Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
 Tiêu Hà Hà rời khỏi nhà ăn, tổng tài đuổi theo. Trời ơi! Thực sự có gì với nhau rồi!

 Sải vài bước, Tần Trọng Hàn đã đi đến trước mặt Tiêu Hà Hà. Ở cửa nhà ăn, anh ta dừng lại và chờ Tiêu Hà Hà, dường như cố ý để mọi người nhìn thấy vậy. Anh ta nói nhỏ: “Thư ký Tiêu, đến văn phòng của tôi chờ tôi!”

 “...” Tiêu Hà Hà gật đầu một cách cứng nhắc.

 Nhất định là anh ta cố ý, cố ý nói khi sắp đi ra ngoài, sau đó nghênh ngang bỏ đi, nhưng những ánh nhìn chăm chú từ sau lưng khiến Tiêu Hà Hà ước gì tìm được một cái lỗ nào đó để chui vào!

 Anh ta đúng là xấu xa!

 Chẳng lẽ việc làm cho mọi người hiểu lầm thú vị lắm sao? Không phải đã nói sẽ không quấy rối cô nữa à? Hãy để cô làm một thư ký đạt chuẩn.

 Là tổng tài mà không thể có dáng vẻ của tổng tài sao?

 Bất chấp ánh mắt kỳ lạ của mọi người, Tiêu Hà Hà bước vào thang máy, còn Tần Trọng Hàn cũng bước vào thang máy riêng.

 Về đến văn phòng, gõ cửa văn phòng Tần Trọng Hàn nhưng không có ai. Cô không biết anh ta đã đi đâu, quăng lại một câu kêu cô đến phòng tổng tài chờ anh ta. Anh ta cố ý mà!

 Còn cô, lại vì một câu nói của anh ta mà đến gõ cửa thật. Cô cũng điên luôn rồi.

 Quả nhiên, lời Tần Trọng Hàn nói ở cửa nhà ăn vốn dĩ là cố tình để cho người khác hiểu lầm, anh ta nói vậy nhưng không quay lại.

 Mãi đến sau khi hết giờ làm, Tiêu Hà Hà rời khỏi tòa nhà công ty trong những lời đồn thổi. Tự nhiên cô cảm thấy rất mệt mỏi, cảm thấy chưa bao giờ mệt mỏi như vậy!

 Cô đã đụng chạm đến ai?

 Ngồi trên xe buýt về nhà, tim cô vẫn đập trong nôn nóng. Sau khi đón Thịnh Thịnh về nhà, cô vội vã đi tắm, sau đó mới bình tĩnh lại.

 Ăn cơm xong, Thịnh Thịnh liền bắt đầu ngồi làm trước máy vi tính. “Mẹ ơi, con tiếp tục liên lạc với chú, không biết có liên lạc được với chú không nữa!”

 “Thịnh Thịnh, đừng quan trọng quá! Con vẫn là một đứa bé, vui vẻ là ưu tiên số một!” Tiêu Hà Hà liếc nhìn cậu con trai rất chăm chỉ của mình, hơi cảm động với tính kiên trì này của con.

 “Mẹ ơi, mẹ đi chơi đi. Con gái nhà người ta đều thích đi dạo phố mua sắm, sao mẹ cứ ở nhà hoài vậy? Mẹ đi đi! Hôm nay con cho mẹ nghỉ phép!”

 “Hả?” Tiêu Hà Hà dựa vào cánh cửa, nhìn cậu bé chút xíu mà cách nói chuyện y như người lớn liền phì cười. Tuy từ năm 4 tuổi, Thịnh Thịnh đã ở nhà một mình, cô luôn rất yên tâm, nhưng cô luôn cảm thấy mắc nợ cậu bé điều gì đó. “Mẹ không muốn ra ngoài!”

 “Mẹ đi đi! Ra ngoài dạo chơi! Nhìn mẹ có vẻ rất mệt mỏi!” Thịnh Thịnh đứng lên lấy túi xách giúp cô. “Mẹ ơi, mẹ đi làm về cũng không cần ở cạnh con đâu, con có thể tự chăm sóc bản thân!”

 Sau đó, Tiêu Hà Hà bị cậu bé đẩy ra khỏi cửa nhà.

 Ở nhà họ Tần.

 “Cậu chủ, cậu chủ nhỏ không chịu ăn cơm!” Cô giúp việc rất lo lắng, báo cáo tình hình của Ngữ Điền với Tần Trọng Hàn vừa về đến nhà.

 “Sao vậy?” Tần Trọng Hàn cau mày.

 “Sau khi từ nhà trẻ quay về, cậu chủ nhỏ không chịu nói gì cả, hình như đã khóc nữa. Tôi hỏi nhưng cậu cũng không nói, không biết đã xảy ra chuyện gì nữa!”

 “Để tôi lên xem thử!” Tần Trọng Hàn bước nhanh lên cầu thang.

 Mở cửa ra.

 “Ngữ Điền?” Tần Trọng Hàn hét lên một tiếng.

 Vốn dĩ cậu bé vừa nhìn thấy anh ta thì sẽ chạy như bay đến và sà vào lòng anh ta, nhưng lần này, cậu bé thậm chí còn không quay đầu lại, một mình ngồi bên cạnh bàn, đôi vai đang run run, hình như đang khóc thút thít!

 “Ngữ Điền?” Tần Trọng Hàn bước đến.

 Ngữ Điền vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào cánh tay anh ta, giọng rất hờn tủi, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi một tiếng. “Ba ơi!”

 Tần Trọng Hàn ngồi xổm xuống, ngẩng mặt cậu bé lên. “Ngữ Điền có chuyện gì không vui hả?”

 Đập vào mắt là khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của Ngữ Điền, Tần Trọng Hàn thở dài. Đứa bé này trước giờ luôn sống nội tâm, rất ngoan, lần này phải khóc, chắc chắn là đã gặp phải chuyện gì không vui rồi!

 “Có chuyện gì vậy? Kể cho ba nghe đi!”

 “Ba!” Cậu bé lại kêu lên, muốn nói nhưng lại thôi.

 Tần Trọng Hàn thấy cậu bé như vậy, vẫn không chịu nói gì, nước mắt lại rơi ra. “Hả?”

 Ngữ Điền cúi đầu, lại rơi vào im lặng.

 “Ngữ Điền, đàn ông con trai có gì thì phải nói ra, đừng có ngay cả can đảm để đối mặt với khó khăn cũng không có! Con là con trai của ba, phải dũng cảm! Nói đi, có chuyện gì?”

 “Ba!” Ngữ Điền lại hét lên. “Ngữ Điền sai rồi!”

 “Hả?” Tần Trọng Hàn tiếp tục lắng nghe. “Tại sao lại sai?”

 “Hôm nay Ngữ Điền đã đánh nhau với bạn!” Ngữ Điền lau nước mắt. “Ngữ Điền biết đánh nhau là không đúng, nhưng...”

 “Nhưng sao con?” Tần Trọng Hàn cố kiên nhẫn.

 “Nhưng các bạn nói Ngữ Điền là đứa bé không có mẹ, nói mẹ của Ngữ Điền là gái làng chơi!” Giọng của Ngữ Điền khe khẽ như muỗi kêu.

 Về mẹ, trước nay cậu bé không bao giờ dám hỏi ba, không biết tại sao mình lại không có mẹ!

 Một câu của Ngữ Điền làm Tần Trọng Hàn sững sờ.

 “Ba ơi, Ngữ Điền thật sự không có mẹ hả ba?” Ngữ Điền ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ au, nước mắt đang quay cuồng trong mắt nhưng vẫn chưa rơi xuống. Cậu bé nhìn vào mặt ba mình với vẻ e dè, sợ ba sẽ nổi giận. “Ba ơi, mẹ không phải là gái làng chơi phải không ba?”

 Tần Trọng Hàn nhìn con trai, trong mắt trở nên xa xăm. Im lặng một lúc lâu, cuối cùng anh ta nói: “Ngữ Điền, con phải nhớ, mẹ con không phải gái làng chơi, ba sẽ đón mẹ con về, con cho ba chút thời gian được không?”

 Vừa nghe nhắc đến mẹ, Ngữ Điền ngay lập tức ngẩng đầu lên. “Ba ơi, Ngữ Điền muốn mẹ của mình!”

 “Ừ! Là mẹ của Ngữ Điền mà, ba sẽ đón mẹ về! Ngữ Điền kiên nhẫn thêm ít lâu nữa được không?” Tần Trọng Hàn hỏi một cách nghiêm túc.

 “Ba ơi, có lâu lắm không ba?”

 “Không lâu lắm đâu, nhưng mẹ không nhận ra ba, ba đã làm sai một số chuyện, phải để mẹ từ từ chấp nhận ba. Ngữ Điền có thể chờ được không?”

 “Dạ!” Vẫn không hiểu những lời của Tần Trọng Hàn lắm, nhưng Ngữ Điền vẫn gật đầu một cách nghiêm túc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đã có một nụ cười e dè, tuy vẫn còn rướm lệ, nhưng đã có thể nhìn thấy vẻ phấn khích của cậu bé. “Ngữ Điền sẽ nghe lời!”

 Tần Trọng Hàn trước giờ chưa từng nhìn thẳng vào vấn đề này. Xem ra hôm nay, về chuyện của mẹ Ngữ Điền, xem ra phải sắp xếp vào thật rồi. Chỉ là, anh ta có đủ tư cách đứng trước mặt cô để xin cô tha thứ không?

 Dù sao, anh ta đã khiến cô và Ngữ Điền chia cắt năm năm. Nếu cô biết sự thật, liệu có căm hận anh ta đến chết không?

 Còn nữa, bạn trai của cô thì sao?

 Anh ta có thể hy sinh mọi thứ vì con trai mình, nhưng còn cô? Liệu cô có rời xa người bạn trai của mình không? Lần đầu tiên trong đời, Tần Trọng Hàn cảm thấy không tự tin.

 “Chú ơi, sao chú vẫn chưa online vậy?”

 Khi Tần Trọng Hàn mở máy tính lên thì nhìn thấy hộp thoại bật lên, rất nhiều!

 “Chú ơi, con muốn cho chú xem game của con, sao chú vẫn chưa lên vậy?”

 “Chú ơi, có phải chú đi cua gái nên quên con rồi không?”

 “Chú ơi, nếu chú còn không lên, con sẽ giận chú đó!”

 “Chú ơi, chú mau online đi!”

 “…”

 Tần Trọng Hàn nhìn thấy nhiều tin nhắn như vậy liền không thể nhịn cười, không cần đoán cũng biết là cậu bé đó. Nghĩ đến cậu bé đó, Tần Trọng Hàn đột nhiên nhớ ra mình vẫn chưa hỏi tên của cậu.

 Vừa rồi khó khăn lắm mới dỗ dành được Ngữ Điền, bây giờ lại nhận được tin nhắn của cậu bé này, Tần Trọng Hàn chịu khó trả lời: “Chú online rồi đây!”

 “A! Chú ơi! Chú, chú online rồi hả?” Ở đầu bên kia hiện lên tin nhắn, tốc độ gõ chữ nhanh đến mức khiến Tần Trọng Hàn kinh ngạc. Anh ta tự hỏi không biết có phải IQ của cậu bé đó cao đến mức đáng sợ không.

 Chưa kịp trả lời, đầu bên kia lại gửi tin nhắn. “Chú ơi, game của con, chú xem thử đi, góp ý cho con nha! Còn nữa, chú không được để lộ ra ngoài đó, con có bản quyền!”

 “Ha ha...” Tần Trọng Hàn không thể nhịn được cười, trong đầu hiện lên bộ dạng ranh mãnh của cậu bé.

 “Được!” Tần Trọng Hàn gõ một từ.

 “Chú ơi, chú có bận lắm không?”

 “Tại sao con hỏi vậy?”

 “Vì chú trả lời con chậm quá!”

 “Ờ…”

 “Còn nữa, chú trả lời đơn giản quá! Bộ chú không thể trả lời thêm một từ hay sao? Ồ… Nhưng con vẫn chưa biết gõ nhiều chữ lắm. Chú ơi, con còn chưa biết hết chữ nữa mà!”

 “Con bao nhiêu tuổi?”

 “Con năm tuổi, nhưng cô giáo nói con có thể nhảy lớp lên học tiểu học được rồi, nhưng con vẫn chưa nói với mẹ nữa. Chú ơi, chú nghĩ con có nên học nhảy lớp lên thẳng tiểu học không?”

 Chỉ số IQ cao thật! Tần Trọng Hàn ngạc nhiên, sau đó tò mò mở trò chơi mà cậu bé gửi đến. Chỉ một lúc sau, Tần Trọng Hàn hoàn toàn ngây người ra!

 Nếu anh ta không từng gặp cậu bé này, nếu cậu bé không phải chỉ mới năm tuổi thật, anh ta nghĩ mình sẽ không bao giờ tin! Bởi vì phần mềm trò chơi mà cậu bé thiết kế hoàn toàn không khác gì so với các nhà thiết kế trò chơi tốt nghiệp từ các trường chính quy.

 “Chú ơi, chú nghĩ con có nên học nhảy lớp không?” Lại một tin nhắn khác được gửi đến.

 “Con nghĩ sao?”

 “Con muốn nhảy lớp, như vậy thì mẹ có thể tiết kiệm được rất nhiều học phí!”

 Tần Trọng Hàn đọc đến đây, trong tim chợt thấy xót xa một cách khó hiểu. “Nhà con khó khăn lắm hả?”

 “Chú ơi, con phải gọi điện cho mẹ con rồi, mẹ vẫn chưa về nhà, tối quá rồi. Bữa khác chúng ta nói chuyện tiếp! Tạm biệt!”

 Tần Trọng Hàn thấy avatar đột nhiên đen lại, trong lòng bỗng cảm thấy hụt hẫng mà không có lý do.

 “Ba ơi, con ăn xong rồi, ba có muốn kể chuyện không?” Ngữ Điền được dỗ dành nên đã vui vẻ lại, vì không bao lâu nữa, cậu bé sẽ có mẹ rồi.

 Nhìn thấy dáng vẻ này của con trai, Tần Trọng Hàn thở dài. Đây mới là biểu hiện bình thường của một đứa bé năm tuổi, cậu bé kia quá trưởng thành, trưởng thành đến mức làm cho người ta đau lòng!

 Đột nhiên, trong lòng thấy hơi bực bội. Phải làm sao mới tìm được mẹ của Ngữ Điền về đây? Anh ta đang trầm tư!

 Lưu lại trò chơi, Tần Trọng Hàn đứng dậy. “Ngữ Điền, để bữa khác ba kể chuyện cho con nghe ha, bây giờ ba phải đi ra ngoài, con ngoan ngoãn đi ngủ có được không?”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Con Cưng Của Tổng Tài Ác Ma

Avatar
nguyen giang11:05 15/05/2019
sao có cảm giác truyện viết bị thiếu nhiều chỗ quá vậy
Avatar
Swta-Cá X Chết23:05 14/05/2019
Cái kết cần thềm nữa và nói chung truyện rất hay Thank's
Avatar
Thi Buu10:04 28/04/2019
Truyện này bao nhiêu trang zay tac gia

BÌNH LUẬN FACEBOOK