Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Hôm sau Hướng Vi thức dậy, thấy mẹ cô mặt mày tươi tỉnh, còn lấy quân phục của ba cô đi giặt, Hướng Vi nghĩ tối hôm qua……….. haha, xem ra hai người đã hòa hảo lại rồi.

Trần Mai thấy con gái tỉnh dậy, nhìn đồng hồ gần sắp mười giờ sáng, nhanh chóng kêu Hướng Vi đi ăn chút gì đó. Hướng Vi lấy hộp sữa tươi trong tủ lạnh, nhìn mẹ nói: “Mẹ, khi nào mẹ con mình về nhà ông bà ngoại vậy ạ ?”

Trần Mai nhìn con gái, “Đúng là ham chơi. Mùng ba đi, Mùng ba thì đi, sáng mai ba con phải về bên nội, Vi Vi, mẹ hỏi con, con muốn đi với ba hay là muốn đi với mẹ về nhà ông ngoại.”

Hướng Vi đen mặt, nhìn mẹ cô giống như nhìn người ngoài hành tinh, “Mẹ, hôm nay mẹ làm sao vậy, trông có vẻ không giống như mọi ngày cho lắm!”

Trần Mai trợn mắt nhìn con gái, “Con quỷ nhỏ này, lại dám nói mẹ cô không bình thường.”

Hướng Vi cười hì hì đi đến bên cạnh Trần Mai, “Mẹ, mẹ là mẹ ruột của con cơ mà, con đi với mẹ về nhà ông ngoại cơ, không đi đến nhà nội đâu.” Năm ngoái thời điểm khi Hướng Vi vừa mới trở lại Bắc Kinh, đã từng đi về nhà nội một chuyến, nhưng chỉ ở lại hai hôm rồi đi, ở chung một chỗ với thím út rất không thoải mái, Hướng Vi không muốn lại típ tục đi nghe những lời nói đó, rồi làm chính mình nội thương, mà cứ phải nhịn.

Trần Mai nhìn lỗ mũi của con gái, “Đứa nhóc này, tốt lắm, mau vào nhà đi, ở ban công rất lạnh.”

Đúng lúc chuông điện thoại vang lên……….

“A lô……..”

“Hế lô, anh là Lưu Khải nè em Vi Vi.”

“A, anh Lưu Khải, anh đang ở đâu vậy, tại sao năm nay anh không về nhà, anh xem anh làm mẹ nuôi tức giận đến thế, để xem khi anh về nhà, anh có bị cha nuôi thu thập hay không.”

“Vi Vi, hiện tại anh đang ở Đại Lý, Vân Nam, nhờ em nói với mẹ anh, anh sẽ gửi ít đồ về nhà, nhờ mẹ anh chú ý kiểm tra và nhận. Em gái ngoan, chờ khi anh trở về nhất định sẽ không bạc đãi em, lần này thì phải nhờ em rồi, cái mạng nhỏ của anh đang nằm trong tay em, thế nhé, bạn anh đang đợi, không nói nữa. Nhớ nói với mẹ anh, anh cúp đây, bái bai……….”

“A lô……… anh Lưu Khải………” Hướng Vi buồn bực nhìn ống nghe, tự nhiên giao nhiệm vụ cho cô, thật là, chờ khi anh trở về, em nhất định sẽ thành tâm làm thịt anh cho biết!

“Sao thế, Vi Vi, là Lưu Khải gọi à?” Trần Mai vừa cất tạp dề vừa nói.

“Dạ vâng, là anh Lưu Khải gọi ạ, anh ấy nói lúc này ảnh đang ở Đại Lý.”

Trần Mai cười, “Đứa bé này, lá gan lớn thật, tốt lắm, chuyện anh Lưu Khải nhờ con làm thì con nhanh đi làm cho tốt đi.”

Mùng ba, hai mẹ con Trần Mai thu thập xong hành lý thì đến ga xe lửa, năm hết tết đến, nên phòng chờ xe có rất nhiều nguy hiểm, khắp nơi đều là người, Trần Mai nắm tay con gái thật chặt, sợ vì quá đông mà lạc mất nhau.

Mấy ngày trước, Trần Đức Cương nhận được điện thoại của con gái, nói rằng sẽ mang Vi Vi về nhà, lúc này nhìn thời gian cũng gần sắp đến, mà người còn chưa đến, không khỏi đứng ở cổng lớn nhìn sốt ruột.

“ Ông à, bên ngoài trời rất lạnh, hay là vào nhà trước đi, ngồi giường đất cho ấm, con gái với Vi Vi sắp về rồi.” Chu Hữu Thục thấy chồng mình cứ đi tới đi lui trước cổng lớn, nên ra nói lời khuyên ông.

Trần Đức Cương cười nói: “Ai nha, không sao đâu, không có chuyện gì hết, thân thể tôi tốt lắm, bà cứ vào nhà đi.”

Chu Hữu Thục thấy nói không si nhê, chỉ đành thở dài rồi tự mình đi vô nhà trước.

Xe lửa đến hơi trễ, đợi đến khi hai mẹ con Trần Mai về đến nhà, thì đã qua mười một giờ. Mấy năm Chu Hữu Thục không được gặp mặt con gái, lúc này thấy nó thì rất vui mừng.

Trước đây Trần Mai chưa từng nhìn thấy qua đứa con út của em trai, hôm nay thấy đứa nhỏ thì cực kỳ thích, không quản nó bao nhiêu tuổi, ôm vào trong lòng, nói chuyện với nó, chọc nó chơi.

Mấy năm nay chú út làm ăn dành dụm được ít tiền, thấy cháu gái về, nắm tay Hướng Vi đi vào trong nhà “Xem xem chú út mua cho con cái gì nè, vừa lúc hợp với việc đi học đại học của con.”

Hướng Vi vừa nhìn đến, thì ra là laptop, còn là hiệu IBM nữa, lúc này giá một chiếc máy vi tính vẫn còn khá đắt, một cái máy để bàn đã là vài ngàn đồng, huống chi cái này lại còn là laptop, không có mấy vạn thì đừng mơ mua được nó. Hướng Vi sờ sờ máy tính, đau lòng nhìn cậu mình “Cậu à, cậu mua đại loại nào cũng được, IBM chắc là rất đắt mà.”

Trần Trường Chinh cười nói: “Chú và mợ con vốn tính là chờ con thi tốt nghiệp trung học xong thì mua cho con, nhưng có một số chuyện xảy ra nên trì hoãn chưa mua được, đúng lúc mấy ngày trước có bạn chú đi một chuyến đến Hồng Kông, nên chú nhờ anh ấy mua giùm. Cái này đúng là hơi đắt nhưng rất tiện. Con sài cái này, ở trường nhất định sẽ học hành tốt hơn.”

Tay Hướng Vi vuốt ve vỏ ngoài màu đen của chiếc máy tính, qua mấy năm nữa, máy vi tính sẽ càng ngày càng thông dụng, kiếp trước cô thích sài hiệu Toshiba, cảm thấy máy vi tính hiệu Toshiba dùng rất tốt lại rất đẹp.

“Con cảm ơn chú út.” Hướng Vi hớn hở ôm chiếc máy vi tính.

Trần Trường Chinh cười nói: “Con đừng đi nói với người khác nhé, lần này cậu mua cho con cái này. Nếu để dì cả và dì hai con biết được, sẽ nói chú thiên vị. Trong mấy đứa nhỏ chỉ có con là đi học đại học, mấy đứa khác học không đến đâu, mua xong chỉ tổ hại người. Tốt lắm, đi ra ngoài đi, lúc về nhớ mang theo.”

Hướng Vi gật đầu, để máy vi tính về lại chỗ cũ, rồi theo chú út ra ngoài.

Trần Đức Cương tuy đã 70 tuổi, nhưng vẫn còn rất minh mẫn, đôi lúc sẽ cùng con trai đi Trại nuôi trồng làm chút việc nhỏ cho hết thời gian.

Thời điểm đầu năm khi dì cả Trần Tuệ về nhà, thì dì hai Trần Sảng sau khi ở được mùng một ở nhà mẹ, thì mùng hai đã nhanh chóng về nhà.

Gia đình dì Trần Tuệ về bên ngoại, anh họ của Hướng Vi tên là Hạ Thần, năm nay đã hai mươi lăm tuổi, không đi học mấy, lúc trước còn phụ giúp làm cho chú út một thời gian, bởi vì tay chân có chút không sạch sẽ, nên ở chỗ chú út làm ra không ít việc xấu, khiến chú út vô cùng tức giận, trực tiếp đuổi Hạ Thần về nhà.

Vóc dáng Hạ Thần rất cao, khuôn mặt trắng, dáng vẻ cũng rất khôi ngô, chỉ là đôi mắt quá lưu manh, Hướng Vi nhìn người anh họ này không hề có ấn tượng gì tốt.

Hạ Thần lăn lộn trong xã hội một thời gian dài, mặc dù phẩm hạnh không tốt, nhưng mở miệng đúng là lợi hại, nếu không, cứ nhìn mấy đứa nhỏ đang chơi trong sân, người anh họ này cư nhiên đã dụ được hai thằng nhóc sinh đôi kia, lừa lấy đi 100 đồng tiền mừng tuổi của tụi nó, Hướng Vi liếc mắt xem thường, ngay cả tiền của con nít cũng muốn lừa gạt, tại sao lại có thứ người cặn bã như vậy chứ. Vốn Hướng Vi muốn nói hắn mấy câu, nhưng cô và anh ta lại không thân quen lắm, còn có dì cả và dượng cũng ở đây, lấy đức hạnh của dì cả cô trong quá khứ, không phải người chịu thiệt sẽ là cô sao, Hướng Vi trợn mắt nhìn hai anh em sinh đôi, ra sức nháy mắt, hai đứa nó căn bản không hề để ý đến Hướng Vi, làm Hướng Vi tức đến nội thương, thật ngu ngốc. Hướng Vi suy nghĩ, quyết định sẽ lén nói chuyện này với mợ út, để hai đứa nhỏ kia cách xa hắn ta ra một chút.

“Em Vi Vi, nhiều năm anh chưa gặp em, em đã lớn thế rồi, nghe dì ba nói em đang học đại học, thật đúng là không tồi nha.”

Hướng Vi ngoài cười nhưng trong không cười, “Anh họ. Quả thật nhiều năm không gặp, nhìn anh càng lớn càng đẹp trai.” Hướng Vi vừa nói, trong lòng đã mắc ói, phi phi, lời nói ghê tởm vậy mà cô cũng nói ra được, quả nhiên, tiềm lực con người là vô hạn mà.

Hạ Thần được em họ khích lệ, trong lòng thầm vui, mới vừa rồi thấy trong túi em gái có 500 đồng, trong lòng thật ngứa ngáy. Hạ Thần cười nói: “Nhìn em nói kìa, phải nói nhiều năm chưa gặp em, hôm nay nhìn thấy đúng là quá đẹp, chắc hẳn ở trường có nhiều bạn nam theo đuổi em lắm. Em à, nghe anh dặn, em á, bây giờ còn nhỏ, đừng bị lời ngon tiếng ngọt bên ngoài lừa nhé.”

Hướng Vi cười, không lên tiếng.

“Anh Hạ Thần, chúng ta đi chơi đi.” Trần Khuê giựt giựt tay áo Hạ Thần nói.

Hạ Thần còn chưa thu tiền của Hướng Vi vào túi, trong lòng không muốn đi ra ngoài chơi, liền nói qua loa mấy câu với Trần Khuê. Trần Khuê thấy anh họ và chị họ nói chuyện, không để ý đến cậu ta, thì đưa ánh mắt khẩn cầu nhìn Hướng Vi, muốn Hướng Vi cũng phải đi chơi.

Hướng Vi đương nhiên không muốn, nói thẳng mình là con gái đi chung không tiện, mọi người đi tự nhiên.

Hạ Thần cười nói: “Anh em chúng ta đúng là chưa từng đi chơi chung với nhau, đi thôi, khó có dịp về ngoại.” Hai anh em sinh đôi cũng làm ầm lên, Hướng Vi hết cách, nên đành đi theo mọi người, chỉ nói là nếu bọn họ muốn đi chơi game thì cô sẽ không đi nữa, bọn họ cứ vui chơi vui vẻ để cô tự đi về.

Hạ Thần dắt theo em trai, em gái đi trên đường, qua một cái ngã ba, đi vào chừng mười mấy mét, thì có mấy người ăn mặc lưu manh đi đến, “Ơ, là chú Hạ à, thế nào dạo gần đây lại không đến.” Nói xong thì vỗ vỗ bả vai của Hạ Thần.

Hướng Vi nhíu mày, không ngờ anh họ là một tên côn đồ, đúng là đồ lừa bịp, sớm biết thế này cô sẽ không đi. Hướng Vi nhìn Trần Lượng, “Em, chị đột nhiên có chút không khỏe, chị đi về trước nhé.”

Trần Lượng đơn thuần, cho là chị họ không khỏe thật, “Chị Vi Vi, chị làm sao vậy? Rốt cục chị thấy không thoải mái chỗ nào.”

Hạ Thần nghe thấy, cũng thò đầu tới, “Vi Vi, sao vậy?”

Người nói chuyện với Hạ Thần là một tên côn đồ, gọi là Trần Tuấn, bây giờ đang lia mắt nhìn thẳng vào Hướng Vi, trêu ghẹo nói: “Ơ, chú Hạ, khi nào cậu có gái rồi thế, rất đẹp nha, hahahaha…..”

Hướng Vi vô cùng tức, cặp mắt bốc hỏa nhìn người nọ. Hạ Thần cũng cảm thấy lời này nói hơi quá, nhìn Trần Tuấn nói: “Anh Trần, đây là em gái của em.”

“Ơ, không ngờ chú em thế này mà lại có cô em gái xinh như thế, chú Hạ, chú đúng là không tốt, không chịu giới thiệu cho anh đây. He he, em gái nhỏ, anh tên là Trần Tuấn, là bạn của anh trai em, về sau nếu có chuyện, chỉ cần đến tìm anh, anh đây rất vui lòng giúp em.”

Hướng Vi rất bực mình, dùng sức nén lửa giận trong lòng xuống, tại địa bàn của người ta, cô vẫn là nên nhịn thì hơn. Hạ Thần này, con mẹ nó còn chưa là ruột thịt, cư nhiên lại bán cô!

Hạ Thần nhíu mày, nói với Hướng Vi: “Em gái, nếu em thấy thân thể không thoải mái, em về trước đi, đúng rồi, Trần Khuê, Trần Lượng, mấy em đưa chị về nhà đi.”

Thân thể Hướng Vi đang căng cứng hơi buông lỏng chút, thầm nghĩ coi như anh còn chút tính người! Hướng Vi và hai đứa em muốn đi, Trần Tuấn nói: “Ai nha, em gái nhỏ không thoải mái, đúng lúc anh đây biết một thầy thuốc rất tốt, hay là để anh dẫn em đi nha……….”

Em gái nhỏ à, xem cô là đứa bé mấy tuổi hả! Hướng Vi chịu đựng tức giận, nói: “Không dám làm phiền đại ca anh, em với em trai đi trước. Đúng rồi, anh họ, đây là tiền ông ngoại mới cho em 100 đồng, anh cầm tiền mời đại ca này đi uống chén nước nhé.”

Hướng Vi nhanh chóng lấy 100 đồng ra ngoài, trong lòng nghĩ mặc kệ nói thế nào thì hiện tại phải qua được ải này đã, Hạ Thần nhận lấy tiền, nói với Trần tuấn: “Anh Tuấn, đi thôi, chúng ta đi uống một chén đi.”

Trần Tuấn bĩu môi, nói với Hướng Vi: “Này người đẹp, gặp sau nhé, lần sau nhớ đến tìm anh chơi nha”

Hướng Vi mang vẻ mặt cười, chờ bọn hắn đi, thì nắm tay tụi nhỏ vội vàng chạy. Wow, may mắn đầu óc cô linh hoạt, nếu không hôm nay sẽ xảy ra không ít chuyện phiền toái, cũng may, tốt rồi. Hạ Thần này, về sau gặp anh ta nhất định phải né, chuyện hôm nay phải nói với mợ. Suy nghĩ chút, Hướng Vi quyết định sẽ giấu ba mẹ, lần dạy dỗ này, sau này cô nhất định sẽ nhớ suốt đời.

Hướng Vi và hai em trai đi đến ngã ba, vừa liếc mắt thì thấy người đang bước nhanh đằng trước có chút giống đàn anh Lý Bác, Hướng Vi nghĩ chắc là ảo giác của cô, rồi nắm tay hai em trai đi về một hướng khác…….

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Con Gái Của Đại Tá

BÌNH LUẬN FACEBOOK