Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Sao cô còn ở đây?

Tôi hỏi sau khi đặt mình ngồi xuống bàn ăn, cứ như đây là thói quen hằng ngày. Ngay cả chính tôi cũng không hiểu nổi mình, bởi hành động và lời nói bây giờ đang hoàn toàn trái ngược nhau. Thùy Quyên, cô ta cũng tỏ vẻ gì là chú tâm vào câu hỏi của tôi cả, khéo léo đặt miếng trứng trán ra dĩa và đặt nó ra trước mặt tôi, rồi bình thản ngồi ở cái ghế đối diện.

Thấy tôi vẫn còn ngơ ngác ngó trừng trừng dĩa trứng tráng, cô ta mới vội thò tay kéo cái giỏ đựng bánh mì sang cho tôi, với một ánh mắt biết cười. Nhưng giờ tôi chẳng có tâm trạng nào mà ngồi cười với cô ta cả, ánh mắt của tôi vẫn trừng trừng. Thùy Quyên hiểu điều đó, cô ta thở một hơi dài thườn thượt, giọng nửa trách móc, nữa than vãn:

- Thì anh muốn em đi đâu nữa bây giờ? Hôm qua chẳng phải anh đã dẫn em về nhà anh hay sao? Giờ lại làm ra vẻ căng thẳng vậy...

- Nhưng...

Tôi chưa kịp nói cái việc lục bóp tôi đêm qua thì đã bị cô ta chặn họng lại.

- Chút nữa anh có rãnh không, đưa em đi mua sắm một ít vật dụng nhé!? ..Dù sao hôm nay cũng là chủ nhật kia mà.

Tôi định mở miệng phản bác nhưng rồi lại thôi, trong đầu luôn tự hỏi cô ta quá ngây thơ để không hiểu hay là quá trâng tráo nữa. Kết thúc câu nói bằng một nụ cười thật tươi, cô ta khiến tôi không nỡ nói ra những dự định trong đầu. Ít nhất là trong lúc này. Nhưng chắc chắn chốc nữa thôi tôi cũng sẽ phải mời cô ta ra khỏi nhà, sau sự việc đêm qua cô ta đã khiến tôi mất cảm tình trầm trọng, và có lẽ là khó mà cứu vãn được. Tôi không bao giờ ưa loại phụ nữ đi lục túi đàn ông, mãi mãi là như vậy. Nghĩ thế nên tôi bắt đầu cầm dao nĩa lên bắt đầu buổi sáng của mình, mọi chuyện chút nữa sẽ tính...

Đang ăn đột nhiên tôi nhận ra ánh mắt của Quyên đang nhìn mình. Cô ta cũng mỉm cười nhìn tôi, một nụ cười thật thân thiện, không đơn thuần chỉ là một nụ cười xã giao, nó khiến cho tôi cảm thấy ấm áp trong lòng, nhưng cũng không kém phần đau nhói trong tim... Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc kể từ ngày Nhi bỏ đi. Đã năm năm rồi nhỉ, một thời gian đủ dài để tôi có thể cảm nhận được hết những gì con tim mình muốn nói... Còn với cô gái Thùy Quyên này, tôi tuyệt nhiên không bao giờ so sánh cô ta với Nhi cả, tôi đoán chắc rằng nụ cười như thiên thần ấy cũng chỉ là một trong những cái mánh lới để dụ dỗ bọn đàn ông nhẹ dạ mà thôi.

Nhưng tôi vẫn buộc miệng hỏi:

- Cô không ăn sáng?

- Em không có thói quen ăn sáng, suốt cả thời đại học ấy chứ. Giờ thì quen rồi.

- Đại học?- Tôi ngạc nhiên.

- Có vấn đề gì sao?

- Tôi chỉ nghỉ một người như cô lại có thể vào Đại Học.

Câu nói của tôi đã có phần hơi xúc phạm đến cô ta. Nhìn đôi chân mày nhíu lại nhưng rồi cũng giãn ra ngay khiến tôi thở phào nhẹ nhõm. Đại học cơ à!? Cô ta thật lắm trò nhỉ.

Không khí có phần hơi im lặng một chút, chỉ nghe mỗi tiếng dao nĩa của tôi gõ leng keng vào nhau khi cố cắt miếng trứng. Chỉ là món trứng tráng bình thường thôi nhưng không ngờ lại ngon đến thế, đây là một người thứ hai ngoài Nhi có thể nấu một món hợp khẩu vị của mình như thế này. Đây đúng là thứ cảm giác mà tôi đã đợi từ lâu lắm rồi, và tôi quyết phải ăn cho kì sạch, bởi ngày mai ai mà biết tôi có còn cơ hội để tiếp tục ăn như thế này hay không...

Chợt nhận ra có một điều bất thường mà tôi đã thấy khó chịu từ nãy giờ:

- Đôi mắt của cô...

- Mắt em thì sao?

- Tôi nhớ hôm qua nó màu xanh kia mà!?

Quyên cười hồn nhiên như một đứa trẻ, trông cô ta đẹp đến lạ lùng.

- Đó là màu của cặp kính sát tròng. Em là người Việt chính gốc mà. Em ra nước ngoài mới được có năm năm thôi. Không lẽ anh nghĩ cái tên Thùy Quyên lại có mặt ở một nước nào khác hay sao?

Tôi ậm ừ:

- ....Vậy giờ cô đang ở đâu?

Cô ta lắc đầu một cách ngây thơ:

- Em cũng không biết! Em mới về nước hôm qua thôi mà. May mà gặp được anh hôm qua. Thấy anh là người tốt nên em quyết định sẽ ở lại đây.

Đang nha miếng trứng trong miệng mà tôi suýt cắn nhầm cả vào lưỡi.

- Không được!

Quyên thở dài:

- Sao anh lại nhỏ nhen thế! Nhà to như vầy thì có thêm mình em đã là sao!? Mà anh cũng đâu có vợ hay con cái gì, ở một mình không thấy buồn hay sao? Vả lại bây giờ em cũng chưa biết đi đâu, anh nỡ để em lang thang ngoài đường trong cái chốn xô bồ này à.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh:

- Nếu cô mới ra nước ngoài đây thôi thì gia đình của cô đâu, cô Quyên?

- Em mồ côi từ nhỏ, may mà được một gia đình tốt bụng giúp đỡ. Rồi xong những năm Trung Học em may mắn kiếm được một vé đi du học. Giờ trở về thì họ đã dọn đi từ mấy năm trước mất rồi, nếu không em đã chẳng đến cái tiệm đó để rồi gặp anh đâu.

Rồi cô ta nhìn tôi, mỉm cười thật nhẹ nhàng:

- Chắc là do duyên phận...

- Duyên phận!? Hóa ra đây là cái từ mà các cô hay dùng nhỉ. Tôi tự hỏi nếu cô không biết tôi là một giám đốc thì liệu cô có chịu theo tôi về đây hay không? Đã vậy bây giờ cô còn mè nheo đòi ở lại cái căn nhà này nữa à? Xin lỗi, loại "gái" như cô tôi đã gặp nhiều rồi!

RẦM!!! Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra mà chỉ thấy dĩa trứng lẫn giỏ bánh mì đang lơ lửng trước mặt mình. Tôi đã nói sai gì sao......

Thùy Quyên! Cô ta đập mạnh tay xuống bạn sau câu nói của tôi khiến dĩa trứng lẫn giỏ bánh mì vung *** cả ra bàn.

- Anh đừng có mà xúc phạm tôi. Nãy giờ tôi đã nhịn anh nhiều lắm rồi đấy nhé. Tôi không ngờ con người anh lại nhỏ nhen như vậy. Tôi định ở lại đây nhưng vẫn trả tiền nhà cho anh mỗi tháng kia mà, ngoài ra tôi còn định nấu ăn cho anh mỗi ngày nữa kia đó, thật không ngờ....không ngờ anh lại đi đánh đồng tôi với những ******** mạt hạng ấy. Xin lỗi, nhưng tôi sẽ nói một lần cho anh rõ, nói về tiền thì tôi không thiếu đâu!

Từng lời cô ấy phát ra như muốn tát thẳng vào mặt mà tôi lại chẳng dám hó hé lấy một lời, ngoan ngoãn cúi đầu chịu trận. Có lẽ vẫn chưa hả giận, cô ta vùng bỏ đi lên phòng khách thả mình xuống ghế đệm một cách giận dỗi. Ở dưới bếp mà tôi vẫn nghe rõ tiếng tivi chát chúa bên tai, đúng là cô ta đã giận thật, một kiểu giận trẻ con. Nhưng tôi chẳng hiểu tại sao cô ta lại cứ tự nhiên như đây là nhà của mình như thế chứ...

Tôi còn đang lóng ngóng với đống thức ăn rơi *** trên bàn thì đã nghe tiếng Quyên vọng xuống:

- Ăn xong thì anh lo tự mà dọn dẹp đi. Đó không phải là công việc của một người khách như tôi.

Hôm nay là chủ nhật, tôi cho bà Liên giúp việc nghỉ ngày này mỗi tuần. Mà chủ nhật thì tôi lại ít khi ăn ở nhà, thường là tôi sang nhà bác Thông chiều thứ 7 và "ăn ké" ở đó cho đến chiều chủ nhật mới về lại đây. Đã bao giờ tôi phải mó tay vào bếp bao giờ, kể từ khi bé Nhi bỏ tôi mà đi. Phải rồi, từ khi con bé bắt đầu hiểu chuyện thì nó đã tự tay chăm sóc cho tôi từng ly từng tý từ bữa ăn cho tới quần áo, vắng Nhi rồi thì tôi lại chẳng thiết làm bất kì chuyện gì nữa, kể cả phải tự mình vào bếp... Vậy mà hôm nay cái thằng "tôi" này lại phải sắn tay áo lo dọn dẹp, lau chùi...và cả rữa chén dĩa. Nhưng điều kì lạ là tôi không hề cảm thấy bực mình hay tức giận, không giống tác phong của một giám đốc đĩnh đạc thường ngày...

Dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp xong xuôi, tôi lại bước lên phòng khách. Quyên vẫn còn giận, nhìn cái cách mà đôi mắt đen lay láy ấy nhìn xoáy vào chiếc tivi là tôi cũng đủ hiểu rồi. Tôi sợ nếu bắt chuyện lúc này thì cũng chỉ nhận được những lời xách mé nặng nề từ cô ta mà thôi.

Nhưng tôi đã từng nói là Thùy Quyên rất đẹp bao giờ chưa nhỉ. Mới hôm qua tôi còn mạnh mồm mà bảo rằng cô ta không bằng Nhi, nhưng giờ thì phải nghỉ lại. Nhi có nét đẹp giản dị và mang dáng dấp của người xưa, một nét đẹp thuần Việt, giống như mẹ và dì của mình. Nhưng cô Thùy Quyên đây cũng chẳng hề thua kém, với đôi mắt đen long lanh đẹp không thua gì bé Nhi, nhưng khắp người cô ta lại toát nên vẻ sang trọng và vương giả, cả trong lời nói lẫn hành động. Ngay lúc này đây, khi vẫn còn đang giận, cô ta chẳng thèm liếc tôi lấy một cái. Dù chỉ đứng nhìn bên hông, chỉ thấy được một bên khuôn mặt trắng hồng lẫn mái tóc dài nhuốm đỏ tôi mới biết là mình đã bị cô ta thu hút đến thế nào.

Tôi đành bước lên trên phòng mình, có lẽ đó là giải pháp tốt nhất lúc này. Ngồi bên dưới chỉ sợ không khí lại căng thẳng thêm thôi. Nhưng tôi tự hỏi tại sao mình lại sợ làm mất lòng cô ta đến thế kia chứ.

Bước vào phòng lúc này tôi mới để ý kĩ lại là nó đã ngăn nấp như thế nào, có lẽ sáng nay do còn ngái ngủ mà chưa kịp nhận ra. Bộ hồ sơ tài liệu đều được xếp ngay ngắn trên bàn, nhưng bộ quần áo vất lung tung đều được mắc lên, treo ngay ngắn trong tủ. Phòng của tôi trước nay đều không cho bà Liên dọn dẹp vì sợ bà không biết mà cho luôn mấy tài liệu vào sọt rác. Bây giờ nó đột nhiên trở nên ngăn nấp như thế này thì chỉ có thể là do Thùy Quyên mà thôi.

Tôi đưa tay nắm lấy tay áo bộ đồ hôm qua, một mùi hương dễ chịu tỏa ra khiến đầu óc tôi cảm thấy mụ mẫm cả đầu óc. Tôi đang hồi tưởng lại chuyện đêm qua..." Vậy là... tôi đã cùng cô ta thật sao...!?"

Tôi đưa tay vơ lấy cái bóp trên bàn, nó vẫn còn căng cứng, không thiếu một tờ bạc nào. Tình ra thì nó còn dư thêm vài chục đồng nữa ấy chứ. Thì ra đêm qua cô ta chỉ muốn trả tiền bữa ăn của mình vào bóp tôi mà thôi. Một cô gái kì lạ. Nhưng tôi có hiểu lầm cô ta hay không thì chưa rõ, chỉ biết chắc một điều rằng sợi dây chuyền trong chiếc hộp đen kia đã biến mất. Dẫu vậy tôi cũng muốn

thử tin cô ta một lần xem sao.

Tôi bước tới tủ quần áo và bắt đầu thay đồ...

Trái với suy nghĩ là sẽ bị lơ đi, nhưng Thùy Quyên, cô ta đã ngạc nhiên thật sự:

- Anh định đi đâu à?

- Không phải cô định đi mua sắm gì hay sao? Tôi sẽ đưa cô đi.

Mắt cô ta thoáng hiện lên một niềm vui nho nhỏ nhưng đã vội vụt tắt ngay sau đó. Phụ nữ đúng là giận dai quá.

- Cám ơn anh. Tôi vốn định mua một số đồ dùng cần thiết khi ở trong căn nhà này, nhưng giờ thì thì có lẽ không cần thiết nữa rồi.

Tôi lúng túng:

- Tôi xin lỗi cô vì mấy lời nói lúc nãy. Chỉ là một chút hiểu lầm thôi mà. Giờ thì cô có thể ở đây bao lâu tùy thích.

Vẻ mặt đắc thắng hiện lên gương mặt tươi tắn của cô ta:

- Là anh nói chứ tôi không ép đâu nhá. Nhưng chuyện tiền nong mỗi tháng thì cũng tính luôn bây giờ luôn đi, kẻo lại bị "ai đó" nói này nói nọ....

Tôi cười:

- Tôi đã mở miệng mời thì cô cứ yên tâm ở lại đây, không cần tiền bạc gì cả. Nếu cô có lòng thì chỉ cần nấu ăn cho tôi là vui rồi, dù sao nhà cũng rộng, thêm một người cũng vui nhà vui cửa mà. Cô có thể chọn bất kì phòng nào trong nhà mà cô thích.

Thùy Quyên quay sang nhìn tôi chằm chằm, như thể tôi vừa mới nói gì sai nữa vậy.

- Anh nói là "bất cứ phòng nào cũng được", phải không!?

- Ừ, bất cứ...

- Tốt!

Không để cho tôi nói hết câu, cô ta đã nhảy vào chặn họng khiến tôi chẳng nói được thêm lời nào.

- Tôi sẽ ở phòng của con gái anh!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Con Muốn Làm Vợ Ba (Phần 2)

BÌNH LUẬN FACEBOOK