Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Thứ tư, vợ chồng Hướng Khai Hoa đến Tứ Hợp Viện nhận lại con gái, Hướng Vi vừa thấy ba mẹ đến, cười tít mắt, khua tay loạn xạ, trong miệng kêu y y nha nha.

Lý Hoan cười nói, “Xem đi, mặc kệ mẹ nuôi tốt với con thế nào, mẹ ruột vừa đến, thì đã quên luôn.”

Trần Mai ôm lấy con gái, “Đứa nhỏ có làm phiền em không?”

Lý Hoan lắc đầu, “Em bé rất ngoan, nuôi rất dễ. Nó còn tốt hơn thằng con trai của em nhiều.”

Đôi tay nhỏ bé của Hướng Vi ôm cổ mẹ, đôi mắt thì luôn nhìn theo ba.

Hướng Khai Hoa thấy con gái nhìn mình, trong thâm tâm vui mừng, chỉ là trước sau nghiêm túc, hiện tại trong lòng anh rất vui vẻ, nhưng trên mặt vẫn không lộ ra tý xíu nào .

Hướng Vi chu lên cái miệng nhỏ, ngáp một cái, thật là lạnh lùng quá, cô cứ nhìn chằm chằm ba mình, vậy mà căn bản ba cô không thèm nhìn cô a.

Sáng mai Trần Mai sẽ ôm em bé về quê, hôm nay cả nhà ba người muốn đi chụp ảnh lưu niệm. Lý Hoan không giữ chân nữa, lấy túi quần áo đã thu dọn trước đó ra, “Chị dâu, bên trong là sữa bột của em bé, còn có thêm hai bộ quần áo em mới mua cho Vi Vi.”

Trần Mai nhận lấy, nắm cái tay nhỏ bé của Vi Vi, hướng Lý Hoan vẫy vẫy, “Vi Vi, vẫy tay chào mẹ nuôi đi con, cám ơn mẹ nuôi nào.”

Hướng Vi nhìn mẹ nuôi, trong miệng y y nha nha, trong lòng Lý Hoan vừa vui mừng, vừa không nỡ, “Bé ngoan, về sau cần phải thường xuyên đến nhà mẹ nuôi chơi nha.”

Anh bạn nhỏ Lưu Khải thấy em gái phải đi, không chịu được, ở trong sân khóc lớn, dù thế nào cũng không để cho em gái rời đi, Hướng Vi nhìn đứa nhỏ, cảm thấy tuy đứa nhỏ hơi ngang ngược, nhưng không thể phủ nhận nó là một đứa trẻ đáng yêu, Hướng Vi nhe ra nụ cười không răng, đang định lên tiếng, thì một tia chất lỏng trong suốt liền chảy xuống, Hướng Vi mếu máo, bị chảy nước miếng là điều mà cô ghét nhất.

Lý Hoan vừa kéo tay Lưu Khải, vừa nhìn nhà họ Hướng: “Chị dâu vừa nói muốn đi chụp hình, nên nhanh chóng đi sớm mới được, đi sớm thì sẽ không phải gặp cảnh đông người.”

Trần Mai cười cười, nhìn chồng mình, lập tức rời đi. Hướng Khai Hoa toàn thân mặc quân trang, gật đầu chào Lý Hoan, rồi dắt vợ con mình ra khỏi Tứ Hợp Viện.

Lưu Khải thấy em gái đã đi, lập tức oa oa khóc lớn lên, “Mẹ gạt con, mẹ gạt con, mẹ là người xấu………..”

Tiết Nhàn sờ đầu cháu ngoại, “Cháu ngoan, bà ngoại mua kẹo cho con ăn được không?”

Lưu Khải không chịu, tiếp tục gào khóc, còn tố cáo tội của mẹ nó. Lý Hoan nghiêm mặt, “Lưu Khải, con đang làm trò gì vậy, ngứa da có phải không?”

Lưu Khải hừ một tiếng, quệt mồm nhìn mẹ nó, Lý Hoan tức giận, lập tức túm lấy cái mông của Lưu Khải đánh, Lưu Khải oa oa khóc lớn hơn, Lý Hoan nhìn chung quanh, muốn kiếm cái gì thuận tay, trong miệng vừa mắng: “Đứa con này, không chịu nghe lời gì cả, hôm nay mẹ không đánh con là không được.”

Lưu Khải tính tình bướng bỉnh, “Mẹ chính là người xấu, người xấu…….”

“Lưu Khải, hôm nay không đánh con là không được.” Lý Hoan tức giận muốn chết, đứa con ngu ngốc kia, tại sao lại không chịu nghe lời cô.

Tiết Nhàn đau lòng cháu ngoại, ôm Lưu Khải vào trong ngực, “Vẫn còn là con nít, nó thì biết cái gì, đánh xong xảy ra chuyện gì rồi xem con như thế nào.”

Anh bạn nhỏ Lưu Khải khóc lóc lem luốc hết mặt mũi, thút tha thút thít nhìn mẹ nó, Tiết Nhàn lấy khăn tay lau mặt cho cháu, “Ngoan, bà ngoại mua kẹo cho con ăn.” Nói xong thì ôm đứa cháu ra khỏi viện.

Lý Hoan dở khóc dở cười đứng ở trong sân, thở dài, đứa con ngu ngốc kia, ai. . . . . .

Hướng Vi ôm cổ mẹ, đôi mắt đen bóng nhìn chung quanh, đi ngang qua gian hàng bán sữa đậu nành và bánh tiêu, ngón tay út Hướng Vi chỉ chỉ, ưm ưm ư ư gọi.

Trần Mai không biết phải làm sao, “Ngoan, con còn nhỏ, không ăn được đâu.”

Hướng Vi uất ức nằm trên vai mẹ mình, đầu óc cũng không còn tinh thần nhìn chung quanh nữa, Trong lòng thầm hận, lúc nào thì mới lớn lên đây, cô muốn ăn cơm, không muốn suốt ngày chỉ uống sữa!

Hướng Khai Hoa chậm rãi đi phía sau Trần Mai, lặng lẽ mua sữa đậu nành của ông cụ bên cạnh, muốn uống sữa đậu nành, ba mua cho con một chén.

Đi tới gần bồn hoa, Trần Mai hơi mệt, nên ngồi ở trên thềm đá, cô sờ cái tã của em bé, không có ướt. Trần Mai vẫn không an tâm, cô xé tả của em bé, rồi cho em bé đi tiểu, trong lòng Hướng Vi hoảng sợ, nơi này trên đường người qua người lại, rõ là……………….Hướng Vi bắt đầu giãy dụa.

Trần Mai đang xi tiểu, thấy em bé quậy, “Ôi,…….. Xuỵt xuỵt………….. Xuỵt xuỵt……….”

Hướng Vi vốn là không muốn đi tiểu, nhưng mà tự nhiên nghe mẹ mình xuỵt xuỵt mấy tiếng, thì lập tức thấy buồn, rồi thải ra ngoài luôn, Hướng Vi ý thức được mình đã tiểu, thì oa một tiếng khóc lên, trước mặt bao nhiêu người đi vệ sinh, thật là……………. Quá mất mặt, giờ phút này căn bản cô đã quên mình chỉ là một em bé, tức là cho dù cô đại tiểu tiện ở bất cứ chỗ nào cũng không có ai quan tâm.

Trần Mai lót tả tốt, ôm đứa bé vào ngực, vừa vỗ lưng đứa nhỏ, vừa dỗ “A, không khóc, không khóc………”

Trong lòng Hướng Vi tức giận, không để ý tới mẹ mình, tiếp tục khóc, Trần Mai bối rối, hôm nay đứa nhỏ làm sao vậy nhỉ?

Hướng Khai Hoa uống một hớp sữa đậu nành, thấy nhiệt độ vừa đúng, đứa bé lại đang khóc, thì bưng cái chén đến trước mặt hai mẹ con, “Không nóng, uống đi”

Hướng Vi sửng sốt mất mấy giây, mới phục hồi lại tinh thần, thì ra ba cô vẫn rất yêu cô nha. Hướng Vi liếc nhìn mặt của ba, ngoài sự nghiêm túc ra thì không nhìn thấy cái gì cả.

Trần Mai trách Hướng Khai Hoa, “Thật phí tiền.” nhưng trong lòng lại vui mừng khấp khởi.

Trần Mai cầm lấy cái chén uống………….. Hướng Vi nhanh tay nhanh mắt dùng sức nắm được mép chén, muốn kéo về hướng mình, Trần Mai bật cười hì hì, ”Haha, buông tay, cẩn thận phỏng tay, để mẹ xem trước có nóng không. Con đúng là đứa nhỏ tham ăn, chắc chắn sẽ cho con mà.”

Lúc này Hướng Vi mới buông tay, mở to đôi mắt nhìn chằm chằm cái chén, sữa đậu nành rất nhiều, Trần Mai uống hơn nửa chén, mới giữ một chút cho Hướng Vi, Hướng vi cũng không chê, cô hút rột rột mấy cái đã uống cạn sạch, còn chưa đã ghiền liền liếm dọc theo mép chén.

Trần Mai nhìn chồng cười nói: “Anh nhìn con mình xem, sữa đậu nành nhiều như thế, vậy mà nó uống một cái cạn sạch, đúng là cái miệng rộng tham ăn.”

Trần Mai cất chén vào trong túi, “Anh cũng thật là, riêng cái chén này sợ là còn mắc hơn cả sữa đậu nành nữa.”

Hướng Vi liếm liếm đầu lưỡi, đưa đôi tay hướng về phía ba mình, Trần Mai ôm đứa bé đưa cho chồng, nắm cái tay nhỏ xíu, “Đứa nhỏ này, còn phân rõ người nào mua nữa? Sữa là của mẹ nha.”

Hướng Vi ôm cổ ba. Trong miệng cười khanh khách, cái miệng nhỏ nhắn lập tức hôn lên mặt ba mình, in nước miếng lên trên mặt Hướng Khai Hoa.

Trần Mai thấy vậy cười ha ha, “Khai Hoa, không tốt, cho tới bây giờ đứa nhỏ còn chưa có hôn người làm mẹ là em, vậy mà mới có mấy ngày, anh làm ba mà đã được nó thích hơn cả người làm mẹ, wow, hôn mẹ nào.”

Hướng Vi cũng in nước miếng lên mặt Trần Mai, cả gia đình vui vẻ cười cười đi đến tiệm chụp hình.

Ảnh gia đình, có một tấm chỉ có một mình em bé, và có một tấm hai vợ chồng chụp riêng.

Quân đội bận rộn. Hướng khai Hoa không có nhiều thời gian để ở bên vợ con, cả nhà chụp hình xong thì quay về quân khu.

Vừa vào quân khu thì gặp Lưu Minh Tuấn, Lưu Minh Tuấn thấy Hướng Khai Hoa trở về, lập tức nắm tay Hướng Khai Hoa, nhìn Trần Mai nói: “Chị dâu, em và Khai Hoa có chút việc, chị dâu và Vi Vi hãy đi về trước nhé.”

“Công việc quan trọng hơn, mấy anh đi đi.” Trần mai ôm đứa bé về ký túc xá. Trần Mai không hỏi nhiều về công việc của chồng, lại nói trước giờ ở trước mặt cô, Khai Hoa chưa bao giờ nói về chuyện của quân đội, hai vợ chồng một không hỏi, một không nói. Cho đến bây giờ ngoài việc Trần Mai biết chồng mình là một đại đội trưởng, thì những cái khác đều không biết, ngay cả chồng cô là binh lính gì cô cũng không biết.

Ngày mai sẽ đi, Trần Mai quét dọn lại một lần bên trong bên ngoài phòng của chồng mình, rồi may vá sửa sang lại quần áo cho chồng, tìm quần áo tắm hôm nay cho chồng, ngay cả cái ga giường lớn hình chữ nhật cũng đều được cô giặt sạch đem phơi nắng. Hướng Vi được mẹ đặt ở trên giường tự chơi.

Dọc theo lối đi, binh lính thấy Trần Mai thì liền chào “Chị dâu khỏe”, nhìn Trần Mai tự mình giặt quần áo cho đại đội trưởng, cũng âm thầm khen chị dâu Trần hiền hậu.

Hướng Vi bò từ đầu giường đến cuối giường, lại bò từ cuối giường lên đầu giường, qua lại vài chuyến, cũng không thấy mẹ cô đi vào, Hướng Vi rất lười, cô không thích ngồi, chỉ thích bò khắp nơi, lúc đầu cô bò còn khó khăn, đến bây giờ thì đã có thể nhanh chóng bò từ đầu giường đến cuối giường rồi.

Mặt Hướng Vi nằm trên gối bông ở đầu giường, mẹ sao còn chưa về nhỉ, tay nhỏ bé của Vi Vi sờ nắm khắp nơi, vô tình đụng đến mấy bức thư ở bên dưới cái gối, miệng Hướng Vi há thành hình chữ O, cô thấy người nhận thư là Hướng Khai Hoa, Hướng Vi rất không biết xấu hổ mà mở thư bên trong ra nhìn, dù sao cũng không có ai biết cô là con nít nhưng lại biết chữ, nếu bị ba mẹ bắt gặp thì cũng chỉ nghĩ là mình vô ý lấy ra chơi đùa thôi.

Thư được mở ra, mở vô nhiều lần, những nếp gấp trên thư đều sắp bị mài mòn gần rách, có thể thấy được chủ nhân rất coi trọng những lá thư này. Bàn tay mập mạp nhỏ bé của Hướng Vi mở bức thư ra, nhanh chóng nhìn hết thư, là thư mẹ cô viết, chính là thời điểm trước khi tới Bắc Kinh, bên trong thư có nhắc tới mấy tấm hình có cô, lập tức cô sờ vào bên trong phong thư, đến hiện tại Hướng Vi còn chưa biết bộ dạng của chính mình như thế nào nữa.

Trong hình là ảnh hai mẹ con cười rất rực rỡ, Hướng Vi nhìn mình, ừ, khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp, toàn thân cũng mập mạp, là một bé gái bụ bẫm.

Hướng Vi nhìn thân thể của mình trong ảnh, bụ bẫm rất đáng yêu. Hướng Vi đang định cất những lá thư về chỗ cũ, thì Trần Mai về rồi, thấy con gái lật tung mấy bức thư của chồng, cô vội vàng ôm đứa bé lên, nhìn thấy mấy lá thư chưa có rách, thở phào nhẹ nhõm, cô bỏ lá thư vào trong phong thư, trả về chỗ cũ, “Ngoan ngoãn, không được phá đồ của ba nha.”

Giờ cơm trưa ở quân đội là mười hai giờ, Hướng Khai Hoa mang theo vợ con đến nhà ăn, bởi vì lúc này tinh thần em bé tỉnh táo, dỗ thế nào cũng không chịu ngủ, Trần Mai sợ đứa nhỏ sẽ phá, đảo lộn mấy bức thư của chồng, nếu bị nó xé thì hư hết, nên cô không dám đặt đứa nhỏ trên giường, ôm theo con vào nhà ăn.

Đại gia đình nhà đại đội trưởng vừa vào cửa, binh lính cấp dưới liền len lén nhìn họ.

Thức ăn đã sớm được dọn trên bàn, Hướng Khai Hoa đi đến vị trí của mình, đứng ngay ngắn, nhìn khắp bốn phía “Đứng nghiêm, nghỉ, ngồi xuống!” Ba khẩu hiệu hô lên rất là vang dội.

Hướng Vi thấy mấy binh sĩ còn đang ồn ào bỗng chốc trật tự ngồi xuống, vẻ mặt cô sùng bái nhìn ba, ba cô thật uy nghiêm, đại đội trưởng thật là lợi hại!

Ăn cơm trưa xong, Hướng Vi liền ngủ gật. Trần Mai đặt đứa bé lên trên giường ngủ ngon, vừa nghiêng đầu nhìn chồng nói: “Khai Hoa, lễ mừng năm mới năm nay anh có về nhà không? Năm sau là sinh nhật của ba, anh xem?”

Người ba ở trong miệng của Trần Mai là cha của Hướng Khai Hoa tên là Hướng Như Bính, nhà cũng ở Đại Liên. Hướng Khai Hoa là anh cả, phía dưới còn có hai em trai, ba em gái, còn nửa năm nữa thì em trai nhỏ nhất sẽ kết hôn.

“Về chứ, năm nay phải về nhà mừng năm mới.”

“Khai Hoa, Vi Vi………. Haiz, em sợ mẹ sẽ không thích.” Trần Mai lo lắng không phải là không có lý do, Khai Hoa là con trưởng trong nhà, những năm trước hai người lập gia đình đã lâu mà không có con, ba chồng thì còn đỡ, nhưng mẹ chồng thì không được như vậy, mấy năm nay bởi vì cô không sinh được con, cũng chịu nhiều ức hiếp, nếu không phải Khai Hoa kiên trì, sợ là mẹ chồng đã muốn họ ly hôn. Hiện tại, tuy là có Vi Vi, nhưng rốt cục nó không phải là con ruột, mẹ nhất định là không thích, Trần Mai cũng không hi vọng đứa nhỏ sẽ phải chịu bất kỳ ủy khuất nào.

Hướng Khai Hoa thấy vợ mình lau nước mắt, thì vỗ vỗ vai của cô, “Yên tâm, tất cả đã có anh. Anh sẽ không để mẹ làm khó dễ hai mẹ con em, anh sẽ nói với mẹ.”

Trần Mai tựa vào ngực chồng mình, cô tin lời của anh, đời này cô có thể gặp được một người chồng hiểu ý, thương yêu mình như vậy, thật không biết ở kiếp trước cô đã tích được bao nhiêu công đức, ở bên cạnh anh ấy, thật tốt……….

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Con Gái Của Đại Tá

BÌNH LUẬN FACEBOOK