Con Đường Bá Chủ

Chương 322: Mục tiêu của Nguyệt Kỳ

Akay Hau

11/09/2020

Cảnh tượng diễn ra khiến tập thể người có mặt không kịp lấy lại tinh thần, từ khi Băng Trường Không bóp nát lệnh bài cầu cứu cho đến khi chính hắn bị nắm cổ xách đi, tất cả thật quá đột ngột, quá mức ngoài dự tính…

Mặc dù bọn hắn biết tam nữ là đồ đệ của Cuồng Bạo Nữ Vương, nhưng ít ra lão Hoàng Đế cũng xuất hiện nói vài câu uy phong, sau đó xuống nước làm hòa mới đúng…

Nào ngờ trực tiếp nhận sai, đem Băng Trường Không cho cút trở về, không chút nào quan tâm đến mặt mũi của Băng Huyền Đế Quốc…

Mà tam nữ Diễm Nguyệt Kỳ càng là hai mặt nhìn nhau, lại âm thầm cười khổ, uy danh của sư phụ cũng quá lớn đi, vậy mà chưa xuất hiện đã dọa chạy một vị có thể là Hợp Thể Hậu Kỳ cường giả…

“Quả nhiên là Lão Hoàng Đế, tầm nhìn không phải người trẻ tuổi có thể so sánh!” Một vị lão tổ môn phái mở miệng cảm thán, tràn ngập đồng cảm với gia gia Băng Trường Không.

Hầu hết người ở đây đều không nghĩ đến một điều, Võ Tam Nương hiện tại đã đứng trên đỉnh thế gian không nhúng tay vào phần lớn các sự vụ, lại lấy tâm cảnh của một cường giả nhìn xuống, cư xử đã có phần chuẩn mực hơn rất nhiều…điều đó có phần làm giảm đi uy phong vốn có của nàng…để người đời không mấy sợ hãi…

Nhưng chỉ những lão quái vật sống lâu năm, từng may mắn chứng kiến Võ Tam Nương khi còn trẻ một đường quật khởi đến lúc trưởng thành, chứng kiến vô số thủ đoạn tàn bạo không thể miêu tả của nàng mới thật sâu để lại ám ảnh trong tâm trí, chỉ cần nghe đến cái tên đã trở nên khiếp sợ chạy trốn…cái danh hiệu Cuồng Bạo Nữ Vương không phải tự nhiên mà có, mà là một đường thô bạo giết chóc nên được tôn.

Gia gia của Băng Trường Không chính là một trong những lão quái vật đó, khi nghe đến thằng cháu mình đắc tội đồ đệ của nữ nhân tàn bạo kia, hắn hận không thể lập tức cho thằng này hai cái tát, bất quá vì uy nghiêm của Hoàng gia nên mới cố gắng nhẫn nhịn…

Sau lần này, chỉ sợ cái ghế Hoàng Đế của Băng Trường Không ngồi chẳng được lâu nữa, cũng là cột mốc quan trọng để sự kiện Thái Tử chi tranh tiến vào giao đoạn cao trào nhất từ trước đến nay…

“Xong…triệt để xong rồi!” Tiểu nguyên anh của Diễm Vô Trần không ngừng lẩm nhẩm trong miệng, hắn biết kết cục sắp tới của mình…

Tô Nhan thản nhiên điều khiển đám dây leo trói hắn mang theo, phi thân mà đến bên cạnh hai nữ…

Diễm Nguyệt Kỳ hướng nàng mỉm cười gật đầu, cũng không nhiều lời khách khí, tỷ muội các nàng không cần những lời cảm ơn sáo rỗng…

Ánh mắt lạnh như hàn băng nhìn xuống Diễm gia, Diễm Nguyệt Kỳ nhếch miệng, lẩm nhẩm nói:

“Nên chôn vùi!”

Tần Mộng Ảnh cùng Tô Nhan nghe vậy biến sắc, xem ra sư tỷ là thật tâm muốn đem toàn bộ gia tộc của mình hủy diệt…đừng thấy bề ngoài nàng thản nhiên ung dung, nhưng nổi khổ trong lòng khi đưa ra quyết định đó mấy người thấu hiểu?

Vốn với tính cách sát phạt quyết đoán của Diễm Nguyệt Kỳ, một lời không hợp đã đủ ra tay giết người rồi, nhưng trước đó nàng đã nhiều lần nhân nhịn, thậm chí cho Diễm gia đám lão già cơ hội quay đầu, cơ hội lựa chọn…Đáng tiếc, tất cả chỉ đổi lấy là sự phản bội…

Viêm Hỏa Chu Thiên Trận tản đi, di chứng từ Viêm Hỏa Đan đã đến, tám tên trưởng lão không thể sử dụng Viêm Hỏa, linh lực trong người cũng cạn kiệt sau trận chiến, suy yếu ngã trên mặt đất…

“Gia chủ…xin suy xét lại!”

Diễm Địa dẫn đầu đám lão già, toàn bộ quỳ trên mặt đất, gương mặt xám như tro tàn lên tiếng vang xin…

Bịch bịch bịch…

Toàn bộ trưởng lão quỳ xuống, liên tục cúi lạy, vùng trán nện bịch bịch vào mặt đất…

Chưa dừng lại ở đó, vô số Diễm gia tộc nhân cũng cúi xuống quỳ lại, số ít người không nhịn được bật khóc nức nở, hối hận bao phủ tâm trí, chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ…

Bọn hắn sai không? có sai…sai rất nhiều…

Từ khi Lạc Thanh Liệt tiến vào Diễm gia thương nghị kế sách lật đổ ngôi vị Gia chủ, tin tưởng bầu không khí có sự thay đổi, không phải là bí mật tuyệt đối gì, chỉ cần xuất hiện một người còn lòng trung thành với Diễm Nguyệt Kỳ, liều lĩnh đứng ra mật báo cho nàng một tiếng khi vừa quay về gia tộc, mọi chuyện đã hoàn toàn khác.

Thậm chí khi nàng đại chiến cùng đám trưởng lão, nếu có một tộc nhân Diễm gia đủ can đảm đứng về phía nàng, Diễm Nguyệt Kỳ cũng sẽ cảm thấy ấm lòng…

Nhưng không hề có ai, không một ai có lòng trung thành với nàng, Diễm gia đã trở thành nơi xa lạ…

Đối với người xa lạ, ai muốn nàng chết, nàng sẽ giết đối phương…

Sát khí hóa thành thực chất, hư ảnh Kim Ô tàn bạo rít gào, móng vuốt sắt lẹm chọp lấy tiểu nguyên ảnh của Diễm Vô Trần, dùng lực bóp mạnh…

“KHÔNG!” Diễm Vô Trần tuyệt vòng gào rú…

ẦM…

Nguyên anh nổ tung thành từng mãnh, ngay cả chút cặn cũng không để lại…

Thấy tình cảnh này, Diễm Viêm Thương cùng Diễm Nhật phun một ngụm máu, tuyệt vọng bao phủ tâm trí bọn hắn, chính thức bất tỉnh nhân sự…

Bọn người Diễm Địa co quắp trên mặt đất, bọn hắn triệt để xong rồi…

“Một trong hai kẻ cầm đầu đã chết, Lạc Thanh Liệt quá giảo hoạt, trốn vào vòng không gian nên ta không giết được hắn!” Tần Mộng Ảnh thở dài một hơi nói ra.

“Muội truy sát hắn…”

Diễm Nguyệt Kỳ nghe vậy gật đầu, quay đầu nhìn Tần Mộng Ảnh và Tô Nhan đứng bên cạnh, thắc mắc hỏi:

“Hai muội lần này sao viện trợ đúng lúc quá vậy? là sư phụ thông báo sao?”

Tần Mộng Ảnh nghe hỏi như vậy, trong lòng nhất thời chua chua hừ một tiếng, đem sự việc Hàn Thẩm là nội gián trong Viêm Diễm Bang nói ra, chính nàng là người thông báo, mà tất cả đều là tên xấu xa Lạc Nam an bài từ lâu…

Diễm Nguyệt Kỳ nghe đến đây, sát khí trong lòng tiêu tan đến tám phần, một trái tim nhảy lên thình thịch, khóe miệng mỉm cười ngọt ngào…

Nam nhân kia dù không ở bên nàng, nhưng đại nạn của nàng đều nhờ hắn mà hóa giải, Lôi Đế Trượng là hắn cho nàng, thực lực là hắn cho nàng, ngay cả tin tức quan trọng tìm người chi viện cũng là hắn sắp xếp…

Nghĩ đến đó, ánh mắt Diễm Nguyệt Kỳ không giấu được hạnh phúc, hận không thể lập tức xuất hiện ở bên cạnh hắn…

Cảm thấy quyết tâm rời bỏ Diễm gia của mình sáng suốt đến cực điểm, thân thể yêu kiều bay lên không trung, hai cánh tay thon dài nâng lên đỉnh đầu…

Một quả cầu lửa khủng bố cấp tốc được hình thành, bên trong ẩn chứa hai loại Dị Hỏa với sức tàn phá khủng bố…

Không khí xung quanh quả cầu không ngừng bị hút vào, tất cả ở trạng thái chân không…

Minh Hỏa Diệt Giang Sơn…

Vũ kỹ trấn giáo của Hỏa Minh Giáo mà Lạc Nam đưa nàng tu luyện, uy lực bá đạo từng dùng để tiêu diệt một Vương Triều…nay Diễm Nguyệt Kỳ dùng nó để chôn vùi toàn bộ Diễm gia…

“Xong…xong hết rồi…” Diễm Địa đám người nhắm mắt ngửa cổ, chấp nhận cái chết…

Diễm gia lúc này như ngày tận thế, tiếng khóc than, tiếng kêu hối hận, tiếng oán trách, mắng chửi Diễm Vô Trần vang vọng khắp mọi nơi…

“Toàn bộ người phụ thuộc lãnh thổ Diễm gia nghe đây, từ hôm nay Diễm gia chính thức xóa tên, các ngươi có thể lựa chọn rời đi hoặc ở lại sinh sống, tùy theo số mệnh!”

Âm thanh lạnh lùng bao trùm Linh Lực vang vọng đất trời, đó là câu trả lời nàng dành cho vô số thế lực, vô số sinh mệnh nhỏ yếu sống trong Diễm gia, những người mà dù chỉ là phàm nhân, vẫn được Diễm Nguyệt Kỳ che chở và đối xử bình đẳng…không phân thấp hèn, không phân địa vị…

“Hu hu, Diễm gia chủ xin đừng bỏ rơi chúng ta! huhu, cầu xin người” Một đứa bé trai trong thành trì phụ thuộc Diễm gia đột ngột cất tiếng khóc rống…hết sức thê lương…

Cha mẹ đứa trẻ nước mắt lăn dài ôm chặt con trai mình, nhìn y phục trên người bọn họ rõ ràng chính là một đôi nông dân…phàm nhân chân chính.

Nhưng chính những người nông dân hết sức bình thường đó, khi sống trong thành trì phục thuộc Diễm gia, không một ai xem thường bọn họ, dù là tu sĩ thực lực cao cường cũng chưa từng khi dễ qua bọn họ…

Tại nơi này, dù là nông dân hay Luyện Hư Kỳ tu sĩ, thân phận đều bình đẳng…

Mất đi Diễm Nguyệt Kỳ, mất đi Diễm gia che chở, quy tắc mạnh được yếu thua tàn khốc của Tu Chân giới lập tức bao trùm bọn họ, nhấn chìm vào đáy vực sâu…, sinh mạng rẻ rúng, một ngàn cái mạng cũng không đủ chết…

“Huhu, xin người!” Đứa bé trai có được nhận thức nhất định, nó vậy mà quỳ gối xuống đất, đầu đập lên nền gạch, máu bắn tung tóe…

Tình cảnh này lập tức tác động đến tâm linh hàng vạn sinh mệnh, vô số sinh mệnh…

Tất cả bọn hắn đồng loạt hướng về thân ảnh phong hoa tuyệt đại trên không trung kia, đồng loạt quỳ gối xuống mặt đất…dù là nhỏ yếu cho đến nhất thành chi chủ đạt tu vi Hóa Thần…

Bịch bịch bịch…

Tất cả không ngừng dập đầu, không vận dụng linh lực bảo vệ cơ thể, máu đầu bắn tung tóe…

“Xin Diễm gia chủ nghĩ lại, xin cho các vị trưởng lão một cơ hội!”

Vô vàn sinh linh đồng thanh gào khóc, âm thanh chấn động thiên địa, sau đó tiếp tục điên cuồng dập đầu, từ người già cho đến trẻ nhỏ…

Bọn hắn không muốn mất đi gia viên, không muốn mất đi hoàn cảnh sống yên bình đáng quý này…thật sự không muốn…

“Xin Diễm gia chủ nghĩ lại, xin cho các vị trưởng lão một cơ hội! Bịch bịch bịch…”

“Xin Diễm gia chủ nghĩ lại, xin cho các vị trưởng lão một cơ hội! Bịch bịch bịch…”

“Xin Diễm gia chủ nghĩ lại, xin cho các vị trưởng lão một cơ hội! Bịch bịch bịch…”

Âm thanh liên miên bất tuyệt vang vọng không dứt, mỗi một lần cầu xin, lại lần lượt dập mạnh đầu ba lần…

Cảnh tượng chấn động bát phương, thiên hạ cùng quỳ…

Vô số người quan chiến đến từ thế lực khác cũng bị cảm nhiễm, đồng thanh gào thét:

“Mong Diễm gia chủ suy xét!”

Cảnh tượng có một không hai, truyền lưu vạn cổ…

Diễm Nguyệt Kỳ đôi môi cắn đến rướm máu, một đôi tay ngưng tụ Minh Hỏa Diệt Giang Sơn rung lẩy bẩy, đôi mắt lạnh lùng xuất hiện từng giọt nước…

Đám trưởng lão, toàn bộ tộc nhân Diễm gia…nước mắt từ bao giờ đã triệt để chảy ra, thân thể rung lẩy bẩy đến cực độ, cảm giác xấu hổ ê chê và hối hận tràn ngập linh hồn, cùng lúc điên cuồng dập đầu trên mặt đất…chỉ là lần này, bọn hắn không hướng Diễm Nguyệt Kỳ dập đầu, mà là hướng về nơi xa xăm kia, nơi có vô số con người đang thành khẩn cầu xin kia…

Những người mà bọn hắn cho rằng thân phận thấp hèn, những người không xứng được bình đẳng cùng bọn hắn, những người hàng năm phải cung phụng tài nguyên tu luyện cho bọn hắn như những ông hoàng…

Chính những con người đó đang quỳ lại dập đầu, cầu xin cho bọn hắn một con đường sống…

“Hự…” Một lão già dập đầu mất máu quá nhiều mà ngất đi, trước khi bất tỉnh không quên dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía Diễm Nguyệt Kỳ…

Trong lãnh thổ Diễm gia phàm nhân có vô số, lúc này ngất đi tầng tầng lớp lớp, vùng trán sưng phù, máu me lênh láng…

“Đại sư tỷ…” Tô Nhan ứa nước mắt nhìn xem một màn này, lẩm bẩm gọi một tiếng, giọng điệu có một tia van xin…

Diễm Nguyệt Kỳ hận không thể khóa chặt toàn bộ tri giác của bản thân, nàng không muốn chứng kiến cảnh tượng cảm động này, không muốn chứng kiến những điều đang làm sát khí của mình phai nhạt…

“Nếu là chàng, chàng muốn ta phải làm sao?” Trong đầu xuất hiện diện mạo của nam nhân xấu xa kia, Diễm Nguyệt Kỳ thẩn thờ lẩm bẩm…

“Nam nhân kia chỉ không muốn ngươi đau khổ, mạng của những kẻ này hắn không rảnh quan tâm, nếu giết sạch bọn họ làm ngươi vui sướng, hắn sẽ thay ngươi ra tay không hỏi nguyên do! Nếu tha mạng cho những kẻ này làm ngươi nhẹ lòng, dù bọn chúng có phạm phải tội ác ngập trời, hắn cũng sẳn sàng tha thứ…”

Một âm thanh thản nhiên vang lên, Tần Mộng Ảnh lén lau khóe mắt nhàn nhạt nói..

Tô Nhan nghe được câu này, nhất thời chấn động…một nam nhân phải yêu nữ nhân của mình đến mức nào mới làm được điều đó?

Quan trọng nhất, đây lại là lời do tình địch khuyên nhủ tình địch nói ra…

“Không muốn ta đau khổ sao?” Thân thể Diễm Nguyệt Kỳ run lên bần bật, quả thật nếu là Lạc Nam của nàng, hắn sẽ làm như vậy…

Nghĩ đến đây, Minh Hỏa Diệt Giang Sơn đột ngột thu liễm, thân ảnh Diễm Nguyệt Kỳ một lần nữa hạ xuống…

“Tất cả giao ra Linh Hồn Bổn Nguyên!” Nhìn từng tên trưởng lão Diễm gia, Diễm Nguyệt Kỳ lạnh lùng hạ lệnh, âm thanh chấn động khắp trời…

“HOAN HÔ!”

Nghe xong lời nói của nàng, vô số sinh mệnh nhảy cẩng reo hò, tiếng cười một lần nữa xuất hiện, đám trẻ nhỏ ngất đi trong vòng tay của bố mẹ cũng an tường mỉm cười…

“Diễm gia chủ anh minh, Diễm gia chủ anh minh!”

Nhà nhà đốt pháo ăn mừng, bầu không khí u ám quét sạch sành sanh…



“Nam nhân xấu…nếu một ngày đăng lâm ngôi Bá Chủ, ngươi cũng sẽ biến thiên hạ thành cảnh tượng thái bình như vậy…có đúng không?”

Tần Mộng Ảnh tóc dài tung bay, đưa mắt nhìn về phương xa, trong lòng tràn ngập tưởng niệm, nhẹ giọng nói ra…

“Bá Chủ?” Tô Nhan một lần nữa rung rẩy toàn thân, một cảm giác sôi sục bất chợt xuất hiện trong máu nàng…

“Gia chủ…chúng ta xấu hổ, chúng ta không đáng được ngươi tha thứ, không đáng được mọi người cầu xin…” Diễm Địa và đám trưởng lão vẫn không ngừng hướng về toàn thể bá tánh dập đầu, lệ rơi đầy mặt nói ra…

“Hừ, mạng của các ngươi hiện tại đã thuộc về họ, khi nào bọn họ không muốn các ngươi chết, các ngươi phải sống cho bổn tọa!” Diễm Nguyệt Kỳ lạnh lùng nói…

“Vâng, chúng ta xin thề! một đời này, sống vì toàn thể lãnh địa Diễm gia, sống vì toàn thể sinh mệnh trong phạm vi Diễm gia…” Diễm Địa nghẹn ngào khốc rống, cung kính dâng lên Linh Hồn Bổn Nguyên của mình…

“Sống vì lãnh địa Diễm gia, sống vì toàn thể sinh mệnh…” Đám trưởng lão đồng thanh hò hét, theo sau đó là toàn bộ Diễm gia tộc nhân…

Toàn bộ đều dâng lên linh hồn bổn nguyên để Diễm Nguyệt Kỳ nắm giữ, tuy nhiên nàng chỉ thu của những người đạt tu vi Hóa Thần trở lên…

Ranh giới giữa sự sống và cái chết khiến bọn hắn nhận ra đâu mới là mục tiêu sống sau này của mình…

“Không tồi, sau này Diễm gia sẽ do ngươi cầm đầu! công pháp cấp cao toàn quyền học tập!” Diễm Nguyệt Kỳ nhìn Diễm Địa gật đầu nói.

“Gia chủ…không thể…” Diễm Địa một mặt hoảng sợ, xem ra Diễm Nguyệt Kỳ vẫn không muốn quay về gia tộc…

“Gia chủ xin nghĩ lại!” Diễm gia toàn bộ gương mặt tái mét…

“Bổn tọa có lý tưởng sống của riêng mình, ta phải theo chân nam nhân kia…biến toàn bộ thiên hạ trở thành cảnh tượng như lãnh thổ Diễm gia hiện tại! nơi mọi sinh mệnh bình đẳng…” Diễm Nguyệt Kỳ phất lấy óng tay áo, hào khí ngất trời…

Tần Mộng Ảnh nghe vậy, hài lòng gật gù…

“Đương nhiên nếu Diễm gia gặp khó, bổn tọa không ngại động thủ một chút!” Diễm Nguyệt Kỳ ném cho Diễm Địa một liều thuốc an thần, lúc này toàn bộ Diễm gia mới thở phào nhẹ nhõm…

“Chúng ta còn chưa chết?” Đúng lúc này, Diễm Viêm Thương và Diễm Dương vừa ngất đi tỉnh lại, sắc mặt hưng phấn hò reo…

Chỉ là rất nhanh, lời nói của Diễm Nguyệt Kỳ khiến bọn hắn đái ra máu:

“Hậu nhân của Diễm Vô Trần, toàn bộ phế bỏ tu vi, giam cầm vĩnh viễn!”

Giết gà dọa khỉ…



Chúc các anh em buổi chiều vui vẻ ^^!

Bác nào có lòng ủng hộ em thì đây ạ:

Số TK: 1809205083252

NGUYEN PHUOC HAU

Ngân hàng Agribank (Chi nhánh Cờ Đỏ Cần Thơ II)

Momo: 0942973261

Viettelpay: 9704229212704295

Chân thành cảm ơn ^^

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Con Đường Bá Chủ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook