Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giản Nhụy Ái cố gắng học cách quên câu chuyện sỉ nhục, cô hết sức hy vọng đầu mình chẳng nhớ điều gì về nó.

Mặc kệ cô cố gắng bao nhiêu, những hình ảnh kia vẫn bám lấy cô, ngực buồn buồn rất khó chịu, hốc mắt tràn ngập nước mắt, cắn môi, chầm chầm bước đi. Nhìn lại căn phòng lộn xộn, cô ngồi lại trên bàn, cầm bút lên viết vài dòng chữ, viết xong lời nhắn của mình, đặt bên cạnh ly rượu, cố ý đặt ly rượu lên một góc của lá thư để nó không bị gió biển thổi đi, mới chán nản bước ra khỏi phòng.

Đơn Triết Hạo tỉnh lại, mở mắt, thấy chẳng còn ai ở bên cạnh, không ngờ hiệu suất làm việc của cô gái kia nhanh thế, còn dám nói không phải là người Lạc Tình Tình an bài.

Đầu thoáng qua thân thể mềm mại kia, ngoài miệng nâng lên nụ cười hài lòng.

Anh đứng dậy mặc quần áo, ánh mắt tùy ý liếc qua ga giường, nhìn thấy một chuyện làm anh chấn động, một vệt máu đỏ tươi xuất hiện, trong phút chốc khiến anh đánh mất lý trí

Đêm qua là đêm đầu tiên của cô gái kia, không trách được cô lại khít khao như thế, cái loại khít khao giống như vừa mới bị phá vỡ.

Nhưng như vậy là thế nào, lần đầu tiên kia biểu thị rằng cô là một cô gái thuần khiết sao? Không phải loại phụ nữ tùy ý để cho đàn ông nằm trên người của mình, cũng không phải là một cô gái háo sắc?

Anh cầm điện thoại di động bên cạnh lên: "Y Thiếu Thiên, chuẩn bị một chút, trở về."

Nghe xong lời nói kia khiến Y Thiếu Thiên không nhịn được cúp máy ngay, cậu chẳng dám tiếp tục ôm mỹ nữ mà chậm chạp bò ra khỏi giường, trong lòng nguyền rủa mười tám đời tổ tông nhà Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo đi tới bên cạnh bàn, đưa tay cầm áo khoác, thấy mẫu giấy màu vàng hấp dẫn nằm bên trên, ngón tay thon dài cầm tờ giấy lên, mở ra, nhìn thấy những dòng chữ mềm mại, nhất định là của cô gái ngày hôm qua để lại.

Đoạn chữ ở giữa là những dòng chữ vô cùng thành khẩn, chuyện kỳ quặc gì thế? Cô và Lạc Tình Tình chạm vào nhau, làm cho thẻ phòng bị thay đổi, khiến cho cô vào nhằm căn phòng, mọi chuyện là do anh hiểu lầm cô.

Càng nhìn xuống phía dưới khiến tầm mắt của anh càng mở rộng, cô gái này vô cùng thú vị nha, yêu cầu anh tha thứ cô, chuyện kia coi như một giấc mộng, mộng tỉnh chẳng có gì cả.

Đơn Triết Hạo cảm thấy cô thật sự là một đóa hoa tuyệt thế, là một khối mơ hồ, dường như tờ giấy này hơi ướt át, có lẽ cô dùng hết tâm tình của mình để viết nó?

Nhưng anh không muốn biến nó trở thành một giấc mộng, ở cuộc đời này vất vả lắm mới tìm được một cô gái thú vị như thế, có thể bản thân cô không muốn ở bên cạnh anh, nhưng tiếc là anh muốn ngừng mà chẳng được.

Nếu như cô nguyện ý làm người yêu của anh, anh tin rằng đó là chuyện quý giá nhất của cuộc đời này!

Môi anh nở ra một nụ cười hả hê, chuyện Lạc Tình Tình rời đi, đã bị quên lãng ngoài chín tầng mây.

Giản Nhụy Ái đứng ở trên boong tàu, để gió biển thổi vào tóc cô.

Kể từ khi cô trốn ra khỏi căn phòng đó, liền đứng ở chỗ này, chỗ không có người, tận tình hưởng thụ cảm giác gió biển cào cấu trái tim mình, gió biển thổi khiến khóe mi cô cay xè, nước mắt chảy trong niềm chua chát.

"A! Đơn Triết Hạo, khốn kiếp, trả lại sự trong trắng cho tôi, tôi hận anh." Giản Nhụy Ái hướng về phía biển rộng mênh mông mà thét lớn.

Cô nghĩ rằng nơi đây là nơi vắng người nhất trên chiếc du thuyền này, nên cô mới dùng nơi đây để trút bỏ những oán hận của mình. . . . . . Mong làm như thế sẽ khiến lòng cô thoải mái hơn, không hề uất ức, khổ sở nữa.

"Mắng như thế sẽ thoải mái hơn sao?" Tại mũi du thuyền vang lên một giọng nói trầm ấm.

Giản Nhụy Ái ngẩn người, nghiêng đầu nhìn chung quanh, không nhìn thấy ai cả, chẳng lẽ đau lòng sinh ra ảo giác.

Lòng cô tràn đầy sự hiếu kỳ, bước chân tập tễnh đi về phía trước, nơi khúc quanh nhìn thấy một người đàn ông vô cùng anh tuấn, trên người anh mặc một bộ đồ trắng, rúc vào bên tường, con mắt nửa nhắm nửa mở, trên mặt hiện ra vẻ bình thản như một thiên sứ vừa giáng trần.

Cô yên lặng nhìn chằm chằm người đó không biết phải nói gì, cô chưa từng gặp qua người đàn ông nào da trắng noãn nà như thế, ngũ quan còn xinh đẹp hơn cả con gái nữa.

Giản Nhụy Ái không giải thích được: "Anh đang nói chuyện với tôi sao?" Mang theo tâm trạng hoang mang, ngón tay trỏ của Giản Nhụy Ái chỉ về phía mình.

Cụ Duệ Tường không chút để ý ngước mắt nhìn Giản Nhụy Ái, thấy ánh lửa phừng phừng trong mắt cô, vốn không muốn trả lời vấn đề kia, nhìn vào mắt cô dâng lên chút mệt mỏi, anh đáp một tiếng: "Dạ!"

"Ồ!" Giản Nhụy Ái nhìn anh, không biết nên nói gì? Đang muốn xoay người rời đi, thì thấy anh đứng dậy.

"Nếu như muốn khóc thì cứ khóc đi, nước mắt muốn chạy ra ngoài, vì sao lại không cho nó chảy."

Giản Nhụy Ái đi theo lời nói của anh, mới biết anh đang an ủi mình, vừa định nói cám ơn, thấy người kia muốn rời đi, liền thét lớn lên: "Này, tôi đến đây quấy rầy anh sao?"

Đôi tay Cụ Duệ Tường đặt ở trong túi, xoay người lại, đối mặt với Giản Nhụy Ái, ánh mắt không có tình cảm, như một khối băng dưới ba mươi độ C: "Chỉ là tôi không thích ở nơi này có thêm người khác mà thôi."

Giản Nhụy Ái mím môi, nghe lời nói lạnh lẽo của người kia, buồn bã lên tiếng: "Vậy thì tôi đi! Trả lại chỗ này cho anh."

"Không cần." Cụ Duệ Tường có cảm giác hình như cô không hiểu được lời nói của mình, nên nói tiếp: "Tôi có chuyện đi trước."

"Ồ! Vậy tôi có thể biết tên của anh không. . . . . ." Cô còn chưa nói hết lời, người kia đã rời đi, nhìn theo bóng lưng của anh, anh có lẽ là người dễ tiếp xúc, nhìn cử chỉ và lời nói của anh thì đoán rằng anh là một người đàn ông trong nóng ngoài lạnh.

Ánh mắt Giản Nhụy Ái lần nữa quay trở lại biển bao la, nước biển màu xanh, dịu dàng trôi, ướp vào trong không khí một vị mặn dễ chịu.

"Nhụy Ái, cậu là cô gái không có lương tâm, biến mất cả đêm, có biết có rất nhiều người lo lắng cho cô không?."

Trác Đan Tinh nhìn chằm chằm thân thể mỏng manh kia, rốt cuộc đã tìm được cô rồi, Trác Đan Tinh đã mất cả đêm đi tìm, trong lòng cô vô cùng lo lắng thiếu chút nữa đã lật tung du thuyền rồi.

Giản Nhụy Ái nhìn chằm chằm vào gương mặt gấp gáp của Trác Đan Tinh, tự nhiên quên Trác Đan Tinh, tối ngày hôm qua biến mất, nhất định khiến cho cô ấy vô cùng lo lắng.

Thấy đôi mắt thâm quầng của bạn mình, trong lòng Giản Nhụy Ái càng thêm áy náy, nhìn thấy người quen, uất ức giống như sóng lớn cuồng cuộng ập tới.

Đối mặt Trác Đan Tinh mới đầu vô cùng tức giận, rất muốn mắng cô một trận, nhưng cuối cùng vẫn chỉ nói lên lời ấm áp: "Giản Nhụy Ái, rốt cuộc bạn đã ở đâu? Ngày hôm qua thiếu chút nữa tớ báo cảnh sát rồi, cậu biết không? Cậu khiến mình sợ chết kiếp, mình cho là cậu. . . . . . cậu rơi xuống biển, còn bảo người lặng xuống biển tìm cậu, cậu biết trái tim mình rất yếu đuối mà thế mà bị cậu hù dọa . . . . ."

Cả đêm qua Trác Đan Tinh đã phải cố gắng vượt qua sự sợ hãi trong lòng, từ nhỏ hai người bọn họ đã sống nương tựa lẫn nhau, hai người thân thiết giống như người thân trong nhà. Trong cô nhi viện hai người luôn giúp đỡ nhau, sẽ chẳng chịu nổi nếu ai đó gặp điều bất trắc.

Giản Nhụy Ái thấy Trác Đan Tinh gào khóc, cũng cố không để mình chảy nước mắt nữa, nhìn Trác Đan Tinh khóc lớn như thế, giống như đã thay cô trút hết uất ức trong lòng: "Đan Tinh, thật xin lỗi, để cho cậu phải lo lắng, tớ cũng không nghĩ tới, nhưng. . . . . ."

Trác Đan Tinh phát hiện có chuyện gì đó không đúng, lau nước mắt trên mặt, nhìn đôi mắt phiếm hồng của Giản Ngụy Ái: "Thế nào? Xảy ra chuyện gì? Cậu đừng khóc? Cậu làm mình sợ muốn chết đây này!"

"Ồ ồ. . . . . . Đan Tinh, đã xảy ra chuyện rồi. . . . . ." Cô khóc thúc thít kể lại tất cả những chuyện ngày hôm qua, nước mắt hiện đầy trên khuôn mặt, tay nắm chặt lấy tay Trác Đan Tinh đang kích động. "Đan Tinh, cậu đừng kích động!"

"Đơn Triết Hạo giàu có thì sao, cũng là hạng đam mê nữ sắc, cậu đừng ngăn mình... nhất định tớ phải tìm lại công bằng cho cậu." mặt mày Trác Đan Tinh trở nên trắng bệch, nước mắt trên gò má vẫn chưa khô.

"Không nên đi, là do tớ sai, tớ cởi quần áo nằm trên giường của anh ấy, không liên quan đến anh ấy, tớ không muốn đến đó để chịu thêm sỉ nhục." Giản Nhụy Ái không còn khóc nữa, đứng trên sàn nhà, ôm chặt thân thể của người bạn mình, uất ức hóa thành nước mắt, hòa vào không khí yên lặng phía trước.

Trác Đan Tinh bất đắc dĩ ngồi chồm hổm xuống vỗ lưng của Giản Nhụy Ái: "Nhụy Ái, đừng khóc, chuyện cũng đã qua rồi, tới và anh Quyền Hàn ủng hộ cậu, đừng khóc."

Giản Nhụy Ái ngước mắt nhìn đôi mắt quan tâm của người bạn thân thiết, ở trong lồng ngực cô, khóc rống lên, nói trong tiếng nấc: "Đan Tinh . . . . ."

Ở mũi thuyền, bóng dáng hai cô gái mỏng manh ôm nhau khóc thút thít, không cần biết thời gian trôi qua bao lâu. Hai người mới thôi không khóc nữa.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK