• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Chiều tối, sau khi ngủ một giấc dài, mệt mỏi dường như tan biến đi phần nào, Tiêu Tiểu Diệp bước xuống lầu.

Vừa xuống, cô đã nghe thấy tiếng nói phát ra từ phòng ăn. Cảm thấy đói, cô chợt nhớ mình vẫn chưa ăn gì. Nhẹ nhàng bước vào phòng bếp, cô bất chợt lùi lại.

Một bàn ăn ba người ngồi ăn, nhìn nụ cười hạnh phúc của tiểu Vũ, cô không thể làm gì hơn là tránh mặt. Gia đình họ cô không thể phá.

Cô xoay người, về phòng của mình nhưng lại bị gọi lại.

"Thiếu phu nhân, cô xuống rồi sao?"

Tiếng tiểu Hoa rất lớn, còn đặc biệt nhấn mạnh hai từ "thiếu phu nhân" như để ai đó nghe thấy.

Cô gật đầu "ừ" một tiếng.

Ba người kia như bị cô làm gián đoạn, ánh mặt của Tiểu Vũ nói lên tất cả, cậu đưa ánh mắt như muốn giết người nhìn cô.

Tiếu Thi Bình tỏ ra thân thiện, kéo tay cô lại.

"Tiểu Diệp, ngồi xuống cùng ăn cơm đi"

"Cảm ơn"

Lời của Tiếu Thi Bình nói như là đang nói với một vị khách, còn cô ta là bà chủ, muốn mời khách ở lại ăn bữa cơm.

Cô không tiện từ chối ý tốt của cô ta, ngồi xuống ăn. Nhưng hình như, bữa cơm này vô vị, cô ăn món nào cũng thấy nhạt. Người ta ăn xong đi rồi mà cô vẫn ngồi đó.

"Thiếu phu nhân, cô không cần ăn nữa. Em có nấu cháo cho cô, cô ăn đi." Tiểu Hoa bưng một bát cháo hành nóng cho cô, mời cô ăn.

Cô cảm ơn một tiếng rồi ăn. Dù sao cũng phải lấp đầy cái bụng trống không này để còn chống chọi với ngày mai.

Nhưng dường như vẫn không có chuyện gì xảy ra với cô, chỉ là cô bị dành hết công việc mà thôi.

Tối, trước lúc tiểu Vũ ngủ Tiếu Thi Bình tới kể chuyện cho cậu, làm chuyện mà một người mẹ như cô ta chưa từng làm. Sau đó lại bưng cà phê cho Lãnh Duật Hiên, cũng làm chuyện mà một người vợ như cô ta chưa từng làm.

Tiểu Hoa bất bình, chạy tới chỗ cô nói xấu Tiếu Thi Bình.

"Thiếu Phu nhân, cô có biết cô ta có nội gián không. Tiểu Trương nói hết thói quen thường ngày của cô nói hết với cô ta nên bây giờ cô ta mới làm như vậy. Thiếu Phu nhân, cô không cần lo, có em ở bên cô mà"

Cô không biết tiểu Hoa ghét Tiếu Thi Bình ở chỗ nào hay là thích cô ở điểm nào mà đối xử rất tốt với cô. Cô rất cảm kích tiểu Hoa.

"Tiểu Hoa, sau này có thể tôi không ở đây nữa, cô không cần đối xử tốt với tôi. Thứ cô cần bây giờ là đi lấy lòng bà chủ tương lai, khi đó cô mới có chỗ đứng"

"Thiếu phu nhân, nếu như cô đi... cô cho em theo được không? Em không muốn ở đây, em muốn đi theo cô" tiểu Hoa mắt rưng rưng khi nghe cô nói. Tiểu Hoa biết chắc chắn thiếu phu nhân lo cho cô.

Tiểu Hoa tên thật là Hứa Thanh Hoa. Lúc Tiêu Tiểu Diệp được gả vào đây, tiểu Hoa vẫn chưa tới. Là Tiêu Tiểu Diệp cứu tiểu Hoa trong một lần bị người ta hãm hại, đòi tiền bồi thường. Sau khi cô giúp Tiểu Hoa giải quyết việc kia, biết tiểu Hoa không có nhà nên đưa về làm giúp việc. Ban đầu nhiều người giúp việc không thích cô nên cũng càng không thích tiểu Hoa. Nhưng dần cũng thấy cô là người tốt, tiểu Hoa cũng được mọi người thích. Nếu bây giờ cô đi, tiểu Hoa cũng chẳng còn chỗ đứng trong căn nhà này nữa.

Cô gật đầu: "nếu cô không ngại khổ thì có thể đi theo tôi. Nhưng tôi không lo cho cô được"

"Thiếu phu nhân, cô không lo cho em được nhưng em có thể lo cho cô. Ai biểu em xem cô là chị gái của mình chứ"

Tiểu Hoa cười nhưng nước mắt vẫn rơi xuống. Thiếu phu nhân vẫn luôn vậy, luôn lo cho người khác hơn bản thân. Chỉ tiếc, cô không có hạnh phúc.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK