Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 213: Anh ta chính là vực sâu

Tô Tử

29/12/2020

Một lúc lâu sau, giống như trôi qua cả một thế kỷ, tiếng bước chân lại tiếp tục.

"Ngày mai, tôi sẽ đến công ty của ông ta.”

Tiếng cánh cửa đóng sầm lại, cả tòa nhà đều rung động theo.

Tập Lăng Vũ đã đồng ý, nhưng khuôn mặt Vy Hiên lại không thấy vui vẻ chút nào.

Buổi chiều quang đãng, ánh nắng tưới sáng, ánh mắt của cô lại khó chịu…

Trên lầu, một người đàn ông cô đơn đứng dựa vào cánh cửa, đầu cúi xuống, hai vai gục xuống yếu ớt.

Giống như một con rối bị rút hết sự sống.

Lại là chủ nhật, Tuyết Chi hẹn Vy Hiên đi xem phim.

Lúc ra khỏi rạp chiếu phim, bên ngoài trời mưa nhỏ, Tuyết Chi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài: “Ngay cả ông trời cũng không thể nhìn được, cũng muốn thay mình rơi nước mắt cho anh họ nha.”

Vy Hiên cười khẽ: "Anh Đình không phải rất tốt sao, hôm qua hôn lễ lãng mạn như vậy, khiến mình cũng muốn lập gia đình.”

Tuyết Chi nhìn cô: "Cậu đừng giả vờ ngu ngốc, cậu cũng không phải không biết tâm tư của anh họ mình, hôn lễ lãng mạn cái rắm. Người phụ nữ nằm bên cạnh không phải người trong lòng, có thể sao?”

Vy Hiên nhìn trời, cũng thở dài theo: " Chị Mạn Tinh ưu tú như vậy, anh ấy nhất định sẽ thích, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi.” Câu cuối, giống như đang thuyết phục Tuyết Chi, lại giống như an ủi chính mình, cô gật đầu: “Không sớm thì muộn.”

Tuyết Chi ngó ngó cô, đột nhiên hỏi: "Tiểu tử kia đâu?"

"Vũ?" Vy Hiên cười khẽ: "Ở công ty của ba cậu ấy, đã một thời gian không gặp, không biết bây giờ thế nào.”

Cô nói một cách hời hợt, nhàm chán đưa tay ra hứng những hạt mưa nhỏ, từng giọt từng giọt rơi vào lòng bàn tay, yếu ớt, có thể nghe thấy tiếng chúng phát ra âm thanh rả rích, vô cùng hồn nhiên.

Nhìn nụ cười bình thản trên khuôn mặt của cô, lông mày Tuyết Chi nhíu lại.

Cô khoác vai Vy Hiên, nghiêm túc cảnh cáo: “Tập Lăng Vũ không phù hợp với cậu, anh ta chính là vực sâu, sẽ kéo cậu ngã xuống. Từ giờ trở đi, cậu phải cách xa anh ta một chút. Phải đuổi anh ta ra khỏi cuộc sống của cậu. Không được phép thích anh ta, không được phép động lòng với anh ta, nghe rõ chưa?”

Vy Hiên bị những lời nghiêm túc đàng hoàng của Tuyết Chi chọc cười: “Tuyết Chi, cậu nói cái gì vậy? Tớ đã nhìn Vũ lớn lên.”

Tuyết Chi nhìn cô, đôi mắt to tròn không chớp: “Nhưng anh ta cũng là đàn ông.”

Vy Hiên không cười được.

Đúng vậy, anh ta cũng là một người đàn ông, một người luôn muốn chứng minh mình là người đàn ông trưởng thành ở mọi lúc mọi nơi.

Cô chậm rãi ngồi xổm xuống, ánh mắt dần mất đi tiêu cự, không nói nên lời và trống rỗng.

Một lúc lâu sau, cô nói: “Thói quen thật sự đáng sợ, thói quen mười năm không thể nói bỏ là bỏ. Mình đối với Vũ…”

Cô đối với Vũ, ngoại trừ tình cảm cón có thể có cái gì?

Tuyết Chi như muốn tiến vào sâu trong đáy lòng cô, im lặng quan sát, cuối cùng bất đắc dĩ vỗ vai cô, thấm thía nói: “Vy Hiên, có thể, cậu không còn nợ anh ta cái gì nữa.”

Vy Hiên rủ mắt, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.

Từ lâu đã không còn nợ, cô hiểu.

Điện thoại di động của Tuyết Chi vang lên, cô vén tóc lên vành tai, uể oải nhận: “Alo!”

Lại là lời mời từ một người theo đuổi, cô không kiên nhẫn từ chối: “Không đi không đi! Những bữa tiệc như vậy có gì hay!”

Lúc chạm đến ánh mắt Vy Hiên, cô đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt sáng lên, lập tức thay đổi: “Alo, đợi một chút, vậy tôi đưa một người bạn cùng đi được chứ… Bạn trai cái gì? Là phụ nữ!”

Sau khi nói xong, cô cúp điện thoại, cười mỉm nhìn Vy Hiên: "Đêm nay có hoạt động, cậu hãy đi cùng mình.”

Vy Hiên ngẩng đầu, chớp mắt hai lần nói: “Tuyết Chi, cậu tha cho mình đi, cậu cũng biết mình không có hứng thú với vòng tròn kim loại của cậu.”

Tuyết Chi mặc kệ những thứ đó, cánh tay ôm lấy cổ của cô, uy hiếp nói: "Không cho phép từ chối! Nhất định phải đi! Nếu không mình sẽ cưỡng gian cậu.”

Vy Hiên bật cười, quay đầu nhìn Tuyết Chi: "Có đôi khi, cậu và Vũ thật giống nhau, đều… thẳng thắn như vậy!”

Tuyết Chi phản ứng rất mạnh: "Phi! Ai muốn giống tên trẻ con đần độn không thể tự chăm sóc bản thân kia.”

Ngay lập tức cô quyết định: “Được rồi, đừng nói nhảm, tối nay tớ sẽ đến đón cậu, quần áo giày dép tớ sẽ chuẩn bị cho cậu.”

Vy Hiên nhức đầu: "Có thể không đi không?"

"Phạm Vy Hiên, có tin bây giờ mình lập tức chết cho cậu xem không?”

"... Mình đi."

Những bữa tiệc của giới thượng lưu, ngoài sự hào nhoáng bên ngoài chính là lợi ích giao thiệp bao trùm bên trong.

Luôn có người tỏ ra không phù hợp.

Vy Hiên kéo nhẹ chiếc váy đang ôm chặt trên người, khiến cho cô gần như khó thở.

Bên cạnh cô, Tuyết Chi duy trì nụ cười tươi đẹp động lòng người, chào hỏi những người xung quanh, cô thấp giọng đủ để hai người nghe thấy, cảnh cáo nói: “Cậu có con rận bò trên người sao? Từ lúc đi vào vặn vẹo không ngừng! Làm ơn, biểu hiện khí chất thục nữ một chút có được không?”

"Cái này cũng không thể trách mình.” Vy Hiên liếc mắt nhìn cô, hai tay nâng miếng vải trước ngực lên một cách mất tự nhiên, sợ nó sẽ bị tuột xuống, phàn nàn nói: “Cậu nhìn xem cậu cho mình mặc thứ gì thế này?”

Tuyết Chi buồn cười quay đầu lại, quan sát Vy Hiên: “Cô Phạm, cậu có biết bây giờ cậu đẹp đến mức nào không? Không biết nhìn hàng hóa, đây chính là tác phẩm của AlexanderMcQueen để lại! Có nhiều tiền cũng khó mà mua được, nếu không phải vì muốn cho cậu câu được con rùa vàng, mình cũng không muốn cho cậu mượn đâu!”

Vy Hiên nhíu mày, cô không biết ai là AlexanderMcQueen, cô chỉ biết rằng Tuyết Chi rất kiên trì muốn gả cô đi.

Tuyết Chi đột nhiên lên tiếng: "Hướng ba giờ!"

Vy Hiên nhìn sang theo bản năng, ánh mắt đụng vào mắt một người đàn ông, người này rất phong độ nâng ly hướng về phía cô gật đầu, Vy Hiên cũng vội vàng mỉm cười.

Tuyết Chi nghiêng người sang: "Ba mươi sáu tuổi, chưa lập giao đình, kinh doanh cao su, vẫn chưa phát hiện thói quen xấu nào, điều kiện trên trung bình, có thể cân nhắc.”

Nụ cười Vy Hiên trở nên cứng ngắc, không quan tâm đến vẻ ngoài ưa nhìn của đối phương, ánh mắt nhìn về hướng khác, thấp giọng nói: “Tuyết Chi, coi như mình xin cậu…”

"Hướng tám giờ! Anh ta là bác sỹ ngoại khoa vừa mới từ nước ngoài trở về, gia đình có mở một bệnh viện, năm nay ba mươi hai tuổi, dù là chòm sao hay tử vi cũng đều phù hợp với cậu! Là một người thông minh, và chăm chỉ, tuổi trẻ tài cao, hiện tại vẫn chưa có bạn gái! Nhưng, nghe nói mẹ anh ta rất khó khăn…”

Khóe miệng Vy Hiên giật giật hai lần, lập tức kéo Tuyết Chi sang một góc, cầm một miếng bánh ngọt nhét vào miệng của cô, Tuyết Chi ngậm miệng, trừng mắt nhìn Vy Hiên kháng nghị: “Này…”

"Ăn đi, đừng nói chuyện."

Vy Hiên cuối cùng cũng được im lặng một chút, cô hiểu rằng Tuyết Chi chỉ là quan tâm đến mình, nhưng đây cũng không phải vấn đề có thể miễn cưỡng được. Cô sẽ kết hôn với một người cô cảm thấy người đó phù hợp với cô, và cô cũng phù hợp với người đó.

Ánh măt bất mãn của Tuyết Chi trừng lớn, dùng cánh tay đập vào Vy Hiên: “Là tiểu tử kia!”

Vy Hiên quay đầu, ở cửa có rất nhiều người nhưng cô chỉ cần liếc một cái cũng thấy được Tập Lăng Vũ.

Đã mấy ngày không gặp, Lăng Tập Vũ như biến thành một người khác, mặc bộ đồ vest mà anh ghét nhất, đeo cà vạt, bước sau lưng Tập Chính Hãn và bã xã Trình Tương, ánh mắt lạnh lùng, nhưng vẫn đẹp trai xuất chúng.

Một tay đút trong túi quần, vừa vào cửa liền nhận một ly rượu từ người bồi bàn, bưng lên uống một ngụm hết nửa ly. Thứ không đổi duy nhất chính là ánh mắt cuồng vọng và càn rỡ đảo qua toàn bộ căn phòng, bỗng nhiên dừng lại, khóa chặt ở một góc hẻo lánh.!

"Ha ha, Lý tổng, đã lâu không gặp!"Tập Chính Hãn chào hỏi mọi người, quay đầu sang phía Tập Lăng Vũ: “Lăng Vũ, tới chào bác Lý…”

Tập Lăng Vũ mắt điếc tai ngơ, ly rượu tiện tay đưa cho một người xa lạ, đối phương hoàn toàn không hiểu thì anh đã vượt qua vợ chồng Tập Chính Hãn, trực tiếp đi vào.

Tập Chính Hãn bỗng nhiên biến sắc, Trình Tương hừ một tiếng: "Thật không có gia giáo!"

"Câm miệng!"Tập Chính Hãn thấp giọng trách mắng, nhíu chặt lông mày nhìn bóng lưng con trai rời đi.

Một chàng trai lạnh lùng đang tới gần, đôi mắt gắt gao nhìn thẳng vào Vy Hiên, mang theo hơi thở bức người. Ngay cả Tuyết Chi cũng bị chấn động, ho khan hai tiếng, kiếm cớ rời đi.

Vy Hiên giật mình đứng yên ở đó, hình bóng của Tập Lăng Vũ ngày càng rõ ràng trong mắt, hình ảnh quá khứ bắt đầu trở nên mơ hồ…

Tâm trạng thay đổi theo hoàn cảnh, đến bây giờ cũng không có cách nào an tĩnh lại.

Tập Lăng Vũ vừa đi vừa cởi cúc áo vest, lúc đến trước mặt Vy Hiên, trực tiếp lấy áo vest khoác lên người cô, sau đó lại cài cúc áo lại, quấn chặt lấy cô.

Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt dò xét của những người ngoài, anh ta lạnh lùng hỏi: “Sao cô lại ở chỗ này?”

Vy Hiên mặc áo của Tập Lăng Vũ, cảm thấy mặt đỏ nóng rát, di chuyển ánh mắt, cô nói: “Tôi tới cùng Tuyết Chi.”

"Vậy có cần phải mặc như gái đứng đường như vậy không?” Mắt Tập Lăng Vũ híp lại, ánh mắt sắc bén nhìn vào đôi chân trần của cô, thẳng tắp mảnh khảnh, làn da trắng tinh tế mịn màng.

Vy Hiên nhíu mày, trong đầu nhớ tới lời nói của Tuyết Chi, nói: "Đây là thiết kế của AlexanderMcQueen..."

“Mẹ kiếp, ai quan tâm đến kẻ nào thiết kế nó.” Không đợi cô nói xong, Tập Lăng Vũ đã phát bực: "Phạm Vy Hiên, cô đã lớn như vậy rồi, có thể có đầu óc một chút được không? Cô mặc như vậy không phải là muốn câu dẫn những tên khốn kiếp có ý đồ xấu với cô sao?”

Vy Hiên há to miệng, đôi mắt mở to, đột nhiên cảm thấy lúc này không thể cãi với Vũ.

Mặc dù làn da của cô lộ ra hơi nhiều, nhưng thứ cô mặc dù sao cũng là váy, dựa theo lời nói của anh ta, như vậy lúc bơi lội cũng không cần mặc bikini sao?

Nhíu chặt lông mày, cô không nói hai lời, trực tiếp cởi chiếc áo vest trên người xuống ném trả lại cho anh ta, sau đó ưỡn ngực, ngẩng đầu lên nói: “Tôi mặc thế nào cũng là tự do của tôi. Hơn nữa, tôi cũng không cảm thấy không có gì không phù hợp.”

So với những người phụ nữ ăn mặc gợi cảm trong bữa tiệc, Vy Hiên cùng lắm cũng chỉ được coi là bình thường.

Tập Lăng Vũ lườm cô, cầm chặt chiếc áo trong tay, ngực phập phồng: “Tám ngày không gặp, đây chính là những lời cô muốn nói với tôi?” Tới gần một bước, chắn ánh đèn trên đỉnh đầu, giọng nói âm u.

"Vì sao không gọi điện thoại cho tôi?”

Vẻ mặt Vy Hiên sững sờ, lùi về phía sau một bước, cúi đầu không nhìn vào Tập Lăng Vũ, cô ổn định lại tâm trạng của mình, bình tĩnh nói: “Tôi biết cậu đang phải làm việc chăm chỉ để thích nghi với công việc mới, nên không muốn làm phiền cậu.”

Nhìn thẳng vào cô, Tập Lăng Vũ bật cười: “Bây giờ mới nói sợ làm phiền tôi? Vậy cô làm phiền tôi nhiều năm như vậy thì phải nói thế nào?”

Biểu cảm của Vy Hiên căng cứng, hơi buông lỏng, giống như một lỗ hổng, không cẩn thận sẽ tiết lộ tâm trạng của mình.

"Vũ..." Cô dịu giọng: "Bây giờ không phải là lúc để nói những chuyện này, cậu cần phải quay lại.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Trọng Sinh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook