Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Tại vì chính anh ham công việc, anh tranh thủ đem thời gian làm việc rút ngắn lại. Mới có thể sớm trở về nước, ở bên cạnh em." Tâm tình của anh luôn bên cạnh Giản Nhụy Ái. Nghe những gì mà cô nhắn lại, tim của anh vì lo cho cô mà đau lòng. Điện thoại của cô không gọi được, anh sẽ ghen tỵ mà suy đoán lung tung. Còn khi Giản Nhụy Ái không ở bên cạnh anh, anh sẽ nghĩ tới cô, muốn mau chóng nhìn thấy cô.

Anh cảm giác mình điên rồi, một Đơn Triết Hạo luôn luôn cao ngạo, sẽ vì Giản Nhụy Ái mà giải thích hành vi của mình.

Yêu. Cái chữ này thật kỳ lạ, sẽ cải biến quan niệm và suy nghĩ sống của con người ta

"Hạo, chừng nào thì anh trở về." Giản Nhụy Ái nghe Đơn Triết Hạo giải thích, coi như trước kia có nhiều hiểu lầm hơn nữa. Cũng bị vài câu nói ngọt như mật của anh đánh vỡ.

Cô cũng rất nhớ anh, rất nhớ lồng ngực của anh.

"Chiều nay hai giờ anh lên máy bay, em ở nhà chờ anh, không được chạy loạn, biết không." Giọng nói của tổng giám đốc Đơn mang theo chút dịu dàng và cưng chiều.

Anh không bảo cô đến đón là vì sợ lộ trình cực khổ. Đơn Triết Hạo không muốn làm cô mệt mỏi.

Ngày mai? Giản Nhụy Ái nhớ tới lời nói của Đỗ Đức Minh, thật đúng dịp như vậy sao? Chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày mai?

Lúc cô còn đang hoảng hốt, ở đầu dây điện thoại bên kia vang lên giọng nói lo lắng của Đơn Triết Hạo: "Alo. Tiểu Nhụy. Em làm sao vậy?."

"A. Em không sao. Em chỉ buồn ngủ chút thôi. Hạo. Ngày mai anh trở về cẩn thận một chút. Em sẽ ở nhà chờ anh." Giản Nhụy Ái không biết mình nói láo lại lưu loát như thế, cô không muốn làm cho Đơn Triết Hạo lo lắng, cho nên cũng không cần nói với Đơn Triết Hạo đi đám giỗ của viện trưởng Mary. Tránh cho anh lo lắng.

Hai giờ, cô có thể chạy về kịp .

"Gửi cho anh một nụ hôn ngủ ngon đi." Ở đầu dây bên kia Đơn Triết Hạo lên tiếng yêu cầu. Anh thật sự rất nhớ cánh môi mềm mại của Giản Nhụy Ái.

"Đừng mà." Giản Nhụy Ái nói xin lỗi, cô không hướng về màn hình điện thoại mà gửi nụ hôn cho anh. Hôn như thế càng làm nhớ nhiều hơn.

Đầu dây bên kia điện thoại cũng không chịu buông tha cho cô."Tiểu Nhụy, nhanh lên một chút. Không hôn anh, trở về . . . . ."

"Ừ." Giản Nhụy Ái nhắm mắt hướng về phía màn hình điện thoại hôn một cái, sắc mặt trở nên ửng hồng.

Hiển nhiên Đơn Triết Hạo rất hài lòng, cười lớn tiếng. "Được rồi, ngủ ngon, Tiểu Nhụy của anh."

Hai người cúp điện thoại. Tuy nhiên tại hai nơi khác nhau, cả hai cùng hướng về điện thoại ngẩn người rồi lại cười ngây ngốc.

Giản Nhụy Ái khắc chế nội tâm vui vẻ của mình, nằm ở trên giường lăn qua lăn lại. Mấy ngày lo lắng cũng bởi vì cú điện thoại của Đơn Triết Hạo mà tiêu tan.

Đơn Triết Họa nâng môi lên một nụ cười, bắt đầu vùi đầu vào làm việc.

Còn Lạc Tình Tình đang đứng ở cửa ra vào, tay nắm chặt quả đấm, trong đôi mắt lộ ra ánh sáng tàn nhẫn.

Hôm sau, Giản Nhụy Ái bảo tài xế chở cô đến Cô Nhi Viện. Dù sao bụng của cô cũng đã lớn rồi, đi bộ cũng không tiện lắm.

Mới vừa xuống xe, đã nhìn thấy thân hình cao lớn, trên người là bộ u phục nghiêm túc. Trong tay là một bó hoa hồng, cô nhẹ nhàng gọi tên: "Đỗ ruột già."

Ít nhất trong lần gặp mặt này cũng không xa cách như mấy lần gặp mặt trước. Đỗ Đức Minh trở nên đẹp trai hơn rất nhiều.

"Nhụy Ái, em…. em đến." Đỗ Đức Minh nhìn thấy Giản Nhụy Ái, mấy lời nói trong lòng vì khẩn trương mà quên mất..

Giản Nhụy Ái đưa ánh mắt kỳ quái nhìn Đỗ Đức Minh. Thấy Cô Nhi Viện an tĩnh như thế. Khẽ cau mày ."Đỗ ruột già. Chúng ta vào đi thôi."

"Nhụy Ái." Đỗ Đức Minh ngăn trước mặt Giản Nhụy Ái. Cậu đã cố lấy một cái cớ để hẹn cô ra, chính là sợ cô cự tuyệt cậu, đưa bó hoa hồng trên tay lên. "Nhụy Ái, anh thích em."

Những lời này hù dọa Giản Nhụy Ái, cô có chút chậm rãi hoàn hồn. Thích… lỗ tai của cô có nghe lầm hay không? Đỗ Đức Minh thích cô, tin tức này làm cô khó có thể tiêu hóa.

"Đỗ ruột già. Lời cậu nói không buồn cười chút nào cả. Chúng ta nhanh vào trong đi, bọn họ đang chờ mình bên trong."

"Giản Nhụy Ái, chẳng lẽ em còn không nghe rõ sao? Căn bản không phải đến chuyện tình kia, chỉ là anh sợ nói ra rồi, sợ em cự tuyệt lời mời của anh. Cho nên nói dối như thế. Nhụy Ái, anh yêu em, em có biết hay không. . . . . ."

"Không thể. Đỗ Đức Minh, không nên nói giỡn với tớ, nói rất thích một người phụ nữ có thai, cậu có phải là một kẻ không có đầu óc không?" Giản Nhụy Ái biết người kia đã nói vào trọng điểm nên cô phải giải quyết dứt khoát. Đây là biện pháp tốt nhất. Lòng của cô không thể nào tiếp nhận Đỗ Đức Minh. Chỉ là coi Đỗ Đức Minh là một người bạn chơi cùng, căn bản không mang ý tứ khác.

Mặc dù Đỗ Đức Minh biết Giản Nhụy Ái nhất định sẽ cự tuyệt. Trong lòng khẽ đau đớn. Nhưng cậu phải cố giả bộ da mặt dày, bởi vì chỉ có như thế mới có thể báo thù mà thôi.

"Đầu óc của anh không hư, anh chỉ thích em, từ nhỏ đến lớn đều thích em. Anh cảm thấy vô cùng hối hận khi không nắm bắt được cơ hội, mới để cho Đơn Triết Hạo có cơ hội chen vào. Nhưng em phải tin tưởng anh, đi theo anh, em sẽ không so đo với Đơn Triết Hạo, sẽ đối xử tốt với em."

"Thật xin lỗi, chúng ta là không thể nào. Tớ chỉ xem cậu như bạn bè mà thôi. . . . . ." Ngẩng đầu lên nhìn anh. Khó khăn mở miệng. Cô phải nói rõ ràng. Mặc dù cô không muốn đi tổn thương người con trai lương thiện. Nhưng cô phải làm như vậy

Đỗ Đức Minh đưa mắt nhìn Giản Nhụy Ái, nghe cô quyết đoán như thế, cười khổ một tiếng rồi nói: "Nhụy Ái, anh không muốn chỉ làm bạn bè với em. . . . . ."

Giản Nhụy Ái rất ít đụng phải loại chuyện như vậy nên xử lý trở nên có chút nhát tay. Hối hận vì sự khinh thường của mình, đáng lẽ cô nên gọi điện thoại hỏi Quyền Hàn và Trác Đan Tinh một chút. Cô cũng không nên đến đây một mình rồi để mình lâm vào cảm giác này.

Đỗ Đức Minh đối mặt với nội tâm đau đớn. Lại liều mạng kiềm chế. Giống như một loại bệnh truyền nhiễm, tâm tình của Giản Nhụy Ái trở nên không tốt.

"Đỗ Đức Minh, tớ. . . tớ thật sự là không có thể đồng ý. Tớ đã có người yêu của mình, và cũng nguyện ý mang đứa bé của anh ta, lòng của tớ cũng chỉ có Đơn Triết Hạo. Chúng ta không thể nào."

"Không thể nào, trước kia Đơn Triết Hạo đối xử với em như thế, làm sao em có thể yêu anh ta. Nguyện ý vì anh ta mà sanh con nuôi cái, có phải anh ta hay khi dễ em hay không." Đỗ Đức Minh khống chế cảm xúc của mình. Hướng về phía Giản Nhụy Ái gầm nhẹ.

Giản Nhụy Ái không biết làm sao nói với Đỗ Đức Minh nên cứ nhìn chằm chằm vẻ mặt kích động của Đỗ Đức Minh. Nội tâm vừa bất đắc dĩ lại vừa bi thương. "Đỗ Đức Minh, Hạo đối xử rất tốt với tớ, tình cảm anh ấy dành cho tớ còn nhiều hơn của tớ dành cho anh ấy. Đương nhiên tớ sẽ nguyện ý vì anh ấy sinh con và nuôi dạy con. Mặc kệ đời này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa. . . . . . tớ chỉ muốn làm vợ của Đơn Triết Hạo."

Những lời nói tỏ tỉnh, hung hăng đâm vào trái tim của Đỗ Đức Minh. Cậu không nghĩ đến việc Giản Nhụy Ái lại yêu Đơn Triết Hạo sâu đậm như thế, Dù thế nào cũng muốn ở bên cạnh Đơn Triết Hạo. Cậu đi đến trước mặt Giản Nhụy Ái, ôm chặt cô vào trong ngực, giống nhất ôm bảo vật mà cậu trân quý nhất trong cuộc đời mình, ôm thật chặt, không buông tay.

Giản Nhụy Ái kinh ngạc nên liên tục giãy giụa. "Đỗ Đức Minh, cậu buông tay ra. Buông tớ ra, nếu không đến tình cảm bạn bè của chúng ta cũng sẽ mất."

Đỗ Đức Minh không muốn buông tay, ép buộc Giản Nhụy Ái ở trong lòng mình. "Anh không thả, vĩnh viễn không buông tha. Nhụy Ái, em là của anh, chỉ có thể ở bên cạnh anh mà thôi."

Đầu Giản Nhụy Ái bị Đỗ Đức Minh chèn ép trong lồng ngực. Trên người cậu không có hương vị của Đơn Triết Hạo. Để cho lòng cô thấp thỏm lo lắng, giống như khi thấy hình ảnh Đơn Triết Hạo đứng bên cạnh người phụ nữ khác.

Sức lực của cô căn bản không đấu lại Giản Nhụy Ái. Hơn nữa cô lại sợ tổn thương đến con mình nên không dáng làm những động tác cần sức mạnh quá lớn.

Từ đầu cô cũng không biết tình cảm của Đỗ Đức Minh lại là như thế.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK