Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Chương 593: Cọp không ra oai, thật sự tưởng cô là con mèo bệnh rồi (4)

Mạch Hạ Du Trúc

05/01/2021

“Yên tâm đi, có thể làm được, nếu không Dương Tầm Chiêu sẽ không phải yêu cầu Hiểu Lam giải thích với đám phóng viên về việc tôi nằm viện.” Ông cụ Dương khẳng định, tuy rằng vừa rồi Trác Hiểu Lam không nói, nhưng ông ta nhận định đây chính là chủ ý của Tầm Chiêu.

Dương Tầm Chiêu làm vậy rõ ràng là để bảo vệ Hàn Nhã Thanh, ông ta tuyệt đối không thể để bọn họ có được thứ mình muốn.

“Đi tới chỗ y tá lấy một ý bông băng và một ít thuốc tím.” Ông cụ Dương nhìn bà Dương sai khiến.

“Được rồi.” Bà Dương gật đầu, bà ta đương nhiên hiểu được ông muốn làm gì, nhưng là bà ta không nói, chỉ làm theo lời ông.

Lúc này, Trác Hiểu Lam lại bước ra khỏi phòng làm việc, gọi một y tá: "Cô phụ trách chăm sóc cho ông Dương, phải chăm sóc cẩn thận. Nếu ông Dương có yêu cầu gì thì phải đồng ý với ông ấy, đừng chọc tức họ."

“Chuyện gì cũng phải làm hài lòng sao?” Cô y tá sửng sốt, không nhịn được hỏi.

"Đều là người già. Người già cũng giống như trẻ con. Đôi khi cũng tự ái. Hơn nữa, hiện tại ông Dương không được khỏe, cô càng phải theo dõi bọn họ thật tốt." lời nói của Trác Hiểu Lam cũng có lý, bề ngoài chẳng có chút vấn đề nào.

“Được rồi, tôi hiểu rồi, viện trưởng quả nhiên có lòng tốt.” Cô y tá gật đầu đồng ý, đương nhiên không quên nịnh nọt Trác Hiểu Lam.

Khi bà Dương muốn tìm một y tá, y tá trẻ do Trác Hiểu Lam sắp xếp đã tình cờ mở cửa bước vào.

“Ông Dương, bà Dương, Viện trưởng bảo tôi chăm sóc ông Dương. Nếu ông Dương có yêu cầu gì thì cứ nói cho tôi biết.” Cô y tá tất nhiên nhớ lại lời dặn của Viện trưởng. Lúc này, cô cố ý nói ra điều Viện trưởng a bảo như vậy, đương nhiên cô muốn cho ông cụ Dương biết rằng Viện trưởng của họ rất tốt.

Bằng cách này, chắc chắn Viện trưởng a sẽ rất hài lòng về cô ấy. Phải nói rằng Trác Hiểu Lam đã lựa chọn một ứng cử viên rất tốt.

“Cô đồng ý với mọi yêu cầu của tôi sao?” Ông cụ Dương sửng sốt, ngập ngừng hỏi.

“Vâng vâng, tôi sẽ đáp ứng những gì ông muốn.” Cô y tá gật đầu liên tục.

“Được rồi, cô băng bó cái chân này của tôi giống như bị thương nặng gãy xương, sau đó làm trên người và mặt tôi có thêm mấy vết sẹo.” Khi ông lão nói câu này, kỳ thực cũng không nắm chắc lắm, suy cho cùng ông ta cũng biết làm như thế là có hơi quá đáng.

“Hả?” Cô y tá sững sờ: “Tại sao?”

“Tại sao cái gì, bảo cô làm thì làm đi." Ông cụ Dương cau có và gầm lên."Ồ, ồ, tôi sẽ lấy ngay cho ông. " Cô y tá định thần lại gật đầu lia lịa.

Ông cụ Dương thấy cô ta đồng ý, khóe môi khẽ cười, như thế mới giống thật hơn. Cô y tá động tác rất nhanh, không bao lâu đã xong việc, đương nhiên, kỹ thuật băng bó của cô y tá cũng không có gì bất thường.

Ông Dương bảo cô ta ra ngoài và gọi điện cho phóng viên. Khoảng nửa giờ sau, một video khác lại lan truyền trên Internet. Trong video, ông Dương đang nằm trên giường bệnh, chân trái bó bột và băng bó, trên tay trên mặt cũng có nhiều vết thương, ông nằm trên giường với gương mặt tái nhợt, đau đớn. Bà Dương ngồi ở mép giường, cúi đầu, dường như đang lau nước mắt.

“Ông Dương, xin hỏi sao ông lại bị thương?” Ông Dương nhìn phóng viên, môi mấp máy, tựa hồ muốn nói nhưng lại không nói ra, giống như bị thương quá nặng, nói không nên lời.

"Các người đi ra ngoài đi. Hiện tại ông ấy nói chuyện cũng không tiện. Đừng có quay hay viết lung tung." Bà Dương đứng dậy đuổi phóng viên đi ra ngoài, giọng nói khàn khàn.

“Bà Dương, bà có thể cho chúng tôi biết tình hình như thế nào không? Có thể nói cho chúng tôi biết ông Dương bị thương như thế nào được không?” Phóng viên thấy ông Dương không nói được nên quay máy quay về phía bà Dương.

“Tôi không biết, đừng hỏi nữa, đi ra ngoài đi.” Bà Dương xua tay xua đuổi bọn họ.

"Bà Dương, ông Dương bị Hàn Nhã Thanh ép nhảy khỏi tòa nhà sao? Đó là lý do mà ông ấy bị thương?"

“Đừng hỏi nữa, đi đi, đi đi.” Bà Dương nhanh chóng ngẩng đầu, nhìn bọn họ không trả lời, nhưng vẻ mặt rõ ràng là đang né tránh. Sự né tránh đó rất dễ gây hiểu lầm trong tình huống này.“Ông Dương, tôi nghe nói rằng cậu ba Dương đã mua lại của Hàn thị, và tôi nghe nói rằng cậu ba Dương đã chuyển nhượng Hàn thị đã mua lại cho Hàn Nhã Thanh. Chuyện này có thật không?” Một phóng viên đột nhiên chuyển chủ đề.

"Đây là chuyện của công ty, tôi không hiểu rõ lắm, nhưng Nhã Thanh không xấu xa như các người nghĩ, hơn nữa cô ấy cũng không phải là người tham lam. Cho dù Dương Tầm Chiêu đưa nó cho cô ấy, cô ấy cũng sẽ không muốn." Bà ta trả lời câu hỏi của phóng viên một cách tích cực.

Bà Dương nói điều này rất thông minh, có nghĩa là nếu Hàn Nhã Thanh thực sự muốn nó, thì cô sẽ là một người tham lam và xấu xa.

Trong một thời gian, video đã được tải lên một cách điên cuồng trên Internet, nhanh hơn và điên cuồng hơn video trước đó.

Và càng ngày càng có nhiều người xúc phạm Hàn Nhã Thanh bên dưới, và lời mắng chửi càng ngày càng khó nghe.

Mọi người quát rằng Hàn Nhã Thanh là kẻ giết người, cho rằng Hàn Nhã Thanh nên bị bắt, có người nói Hàn Nhã Thanh nên bị đẩy xuống lầu để cô ta cũng phải nếm mùi vị này.

Dù sao trước đây cũng chỉ là phỏng đoán, nhưng bây giờ có ‘bằng chứng’, đã là ‘sự thật’ rồi, nên mọi người chửi bới nó cũng tự nhiên hơn.

Hàn Nhã Thanh vốn là một ‘người nổi tiếng’ ở thành phố A. Lần này mọi chuyện của cô đều bị vách trần, rất nhiều người vây quanh biệt thự của nhà họ Hàn, kêu gào yêu cầu Hàn Nhã Thanh ra ngoài để bồi thường.

Những người đó là các phóng viên, ngoài ra còn có một nhóm người khác.

Trong trường hợp này, nếu Hàn Nhã Thanh đi ra ngoài, có lẽ sẽ bị mọi người phun nước bọt đến chết mất.

Lúc này Hàn Nhã Thanh đang ở nhà họ Đường, mà ông Hàn đang ở nhà, ông Hàn vốn dĩ muốn đi ra ngoài giải thích với mọi người, nhưng bọn họ không thèm nghe, ném trứng, thậm chí là đá vào người ông.

Cũng may có quản gia bảo vệ, ông Hàn không bị thương, quản gia bị ném một quả trứng. Lần này, Trác Hiểu Lam cũng bị mắng té tát phun máu chó, tất cả đều tố cáo Trác Hiểu Lam là bác sĩ nhưng lại nói dối lừa gạt người khác, cho rằng Trác Hiểu Lam lợi dụng nhà họ Hàn để che giấu cho Hàn Nhã Thanh.

Ngay sau khi Trác Hiểu Lam ra khỏi cổng bệnh viện bị ném một quả trứng vào người, cho nên Trác Hiểu Lam không dám ra khỏi bệnh viện nữa.

“Thật quá đáng, bọn họ thật quá đáng.” Bà Đường tức giận nhảy dựng lên: “Bọn họ rõ ràng là nói dối. Không ngờ bọn họ lại xảo quyệt như vậy.” Hàn Nhã Thanh nhìn bà ông Dương trong video, Hàn Nhã Thanh nghe vậy, khóe môi hơi nhếch lên một chút, quả nhiên, bà Dương này mới đích thật là cao thủ!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook