Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
“Dạ!” Nghiêm túc gật đầu, trên mặt Ngữ Điền tràn ngập một nụ cười hạnh phúc. Sau này vẫn có thể được gặp lại dì, trong lòng cậu thấy rất vui.

Tiêu Hà Hà nghĩ chút nữa sẽ dạy cho tổng tài một bài học, nhưng không thể làm cậu bé hoảng sợ, như vậy sẽ để lại bóng râm trong trái tim non nớt của cậu. Ngữ Điền là cậu bé rất dễ thương, nhưng rất nhút nhát, chắc chắn là bị tính khí kỳ cục của Tần Trọng Hàn làm cho sợ hãi.

Ở đầu con hẻm, khi Tiêu Hà Hà và Ngữ Điền đi đến đó thì nhìn thấy bên cạnh cửa của chiếc Bugatti màu xanh dương, có một người đàn ông thân hình mảnh mai đang dựa vào. Người đó đang hút thuốc, hơi thở phát ra từ cơ thể giống như đấng tối cao, đầy sức thu hút.

Vừa nhìn thấy Tần Trọng Hàn, Ngữ Điền ngay lập tức buông tay Tiêu Hà Hà ra và chạy về phía anh ta. “Ba ơi!”

Tần Trọng Hàn ngồi xổm xuống và nhấc bổng con trai lên, giọng dịu dàng: “Sao con lại bỏ nhà đi? Lỡ như gặp phải người xấu thì làm sao?”

“Ba ơi, con sai rồi!” Ngữ Điền chột dạ nói. Cậu bé chỉ muốn đi ra ngoài cho khuây khỏa, tự đi tìm mẹ, vì ba quá bận, không có thời gian, còn cậu bé thì không chờ được nữa.

“Vậy tại sao lại nói với người ta là ba đánh con hả?” Giọng của Tần Tần vẫn rất nhẹ nhàng.

“Con sai rồi!” Ngữ Điền tiếp tục xin lỗi.

“Miễn là con không sao thì tốt rồi!” Tần Trọng Hàn vỗ vỗ lưng cậu bé, không để cậu bé tự trách mình nữa.

Tiêu Hà Hà đã bị cảnh này làm cho ngạc nhiên. Không phải chứ? Hai cha con họ hình như rất hòa thuận mà, sao Ngữ Điền lại nói Tần Trọng Hàn đánh cậu bé?

Tần Trọng Hàn quay đầu lại liếc nhìn Tiêu Hà Hà, ánh mắt phức tạp và đầy ẩn ý. Nhìn cô một hồi lâu, rồi đặt con trai xuống. “Nào, nói với dì, ba chưa bao giờ đánh con!”

“Dạ!” Ngữ Điền ngay lập tức ngoan ngoãn bước đến trước mặt Tiêu Hà Hà, cúi đầu xuống, thì thầm: “Dì ơi, con xin lỗi, con sai rồi! Ngữ Điền đã nói dối! Ba chưa bao giờ đánh Ngữ Điền, chính Ngữ Điền đã nói dối!”

“Hả?” Tiêu Hà Hà hoàn toàn ngây người ra. “Thật hả? Thật vậy hả con?”

Ngữ Điền gật đầu một cách thành thật. “Tại Ngữ Điền nói dối!”

Tần Trọng Hàn đi đến, thân hình cao lớn đứng trước mặt Tiêu Hà Hà, trên khuôn mặt đầy vẻ phức tạp. “Tôi chưa bao giờ đánh con, chưa bao giờ!”

Anh ta nói câu này như thể đang giải thích điều gì khác, nhưng Tiêu Hà Hà lại cảm thấy vô cùng xấu hổ, không ngờ mình đã hiểu lầm.

“Tổng tài, tôi xin lỗi! Tôi không biết, tôi tưởng...” Tiêu Hà Hà mở miệng hơi khó khăn.

Cô thực sự không ngờ những câu chất vấn qua điện thoại của mình, bài giảng thuyết tràng giang đại hải đó đều là những lời thừa thãi. Thì ra, thì ra là vậy! Anh ta chưa từng đánh Ngữ Điền. Phải rồi! Trên người cậu bé không hề có vết thương nào, ăn mặc sạch sẽ và xinh đẹp như vậy, đâu có giống một đứa bé bị đánh đập?

“Ngữ Điền, vào xe chờ ba!” Tần Trọng Hàn nói.

“Dạ!” Vẫn nhìn Tiêu Hà Hà với vẻ quyến luyến, Ngữ Điền bước vào xe.

Tiêu Hà Hà rất xấu hổ, cô cảm thấy mình quá lỗ mãng, chưa hỏi kỹ mà đã dạy đời người khác lung tung, đúng là đáng giận!

“Tổng tài!” Tiêu Hà Hà ngẩng đầu lên muốn giải thích lần nữa, nhìn thấy đôi mắt đen sáng ngời của Tần Trọng Hàn đang quan sát mình, cô nín thở đầy căng thẳng.

Dưới ánh đèn neon lờ mờ, làm cho vẻ mặt của Tần Trọng Hàn càng nghiêm trọng hơn, thân hình cao to đã bao phủ Tiêu Hà Hà đang đứng trước mặt.

“Tổng tài, tôi về đây, sau này anh hãy quan tâm đến Ngữ Điền nhiều hơn!” Vừa thấy bầu không khí hơi nặng nề, Tiêu Hà Hà muốn quay người rời đi ngay lập tức.

“Đợi đã!” Giọng nam trầm của Tần Trọng Hàn vang lên một cách lười biếng.

Tiêu Hà Hà lập tức dừng lại, nhìn thấy vòng khói thuốc màu trắng được anh ta nhả ra đang bao phủ xung quanh anh ta. Ánh sáng đèn lờ mờ cộng thêm khói trắng, làm người ta không thể nhìn rõ vẻ mặt lúc này của anh ta, chỉ thấy đôi mắt đại bàng dài và nhỏ đó đang bắn ra tia sáng sắc nét trong ảm đạm.

“Tổng tài còn chuyện gì sao?” Tiêu Hà Hà nín thở.

“Vai của em sao rồi?” Tầm mắt của anh ta dừng lại trên cái vai đang bị thương của cô.

“Ờ… Vẫn còn đau lắm!” Tiêu Hà Hà cười cười. “Nhưng đỡ hơn nhiều rồi, cám ơn tổng tài quan tâm!”

“Ngày mai không cần phải đi làm đâu!” Tần Trọng Hàn lặng lẽ nói.

“Dạ!” Cô gật đầu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền nói: “Liệu có bị trừ lương không?”

Tần Trọng Hàn ngạc nhiên. “Em thiếu tiền à?”

“Xem như tôi chưa nói gì!” Hỏi thừa, đương nhiên là thiếu tiền rồi, nhưng quân tử thích tiền tài vẫn phải thu dùng theo đạo lý. “Tổng tài…”

“Trưa mai tôi sẽ đến đón em!” Tần Trọng Hàn đột nhiên mở miệng cắt ngang lời cô, nhưng lại không nhìn thẳng vào cô, chỉ hít một hơi thuốc thật lâu, giọng buồn buồn.

Tiêu Hà Hà đột nhiên sửng sốt, không biết ý anh ta là gì? Đến đón cô làm gì?

Có lẽ không nghe thấy cô trả lời, anh ta ngước đầu lên, mắt híp lại, trên mặt thoáng qua vẻ nghi ngờ: “Sao vậy? Không được hả?”

Ý anh ta là sao đây? Muốn đến đón cô làm gì?

Nhìn thấy cô vẫn không có phản ứng gì, anh ta lại nhướng mày lên. “Chẳng lẽ ngày mai em không thể ra ngoài à?”

“Hả?” Tiêu Hà Hà không thể nghĩ ra rốt cuộc anh ta muốn làm gì. “Không phải, tôi có thể ra ngoài chứ, nhưng tổng tài có ý gì vậy? Đến đón tôi làm gì?”

Anh ta lại dường như có hứng thú bất ngờ, hoặc đột nhiên tâm trạng vui vẻ, cả người nghiêng về phía cô, trên mặt hơi mỉm cười: “Cám ơn em đã đưa con trai tôi về, luôn tiện cũng được nghe suy nghĩ của em về việc chăm sóc trẻ con!”

Nói có vẻ đường hoàng, và hình như cô cũng không có lý do gì để từ chối, nhưng cô không muốn có quan hệ qua lại sâu hơn với anh ta. “Tổng tài, tôi...”

“Cứ quyết định vậy đi!” Tần Trọng Hàn lại hút một hơi thuốc, khói từ từ phun ra. “Có ý kiến gì không?”

“Tôi không đi!” Tiêu Hà Hà gật đầu rồi thở dài, cảm giác như từ chối rồi nên trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều.

“Tại sao vậy?” Tần Trọng Hàn nhướng mày nhìn cô với vẻ bất cần. “Không muốn đi ăn với tôi à?”

“Phải!” Tiêu Hà Hà nặn ra một từ.

“Em sợ gì?” Toàn thân Tần Trọng Hàn toát ra một luồng khí bức bách vô hình, trầm giọng nói. Cô gái chết tiệt! Lại từ chối rồi.

“Tôi không sợ gì hết!” Tiêu Hà Hà đột nhiên cảm thấy hơi ngượng ngùng, không biết phải làm sao.

“Trưa mai lúc 11 giờ, gặp nhau ở chỗ này!” Anh ta không tha cho cô, vẫn vô cùng thích thú, đôi mắt sâu thẳm vẫn luôn dừng trên khuôn mặt cô.

Tiêu Hà Hà bị cái nhìn chằm chằm của anh ta mà cảm thấy cả người không tự nhiên, nên đã kịp thời và nhanh chóng suy nghĩ câu hỏi của anh ta: “Thôi được rồi...”

Câu trả lời rất miễn cưỡng, khiến cho lông mày của Tần Trọng Hàn lại nhíu lại.

“Tổng tài, tạm biệt!” Tiêu Hà Hà không chờ anh ta trả lời, vội chạy như bay vào trong con hẻm.

Tần Trọng Hàn liếc nhìn nơi cô sống, là một khu dân cư kiểu cũ, có vẻ đã xây dựng nhiều năm rồi. Những năm qua cô sống ra sao? Tại sao có tiền mà kinh tế vẫn túng thiếu như vậy?

Úp mặt vào trước cửa sổ kính của chiếc xe, Ngữ Điền cứ nhìn theo bóng lưng đang xa dần của Tiêu Hà Hà, mãi không thu lại tầm nhìn.

Tần Trọng Hàn mở cửa xe, nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của con trai mình đối với Tiêu Hà Hà, không thể nào mở miệng trách mắng cậu bé về việc đã bỏ nhà ra đi.

“Ba ơi, dì đẹp quá!” Ngữ Điền thì thầm, nếu mẹ cũng đẹp quá và dịu dàng như vậy thì tốt quá!

“Ừm!” Tần Trọng Hàn đột nhiên thấy hơi khó chịu, giúp con trai thắt dây an toàn. “Ngồi yên nào, chúng ta về nhà thôi!”

“Liệu ông nội có giận không ba?” Ngữ Điền lặng lẽ hỏi.

“Có!” Tần Trọng Hàn nói.

“Ba có giận không?”

“Không!”

“Con xin lỗi!”

“Không được phép có lần sau!” Tần Trọng Hàn lái xe đi rồi xoa xoa cái đầu nhỏ của Ngữ Điền. “Ngữ Điền có thích... dì này không?”

“Dạ thích!” Ngữ Điền trả lời một cách thành thực.

“…”

“Ba ơi, mẹ có xinh đẹp như vậy không ba?” Ngữ Điền lại hỏi.

“Cũng gần gần vậy!” Trong lòng Tần Trọng Hàn lại càng khó chịu hơn.

“Ba ơi, tại sao mẹ không cần Ngữ Điền? Có phải Ngữ Điền không ngoan không ba?” Nhắc đến điều này, đôi mắt to sáng của Ngữ Điền bỗng ảm đạm đi.

Bên trong xe, đột nhiên im ắng hẳn.

Ngữ Điền nhạy cảm ngay lập tức nhận ra mình hỏi hơi nhiều, ba không thích người khác hỏi về mẹ. “Ba ơi, con xin lỗi!”

Tần Trọng Hàn chua xót trong tim, vội lắc đầu. “Ngữ Điền thực sự rất muốn có một người mẹ phải không?”

“Dạ!” Gật đầu rất thành thật, Ngữ Điền nói rất thỏ thẻ: “Nhưng vậy thì ba có giận không? Nếu ba buồn thì Ngữ Điền sẽ không cần nữa. Dì đã hứa với Ngữ Điền rồi, sau này con có thể đến nhà dì chơi! Nếu có thể thường xuyên có dì nấu cơm cho Ngữ Điền ăn, vậy thì, không có mẹ cũng được...”

“Dì ấy nấu cơm cho con ăn hả?” Tần Trọng Hàn nhướng mày, có phần ngạc nhiên.

“Dạ! Các món ăn mà dì nấu khác hẳn với nhà chúng ta luôn ba, ngon lắm, có mùi vị của gia đình!” Ngữ Điền khẽ nói: “Dì nấu còn ngon hơn so với bác đầu bếp của ông nội nữa đó!”

“Vậy sao?” Tần Trọng Hàn đột nhiên thấy hâm mộ con trai của mình. “Vậy sau này ba sẽ chở con đến nhà dì ăn cơm ha!”

“Thật hả ba?”

“Thật chứ!” Trong đầu Tần Trọng Hàn đột nhiên hiện ra cảnh một nhà ba người đang ngồi quây quần với nhau quanh bàn ăn, cười nói vui vẻ. Đó là điều mà anh ta rất ao ước, nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ có được!

“Có ngon hơn bà Trương nấu không con?” Tần Trọng Hàn lại hỏi.

Ngữ Điền suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu. “Dạ không phải vậy, ba à, bà Trương không có mùi của mẹ, còn dì có mùi của mẹ!”

Ngay cả Ngữ Điền cũng không hiểu tại sao, dù sao hôm nay gặp được dì thật là tốt!

Tần Trọng Hàn lại vì những lời của Ngữ Điền mà rơi vào kinh ngạc. Mùi của mẹ! Ôn trời đúng là rất biết an bài mà!

Đêm nay, Tiêu Hà Hà tự nhiên mất ngủ, cứ nghĩ về chuyện trưa ngày mai tổng tài đến đón.

Lúc 10 giờ sáng, Tiêu Hà Hà lại càng thấp thỏm bồn chồn hơn, lòng bàn tay đầy mồ hôi, căng thẳng quá mức, nhưng ngay cả bản thân cô cũng không biết mình đang căng thẳng vì điều gì.

11 giờ rồi! 11 giờ, tổng tài sắp đến rồi!

Vừa sáng ra, cô đưa Thịnh Thịnh đến trường mẫu giáo, sau đó về nhà cứ mãi sống trong thở dài.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Avatar
nguyen giang11:05 15/05/2019
sao có cảm giác truyện viết bị thiếu nhiều chỗ quá vậy
Avatar
Swta-Cá X Chết23:05 14/05/2019
Cái kết cần thềm nữa và nói chung truyện rất hay Thank's
Avatar
Thi Buu10:04 28/04/2019
Truyện này bao nhiêu trang zay tac gia

BÌNH LUẬN FACEBOOK