Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
-Mẫu thân!

Đúng lúc này Liễu nương đi vào cùng một đĩa điểm tâm lớn trên tay. Nàng vừa đến cửa thư phòng đã nghe thấy tiếng tranh cãi của hài tử cùng công chúa. Liễu nương đã ngoài tứ tuần nhưng vì không còn phải cực nhọc như hồi ở Trình phủ như trước nên xuân sắc có phần tốt.

-Liễu nương về rồi sao?_Tiểu Mai lên tiếng

-Lão nô đem ít bánh đậu xanh mà công chúa thích nhất đây. Người mau dùng đi!

-Ừm!

Lam Nguyệt bắt đầu từ tốn ăn bánh. Nàng làm ngơ Trình Tuấn Kiệt đang bối rối ở bên cạnh. Khuôn mặt như tiên bỗng chốc có chút đỏ, biểu cảm rối loạn trông thật buồn cười. Nếu các thiếu nữ trong kinh thành mà biết được vẻ mặt này của Trình tự khanh chắc sẽ vỡ mộng mà chết mất.

-Vừa rồi là chuyện gì vậy?_Lúc này Liễu nương tò mò hỏi

........

-Là công chúa muốn Trình đại nhân không nên câu nệ lễ tiết với người nhưng đại nhân không đồng ý._Tiếu Mai thấy công chúa im lặng liền thay nàng giải thích

-Haizzzz.....Lão nô là người của công chúa nên công chúa muốn thế nào ta không can thiệp.

Trình Tuấn Kiệt còn hi vọng mẫu thân sẽ khuyên nhủ công chúa nhưng cuối cùng lại thế này. Im lặng hồi lâu lúc này Lam Nguyệt mới đột ngột lên ngẩng đầu lên nhìn hắn rồi nói:

-Huynh nói lễ tiết rất quan trọng. Vậy đạo hiếu nhất định huynh cũng phải tuân theo đúng không?

-Thưa đúng vậy!

Trình Tuấn Kiệt trả lời rất chắc chắn nhưng trong lòng hắn lại thấy có gì không ổn. Cứ như hắn đang tự mình rơi vào hố của người khác vậy.

-Vậy vừa nãy Liễu nương nói Nguyệt nhi muốn thế nào đều cũng được. Phận là hài tử huynh phải nghe lời mẫu thân của mình. Nguyệt nhi nói thế nào chính là cái đấy và Nguyệt nhi muốn huynh đừng xưng thần nữa.

-Công chúa......Cái này....

Lần này không phải nghi ngờ mà chắc chắn. Hắn là bị Bát công chúa gài rồi.

-Được.......không?

Lam Nguyệt hỏi lại, nhấn mạnh từng chữ một.

- Thần à không ta đã biết!_Tuấn Kiệt thở dài

-Vậy tốt!

Lam Nguyệt có chút vui vẻ hơn tiếp tục dùng điểm tâm. Tuy bất lực nhưng nhìn nàng có thể vui hơn khiến hắn cũng vui theo. Liễu nương đứng bên cạnh nhìn mà có chút buồn cười. Hài tử của nàng đối với bên ngoài luôn tỏ vẻ tĩnh lặng thờ ơ. Chỉ mỗi đối với Bát công chúa là mới có vẻ mặt bối rối bất lực như vậy. Bát công chúa với mẫu tử hai người họ là ân nhân. Xét tới thân phận nàng không dám mơ mộng Kiệt nhi có thể trở thành phò mã. Chỉ cần hài tử có thể giúp sức vì công chúa cũng đủ khiến nàng vui rồi.

Lam Nguyệt cứ mải ăn bánh mà quên mất việc mình gọi Trình Tuấn Kiệt đến đây. Tuy không muốn làm mất nhã hứng dùng điểm tâm của nàng nhưng hắn cứ đứng ở đây thật tốt chút nào. Công vụ đang chất như núi trên bàn chờ hắn giải quyết, sao có thể đứng đây mãi. Vậy nên......

-Công chúa! Nàng gọi ta đến đây là có việc gì?

-À! Quên mất! Nguyệt nhi muốn biết trong triều dạo gần đây như thế nào?

Lam Nguyệt cuối cùng cũng dừng ăn. Từ sau khi Tứ hoảng tử trở về đến nay cũng đã là khoảng thời gian khá dài. Mấy tháng rồi hắn không qua Nguyệt Liên cung. Nàng thật sự muốn biết trong triều có biến động gì không? Nàng cũng có hỏi phụ hoàng nhưng người không chịu nói. Không còn ai nên nàng đành cho gọi Trình Tuấn Kiệt,nói dối với phụ hoàng là nàng muốn trao đổi ít việc học với thư đồng của mình, thêm nữa chính bản thân nàng cũng có việc cần hắn.

Liễu nương thấy nàng đề cập đến chuyện triều chính liền tự động thối lui ra ngoài. Tiểu Mai cũng vậy. Ngay sau đó trong thư phòng chỉ còn Lam Nguyệt cùng Trình Tuấn Kiệt nói chuyện với nhau.

-Trong triều gần đây một số đại thần có vẻ muốn ủng hộ Tứ hoàng tử đi theo Thừa tướng. Hoàng thượng kì lạ là không những không phản đối mà cũng rất coi trọng Tứ hoàng tử. Chuyện triều chính một số đều đưa cho hắn giải quyết. Như phản loạn ở phía bắc, tham ô ngân lượng cứu trợ của người dân phía nam,......Tất cả Tứ hoàng tử đều làm rất tốt. Thậm chí mới chỉ qua mấy ngày còn điều tra được mấy số tham quan ở kinh thành. Danh sách dài dằng dặc nhanh chóng được đưa lên bệ hạ. Với tình hình hiện nay thì Tứ hoàng tử là bằng hữu hay địch nhân vẫn chưa thể đánh giá được.

-Ngoài mấy chuyện đó ra thì còn gì nữa không?

Lam Nguyệt sau khi Trình Tuấn Kiệt kể xong trầm ngâm một lát rồi mới hỏi.

-Cái này.....à! Chỉ biết dạo gần đây trong Huyền Phong quốc xuất hiện Nhã Vân lầu. Khách điếm, phường thêu, phường trà, lương thực, muối, rượu, cho đến sòng bạc,thanh lâu,........Tất cả đều bị chiếm hết thị trường. Từ lúc xuất hiện cho tới giờ là một khoảng thời ngắn ngủi làm ai cũng phải ngạc nhiên. Hiện nay gần như 2/3 quốc khố của triều đình là do thuế của bọn họ.

-Nhanh thật! Nhã Vẫn lâu này bắt đầu xuất hiện sau khi Tứ hoàng tử trở về đúng không?

-Đúng vậy! Sao nàng lại biết?

Trình Tuấn Kiệt vô cùng ngạc nhiên hắn còn chưa kịp nói gì mà. Nhưng mà nghĩ lại điều đó cũng không có gì ngạc nhiên. Năm đó hắn vào cung làm thư đồng cho nàng, cùng nàng bái Thượng thái sư làm thầy. Thái sư là người nổi tiếng về sự uyên thâm. Công chúa được học từ người chắc chắn cũng phải không kém.

-Thật không khó để đoán.

-Nàng cũng thấy chuyện này liên quan đến Tứ hoàng tử đúng không?

Lam Nguyệt nhè nhẹ gật đầu. Thấy nàng khẳng định Trình Tuấn Kiệt mở miệng nói tiếp:

-Vậy nàng gọi ta đến đây chắc chắn còn có việc nữa? Không chỉ vì hỏi mỗi chuyện trên triều?

Lam Nguyệt tiếp tục gật đầu.

-Liên quan đến Tứ hoàng tử?

Lại gật đầu.

-Vì sao?

-Huynh cũng biết Nguyệt nhi dù có được cưng chiều sủng ái ra sao, được vạn dân kính trọng như thế nào thì cũng chỉ là một công chúa. Chính bản thân huynh cũng biết Nhị hoàng tử cùng Ngũ công chúa là huynh muội ruột. Ngũ công chúa không thích ta, đến lúc Huyền Bảo Hằng lên ngôi điều tất yếu sẽ xảy đến với Nguyệt nhi là gì?

-Bị biến thành vật hi sinh?

Nói đến đây Trình Tuấn Kiệt cảm thấy đau lòng thay cho nàng. Làm một công chúa được sủng ái đâu có dễ dàng gì. Chịu đủ thứ ghen ghét đố kị từ mọi người, thêm nữa càng được sủng ái kì vọng được đặt nơi nàng càng lớn. Hắn biết nàng chỉ một cuộc sống yên bình nhưng sinh ra hoàng thất thì hai chữ này quả thực quá xa xỉ. Nếu Nhị hoàng tử lên ngôi thì chuyện Lam Nguyệt trở thành quân cờ chính trị đem đi hòa thân chỉ là việc sớm muộn.

-Nhưng tại sao lại là Tứ hoàng tử?

-Vì đó là người duy nhất ngoại từ huynh, phụ hoàng và mẫu hậu Nguyệt nhi có thể tin tưởng được.

....

-Xin huynh! Hãy giúp Nguyệt nhi. Đây là vì tương lai của cả ta và huynh.

PS: Tự Scor biết chap này chẳng có gì đặc sắc mấy. Cái này là thính để rủ cái bạn cùng chơi một trò chơi thôi. Luật rất đơn giản: Từ giờ cho đến lúc 12h đêm nếu chap này có đủ 30 vote và 10 comt Scor sẽ ngay lập tức tặng mấy bạn thêm một chap nữa. Cố lên nha!!!! ĐỒNG HỒ ĐÃ BẮT ĐẦU ĐIỂM RỒI ĐÓ!!!!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Công Chúa Vô Cảm

Avatar
Phương Mỹ Nhân>_~05:07 12/07/2019
hay q....ra Chương ms nhanh ik ad!!!!!

BÌNH LUẬN FACEBOOK