Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Một tuần sau, tại khu vườn cô tích.

Do Lãnh Thiên Vũ bận học nên thời gia chuyển sang một tuần. Cuộc đi chơi ngày hôm nay chỉ có hai người, Tiêu Tiểu Diệp và Lãnh Thiên Vũ.

Nhờ Lãnh Duật Hiên nên cô và Tiểu Vũ mới được hai tấm vé Vip. Vé VIP mỗi ngày chỉ bán 20 vé, không nhanh tay sẽ không được. Có nó sẽ không cần xếp hàng nữa mà có thể trực tiếp chơi những trò chơi trong Khu vườn cô tích.

Bước vào cổng, ánh mắt Tiểu Vũ sáng lên. Gọi là Khu vườn cổ tích thì không sai biệt cho lắm. Cả khu vui chơi này đều trang trí theo kiểu các câu chuyện cô tích.

"Tiểu Vũ, con muốn chơi gì nào?"

Thấy ánh mắt của Tiểu Vũ, cô cười trìu mến. Đây là lần đầu tiên Tiểu Vũ đến đây chơi nên cậu mới ngạc nhiên như vậy.

Tiểu Vũ cũng không khác cô là bao, cô cũng là cô nhi, thiếu thốn tình cảm gia đình nên không được đi chơi đâu đó. Đây là lần thứ 2 cô tới đây. Lần đầu tiên là đi cùng với La Khả Nhi.

Tiểu Vũ không để ý đến cô, tự mình đi đến khu tàu lượn siêu tốc, sau đó tự ý đến các khu hội chợ.

Khu này muốn chơi thì phải đưa tiền, giống như các hội chợ khác mà thôi. Bây giờ đang là buổi sáng, nơi đây chưa lên đèn nhưng vẫn đủ đông vui, náo nhiệt.

"Tôi muốn chơi cái này" Tiểu Vũ chỉ vào một quầy rạp bên trái cô.

"Con muốn phần quà gì, cô lấy giúp con?"

"Con gấu bông kia" Cậu nhìn vào con gấu bông panda. "Nhưng tôi sẽ tự lấy"

"Được" nói rồi, cô đưa tiền cho chủ quầy.

Trờ chơi này là trò thả bóng nhận quà. Bóng ở đây là quả bóng bàn, đặt quả bóng ở những cái lỗ ở trên và thả xuống, trúng ô có thưởng sẽ được một chú gấu bông tuỳ thích. Nói vậy nhưng chơi không hề dễ chút nào, bóng thì bỏng lên lại rơi xuống, các lỗ không có thưởng nhiều hơn lỗ có thưởng. Tiểu Vũ chơi mãi chả được cái gì, khiến cậu bực cả mình.

"Tiểu Vũ, để cô thử được không? Cái này khó chơi lắm" Cô nhìn cậu đã không còn kiên nhẫn nên dịu dàng nói.

Trò này đặt ra thì chủ quầy hời không ít nha. 5 xu 1 quả đó~~

Cô cầm lấy quả bóng trong tay câu, thả vào một lỗ nào đó. Cái này chơi hoài không được, vì sao Tiểu Vũ lại cứ cố chấp lấy con gấu kia nhỉ?

"A, trúng rồi kìa"

Tiểu Vũ vui mừng nhảy lên, cô cũng ngớ ra. Thật không ngờ số cô lại may như vậy, thả một lần đã trúng.

"Cô gái, cô muốn lấy con gấu nào?" Chủ quầy nhìn cô cười

"Chú gấu panda kia kìa" cô chỉ vào chú gấu, chủ quầy lấy xuống, đưa cho cô.

"Cám ơn chú"

Vì chủ quầy nhìn có vẻ đã lón tuổi nên cô lễ phép gọi là chú. Cầm con gấu trên tay, cô nhìn xuống tiểu Vũ

"Cho con"

"Không cần"

Cậu bé nhìn con gấu trên tay cô, quay đầu bỏ đi. Cô nhanh chóng đuổi theo. Trẻ con thật khó hiểu, hay là Tiểu Vũ muốn nó mà cô lại lấy của nó nên nó giận?

"Tôi muốn ăn kem, cô đi mua đi"

"Được thôi, con chờ cô ở đây nha, không được đi lung tung"

Cô để tiểu Vũ ngồi trên hàng ghế đá, đặt con gấu bông lên tay cậu, cười cười đi mua kem cho cậu.

Một lúc sau tên tay cô cầm hai cây kem mát lạnh, quay về hàng ghế lúc nãy.

"Tiểu Vũ, cho..."

Nhưng trước mắt cô, hàng ghế chỉ còn lại con gấu, Tiểu Vũ đã không thấy đâu. Chiếc kem trên tay cô rơi xuống, hốt hoảng nhìn xung quanh.

"Tiểu Vũ..." cô nhẹ gọi tên cậu bé, có phải nó trốn cô đâu đó không, hay là nó đi vệ sinh.

Cố gắng trấn định bản thân, cô ngồi trên hàng ghế đợi cậu trở lại. Nhưng 5 phút trôi qua cô vẫn không thấy cậu. Hay là cậu đi vệ sinh nên lạc đường? Không thể nào, trí nhớ cậu rất tốt, đi qua sẽ nhớ đường để về, nhất là khi đi đâu xa. Nghĩ đến đây, đầu cô loé qua một ý nghĩ: Tiểu Vũ bị bắt cóc.

Cậu không thể giận cô mà tự về được, loại trừ rất nhiều khả năng, chỉ còn mỗi ý này. Khuôn mặt cô tái nhợt, nhìn xung quanh, hốt hoảng tìm Tiểu Vũ

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN

Avatar
MiuNganSakura16:03 11/03/2019
Hay lắm! Rất có tố chất
BÌNH LUẬN FACEBOOK