có Lãnh Thiên Vũ nhớ cô mà ở đâu đó trong căn nhà này, một người cũng đang nhớ cô.

Lãnh Duật Hiên ngửa đầu lên ghế, day day huyệt thái dương, đầu đau như búa nổ. Những lúc thế này, anh lại nhớ đến tách trà thảo mộc của cô.

Lúc ban đầu, anh không muốn có bất kì quan hệ nào ai, ngoại trừ vợ anh. Nhưng tiếp xúc dần với cô, anh mới biết, người anh thích là một người như cô.

Cô tốt bụng, ngây thơ. Người ta nói:

Mấy đời bánh đúc có xương

Mấy đời mẹ ghẻ biết thương con chồng

Thế mà cô lại khác, thương tiểu Vũ hơn cả anh. Cô lại rất an phận, làm một người vợ đúng chuẩn mực, nói anh không có tình cảm là gạt người.

Ngày tiểu Vũ bị mất tích, anh nhất thời lo lắng nên mới mắng cô, muốn khi tìm thấy tiểu Vũ sẽ xin lỗi cô nhưng đáng tiếc, Tiếu Thi Bình lại trở về. Đối với người vợ cũ này, anh không còn chút hi vọng nhưng cô lại năm lần bảy lượt tác hợp cho cô ta và anh.

Cô nhìn thấy chồng mình cùng vợ cũ ngồi chung với nhau, đã không có phản ứng gì lại còn bỏ đi. Lần trước, trong bữa ăn sáng, anh nói câu kia là để chỉ Tiếu Thi Bình, thế mà cô lại lên lầu. Cô gái này, sao có thể ngốc như vậy chứ.

Anh không có ý định li hôn với cô, nhưng anh thương tiểu Vũ, trước giờ anh chưa từng làm một người cha tốt, anh muốn hoàn thành ý muốn của Tiểu Vũ nhưng lại lo lắng cô. Nhưng cô lại muốn li hôn với anh.

Cô đã muốn đi rồi nhưng vẫn lo cho cô gái tên Tiểu Hoa, anh đã đồng ý cho Tiểu Hoa ở lại nhưng chính cô ta không chịu ở lại.

Về phần Tiếu Thi Bình, anh biết tâm cơ của cô ta. Nếu không phải vì tiểu Vũ, anh sẽ không để cô ta ở lại.

____

Cuối tháng 10, trời bắt đầu trở rét. Trong cô nhi viện, tiếng trẻ con nhao nhác.

"Mẹ tiểu Diệp, con cũng muốn"

"Con nữa"

Lũ trẻ nhao nhác là vì Tiêu Tiểu Diệp đang phân phát cho mỗi bé mỗi chiếc khăn len chính tay cô đan. Nhưng làm sao đủ cho mấy trăm bé chứ.

"Bây giờ nha, mẹ đan không đủ, bé nào nhỏ lấy trước, bé lớn chờ sau nha. Mẹ hứa sẽ đan xong trong tháng này cho mấy đứa"

Tiểu Tiểu Diệp dỗ mấy bé không có khăn. Trẻ con mà, ai chả muốn có áo mới, trẻ ở đây năm nào cũng được quyên góp mấy vạn từ các nhà hảo tâm nên cũng chu toàn.

Cô bây giờ đã là bà bầu trong thời kì 6 tháng, bụng cô đã rất lớn rồi. Ngoài việc mỗi ngày nấu ăn, chơi với lũ trẻ cô nhi viện thì phần thời gian còn lại cô dùng để đan len cho lũ trẻ. Len rất rẻ, cô lại rảnh nên cũng làm được khá nhiều.

____

Sinh nhật tiểu Vũ là ngày 2/11, chỉ còn một ngày nữa thôi, tiểu Vũ sẽ tròn 5 tuổi. Cũng vào ngày sinh nhật, tiểu Vũ nằng nặc đòi đi khu vườn cổ tích. Lúc trước vì muốn để mẹ mình về mà cậu đã không được chơi hết các trò chơi ở đó, bây giờ cậu rất muốn đi.

Tiếu Thi Bình dạo này lại đang rất bận bởi một số việc cá nhân nên càng không thể đưa cậu đi.

"Mẹ, mẹ hết thương con rồi sao?" Lời cậu như tủi thân, nước mắt rưng rưng.

Trước đây nếu cậu muốn gì, cậu cũng sẽ được thứ nấy nhưng khi mẹ về, hầu như ngày nào mẹ cũng bận, cậu không có thời gian bên mẹ nhiều nữa

"Tiểu Vũ, con phải hiểu cho mẹ, mẹ đang rất bận"

Tiếu Thi Bình nói xong, xách túi đi ra khỏi nhà.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK