Công Chúa Lạnh Lùng

Chương 14: Hiểu lầm được hoá giải

Nhung_kut3_tiara

30/06/2014

Nó và nhóc Lâm từ bệnh viện trở về nhà sau một ngày mệt mỏi. Nhóc Lâm được pama giữ lại hỏi chuyện về anh Quân. Còn nó ko nói ko rằng trở về phòng. Ai cũng nhìn theo nó mà ko biết và cũng ko thể làm gì.

Nó nằm phịch xuống giường. Đôi mắt mệt mỏi bắt đầu trĩu xuống. Nó muốn ngủ. Nhưng hình ảnh hai nó bị ngã xuống đường cứ luôn hiện lên trong đầu nó. Máu! Rất đáng sợ! Nó ngồi dậy, hai tay bó gối, đầu gục xuống, người run run...

Một nỗi sợ hãi chưa hề biến mất...

Luôn xuất hiện trong tâm trí... Chưa hề rời khỏi...

Lại một đêm... Mất ngủ...

...

Green school.

Nó bước vào trường trước sự bàn tán chỉ trỏ và những ánh mắt \\\ko tin nổi\\\ của những học sinh trong trường. Nó khó chịu quét ánh mắt lạnh băng của mình chiếu thẳng vào bọn họ làm mấy người đó câm bặt, ko rét mà run. Đúc tay vào túi áo, nó bước chân vào lớp mình.

11A1

- A! Nhi! Bà đến rồi hả?_ Ana vội chạy tới bên nó, lắc lắc cánh tay.

- Ừm_ vẫn giọng lạnh băng cố hữu, nó trở về chỗ ngồi.

- Ủa? Nhi bà đi học rồi hả? Sao ko gọi tui_ Key từ cửa lớp chạy vô, nhe nhởn nói.

Im lặng.

- Anh Quân sao rồi? Tỉnh chưa? Có bị di chứng gì ko?_ Key ko nhe nhởn nữa mà ngồi xuống ghế bên bàn trên mà hỏi, giọng hơi buồn_ hôm qua tớ về Mĩ nên ko tới bệnh viện được. Xin lỗi.

Im lặng là vàng (==\\\)

- Key, nó tâm trạng đang ko tốt. Ông đụng tới nó cẩn thận nó cho ông đi uống trà với Diêm Vương đấy!_ Ana vỗ vai Key, nói làm mĩ nam méo xệch mặt.

- Này mấy người_ nó mở miệng làm cho 4 tên đang mỗi người một việc đồng loạt quay ngoắt về hướng nó_ lát đi cùng tôi... Tới bệnh viện...

Giọng nó ko cao cũng ko thấp, nhẹ nhàng nhưng có cái gì đó run run trong cuống họng. Bốn người kia có lẽ đều hiểu, nó cần mọi người lúc này.

Nó rất cứng rắn...

Nhưng thực ra rất mềm yếu...

Nó ko biết sợ...

Nhưng thực ra nó sợ nhiều thứ...

Nó rất vô tâm...

Nhưng thực ra nó rất để ý người khác...

Nó ko cần sự quan tâm...

Nhưng thực ra nó muốn sự chia sẻ của người khác hơn ai hết...

Im lặng... Thực ra chỉ là nó ko nói thôi...

Một vỏ bọc... Hoàn hảo...

~

Hết giờ học. Bọn nó cùng nhau ra về. Năm người... Ai cũng nổi bật đi cùng nhau khiến hào quang tỏa ra khắp nơi, nhận được nhiều lời bàn tán và hâm mộ.

...

Bệnh viện K

- Bác sĩ! Bệnh nhân sao rồi?_ Key nhanh miệng hỏi bác sĩ khi thấy bác sĩ bước ra khỏi phòng bệnh.

- Bệnh nhân tiến triển khá tốt. Trong ngày mai sẽ tỉnh_ bác sĩ nói, cười nhẹ.

- Cảm ơn bác sĩ. Chúng tôi có thể vào thăm được ko?_ Ana nói, giọng vui mừng.

- Được thôi. Nhưng ko được làm ồn vì đây là bệnh viện_ bác sĩ gật đầu rồi bỏ đi.

- Chào bác sĩ.

Tụi nó bước vào phòng của anh. Anh đang nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền, trên người toàn băng trắng và dây nhợ nhằng nhịt...

*

Mọi người tới gần anh quan sát anh như thế nào. Còn nó, nó ngồi gọn một góc im lặng nhìn anh nó. Một người luôn cười mỗi khi nhìn thấy nó... Sao bây giờ... lại nằm đây... Ko cười nữa?!?

Nó vội đi ra ban công điều chỉnh tâm trạng của mình. Hắn cũng đi theo nó. Có lẽ... Bây giờ nó cần một sự quan tâm chăng? - Cô sao lại đứng đây? Sao ko vào xem anh mình như thế nào đi chứ!_ hắn đứng cạnh nó, nhỏ giọng nói.

Nó im lặng một lúc lâu, mãi sau mới thấy nó cất tiếng, chất giọng trong veo mà lạnh lùng như thấm vào da thịt:

- Minh Tuấn...

Hắn đang ngước lên trời ngắm mây thì nghe tiếng nó gọi, đứng hình, ngạc nhiên khó hiểu. Gì vậy? Nó vừa gọi là gì? Mình ko nghe nhầm?

Nó tưởng hắn ko nghe thấy, bèn nhắc lại, y như cũ:

- Minh Tuấn...

- Cái... Cái gì vậy? Tôi ko nghe nhầm chứ?

- Là sao...?

Hắn thở dài...

- Thường ngày cô gọi tôi là tên đáng ghét, tôi nghe thành quen rồi, bây giờ bỗng dưng cô gọi như vậy, tôi... nghe ko quen!

- Vậy sao..._ nó vô cảm hướng về phía ngọn núi xa xa_ có lẽ... Tôi đã sai... Phải ko Minh Tuấn?

- Sai? Chuyện gì?

- Gia đình tôi... tôi ko nên đối xử như vậy với họ, phải ko?

- Cô thấy sao... Tôi ko biết... Nhưng tôi khẳng định... Họ làm gì thì cũng phải có lý do của riêng mình.

- Tôi hiểu_ nó nhếch miệng đau khổ_ tôi hiểu chứ... Tôi cũng muốn tha thứ cho họ... Nhưng tôi... Tôi ko hiểu tại sao mình lại ko thể nói ra... Tôi... Thực sự ko thể hiểu nổi chính mình nữa!

- Có lẽ cô đã hơi khắt khe quá với bản thân_hắn trầm giọng_ Cô là một bang chủ, lại là một tổng giám đốc. Vì thế, cô ưa sự hoàn hảo, thích sử dụng lý trí hơn tình cảm. Những khúc mắc ko lý do cô sẽ khó tha thứ. Giống như tôi vậy...

- Như thế có gì sai chứ?_ nó ngước lên trời, mắt như mờ ảo_ sử dụng lý trí sẽ tốt hơn tình cảm. Lý trí mới phân biệt được thật giả tốt xấu. Tình cảm... Đó chỉ là cảm nhận của mình thôi... Tình cảm đôi lúc sẽ dẫn chính chúng ta vào hố sâu tội ác... Hay nếu nhẹ hơn, quá tin người sẽ khiến chính mình đau khổ...

- Tôi ko phản đối chuyện này_ hắn hạ giọng thấp hơn nữa_ nhưng... Nếu quá lý trí thì chúng ta sẽ trở nên khô khốc... Ko hành động theo tình cảm một lần... Có lúc chúng ta sẽ phải hối hận...

- Tôi hiểu lời anh nói_ nó cắt ngang_ anh muốn tôi hành động theo tình cảm một lần, chịu nghe lời giải thích của papa và anh hai, tha thứ cho họ đúng ko?

- Tuỳ cô nghĩ_ hắn nhàn nhạt nói_ cô hãy thử tin lời bọn họ một lần xem. Ít nhất về sau cô ko hối hận.

- Anh thật tốt!

Nó cười, một nụ cười nhẹ. Nụ cười tuy nhẹ nhưng nó đã lâu lắm, rất lâu đã ko xuất hiện trên đôi môi này. Hắn ngây người nhìn nó. Một nụ cười thoáng qua ở khuôn mặt hắn.

- Cảm ơn cô!

- Anh mà thích ai... Chắc người đó sẽ hạnh phúc lắm_ nó nói nhẹ, ko còn chất giọng lạnh lùng nữa.

- Tôi ko biết nữa. Thực ra tôi thích một người nhưng ko dám nói ra.

Nó đột nhiên cảm thấy nhói đau ở tim. Đau, đau lắm!

- Cô ấy là người như thế nào?_ nó cố hỏi, mặc dù chính mình còn ko hiểu nổi tại sao.

- Cô ấy... Là một con người ngốc nghếch. Cô ấy ko biết quan tâm chia sẻ với người khác bất cứ chuyện gì. Nhiều lúc cô ấy cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng lúc ở một mình cô ấy lại khóc thầm...

Nó nghe hắn nói, thấy hắn nhắc tới người đó tâm trạng rất vui vẻ thì tim như xé từng mảnh vậy. Thế là sao?

Cố giữ bình tĩnh, nó nói:

- Thôi, tôi vào trong đây_ nói rồi nó hơi loạng choạng đi vào phòng bệnh.

Hắn nhìn theo nó. Đôi mắt hổ phách của hắn chứa bao nhiêu tình cảm cho nó.

\\\Người tôi thích là em đó, cô gái ngốc, Nguyễn Hàn Băng Băng!\\\ Hôm sau...

Hắn và nó hôm nay đi cùng nhau tới phòng bệnh thăm anh Quân trước bọn kia.

Phòng bệnh của anh thật sự rất \\\trang nghiêm\\\ nhờ sự im lặng đến rợn người của ba người trong phòng. Hắn và nó đều im lặng, ko nói với nhau một tiếng nào. Nó cứ nghĩ tới chuyện hôm qua, im lặng một cách đáng sợ. Chính nó cũng ko biết mình đang làm gì nữa, nó cứ như một người đang giận hắn vậy. Còn hắn, hắn ko biết bắt chuyện với nó kiểu gì, đành ngậm ngùi mặc kệ. Anh Quân vẫn chưa tỉnh.

...

Bác sĩ bước vào phá vỡ cái cảnh \\\im lặng là vàng\\\ này. Sau khi khám xong, bác sĩ muốn cười nhưng ko cười nổi với hai người đang cau mày nhăn trán này.

- Bệnh nhân một lát nữa sẽ tỉnh. Hai người cố chờ một tí.

- Vâng. Cảm ơn bác sĩ_ hắn lên tiếng thay nó, vì biết rằng nó sẽ giữ nguyên bộ dạng này và nếu như thế này mà nói chuyện với nó thì chỉ có nước \\\tự kỉ\\\.

20 phút sau... Bàn tay của anh động đậy... Nó quan sát anh nãy giờ... thấy anh động đậy, nó rất vui mừng nhưng cố ko tỏ ra mặt...

Một lát sau, anh tỉnh dậy, mở mắt ra là một màu trắng xoá.

- Đây... Là đâu?_ anh thều thào nói, cố đứng dậy.

- Bệnh viện_ một giọng nói lạnh lùng cất lên, khiến anh khựng lại_ nằm xuống đi. Anh đang bị thương đó!

- Bé... Bé Băng?_ anh bất ngờ, nhưng cảm thấy mình vừa sai cái gì, anh vội chữa lại_ xin lỗi... Bảo Nhi...

- Ko sao đâu. Cứ gọi như anh muốn_ nó nhìn ra cửa sổ, ko dám nhìn thẳng vào mắt anh.

- Thật... Thật chứ?_ anh vui mừng nắm lấy tay nó, vô tình làm động vết thương_ A! Đau quá!

- Sao vậy? Đã bảo anh ko được cử động mà!_ nó hốt hoảng chỉnh lại tay anh để yên xuống giường.

- Anh ko sao. Bé Băng đừng lo cho anh_ anh cười nhẹ, nhìn về hướng nó đang cau mày.

- Ai... Ai lo cho anh chứ_ nó giật mình lấp liếm_ tại tôi là người gây ra tai nạn này nên tôi phải chịu trách nhiệm thôi!

- Ừ, anh biết rồi._ anh cười buồn, mặt thoáng thất vọng.

- Ơ... Nhưng mà...

- Tôi mang nước uống về nè!_ hắn mở cửa bước vào, chặn ngang lời nó nói, nhìn thấy anh đang mở mắt, hắn vui mừng hỏi_ Anh Quân! Anh tỉnh rồi!

- Ừm. Anh tỉnh rồi.

- Anh quen hắn sao?_ nó thắc mắc hỏi anh, giọng hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ được hàn khí quen thuộc_ từ bao giờ vậy?

- Mấy hôm trước. Lúc cô mất tích_ hắn trầm giọng nói, làm ko khí trở nên căng thẳng.

Im lặng.

- Mọi người lo cho anh lắm đấy!_ hắn phá tan ko khí căng thẳng ấy_ Nhất là...

Đến đây, hắn ko nói nữa và nhìn về phía nó. Nó quay lại, lườm hắn cháy mặt.

Anh nhìn biểu hiện của nó và hắn, khẽ cười hiểu ra. Anh rất vui...!

Cánh cửa phòng kêu cốc cốc. Tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt quay về phía cửa.

- Vào đi!_ anh nói_ cửa ko khoá!

- Anh Quân! Anh tỉnh rồi hả?_ Ana mở cửa chạy vào, cười tươi. Đằng sau Ana là Ken, Key và nhóc Lâm.

- Ừ. Anh đỡ rồi. Mọi người đừng lo lắng quá!

- Người một nhà cả mà anh! Đừng như vậy!_ Ken xen vào, lanh chanh nói.

- Ừm. Cảm ơn các em!_ anh khẽ cười, cảm ơn.

- Nhóc Lâm! Em ko lo học mà ở đây nghịch hả?_ nó nhìn thấy nhóc Lâm đang đụng lung tung vào đồ đạc, nhíu mày nói.

- Thằng em của chị thiên tài rồi đâu cần phải làm những cái bài lớp 1 trong SGK đâu_ nhóc Lâm xìu mặt nói, tiện thể tự sướng.

- Đu ăng ten vừa thôi nhóc! Cẩn thận ngã vỡ mặt!_ Ana nhìn thằng nhóc Lâm, cười đau bụng, cố nói.

- Em nói sự thật! Chị ko tin em gì cả!_ nhóc Lâm phụng phịu, nhìn cực cute.

- Ồ! Sự thật! Hahahaha!_ Key trêu, giọng tí tởn. Mĩ nam mà đứng trước công chúng mà nói kiểu này chắc tụt mất 50% fan mất!

Hahahaha!

Cả phòng cười tươi. Còn nó, nó chỉ thoáng cười rồi biến mất ngay nên rất khó nhận ra. Chỉ mình anh duy nhất nhận thấy được.

Cốc cốc cốc!

Cả đám ngừng cười. Còn ai đến nữa hả? Ana nhìn Ken, Ken lắc đầu nhìn nhóc Lâm, nhóc lại nhìn về phía anh, anh lại nhìn về phía hắn, hắn quay đầu nhìn về phía nó (ặc, chơi trò nhìn nhau) Nó im lặng một chút rồi nói:

- Vào đi... Papa!

- Sao con biết là ta?_ ông mở cửa nhìn nó ngạc nhiên, hỏi khẽ.

Mọi người nhìn nó khó hiểu. Anh cũng suy nghĩ rồi nhớ ra:

- À! Kiểu gõ cửa! Papa có đặc điểm gõ cửa kêu đúng 3 lần. Ko bao giờ gõ lần thứ hai và cũng ko hề lên tiếng gọi mà chỉ đứng đó chờ dù cho phải đợi lâu đến đâu đi chăng nữa!_ nói đến đây, anh quay sang nó_ phải ko Bé Băng? Ko ngờ bao nhiêu lâu rồi mà em vẫn nhớ.

Nó ko trả lời mà chỉ gật đầu. Ko khí lại trùng xuống. Mỗi người lại theo đuổi một suy nghĩ riêng...

...

Papa nó đánh tan sự im lặng đó, hơi ngập ngừng nói với nó:

- Papa có chuyện muốn nói với con... Chuyện 7 năm trước...

Nó cắt ngang lời ông:

- Con ko muốn nghe!

- Cô hãy cho họ cơ hội đi! Bảo Nhi!_ hắn nắm tay nó, khuyên bảo (cha này lợi dụng)

- Nhưng...

Im lặng.

- Được rồi! Papa và hai nói đi!_ nó thở dài, hạ giọng nói.

- Cảm ơn con...

~quá khứ~

- Ông mau chọn đi! Một là con gái ông, hai là cái gia tài nhà ông!_ một người đàn ông vẻ bặm trợn nói, đập rầm vào bàn.

- Ông đừng lấy con gái ra uy hiếp tôi! Nó ko thể bị ông bắt được! Vệ sĩ của tôi sẽ bảo vệ con tôi!_ người đàn ông có khuôn mặt trái hẳn với người đàn ông kia, tức giận nói.

- Hahaha! Mấy tên vệ sĩ ranh con đó mà làm nổi trò trống gì!_ tên đàn ông bặm trợn nói, cười ha hả.

- Ông...

- Haha! Đừng nghĩ cho

nó đi nước ngoài, tôi sẽ cho nổ bom cái máy bay đó đấy!

- Tại sao ông lại hại con bé chứ? Nó mới 10 tuổi thôi mà!

- Đó là tại ông! Tại ông hại Yến Yến (mama nó) phải chết! Tại sao... Tại sao cô ấy lại yêu ông chứ! Sao cô ấy ko chọn tôi?_ tên đàn ông bặm trợn đau khổ nói, khoé mắt chảy ra một giọt nước mắt.

- Con bé... Rất giống cô ấy... Nên anh muốn nó phải ko? Hả?!?_ người đàn ông mặt hiền hậu bây giờ mắt long sòng sọc, mặt đỏ rực.

- Haha! Phải! Tôi sẽ giết nó! Ông sẽ ko gặp lại hình ảnh cô ấy trong bất cứ người nào nữa! Anh ko được mà tôi cũng ko!

- KHÔNG ĐƯỢC!!!

- Haha, cứ suy nghĩ đi! Chọn đúng đừng để hối hận! Hahahaha!

- KHỐN KIẾP!!!

Mọi chuyện vừa nói lọt hết vào tai một đứa trẻ... Đó chính là anh nó...

Chờ tên bặm trợn kia đi, anh mới bước tới, mặt sa sầm vào phòng papa mình, lạnh giọng:

- Papa, giải thích cho con tất cả mọi chuyện!

Ông giật mình quay sang anh, lắp bắp:

- Quân, tại... tại sao con... con lại... lại ở... đây...?

- Papa giải thích cho con!!! Tại sao lại liên quan đến Bé Băng ở đây?! Papa!

- Ta... Ta...

- Papa!

Ông im lặng một chút, rồi thở dài nói:

- Được thôi! Ta sẽ kể cho con... Ta và người đàn ông đó là bạn học thời cấp 3... Hai người đều yêu một cô gái... Đó chính là mama con. Mama con đã chọn ta và lấy ta... Tiếp theo... Con đã biết... Sau khi sinh được Băng Băng, mama của con đã ra đi... Bây giờ ông ta tới trả thù năm xưa... Hắn ta nghĩ Băng Băng là nguyên nhân gây cái chết của mama con... Với lại, Hắn ko muốn ta nhìn thấy hình ảnh của mama con... Trên gương mặt con bé... Nó rất giống mama con... Nên bây giờ bắt ép ta đưa con bé ra... Nếu ko phải giao toàn bộ tài sản của tập đoàn Heart S2 này cho hắn... Nhưng... Ta biết... Dù có giao hết tập đoàn này... Hắn ta cũng ko tha cho nó... Ta phải làm sao... Quân?_Ông ôm đầu, đau khổ nói.

- Tại sao papa lại sợ hắn như vậy? Hắn có một mình thôi mà_ anh thắc mắc.

- Hắn ko phải một mình_ ông thở dài_ ông ta là trùm mafia đứng đầu ở VN. Ông ta rất nguy hiểm... Và đáng sợ...

Im lặng.

- Con có ý này_ anh khẽ nói sau một hồi rất lâu_ nhưng...

- Cách gì con mau nói đi!_ ông vội vàng nói_ cứu được Bé Băng, việc gì ta cũng có thể làm.

- Con nói... Ta sẽ đuổi Bé Băng ra khỏi nhà...

- CÁI GÌ??? Con nói gì vậy??? Đuổi Bé Băng ra ngoài khác gì đưa nó vào chỗ chết!

- Với tư cách con gái của quản gia... Mắc lỗi lớn... Bị đuổi ra khỏi nhà...

- Cách đó ko được! Hắn biết mặt con bé, làm sao làm thế! Với lại, hắn cài người xung quanh ngôi biệt thự để quan sát nữa!

- Hắn biết... Nhưng thuộc hạ của hắn chắc gì đã biết! Phải thử mới biết! Chúng ta sẽ cho người lén đi bảo vệ nó! Qua chuyện này, chúng ta sẽ đón Băng Băng về!

~kết thúc~

- Mọi chuyện là như vậy!_ ông nói, giọng khá trầm.

- Bác, con muốn hỏi_ Ana nói, nhận được sự đồng ý của ông, cô nói tiếp_ thế tại sao mà bác bây giờ mới tới đón Nhi... À ko Băng Băng...

Anh im lặng nghe papa mình nói, thấy Ana hỏi thì trả lời thay:

- Anh định chỉ cần sau 1 năm thì đón Băng Băng về, nhưng lại bị mất dấu nó.

- Tại sao?_ hắn từ nhìn nó chuyển sang anh, thắc mắc.

- Sau khi đuổi Băng Băng đi, sát thủ bí ẩn đã đuổi theo để giết nó... Theo như anh biết là vậy... Ko biết sát thủ đó là ai... Toàn bộ vệ sĩ đã bị giết... Cho nên đã mất dấu nó. Anh thấy toàn bộ vệ sĩ đã bị giết nên đã còn tưởng là...

- Thế còn ông ta?

Papa nó lên tiếng trả lời:

- Sau khi mất dấu con bé, ta đã lập kế hoạch triệt hạ bang Mafia đó. Ta liên lạc với các tổ chức quốc tế để cầu cứu và nhờ họ giúp. 4 tháng sau bang của ông ta đã bị triệt hạ. Ông ta đã tự tử chết.

Ken cũng tham gia, hỏi một câu mà ai cũng thắc mắc:

- Thế tại sao... Tên sát thủ đó lại tha cho Băng Băng?

Im lặng. Ai cũng suy nghĩ về câu hỏi đó. Lý do gì mà tên sát thủ đó lại tha cho nó chứ?

.

.

.

.

.

- Bởi vì sát thủ đó... Là tôi!

Cánh cửa bật mở trong sự ngỡ ngàng của toàn bộ người trong phòng. Nó nhìn thấy người đó, giật mình mở miệng sau bao nhiêu lâu ko nói:

- Josh Amber, sao anh lại ở đây? (Josh Amber: 26t, con trai trùm mafia lớn nhất TG, người quen của nó khi ở nước ngoài. \\\đập chai\\\ khỏi phải nói, là Giám đốc tập đoàn Jx lớn thứ 6 TG, bạn của Quân)

- Anh ở đây thì sao chứ_ Amber nhún vai, chỉ vào Quân_ đến thăm thằng khỉ mắc dịch này này.

- Anh biết... Anh Bin?_ nó ngỡ ngàng hỏi, nhìn vào Amber.

- Ừ. Đối tác và là bạn thân.

- Ra vậy...

- JOSH AMBER, ANH VỪA NÓI GÌ?!? ANH LÀ SÁT THỦ GIẾT EM CỦA EM?_ anh Quân chặn ngang lời nó, hét ầm lên.

- Bình tĩnh coi nào nhóc!_ Amber vẫn thản nhiên_ có gì đâu mà ghê vậy.

- Anh là sát thủ đó?_ nó lạnh giọng nhìn Amber khiến cho anh chợt rùng mình_ Sao lúc ở đó em ko thấy anh?

- Hơ hơ bình tĩnh. Sẽ giải thích_ Amber vẫn trò đó, nhún vai nhìn nó.

- ANH CẨN THẬN KO EM BÁO VỚI VỢ ANH LÀ HÔM NAY ANH CHẾT CHẮC ĐÓ JOSH AMBER_ anh Quân và nó đều quát lên, lườm cháy mặt Amber, rồi giật mình nhìn nhau vì quá trùng hợp.

- Hic. Hai anh em nhà này đáng sợ quá. Thôi anh khai_ Amber tỏ vẻ sụt sịt, ấm ức.

- Đúng đó. Cháu nói cho chú biết luôn đi Amber_ papa nó nói.

- Nhìn cái bộ mặt uỷ khuất của anh kìa. Dẹp ngay đi cho em_ anh Quân lên tiếng, lườm lườm.

- Rồi rồi. Bít rồi_ Amber bĩu môi_ thực ra là...

- Là gì?

- Để cho người khác nói đi_ Amber nhăn mặt khó chịu nhìn Quân_ Lúc đó anh ở VN. Đang đi thì anh phát hiện ra có đám người bám theo một cô bé thì nghĩ họ định bắt cóc đứa bé đó nên anh ra tay khử hết bọn họ. Ai ngờ... bây giờ mới biết đó là vệ sĩ chớ.

- Anh... _ Quân tức nghẹn họng_ thì ra đó là anh. Làm anh em em bị mất liên lạc với nhau.

Sát khí nổi lên khiến cho mọi người trừ nó rùng mình. Nó thở dài đứng dậy.

- Băng, em đi đâu?_ Amber nhìn nó rồi hỏi làm cho tất cả mọi người hướng về chỗ đó.

- Ban công_ nó nhàn nhạt cất tiếng_ ồn ào.

- Nhi... À Băng Băng bà có tha thứ cho papa và anh hai cậu ko_ Ana vội hỏi như sợ nó đổi ý vậy.

Ko trả lời. Nó đi mất hút ra ban công. Mọi người nhìn nó mà bất giác thở dài. Hắn khẽ khàng đi theo nó.

Nó đang nhắm mắt vươn tay ra đón gió. Đôi mắt đang nhắm bất ngờ mở ra:

- Minh Tuấn, anh ra đây đi. Đừng đứng ở đó_ giọng lạnh như nước đá.

- Sao cô biết?_ hắn ngạc nhiên hỏi, bước tới chỗ nó.

- Trực giác.

Im lặng.

1\\\... 2\\\... 3\\\...

- Tại sao... Cô ko trả lời họ?_ hắn ngập ngừng hỏi, nhìn vào nó.

Im lặng.

- Sao cô... Ko trả lời họ?_ hắn hỏi lại.

Im lặng.

- Này, cô ko biết nói hả? Trả lời đi!_ hắn hơi bực mình vì câu hỏi của mình bị lơ đi.

- Lý trí... Hay tình cảm... Đều ko được...

- Hả?_ hắn nghệt mặt ra. Ko hiểu nữa!

- Dùng... Lý trý hay... Tình cảm... Đều ko thể... Vì tôi... đâu có giận họ... Tôi chỉ bắt ép bản thân thôi... Đã quen rồi...

Đúng...

Giả vờ...

Như một thói quen...

Vậy thôi...

- Vậy cô tha thứ cho họ?_ hắn hỏi, giọng điệu trở về thường ngày.

- Tôi đâu giận họ mà tha thứ... Hồi đó... Tôi nghĩ rằng tôi gây nhiều phiền phức cho mọi người... Và kết quả bây giờ là... Tôi đã đúng..._ nó cười nhạt, hơi ngước lên trời.

- Cô ko phiền phức_ hắn khẳng định_ lỗi đâu phải ở cô.

- Ko phải của tôi... Vậy tại sao mama tôi lại chết... Papa tôi suýt mất tập đoàn... Anh hai xém chết... Là lỗi của ai...!

Đôi mắt nó bắt đầu đỏ lên. Nó muốn khóc. Nhưng nước mắt của nó ko chảy ra được. Chỉ đọng lại nơi khoé mắt.

- Cảm ơn anh_ nó khẽ giọng nói, có vẻ có chút mỏi mệt.

- Chuyện gì?_ hắn quay lại hỏi.

- Vì đã nghe tôi nói_ nó nhắm mắt_ im lặng và nghe tiếng gió thổi.

- Ừ...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Công Chúa Lạnh Lùng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook