Trang Chủ
Truyện Teen
Công Chúa Lạnh Lùng
Nguyễn Bảo Nhi. Rốt Cuộc Cô Thật Sự Là Ai?

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Green school, 6.42 am

Nó ngồi trong lớp nhưng đầu nó vẫn để đâu đâu. Ana gọi nó mãi ko được, đành hét lên, rung chuyển cả cái lớp:

- NGUYỄN BẢO NHI, BÀ TỈNH LẠI CHO TÔI!

- Hở_ hồn nó trở về_ động đất, sóng thần hay bão lũ gì hả?

- Phì! Hahaha!_ Ana cười lớn_ bộ bà tương tư anh nào hả?

- Tôi đập cho bà một cái bây giờ_ nó lườm_ bà để cho tôi yên. Đi mà tìm tên Ken nói chuyện!

- Nói chuyện cái khỉ khô_ Ana lườm lại nó_ ko gặp hắn thì thôi chứ nhìn cái bản mặt là muốn oánh à.

- Ờ. Ghét của nào trời trao của ấy đó nha_ nó nói giọng đểu_ bà cứ thế áp dụng.

- Bà... Đáng ghét! Ko nói nữa! Bà toàn trêu tui.

- Sự thật mà_ nó thản nhiên, làm cô bạn tức xì khói (khói này độc. Cẩn thận)

- Grừ, con bạn trời đánh!

5 phút sau, hắn và Ken mới bước vô lớp.

- Hê, đến sớm vậy_ Ken cười tươi làm chết bao nữ sinh trong lớp, còn nó và Ana miễn nhiễm.

- 6h51\\\34s, còn 9\\\26s là vào lớp, sớm cái khỉ gì_ Ana xỏ lại Ken, cười đểu.

- Cô ko phải móc họng tôi đâu, nhỏ chết bầm!_ Ken tức tối.

- Tên trời đánh như anh thì họng làm sao mà móc được.

- Cô... Đợi đó!

- Haha! Tôi đợi xem anh làm gì được tôi!

Chỗ nó và hắn thì cảm giác như tụt xuống - 1000 độ vậy.

- Hôm nay cô đến sớm quá ta_ hắn mở đầu chiến tranh.

- Bình thường!_ ngắn gọn, lạnh lùng.

- Khổ_ hắn chơi một câu khó hiểu, mang phong cách hệt nó.

- Giề??

- Ngố!

- Hả?!?

- Ngốc!

- Điên!

(==\\\ trò gì vậy)

...

Căng tin trường

Nó và Ana đang thả mình trong đống đồ ăn vặt (~~) và nói chuyện:

- Này, mọi chuyện ở đó thế nào rồi?_ nó hỏi.

- Chuyện gì? Ở đâu?_ Ana có vẻ ko tập trung.

- Muốn tui đánh bà ko hả! Chuyện bang Angel tụi mình như thế nào rồi?_ nó nhăn mặt, bực mình!

- À,à_ Ana vẫn mải ăn bimbim_ lần trước giải quyết Black sạch sẽ rồi. Devil lần trước có vài anh em đụng tới người của bọn mình nên đang căng thẳng lắm, sợ sẽ xảy ra xung đột.

- Chuyện lớn thế này sao bà ko nói cho tôi mà im lặng thế hả_ nó hơi cáu_ Devil là một bang rất lớn đó. Ngang ngửa với bang tụi mình đấy!

- Ừ, biết!_ Ana vẫn thản nhiên_chuyện này mới xảy ra hôm qua thôi mà.

- Bà... Thế ai là bang chủ?

- Ko biết. Nhưng sẽ tìm ra.

- Haizz. Bà đúng là_ nó thở dài_ công ty hôm qua bà có giải quyết ko thế? Hay là đùn đẩy sang người khác?

- Ơ, tớ làm 50% mà. Còn lại thư kí giải quyết!

- Bà đúng là lười. Cái 50% của bà thì nói thực 30% thì bà đùn nốt sang thư kí.

- Bà chỉ được cái hiểu tôi_ Ana cười hìhì_ vậy nên đừng phạt tớ bằng cách giải quyết việc công ty.

- Được rồi_ nó bỗng ngước đầu lên, hơi hoảng_ ơ, tên đáng ghét anh đứng ở đây bao giờ thế?

- À. Tôi vừa mới tới xong. Hai người đang nói chuyện gì thế?_ hắn hơi xanh mặt, ngồi xuống bên cạnh nó.

- Ko có gì_ nó trả lời_ ăn là chính thôi.

- Heo hả?_ hắn trợn tròn mắt khi nhìn đống đồ ăn.

- Của Ana đấy_ nó hơi nhăn mặt.

- Ôi trời!

- Mặc kệ tui!_ Ana phụng phịu.

- Ừ_ nó nín cười.

...

Thực ra... Cô là ai? Nguyễn Bảo NhiNó đang trở về nhà sau giờ học mệt mỏi. Trên đường nó luôn có cảm giác bị theo dõi. Nhưng nó vẫn tỏ ra ko có gì, lặng lẽ đi. Rẽ vào ngõ hẻm, nó trốn vào một nơi. Tên theo dõi đang ngó nghiêng tìm nó. Thì ra là...

- Lãnh Hoàng Minh Tuấn! Sao anh lại ở đây?

Hắn giật mình.

- Ơ, tôi...

- Nói!_ nó gắt lên.

- Tôi... Tôi..._ hắn lắp bắp_ à... Thì... Tôi... Tôi... Chỉ muốn biết nhà cô thôi_ hắn bịa ra một lý do \\\củ chuối\\\

- Ko. Anh đi về đi_ nó quay ngoắt đi.

- Khoan... Khoan đã!_ hắn gọi với lại_ tôi có chuyện muốn nói!

- Gì?_ nó khó chịu quay đầu lại.

Hắn lấy hết can đảm hỏi nó:

- Nguyễn Bảo Nhi. Rốt cuộc thật sự cô là ai?

- Nguyễn Bảo Nhi. Rốt cuộc thật sự cô là ai?

Nó bất ngờ. Hắn hỏi thế là có ý gì? Lẽ nào...

- Anh nghe hết chuyện sáng nay ở căng tin rồi?_ nó mặt ngoài bình thản, nhưng bên trong lại đang rất lo lắng.

- CÔ TRẢ LỜI TÔI ĐI!_ hắn cáu gắt, bóp chặt tay nó.

- A!_ nó đau quá kêu lên_ bỏ tay tôi ra!

- Xin lỗi!_ hắn buông tay nó ra_ cô có sao ko?

- Ko sao_ nó xoa xoa cổ tay, trả lời.

- Vậy bây giờ cô trả lời tôi đi_ hắn nghiêm mặt_ mau lên!

- À, thì...

...

Nó về phòng, thở dài. Một ngày mệt mỏi. Nó gọi điện cho Ana:

- Blo!_ Ana đùa_ sao hôm nay mặt trời mọc hướng Tây hay sao mà gọi cho tôi vào giờ này vậy?

- Ko đùa_ nó nghiêm giọng_ hắn biết tất cả rồi!

Ana giật mình. Cái gì cơ?

- Ai? Chuyện gì? Biết cái gì?

- Minh Tuấn. Tất cả mọi chuyện.

- Rốt cuộc là sao?

- Hắn đã nghe được hết cuộc nói chuyện của chúng ta sáng nay.

~trở lại~

- Vậy bây giờ cô trả lời tôi đi_ hắn nghiêm mặt_ mau lên!

- À, thì...

- Mau lên!_ hắn bực bội_ cô đừng giấu tôi!

- Haizz. Thôi được. Cũng ko thể giấu được anh lâu nữa_nó thở dài_ Anh biết Pink chứ?

- Pink? Chẳng phải đó là công ty đứng trong Top 10 công ty lớn nhất TG ư?_ hắn giật mình_ Chẳng nhẽ...

- Đúng. Tôi và Ana là người đứng đầu công ty đó_ ngưng một chút, nó nói tiếp_ và... Là bang chủ bang Angel!

- Cái gì?!? ANGEL?_ hắn bất ngờ_ bang được đánh giá ngang ngửa với bang tôi... À nhầm, bang Devil á?

- Đúng_ nó lại thở dài, nhưng nhận ra điều gì đó trong câu nói của hắn, nó ngạc nhiên hỏi lại_ Anh... Là bang chủ bang Devil?

- Ơ, ko phải_ hắn chối biến, nhưng nhận ra sự chắc chắn trong lời nói của nó, hắn đành thú nhận_ Ừ, đúng. Tôi với Ken là bang chủ bang Devil.

- Anh có thể giữ bí mật chuyện này của tôi được ko?_ nó nhìn hắn, khẩn cầu.

- Tại sao?_ hắn hỏi, mặc dù trong tâm đã quyết định giữ bí mật cho nó. Nó giấu thân phận chắc chắn có lý do.

- Tôi sẽ giữ bí mật của anh_ nó quay mặt đi.

- Một vụ trao đổi?_ hắn nhếch mép.

- Ko. Khác_ nó bước đi_ hãy nhớ!

~kết thúc~

- Ồ! Ra là vậy_ Ana thở dài_ chắc tên Ken cũng sẽ biết.

- Ừm_ nó ngoái đầu nhìn đống công việc trên máy tính_ Chuyện đã vậy rồi. Còn nhiều việc trong công ty lắm. Tui cúp máy đây. Bye bà!

- Ừ. Bye.

Nó mệt mỏi nhìn đống công việc rồi lôi ra giải quyết. Hôm nay quả là một ngày dài đằng đẵng.

\\\Ngày hôm nay thật nhiều điều xảy ra. Hắn đã biết mọi chuyện về mình rồi. Mình nghĩ đó là khởi đầu của việc mình bị lộ thân phận. Sớm thôi...

Sao đột nhiên lại nghĩ tới chàng trai hôm trước nhỉ? Có lẽ anh ta rất giống người đó chăng? Đúng là... Rất giống...\\\

Băng Băng\\\s dairy

~

Sáng hôm sau, CN, 7.45 AM

\\\Saranghanda keojitilmal...\\\

- Alo_ nó uể oải_ ai mà sáng ra đã làm phiền người khác vậy. Ko để người khác ngủ hả?

- Trời ơi! MẤY GIỜ MÀ BÀ CÒN NGỦ HẢ?!?_ Ana bực tức_ TUI, ANA NÈ! DẬY NGAY!

- Ờ, dậy ùi nè_ nó ngáp dài_ vấn đề gì thế? Hôm nay là CN nên cho tui ngủ tí đi. Hôm qua làm việc mệt quá rùi nè. Haizz.

- ĐI CHƠI! Có bọn hắn nữa nè!

- Hở?_ nó tỉnh hẳn_ sao bà lôi họ đi? Mà bà biết số điện thoại của bọn hắn hả?

- Ừ. Biết số tên Ken.

- Ồ_ nó gật gù_ biết số của nhau rồi kia đấy!

- Bà này... Thui cúp đây!

Ana vội cúp máy ko để cho nó ú ớ gì. Nó đi thay quần áo rồi sang nhà Ana. Điều đặc biệt là nó ko để gương mặt xấu xí thường ngày nữa.

Biệt thự Lee

Kíng cong!

Nó nhấn chuông cửa nhà Ana. Ana ra mở cửa:

- Bà đến rồi đấy hả? Vào nhà đi. Nhưng sao bà lại để khuôn mặt này?

- Ờ. Đằng nào bọn hắn cũng biết thân phận bọn mình rồi. Khuôn mặt tớ chỉ là sớm muộn thôi_ nó nói, giọng mang nét cười.

- Ừm.

Nó bước vào nhà và gặp ngay hắn ở phòng khách. Hắn và Ken ngây người nhìn nó vì nó quá đẹp. Gương mặt lạnh lùng xinh đẹp, bộ váy trắng thắt đai đen ở eo làm tôn thêm dáng vẻ chuẩn ko cần chỉnh của nó.

- Cô là ai? Tại sao lại ở đây?_ hắn hỏi, mắt chữ 0.

- Tôi, Bảo Nhi đây_ nó ko ngạc nhiên về thái độ của hắn vì biết trước.

- Hả?!? Là cô thật sao, Bảo Nhi?_ Ken chen vào_ oa, cô xinh thiệt đó.

- Đi chơi thôi!_ Ana giải vây_ cánh đồng Bồ công anh thẳng tiến!

...

Cánh đồng Bồ công anh đúng như cái tên của nó, rất nhiều bồ công anh. Một cánh đồng rộng lớn, nhìn thấy được chân trời xa tít tắp. Bọn nó cùng chạy nhảy, vui đùa trên thảm cỏ (thực ra là chỉ có Ana và Ken, còn nó và hắn ngồi nhìn). Cuối ngày, tụi nó ngắm hoàng hôn đỏ rực cuối trời, chỉ trỏ những điều vui thú.

Một ngày rất đặc biệt... Đáng ghi nhớ...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Công Chúa Lạnh Lùng

BÌNH LUẬN FACEBOOK