Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Trải qua một ngày không ăn uống gì, lại thêm dầm mưa, người của Tiêu Tiểu Diệp không trụ nổi nữa, ngã giữa dòng người tấp nập.

Tỉnh dậy, nhìn trần nhà trắng tinh, cô vội bật dậy muốn. Suy nghĩ đầu tiên của cô là phải đi tìm Lãnh Thiên Vũ.

"Phu nhân, tiểu thiếu gia về rồi, cô không cần lo nữa"

Nhận thấy vẻ lo lắng của cô, tiểu Hoa trấn an cô. Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nôn nóng.

"Tiểu Hoa, tiểu Vũ ở đâu? Tôi muốn nhìn thấy nó."

"Chuyện này..." tiểu Hoa ấp úng.

Tiểu Hoa ấp úng lại làm cô thêm lo. Tiểu Hoa là đang an ủi cô sao? Lần này cũng như lần trước, cô lại xông ra cửa chạy xuống lầu.

Dưới lầu, ba người đang cười nói vui vẻ. Tiểu Vũ đã về, Lãnh Duật Hiên cũng ở đây, và... còn một người nữa.

Nghe thấy tiếng bước chân của cô, ba người đồng thời nhìn lại. Cô gái kia thân thiện đứng dậy chào cô.

"Ai chà, đây là Tiểu Diệp sao?"

Cô gật đầu, nhìn sang tiểu Vũ. Tiểu Vũ đang cười, nhưng bắt gặp ánh mắt cô lại trở thành khinh bỉ. Lãnh Duật Hiên cũng vậy, anh lạnh lùng nhìn cô.

Cô nhìn sang cô gái kia. Cô gái có mái tóc ngắn, khuôn mặt thanh tú. Đặc biệt dáng cô ta rất đẹp. Đây cũng là... mẹ của tiểu Vũ...

"Tiểu Diệp, cảm ơn thời gian qua em đã chăm sóc tiểu Vũ. Nhưng em phải biết nó quan trọng thế nào đối với chị và Hiên. Sao em lại để một đứa trẻ lang thang ngoài đường như vậy. Nếu không phải chị đi ngang qua thấy nó thì làm sao? Nó sẽ bị người ta bắt đi mất" mặt cô ta hiện lên sự đau đớn, trách móc cô.

"Tôi xin lỗi, tôi không cố ý để lạc mất tiểu Vũ. Tiểu Vũ, con đã ăn cơm chưa?" Cô xin lỗi cô ta rồi lại hỏi tiểu Vũ.

Tiểu Vũ hất cằm: "Không cần dì quan tâm. Tôi có mẹ tôi lo rồi"

Lời nói trẻ con non nớt, nhưng lời nói của Tiểu Vũ lại có ý tứ khác. Nó nói vậy, có ý là nó đac tìm được mẹ, có không cần một người mẹ hai như cô.

Cô hiểu nó nói gì, gật đầu. "Nếu vậy mọi người nói chuyện tiếp đi. Tôi lên lầu"

Cô xoay người, lặng lẽ lên lầu. Lúc bước đi, cô để ý đến biểu cảm của Lãnh Duật Hiên. Anh vẫn lạnh lùng như vậy. Người anh yêu nhất đã về rồi, vậy thì chắc cô cũng nên đi rồi. Chỉ là cô đợi anh lên tiếng.

Tiểu Hoa thấy cô đi lên, đỡ cô về phòng.

"Phu nhân, cô đừng buồn" Tiểu Hoa an ủi cô.

"Phu nhân, cô ta là Tiếu Thi Bình, vợ cũ của ông chủ. Trước đây khi em vào làm được nghe kể là cô ta hóng hách lắm..." Tiểu Hoa nói rất nhiều, chủ yếu là nói xấu về Tiếu Thi Bình nhưng cô chẳng nghe được chữ nào.

Tiếu Thi Bình, cô ta xinh như vậy cô làm sao sánh được. Tiểu Vũ cần mẹ, Lãnh Duật Hiên cũng còn rất yêu cô ta. Cô không thể chen chân vào gia đình họ được. Cô chỉ là người đến sau, một kẻ thay thế thế chỗ cho cô ta, cô ta về, cô phải nhường lại.

Cuộc sống là vậy, bạn đừng nghĩ mình hi sinh nhiều sẽ được đáp lại. Hi sinh nhiều, đau khổ nhiều nhưng thứ mình nhận được kia chưa gì đã nhiều bằng thứ mình cho đi đó.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN

Avatar
MiuNganSakura16:03 11/03/2019
Hay lắm! Rất có tố chất
BÌNH LUẬN FACEBOOK