Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Chương 433: Cậu ba dương sắp phát điên (3)

Mạch Hạ Du Trúc

10/12/2020

Nhìn thấy hành vi của anh, Hàn Nhã Thanh sửng sốt một chút, vì lịch sự, cô chỉ có thể vươn tay bắt tay anh.

Dương Tầm Chiêu trực tiếp bóp mạnh tay của cô, rất mạnh rất đau, người phụ nữ chết tiệt, mới mấy ngày liền biến thành Bà

Đường?

Ai cho phép cô mang họ của người đàn ông khác?

“Ngài Dương.” Hàn Nhã Thanh đương nhiên cảm nhận được anh cố ý bóp mạnh, trong lòng cô thâm sửng sốt, nhưng trên mặt cũng không có gì kỳ quái, khóe môi hơi hơi mở ra, nhẹ giọng kêu một tiếng, nhưng là không có nghe được.

Khi Dương Tầm Chiêu nghe câu nói của cô, Ngài Dương, mắt anh nhanh chóng nheo lại, được lắm, tốt lắm, mới vài ngày không gặp, cô trở thành Bà Đường, anh trở thành Ngài Dương.

Tay Dương Tầm Chiêu vẫn đang bóp lấy cô, anh đột nhiên kéo mạnh, bởi vì động tác quá đột ngột và lực quá lớn, Hàn Nhã

Thanh bị anh kéo lại gần, suýt nữa thì nhào vào trong vòng tay anh, nhưng may mắn thay, vào lúc cơ thể cô sắp chạm vào anh, cô đã liều mạng khống chế được.

Khuôn mặt của Bộ trưởng Grew rõ ràng là hơi kinh ngạc hơn một chút, nhưng ông nhanh chóng phản ứng được, nói liên tục:

“Hai người nói chuyện đi, tôi còn có việc khác.”

Nói xong ông ta nhanh chóng rời đi.

“Ngài Dương, xin hãy tự trọng.” Hàn Nhã Thanh có chút khó chịu, người này muốn làm gì? Bây giờ trước mặt nhiều người, anh lại quá ngông cuồng.

Giọng nói của Hàn Nhã Thanh lúc này cực kỳ trầm thấp, chỉ có Dương Tầm Chiêu mới có thể nghe thấy.

Tuy nhiên, thấy Bộ trưởng Grew cố tình tìm lý do để bỏ đi, cô còn cảm thấy bức xúc hơn.

Mà hiện tại cô còn có nhiệm vụ, học trưởng vừa đi, cô còn chưa biết chuyện gì xảy ra, cho nên lúc này nhất định không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Khi Hàn Nhã Thanh nói, cô rất cố gắng rút tay về.

“Tự trọng?” Dương Tầm Chiêu đột nhiên nở nụ cười, thay vì buông tay, anh chậm rãi đưa tay cô lên trước mặt mình, một tay xoa nhẹ lên làn da ngọc mịn của anh.

“Tôi thực sự không hiểu gì về lòng tự trọng. Chi bằng Bà Đường dạy tôi cách tự trọng đi?” Lúc này Dương Tầm Chiêu mỉm cười nhìn cô, dường như trong giọng nói của anh có một nụ cười.

Hàn Nhã Thanh có chút tức giận, anh là người lớn như vậy, chẳng lẽ lại không biết tự trọng sao?

Rõ ràng là anh đang cố tình.

Chỉ là bọn họ đều đã ly hôn, hiện tại cô cũng không chọc anh, vậy anh điên cuồng làm gì?

Từ khi cô bước vào anh đã luôn nhìn cô, Hàn Nhã Thanh nghĩ, anh có thể đã nhận ra cô.

Nhưng ngay cả khi anh nhận ra cô, cô và anh đã ly hôn rồi, không còn quan hệ.

Cảm nhận được ngón tay của Dương Tầm Chiêu không ngừng cọ xát vào mu bàn tay cô, tay Hàn Nhã Thanh lại cứng hơn, cố gắng rút ra.

Chỉ là, Dương Tầm Chiêu nhất định sẽ không làm theo ý cô, anh khó khăn lắm mới câm được tay của cô, làm sao anh có thể

buông tay.

Da cô rất mịn, khiến anh không nỡ buông tay.

Tuy nhiên, lời nói và thái độ của cô khiến anh khó chịu, chỉ là anh không thích cô ngụy trang trước mặt anh, anh cũng không

thích điều đó, cho nên vào lúc này, Dương Tầm Chiêu muốn phá lớp ngụy trang của cô.

Dương Tầm Chiêu không những không nới lỏng mà ngược lại còn giữ chặt hơn, khẽ nâng khóe môi, cười nhẹ nói: “Nói thật ra, tay của Bà Đường thật sự rất mịn, khiến người ta không nỡ buông tay.”

Những lời của anh lúc này nghe ra, mang theo vài phần lỗ mãng.

Hàn Nhã Thanh nhìn anh, tuy rằng vẻ mặt vẫn là lãnh đạm, nhưng trong mắt lại có thêm một chút cảm xúc.

Nhưng mà, rất nhanh Hàn Nhã Thanh tiếp tục che giấu, biết rằng lúc này nhất định không nên có sai sót.

Dương Tầm Chiêu đương nhiên nhìn thấy phản ứng của cô, khóe môi khẽ giật một cái, nói tiếp: “Không biết những bộ phận

khác của Bà Đường có trơn tru đến mức khiến người ta lưu luyến không rời không nhỉ?”

Một tay Dương Tầm Chiêu đột nhiên chạm vào eo cô, nụ cười cực kỳ mơ hồ, thậm chí cực kỳ lỗ mãng: “Như ở đây...”

Sắc mặt Hàn Nhã Thanh hơi thay đổi, cô thật sự không ngờ Dương Tầm Chiêu lại làm như vậy, tuy rằng vị trí hiện tại không rõ ràng, nhưng chỉ cần có người nhìn sang đây đều có thể thấy được bọn họ, có thể nhìn thấy động tác của anh.

Anh muốn làm gì?

Hàn Nhã Thanh đang suy nghĩ.

Sau đó, bàn tay của Dương Tâm Chiêu di chuyển dọc theo eo cô, vòng cung của môi anh dường như sâu hơn một chút: “Như ở đây..."

Khi tay anh di chuyển đến xương sườn của cô, anh đột nhiên di chuyển vào giữa.

Hàn Nhã Thanh nhanh chóng sửng sốt, cô đột ngột lùi lại, tránh bàn tay anh gần như chạm vào trước mặt cô.

Người này điên rồi, thực sự là điên rồi, sao có thể như vậy ở nơi đông người.

Nếu không phải hoàn cảnh không phù hợp, Hàn Nhã Thanh thật muốn mắng anh vài câu, bọn họ đã ly hôn rồi, anh vẫn đối với cô thế này...

Lúc này, Hàn Nhã Thanh biết mình không thể mất bình tĩnh, nên chỉ liếc Dương Tầm Chiêu một cái có ý cảnh cáo.

“Sao thế? Ngại ngùng à? Không biết khi ở trên giường Bà Đường có ngại ngùng như vậy không nhỉ?” Tuy nhiên, Dương Tầm Chiêu không những không kiềm chế được một chút nào mà thậm chí còn liều lĩnh hơn, lời nói của anh càng mờ ám, thậm chí có phần...

Hàn Nhã Thanh bí mật thở ra, mặt đột nhiên có chút nóng lên, không biết lúc này mặt cô có đỏ bừng hay không, dù sao có thể khống chế được cảm xúc của mình, nhưng có lẽ sẽ không khống chế được phản ứng bản năng đó.

Lúc này, Dương Tầm Chiêu cố ý muốn chọc tức cô, cô muốn giả vờ, nhưng anh sẽ không để cô giả vờ, anh chỉ muốn xé nát bộ mặt thật của cô.

Cho nên, anh cố ý làm như vậy, cố ý nói như vậy.

Thực ra, giọng nói của Dương Tâm Chiêu thấp đến mức không ai khác có thể nghe thấy, khi anh thực hiện những động tác đó, anh đã cố tình dùng cơ thể của mình chặn mọi ánh mắt lại, không ai có thể nhìn thấy được.

Nhìn thấy lúc này, cô vẫn đang cố găng kiêm chế cảm xúc của mình, mắt anh hơi nheo lại, nhưng vừa rồi vành tai cô đỏ bừng, chứng tỏ cô đang thẹn.

Thực ra, người phụ nữ này thực sự rất dễ mắc cỡ.

“Nghiêm túc mà nói, tôi thích Bà Đường nằm dưới thân tôi, gọi tôi... Dương Tầm Chiêu đột nhiên nghiêng người, tiến đến bên tai cô, cố ý nói.

Anh muốn xem, cô sẽ làm gì nữa?

“Dương... " Nghe anh nói, sắc mặt Hàn Nhã Thanh thay đổi, ngực cô rõ ràng chập trùng, một câu Dương Tầm Chiêu suýt chút nữa đã thốt ra.

Tuy nhiên, đến giây phút cuối cùng, cô đã cố gắng hết sức để nhịn xuống.

Cô biết lúc này Dương Tầm Chiêu đang cố ý chọc tức cô.

Mặc dù cô không biết Dương Tầm Chiêu có ý gì? Cô không biết anh muốn làm gì?

Nhưng cô biết trong tình huống này, cô không thể kích động, không thể bị anh điều khiển.

Dương Tầm Chiêu vừa mới cảm nhận rõ ràng sự kích động của cô, anh biết cô vừa muốn gọi tên anh, bất cứ lúc nào tức giận, cô sẽ trực tiếp gọi tên anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Cô Vợ Thần Bí Muốn Chạy Đâu

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook