Con Đường Bá Chủ

Chương 622: Bám theo

Akay Hau

22/02/2021

Lạc Nam ung dung ngồi trên Phong Lôi Mã Xa, một mặt bình thản nhưng trong lòng lại vui đến nở hoa.

Lần này mọi chuyện thuận lợi vượt xa dự đoán của hắn, vốn nghĩ mình đánh tráo lễ vật sẽ khiến Địa Tiên Tông tức giận sau đó nháo nhào một phen, nhưng không ngờ mọi chuyện suôn sẽ như thế.

Lạc Nam cũng từng nghĩ qua sẽ dùng phương thức nào khích bác ly gián mối quan hệ giữa ba đại tông môn, hiện tại đã làm được một bước trong đó.

Dù sao nếu ba đại tông môn gắn kết liền cành, đối với Lạc Nam không phải chuyện tốt…nếu ngày sau hắn quẩy tung Ngọc Tiên Môn, Địa Tiên Môn với Thiên Tiên Môn ra tay can thiệp làm sao bây giờ?

Lạc Nam cũng không tự cao tự đại cho rằng dưới hoàn cảnh bị hạn chế các loại ác chủ bài, mình có thể lấy sức một người quét ngang cả ba đại Ngọc Cấp thế lực được.

Sau chuyện lần này, tin chắc quan hệ giữa Địa Tiên Môn cùng Ngọc Tiên Môn ngày sau sẽ sinh ra khúc mắc, dù không đến mức trở mặt thành thù…thì mối hữu hảo lâu năm cũng không còn nguyên vẹn.

“Vẫn còn Thiên Tiên Môn…phải làm sao gây thù chuốc oán với bọn hắn đây?”

Lạc Nam bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo…

“Thiếu Chủ…thiếu chủ!”

Đúng lúc này, hắn cảm nhận được Ngọc Hư bên ngoài xe đang ra sức kêu gọi.

“Chuyện gì?” Lạc Nam nhàn nhạt mở ra cửa xe, đem âm thanh truyền ra ngoài.

“Ngươi tìm nơi hạ xuống, hai người lão phu rời đi có chút việc!” Ngọc Quán vội vàng nói, âm thanh dường như rất gấp.

Lạc Nam một mặt mộng bức, tình huống như thế nào? Hai lão già này đang hộ tống hắn về Ngọc Tiên Môn, đột nhiên rời đi bỏ an nguy của thiếu chủ là hắn sao?

“Có chuyện gì nghiêm trọng sao?” Lạc Nam trầm thấp hỏi.

“Không có thời gian giải thích…chúng ta sẽ báo cáo sau!” Ngọc Quán với Ngọc Hư cắn răng một cái, bất chợt từ Nhẫn Trữ Vật lấy ra hai kiện Hắc Y và mặt nạ trùm lên cơ thể, che giấu diện mạo.

VÈO

Âm thanh ngự không vang lên, hai người đã cẩn thận đến cực điểm lén lút bay đi.

“Hai lão già này…nhất định không phải việc tốt lành gì!” Lạc Nam lẩm bẩm một tiếng, điều khiển Phong Lôi Mã Xa hạ xuống một góc hoang vắng.

Hắn rời khỏi xe ngựa, ánh mắt lấp lóe…Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn mở ra.

Thấu Thị Vạn Lý kích hoạt.

Chỉ thoáng chốc, bóng lưng của Ngọc Quán với Ngọc Hư một lần nữa lọt vào tầm kiểm soát của Lạc Nam.

“Ồ?”

Lạc Nam hứng thú ồ lên một tiếng…

Chỉ thấy Ngọc Quán với Ngọc Hư ăn mặc hắc y, che giấu diện mạo…ngự xa tít tắp trên mây cao, bí mật bám theo một nhóm người thần bí cũng giấu đi diện mạo.

Nhóm người kia số lượng cũng chỉ có năm người, bất quá bên trong thậm chí có cả một vị Ngọc Tiên Sơ Kỳ tồn tại.

Trong lúc hộ tống thiếu chủ trở về Ngọc Tiên Môn, Ngọc Quán với Ngọc Hư vô tình cảm ứng được hành tung của đám người, vì thế sinh lòng tò mò ngụy trang đuổi theo.

Nếu có thể vơ vét được chỗ tốt thì ngon lành.

“Hừ…đúng là một đám đạo tặc, bản tính khó đổi!” Lạc Nam cười gằn một tiếng.

Hành vi của Ngọc Quán với Ngọc Hư thành thạo đến cực điểm, ngay cả đám người bị hai bọn hắn theo dõi cũng không biết, rõ ràng là có kinh nghiệm lâu năm.

Lại nhớ đến hành vi đáng giận trước đây của Ngọc Tiên Môn đối với Ỷ Vân…Lạc Nam thầm than thế lực này quả nhiên không có một cái tốt đẹp.

“Chuyện vui như vậy làm sao thiếu ta?” Lạc Nam cười tà một tiếng, dứt khoát thu Phong Lôi Mã Xa vào Linh Giới Châu, không quên đem bốn con Phong Lôi Mã đánh ngất.

Huyễn Quang Vô Cực triển khai đến cực hạn, thân thể của hắn cũng hóa thành một luồng sáng không có tiếng động, cấp tốc đuổi theo.



Nhóm năm người thần bí phi hành với tốc độ cực cao, kỳ quái chính là…một tên Ất Tiên trong đám lại đối với kẻ cầm đầu là Ngọc Tiên mở miệng hỏi:

“Tình hình thế nào rồi? không quá nghiêm trọng chứ?”

Tên Ngọc Tiên được hỏi không có vẻ gì là không vui, trái lại cẩn thận đáp: “Cần các vị hỗ trợ, bằng không chẳng may khí tức lộ ra ngoài…dẫn đến một đám sói đói thì không hay!”

Bốn người đi cùng tên Ngọc Tiên nhẹ gật đầu, càng thêm gia tăng tốc độ…

“Hành động lần này tuyệt đối phải giữ bí mật…chờ Môn Chủ liệu thương xong rồi tính tiếp, trước hết phải che giấu nó!” Ngọc Tiên nghiêm túc nói.

“Đi!” Bốn người đồng ý gật đầu, lao vút như bay.

Không để lại một tiếng động…

Ở xa tít tắp phía sau, Ngọc Quán với Ngọc Hư vẫn không nhanh không chậm bám theo…

Mặc dù không dám dùng thần thức để nghe lén mấy kẻ kia nói gì nhằm tránh bị phát giác, nhưng nhìn biểu lộ lén lút của bọn hắn…nhất định có bí mật nào đó.

Hai người mũi thính như chó, đương nhiên không bỏ qua miếng mồi thơm ngon, nào đâu biết rằng cách bọn hắn không quá xa, một tên thanh niên chân mang Phi Tiên Ngoa, lưng đeo Phi Tiên Áo Choàng lẽo đẻo theo sau…

“Đúng là Tiên giới cũng có cái thú của nó, dù là Ngọc Tiên cũng không thể xé rách không gian, thuận lợi cho chúng ta rất nhiều!” Lạc Nam trong lòng thầm nghĩ.

Nếu Ngọc Tiên có thể xé rách không gian, như vậy năm người thần bí kia có thể trực tiếp chui vào hư không tìm đến mục tiêu, quá trình đó cũng sẽ không bị Ngọc Hư với Ngọc Quán vô tình phát hiện.

Mà Lạc Nam hắn cũng rất khó bám theo…



Phi hành không đến một ngày, chỉ thấy năm người thần bí bất ngờ dừng lại trước một động quật sâu thẳm, miệng hang tối đen như mực không nhìn thấy gì…

“Có trận pháp?” Lạc Nam kinh dị phát hiện toàn bộ cái Động Quật này có Trận Pháp cự đại bao vây, ngăn cách toàn bộ khí tức bên ngoài.

Năm người thần bí cẩn thận đến cực điểm đứng trước cửa động nhưng không vội tiến vào, trái lại tên Ngọc Tiên còn tỏa ra thần thức cường đại liên miên không dứt của mình để thăm dò xung quanh, chắc chắn không có kẻ nào bí mật bám đuôi bọn hắn.

Ngọc Quán với Ngọc Hư ẩn nấp tại một vách đá không xa…

Trong lúc Lạc Nam tưởng rằng hai lão già sẽ bị phát hiện một cách chắc chắn, nào ngờ chỉ thấy Ngọc Hư thần thần bí bí lấy ra một cái mai rùa mầu đen kịch.

Mai rùa nhẹ nhàng mở rộng, hư ảnh màu đen dứt khoát đem Ngọc Hư với Ngọc Quán bao trùm.

Luồng thần thức của tên Ngọc Tiên nhóm năm người kia sau khi đảo qua mai rùa, lại như chẳng phát hiện gì cả, thần kỳ vô cùng.

“Ngăn Thức Quy là một loài Yêu Thú có khả năng ngụy trang ngăn cản thần thức của cường giả, vật trong tay Ngọc Hư chính là mai rùa của nó đã bị luyện thành pháp bảo, dù là Ngọc Tiên Hậu Kỳ cũng rất khó phát hiện bọn hắn!” Kim Nhi mở miệng nói chuyện.

“Đúng là có nghề, đạo cụ không ít!” Lạc Nam âm thầm cười nhạt.

Cảm giác luồng Thần Thức của Ngọc Tiên sắp quét đến mình, hắn cũng ung dung trốn vào Linh Giới Châu…sau một khoảng thời gian, lúc này mới nhảy ra tiếp tục quan sát.

“Không có vấn đề gì!” Tên Ngọc Tiên lúc này đã thu hồi Thần Thức, hướng bốn người đồng bọn mở miệng nói chuyện.

“Vào thôi!”

Bốn người gật mạnh đầu, trong ánh mắt kinh dị của Lạc Nam và hai người Ngọc Quán…

Chỉ thấy bốn người thần bí bất chợt liên tục kết ấn bằng hai tay, theo sau đó là tầng tầng Trận Văn trang nghiêm thần thánh xuất hiện, đánh vào miệng hang động.

“Chiến Trận Sư?”

Lạc Nam kinh dị, dựa vào biểu hiện của bốn người này…tất cả đều là Ngọc Cấp Sơ Kỳ chiến trận sư, trách không được tên Ngọc Tiên cầm đầu kia cũng phải khách khí với bọn hắn mấy phần.

Mặc dù bốn kẻ này chỉ là Ất Tiên, nhưng lại có thân phận Ngọc Cấp Chiến Trận Sư, địa vị không hề kém hơn Ngọc Tiên.

Mà nhìn thấy hội tụ bốn tên Ngọc Cấp Chiến Trận Sư chỉ để mở trận ở cửa hang động, Lạc Nam trong lòng siết chặt…bên trong sẽ ẩn chứa thứ đồ gì?

Thế lực có thể điều động một lúc Bốn vị Ngọc Cấp Chiến Trận Sư, tại toàn bộ Lam Cực Tiên Tinh chỉ sợ có tam đại môn phái và Lam gia thôi.

Trong đó Ngọc Tiên Môn bị loại trừ…

Địa Tiên Môn khả năng cực thấp, bởi vì cách đó không lâu hắn còn ở đó qua, không thấy bọn hắn có hành động thần bí hay mờ ám nào…

Vậy khả năng còn lại chỉ có Thiên Tiên Môn và Lam gia, sẽ không biết là ai trong số hai nhà này đây?

Trận pháp khổng lồ nứt ra một cái khe ngay cửa hang, tên Ngọc Tiên bước vào đầu tiên…

Mà bốn tên Ất Tiên có thân phận Ngọc Cấp Chiến Trận Sư cũng có ý định bước vào, sau đó đóng lại cửa trận…

“Không thể để bọn này đóng trận!” Ý nghĩ bất chợt dâng lên trong đầu Lạc Nam…

Khóe miệng hắn cong lên một chút, một luồng Hắc Lôi bí mật xuất hiện ở đầu ngón tay, hướng về vị trí ẩn nấp của hai người Ngọc Hư với Ngọc Quán bắn đến.

ẦM…

Một khối đá bạo tạc rơi xuống…

Ngọc Quán với Ngọc Hư toàn thân kinh hãi? Sạt lở đá? Chuyện gì xảy ra?

“Kẻ nào?”

Biến cố bất thình lình khiến năm người thần bí toàn thân chấn động, tên Ngọc Tiên dẫn đội càng là từ hang động bay vụt ra, không nói hai lời lao đến vị trí tiếng động lạ.

Theo sau phía sau hắn là bốn tên Ngọc Cấp Chiến Trận Sư.

“Khốn kiếp!”

Biết không thể tiếp tục ẩn nấp, Ngọc Hư với Ngọc Quán thầm mắng một tiếng, không nói lời nào lao vụt mà ra…

Ngược lại hai Ngọc Tiên như bọn hắn cũng không ngán một tên Ngọc Tiên cùng bốn tên Ngọc Cấp Chiến Trận Sư cho lắm, có thể chiến một trận…

“Hai con chuột nhắt phương nào?”

Tên Ngọc Tiên cầm đầu vừa sợ vừa giận động nộ gào thét.

Bí mật trong hang đá tuyệt đối không thể để bất kỳ ai biết được…hai kẻ này bất kể có thân phận gì cũng đều phải chết.

Tiên Lực gào thét ầm trời, Ngọc Quán với Ngọc Hư vừa ra tay đã mang theo Lôi đình cuộn cuộn, hướng về năm người thần bí nện xuống.

Hắc y của bọn hắn đều là hàng do Ngọc Tiên Tông đặc chế có thể che giấu diện mạo rất tốt, vì không thể bại lộ thân phận…hai người cũng chỉ thi triển Tiên Lực đánh xuống thuần túy, không dùng đến Vũ Kỹ nổi danh của Ngọc Tiên Môn.

Mà đối diện với hai người, năm kẻ thần bí hiển nhiên cũng chẳng muốn bạo lộ thân phận quá sớm, vì thế chính diện chống lại, cũng chẳng dùng đến các loại Vũ Kỹ hoa mỹ nào.

Bất quá trong lúc giao chiến, bọn hắn đã riêng phần mình bí mật bóp nát Lệnh Bài nào đó, hiển nhiên là gọi thêm cứu viện.

“Mặc kệ các ngươi chó đánh chó!”

Lạc Nam cười gằn một tiếng, bất chợt bí mật quát:

“Bí Thuật – Vạn Thú Tiên Ma Biến!”

Chỉ trong thoáng chốc, thân thể khôi ngô anh tuấn của hắn đã biến thành một con rắn lục nhỏ, nhìn qua tu vi ngay cả Lục Giai yêu thú cũng chưa đến, yếu ớt đến đáng thương hại.

Con rắn lục từ trên cây bò xuống, nhanh chóng trườn vào bên trong cửa hang động, nơi trận pháp vẫn chưa hoàn toàn khép lại.

Năm người thần bí mặc dù bị Ngọc Hư với Ngọc Quán quấn lấy, nhưng trong lúc chiến đấu vẫn luôn để ý đến cửa hang.

Lúc này nhìn thấy một con rắn không biết sống chết dám bò vào, cả đám khinh bỉ cười nhạt một tiếng, tiếp tục đối chiến.

Hiển nhiên một con Lục giai yêu thú trong mắt bọn chúng dù vào được hang cũng chỉ có chết mà thôi, chẳng làm nên tích sự gì…không cần bận tâm.

Vạn Thú Tiên Ma Biến chính là Đế Cấp Bí Thuật, sự biến hóa của nó đương nhiên một đám Ngọc Tiên không thể phân biệt được thật giả.

“Khốn kiếp…môn bí thuật này cũng thật khó nhằn!” Lạc Nam trong hình hài con rắn vừa bò vừa mở miệng chửi…

Vạn Thú Tiên Ma Biến điều kiện tu luyện không quá khó khăn, tuy nhiên lại đòi hỏi muốn biến thành loại Yêu Thú nào, bất kể là Tiên Thú hay Ma Thú…đòi hỏi ngươi phải ăn vào Yêu Đan tương xứng của nó.

Lạc Nam ở Việt Long Tinh vẫn còn tích lũy không ít Yêu Đan, trong lúc tu luyện Vạn Thú Tiên Ma Biến hắn cũng dùng sạch…hiện tại có khả năng biến được khoảng vài trăm loài Yêu Thú.

Bất quá Yêu Đan mà Lạc Nam luyện hóa không phải hàng cao cấp, vì thế biến thành Yêu Thú cũng không thể nào mạnh mẽ được.

Vạn Thú Tiên Ma Biến lợi hại ở chỗ, nếu Lạc Nam luyện hóa được Yêu Đan của một vị Yêu Đế, như vậy cũng có thể trực tiếp biến thành bản thể của vị Yêu Đế đó…bao gồm luôn cả tu vi.

Chỉ bất quá thực lực của Yêu Đế không dễ sở hữu như vậy, với trạng thái thân thể của Lạc Nam…biến thành Yêu Đế vài giây cũng sẽ bạo thể mà chết, chỉ có thể lượng sức mà làm, một giây xem như tạm được.

Lạc Nam từng ước tính…mình chỉ cần sở hữu Yêu Đan của một tôn Yêu Vương là đủ, khi đó dựa vào Vạn Thú Tiên Ma Biến, toàn bộ Lam Cực Tiên Tinh có thể thoải mái hoành hành vô địch.

Đáng tiếc…hắn không có yêu đan của Yêu Vương.

Đương nhiên ngoại trừ trực tiếp biến thành Yêu Thú, môn Bí Thật Đế Cấp này vẫn còn những công dụng khác…bất quá hiện tại không tiện sử dụng mà thôi.

Lúc này Lạc Nam biến thành một con Thanh Xà Lục Giai không đáng chú ý, thành công qua mặt đám Ngọc Tiên, thăm dò bí mật bên trong động phủ kia.

Hắn muốn xem xem, nơi này cất giấu thứ gì…lại điều động đến tận bốn vị Ngọc Cấp Chiến Trận Sư ra sức phong ấn.

Xuyên qua tầng tầng vách đá…không gian bên trong càng lúc càng lớn.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Những âm thanh chấn động ngày một gần…

Cho đến cuối cùng, khi chứng kiến cảnh tượng bên trong, ánh mắt Lạc Nam lập tức co rụt lại…

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Con Đường Bá Chủ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook