Con Mồi Của Chàng Trai Lạnh Lùng

Chương 18

Ô Mông Tiểu Yến

16/09/2019

cô trốn học.

Bởi vì cô không dám đối mặt anh, cho nên trốn học với anh.

trên thực tế, cô tránh cả hai nơi.

cô nghỉ học trên sân thượng và phòng tập thể thao.

Nếu có thể, cô hy vọng cả đời mình có thể không cần đi ra ngoài gặp mặt anh.

Cửa phòng cô từ sáng sớm tới giờ chưa có tiếng động gì, sau khi trở về cô liền trốn, anh không tới gõ cửa.

cô không đi tập, anh cũng không tìm đến.

cô không biết anh đang nghĩ cái gì, cũng không biết mình đang nghĩ điều gì.

rõ ràng, việc gì cô cũng đã trải qua với anh hết rồi, cô rất quen thuộc với con người anh. Cũng không phải cô chưa từng hôn anh, không phải chưa hôn anh lần nào, không phải chưa ở cùng một chỗ với anh.

Nhưng mà, cơ thể cô lại nóng đến như bị thiêu cháy.

Đến buổi chiều, lòng xấu hổ không chống lại được cảm giác đói bụng, cô mang thai đã ba tháng, cô càng ngày thèm ăn hơn, lần trước cô có nhờ Khả Phi giúp cô mua đò ăn dự trữ, từ mấy giờ trước cô trong lúc quá lo âu đã ăn sạch, cô nhẫn nại đến hai giờ chiều, ruốt cục quyết định mở cửa đi xuống lầu tìm đồ ăn.

cô thận trọng mở cửa, xác định bên ngoài không có ai, rồi mới bước nhanh qua hành lang, tầng lầu cũng yên ắng như không có ai, nhưng cô có thể nghe thấy âm thanh của máy giặt đang chạy ở phòng giặc áo trên lầu truyền tới, cô đoán là Hạ Vũ.

Đợt học thêm hè đã hết, cô nhớ rõ những người phụ nữ khác sáng nay sẽ cùng những đứa nhỏ đến nhà ông bà, chỉ có Hạ Vũ và Khả Phi do còn bận việc nên ở lại.

Bước nhanh đến lầu hai rồi cô đi chậm lại, nhìn thăm dò. Phòng tập thể thao không có ai, phòng khách không có người, thật tốt.

cô chạy tới cửa phòng khách nhìn vào phía trong, phòng bếp cũng không còn người.

thật tốt quá.

cô nhẹ nhàng thở ra, bước nhanh tới trước. Người trong Hồng Nhãn nhiều, công việc lại khác nhau, mọi người không phải lúc nào cũng có thể ăn cơm với nhau, nên Khả Phi luôn để lại trên bếp một nồi canh hoặc cháo, phòng ngừa vạn nhất có người đói bụng.

trên bếp kia chắc là một nồi canh gà nấu mướp đắng thơm nức, ngửi mùi đã không nhịn được

cô múc một chén, chuẩn bị ăn, liền nghe được tiếng bước chấn, cô sợ đến mức quay đầu lại nhìn, may mắn chỉ là Khả Phi.

"Hoài An, cuối cùng cậu đã ra khỏi giường rồi." Khả Phi bưng một cái khay và mấy cái ly thủy tinh đi tới bồn rửa chén, nói: "Buổi sáng tớ không thấy cậu, còn đang lo lắng cậu có phải không thoải mái hay không."

"Tôi không sao, do không cẩn thận ngủ quên thôi."

Khả Phi vừa rửa ly, vừa sáp lại gần, nhỏ giọng quan tâm hỏi: "Có phải dì cả hàng tháng lại đến không? Có cần tớ nấu canh gừng cho cậu không?"

"không cần, không phải tôi có kinh nguyệt đâu." cô cụp mắt, có chút chột dạ nói: "Chắc do mệt mỏi quá nên ngủ quên mà thôi."

Khả Phi hé miệng mỉm cười, nói: "Vậy thì tốt rồi, A Phong trước khi ra ngoài còn dặn tớ là nếu tới buổi tối mà cậu còn chưa ra ngoài thì đưa ít đồ ăn tới cho cậu đấy."

Nghe vậy, cô ngẩn người, vội vã quay đầu hỏi: "A Phong đi ra ngoài à?"

"Đúng vậy, sáng sớm nay anh ấy và anh Võ lên máy bay đi Campuchia."

Khả Phi rửa sạch cái khay rồi đến mấy cái ly, đem khay tráng lại một lần nữa, đứng lên, nói: "Chị Lam ở bên đó gặp chút việc, anh Võ cùng anh ấy đi hỗ trợ."

thì ra anh đi ra ngoài.

cô nhẹ nhàng thở ra, thế rồi mới bưng chén canh, ngồi vào bên cạnh bàn từ từ ăn.

Khả Phi giúp cô gọt hoa quả, ngồi vào đối diện cô, hỏi: "Hoài An này, tớ hỏi cậu cái này nhé, lần trước lão a Phong nói ta nấu món vịt dưa chua không ngon bằng cậu, tớ hỏi anh ta là kém hơn ở chỗ nào, anh ta lại nói nói nên lời được nguyên do, chỉ nói là hương vị không giống nhau, món này cậu có gia vị gì đặc biệt à?"

cô nghe xong, hỏi: "Cậu đã nấu như thế nào?""Món đó có dưa chua, thịt vịt, còn có gừng nữa." Khả Phi mở to đôi mắt to, nói: "Món vịt nấu dưa chua không phải có những thứ như thế sao? Tớ còn đặc biệt dùng dưa chua còn thêm hoa đào tự chế nhé, hoa đào ướp dưa chua bản chất vẫn dùng loại rau cải mọi người vẫn dùng đấy thôi, như vậy mà anh ta còn cho rằng hương vị không đúng, khiến tớ nghi ngờ đầu lưỡi anh ấy có vấn đề mới đúng ý. Sau đó tớ lấy nước dưa chua này để làm dấm cho anh ta ăn, tên kia có vị giác ngu ngốc đó ăn xong lại có biểu cảm rất bi thương, thật tình làm tớ hết biết nói gì nữa."

Nghe cô ấy nói như vậy, Hoài An bật cười, nói: "Tôi không có bí quyết đặc biệt gì cả, chỉ là anh ấy thích ăn cay, nên tôi thường thêm ít hạt tiêu mà thôi."

"Thêm hạt tiêu à?" Khả Phi há hốc mồm, ngây người nhìn cô.

Hoài An gật đầu, cười nói: "Ừ, hạt tiêu, một ít là được rồi."

"Cái gì chứ." Khả phi vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Tớ đã nói là anh ta có vị giác rất kém, anh ấy còn không chịu nhận, thiếu có một ít tiêu mà thôi, anh ta nửa ngày không nói ra lý do được. Tuy nhiên, quả nhiên Đào Hoa nói đúng, cùng một món ăn, mỗi nhà nấu lên đều có vị không giống nhau. Cho nên mẹ nấu thì ba rất thích, nhưng người đàn ông rất ngốc, không biết bởi vì có vợ nên mới có thể mỗi ngày được ăn ngon như vậy."

Lời này làm cô mặt cô ửng đỏ, lỗ tai nóng lên.

"Tôi vốn không thích đồ ăn còn bị thừa lại."

"Tớ cũng vậy." Khả Phi đã tìm được một người đồng cảm với sở thích của cô ấy, cười nói: "Tớ khổ cực nấu ăn như vậy, thế mà anh ta mới ăn đã chê này chê nọ, có đôi khi tớ thật sự muốn lấy cái chảo gõ đầu anh ta."

Hoài An cũng cười, cô có thể cảm thông được loại cảm giác này, nhưng vẫn không kiềm được nói giúp anh.

"Lúc đó A Phong có khỏe không, bình thường tôi nấu cái gì, anh ấy liền ăn cái đó, ăn không thích cũng không nói gì nhiều."

"Nghe vậy còn được, lần trước tớ thấy anh ấy có bộ dạng như mất hồn, siêu đáng thương, tớ mới hỏi anh ấy muốn ăn gì, anh ấy ăn xong tâm trạng cũng tốt hơn chút, tôi cố hỏi, anh ấy mới nói." Vừa nói, cô ấy nghiêng người giơ tay che miệng, đỏ mặt nhỏ giọng nói : "Tớ đang nói A Chấn nhé."

Hoài An ngẩn người, chỉ thấy Khả Phi vừa bực mình vừa buồn cười ngồi thẳng nói "anh ấy thật sự yêu cầu rất nhiều, miệng lại kén chọn, tuy nhiên cũng bởi vì như thế, khả năng nấu ăn của tớ mới có thể tiến bộ nhiều như vậy. Cậu đừng thấy anh ấy lạnh như băng như vậy, thật ra anh ấy có tài nấu nướng cực tốt, lúc tớ mới tới, có khi do anh ấy dạy tớ nấu ăn, có đôi lúc tớ quá mệt mỏi, không dậy được, bữa sáng anh ấy cũng làm cho tớ, mấy hôm trước trứng cuốn đúng chuẩn anh ấy làm, cậu ăn thấy rất ngon đúng không?"

"Là anh ấy nấu thật sao?" cô lặng đi một chút.

Khả Phi mạnh mẽ gật đầu, cười nói: "thật đấy. Mẹ A Chấn ở quê mở quán ăn, cho nên đàn ông nhà họ Đồ đều biết nấu ăn một chút, Tiểu Hoan thì ngược lại, bởi vì mẹ và anh trai luôn nấu ăn, nên cô ấy chỉ biết mấy thứ gia vị cơ bản mà thôi. A Lỗi thì do ba anh ấy là Mạc Sâm, cho nên anh ấy cũng nấu ăn rất ngon. Lần sau có cơ hội, chúng ta cùng nhau về nhà chơi nhé."

Vừa nói, Khả Phi đứng lên, vui vẻ nói: "Tớ đi xuống trước làm vài việc đã, Hoài An, cảm ơn cậu đã chia sẻ bí quyết nấu món vịt om dưa chua, để lần sau tớ nấu xem sao."

"không cần khách sáo." cô mỉm cười mở miệng nói.

Khả Phi cười nhẹ rồi rời khỏi bàn ăn, lại kiềm không được quay đầu lại nói: "nói thế nhưng tôi thấy, cho dù ngày nào đáo tôi thật sự cho thêm hạt tiêu vào nồi, có lẽ A Phong cũng sẽ cảm thấy hương vị không giống như cậu nấu đâu."

"Sao lại nói thế?" Hoài An tò mò hỏi.

"Bởi vì..." Khả Phi cười hì hì nói: "không phải cậu nấu chứ sao."

Hoài An ngẩn người, khuôn mặt đột nhiên lại đỏ bừng, nóng lên.

cô còn chưa kịp nói thêm điều gì, Phả Phi đã che miệng, cười chạy trốn.

anh đi ra ngoài một tuần lễ vẫn chưa về.

Người trong Hồng Nhãn hầu hết đều về quê chơi, còn lại vài người ở lại trực, nên nhà trọ trở nên vắng vẻ.

Mỗi ngày cô hoạt động dựa theo lịch nghỉ ngơi trước đây, bởi vì không có việc gì làm, cho nên cô giúp Khả Phi quét dọn khu nhà từ trên xuống dưới. Làm việc nhà có thể làm giảm bớt sự lo âu và bất an trong lòng cô, nhưng mấy ngày sau đó, việc gì cần làm đều đã được cô làm hết.

Sau đó, gió nổi lên.

Sau đó, trời mưa.

Áp suất không khí rất thấp, bệnh thấp khớp lại nặng, làm cho cô cảm thấy toàn thân như đang bị ngâm trong nước, bực bội không thở nổi.

Buổi sáng lúc quét dọn trong phòng khách, cô mở ti vi thì nghe thấy tin thời sự báo rằng buổi chiều sẽ có bão đổ bộ.

cô không thích bão, rất không thích, vì nó khiến cô nhớ đến những ngày còn ở trong trò chơi đó. Lúc có bão cô luôn tự giam mình ở trong nhà, tự giác xin nghỉ, không ra ngoài đi làm.

Tin tức này làm cô thấy bất an, nhưng cô cố gắng đè nó xuống.Dù sao chỉ là cơn bão thôi, cũng không phải gì lớn, trước đây cô cũng đã trải qua vài cơn bão.

Nhưng vài năm này anh đều ở cạnh cô.

cô gạt câu nhắc khẽ trong đầu kia đi, sợ cứ nghĩ rồi tiếp tục đi vào ngõ cụt sẽ làm lòng càng bất an hơn.

Buổi chiều, Khả Phi tìm cô để cùng nhau kiểm tra tất cả các cửa sổ, cửa phòng trong khu nhà đều đã đóng lại.

cô phụ trách kiểm tra lầu 3, đến phòng của anh, lại kiềm không được ở lâu hơn một chút.

thật ra anh đã đóng kỹ cửa sổ, nhưng màn che cửa sổ thì không kéo lên, ban đầu cô chỉ định giúp anh kéo rèm cửa sổ lên, lại thấy trên tủ đầu giường anh để tán loạn nào cái bật lửa, bút, một lọ vitamin còn một nửa, còn có một chai nước cạo râu đáng lẽ ở trong phòng tắm, không biết tại sao lại bị anh mang ra đây, và một cái thắt lưng.

Kết quả chờ đến khi cô hoàn hồn, cô đã thu dọn tủ trên đầu giường anh, chà rửa phòng tắm, thay anh sắp xếp lại tủ quần áo đã lộn xộn.

Đối với hành vi của mình, cô thật không biết nói gì, cô ngồi ở trên giường anh, đem khuôn mặt nhỏ nhắn úp vào trong đống quần áo đã được sắp xếp gọn gàng, rên rỉ.

Trời ạ, có phải cô bị bệnh rối loạn ám ảnh cưỡng chế rồi không?

Đều là bị người đàn ông kia làm hại.

Tại sao anh không chịu sắp xếp đồ đạc trong phòng lại chứ?

rõ ràng trước đây cô đều thu xếp đồ gọn gàng rồi mới để lên giường, nhưng cách anh xếp chính là đem quần áo cô đã xếp đem nhét vào trong tủ quần áo, đến lúc cần lấy đồ lại xoay trái quay phải tìm, kết quả quần áo trong tủ cũng lộn tùng phèo. Hại cô dọn xong tủ đầu giường xong kiềm không được lại dọn phòng tắm, dọn phòng tắm xong đem dây thắt lưng cho vào tủ quần áo, thấy tủ quần áo rối bời, lại kiềm không được sắp xếp lại nốt.

Dù sao, coi như cô thay Khả Phi giúp anh dọn dẹp lại phòng thôi.

Dù sao cô không thừa nhận, anh cũng không thể nói cô đã giúp anh.

Ý nghĩ này làm cô nhớ tới đêm hôm đó, khiến cho cả mặt và lỗ tai đều lại đỏ bừng lên.

Ngày đó cô nghe tiếng anh ra khỏi cửa, cô còn nhẹ nhàng thở ra, ai ngờ mấy ngày nay, ngày ngày đêm đêm không thấy anh, cả người khó chịu, trong đầu tất cả đều là cái hôn đêm hôm đó.

Có vài đêm, thậm chí cô còn mơ thấy anh leo lên giường cô, làm tình với cô, nhưng đến lúc quan trọng nhất, anh lại bỏ chạy đi làm việc khác, khiến khi tỉnh lại cô chỉ cảm thấy toàn thân càng thêm khô nóng, may mắn anh đã đi ra ngoài, nếu không thì nói không chừng cô sẽ kích động, bước vào phòng anh, leo lên trên người anh.

Lớn đến chừng này, lần đâu tiên cô biết cái gì gọi là tự đi tìm bất mãn.

Chết tiệt, cô thật sự rất nhớ anh.

Cắn môi, cô đứng dậy đem những bộ quần áo này cất vào trong tủ quần áo, trước khi đi vẫn còn ngứa tay giúp anh gấp gọn chăn lại, thế rồi mới đóng cửa đi ra ngoài.

Năm phút sau, cô mở cửa lần nữa, len lén cầm cái gối của mình đổi lấy cái gối của anh.

Chỉ là một cái gối thôi, cô mượn một chút mà thôi, chờ bão đi qua rồi cô lấy trả lại, dù sao cũng sẽ không có ai biết.

Ôm lấy cái gối của anh, cô hít một hơi thật sau, mùi hương quen thuộc của anh tràn vào trong tim phổi, làm cô an lòng một chút.

cô cứ thế ôm chặt cái gối của anh, rồi lại đi ra ngoài, giúp anh đóng kỹ cửa lại.

anh đã trở lại.

Ăn cơm chiều được một nửa, cô đã nhìn thấy người đàn ông đó đi vào phòng khách.

cô há hốc miệng, cằm thiếu chút nữa đã rơi xuống.

anh trở về làm gì? Tại sao có thể trở về lúc này? cô còn tưởng rằng anh sẽ đợi ở Campuchia ít nhất hai ngày nữa.

Nhưng người đàn ông kia thật sự đã trở lại, ngoài anh ra, còn có Hàn Võ Kỳ vào một người phụ nữ cô chưa từng gặp mặt.

một người phụ nữ đi một đôi giày lính, một bộ đồ rằn ri bằng kaki và áo trong màu đen, một mái tóc ngắn xinh xắn, trang điểm nhẹ nhàng nam tính, nhưng nhìn tổng thể lại là một người con gái có khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Con Mồi Của Chàng Trai Lạnh Lùng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook