Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bến tàu

Giản Nhụy Ái cùng Trác Đan Tinh xuống khỏi du thuyền, nhìn đám người tấp nập ra vào, vô số người trao cho nhau những vòng tay ấm áp, cố che giấu cảm giác hạnh phúc khi gặp nhau.

Quyền Hàn đứng ở bên cạnh con tàu lớn nhìn hai cô bước ra, Quyền Hàn hơn các cô ba tuổi, từ nhỏ đã đảm đương vai trò là ba, là mẹ của hai cô, bảo vệ cô và Trác Đan Tinh, cố gắng cho bọn họ cuộc sống tốt nhất.

"Anh Quyền Hàn." Giản Nhụy Ái không thể chờ đợi nhảy vào lồng ngực của Quyền Hàn, khẽ mỉm cười, ở trước mặt Quỳên Hàn cô chỉ là một đứa bé, có thể làm nũng, có thể sống thực là mình. . . . . .

Nhớ, năm ấy khi Giản Nhụy Ái năm tuổi, Quyền Hàn tám tuổi.

Quyền Hàn chào đời trong cô nhi viện, còn Giản Nhụy Ái năm tuổi mới bước vào, cô nhanh chóng gia nhập vào vòng tay ấm áp của mọi người, nhưng trong lòng là sự cô độc thường trực, vì thế cô được Quyền Hàn hết lòng chăm sóc.

Mười lăm năm qua, từ một người sống kép mình trong nỗi cô đơn, cuộc sống của cô dần trở nên muôn màu hơn với sự chăm sóc và bảo vệ của anh.

Anh cố gắng che chở và bảo vệ cô trong phạm vi của mình, dùng hết sức lực để che chở, thương yêu cô, cơ hồ không để cho cuộc đời cô trải qua bất kỳ chuyện buồn nào nữa.

Ở trước mặt Quyền Hàn, Giản Nhụy Ái chính là tiểu công chúa, cuộc sống của cô không buồn lo, không mệt mỏi, càng không có lừa gạt cùng tổn thương.

"Cẩn thận một chút, cẩn thận ngã bây giờ!" Quyền Hàn dịu dàng nở ra một nụ cười cưng chiều với cô, anh là một người có học thức, đối đãi tất cả mỗi người đều chừng mực, nhưng đối đãi Giản Nhụy Ái lại đặc biệt dịu dàng.

Giản Nhụy Ái làm nũng ôm cổ của Quyền Hàn, đưa tay ngắt gò má của anh, cô gái nhỏ nở một nụ cười nghịch ngợm.

"Anh Quyền Hàn, em và Đan Tinh đi lâu như thế, anh có nhớ chúng em không."

Trác Đan Tinh đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn bạn mình, quệt mồm, dùng sức kéo tay Giản Nhụy Ái: "Nhụy Ái, chúng ta về nhanh tôi!"

Trác Đan Tinh không thích thấy hai người vui vẻ và thân mật như thế, trong lòng cô rất khó chịu, cô cũng rất ghen tỵ, cô và Giản Nhụy Ái đều là cô nhi, Quyền Hàn lại thiên vị đối với Giản Nhụy Ái tốt hơn cô, cũng chỉ bởi vì bọn họ gặp nhau muộn hơn mà thôi sao?

Giản Nhụy Ái le lưỡi một cái, thấy mùi dấm chua bốc qua gò má của Trác Đan Tinh, không biết xảy ra chuyện gì? Cô cũng không hiểu chuyện gì nữa.

Ba người ngồi lên tắc-xi, trở lại ngôi nhà Nhân Ái.

Ngôn nhà Nhân Ái là một quán cà phê, cũng là nhà của ba người.

Giản Nhụy Ái trở về ngôi nhà quen thuộc, cuộc sống trên du thuyền, tựa như một giấc mộng, mộng đã tỉnh thì xem như chuyện đã qua, chuyện gì cũng không có? Nên lần nữa tự mình đứng lên.

Thỉnh thoảng, nhớ lại chuyện mình thất thân khiến cô có chút ảo não! Nhưng ván đã đóng thuyền, có đau khổ cũng vô ít.

Quyền Hàn nhìn hai người có vẻ vô cùng mệt mỏi, mang một chén canh mình đã chuẩn bị từ sớm ra.

Trên môi anh nở một nụ cười: "Ngồi du thuyền đi chơi, đã khiến hai em mệt rồi, anh có hầm một chút canh này, hai em uống đi."

"Cám ơn anh Quyền Hàn!" Giản Nhụy Ái cười để lộ ra gương mặt đáng yêu, cầm chén canh lên uống ‘ừng ực, ừng ực’.

Trác Đan Tinh mang theo ánh mắt không rõ cảm xúc, hướng về Quyền Hàn cười cười, sau đó cũng bắt đầu uống canh.

Ăn uống no đủ tâm tình càng vui vẻ, nhưng mí mắt càng ngày càng nhắm chặt, có lẽ Giản Nhụy Ái giống như Trác Đan Tinh đã từng so sánh, cô là Trư Bát Giới đầu thai, ăn no rồi đi ngủ, quả thật rất giống heo.

Cô cũng không ngại, heo thì đáng yêu thôi! La Chí Tường không phải cũng được gọi là Tiểu Trư sao?!

Giản Nhụy Ái xách theo túi hành lý của mình, tiến vào ổ Quả của cô, mệt mỏi nằm ở trên giường, lầu dưới truyền đến tiếng nói chuyện nho nhỏ của Trác Đan Tinh và Quyền Hàn, nghe Trác Đan Tinh cười nói vui vẻ, khóe miệng cô lộ ra nụ cười nhàn nhạt

Cô nhắm mắt lại, bỗng dưng trước mắt lại thoáng qua gương mặt anh tuấn cuả Đơn Triết Hạo.

Những hình ảnh thoáng qua trong lòng, trên mặt cô đã đỏ ửng, cô cũng không biết mình ăn trúng cái gì nữa? Mỗi khi nhớ tới ngày đó lại tự dưng đỏ mặt tía tai.

Những hình ảnh kia, lưu lại ở trong óc cô, mọi khi nhớ tới, là đầu lại đau như búa bổ, sau lại cảm thấy hưởng thụ, cô chẳng biết vì sao mình lại sinh ra loại cảm giác phức tạp như thế?

Giản Nhụy Ái lắc lắc đầu, một cảm giác mất mác xông vào đầu, mãi không nghĩ được chuyện gì tốt hơn, đi tắm một cái mới được.

Cô xấu hổ dùng chăn che kín gương mặt, muốn đem những chuyện ngày cũ đánh rớt đi, mau lau hết toàn bộ hồi ức trong đầu.

Không muốn suy nghĩ tới thì thôi, đôi mắt từ từ chìm vào giấc ngủ.

. . . . .

"Y Thiếu Thiên, đem danh sách những người tham gia bữa tiệc trên du thuyền đến đây?" Đơn Triết Hạo ngồi ở phòng làm việc, trong tay cầm bút máy, một đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Y Thiếu Thiên.

Y Thiếu Thiên cầm danh sách đã chuẩn bị trước đưa cho Đơn Triết Hạo, dù không biết anh cần nó để làm gì?

Nhưng anh là ông chủ lớn, người ta nói thì phải làm, nếu như anh không muốn tìm Lạc Tình Tình, hẳn chẳng nghiêm cứu danh sách kia làm chi rồi!

"Tổng giám đốc Đơn, có phải anh nghĩ trong số những người trên du thuyền, có người có liên quan đến Lạc Tình Tình không ạ."

Đơn Triết Hạo lạnh lùng trừng mắt nhìn Y Thiếu Thiên, cầm lấy danh sách, không nói lời nào tìm kiếm .

Kể từ sau đêm hôm đó, trong đầu anh chỉ xuất hiện bóng dáng của cô thôi, cô trẻ trung, thẹn thùng nhưng lại khiến tâm anh dao động.

Rốt cuộc cô gái kia là ai?

Lại để cho chính anh ăn sạch sẻ, rồi viết thư để lại bảo anh tha thứ cho cô ta, sao lại giống một cô gái ngoan hiền thế

Anh đảo mắt xem tên của những cô gái tham gia trong buổi tối ấy, nhưng tại sao không có tên cô? Vì sao muốn tìm tên cô cũng khó đến thế?

Anh không có suy nghĩ gì, danh sách không có tên cô gái anh muốn tìm, không thể nào, hay có ai đó mời cô đi, Lạc Tình Tình và Lạc Đan cũng có ghi tên kia mà, duy nhất lại không có tên của cô gái kia.

"Xác định những người trên du thuyền tối hôm đó đều có trong danh sách này sao."

Y Thiếu Thiên nhìn về phía danh sách, lại nhìn đôi mắt nghi vấn của Đơn Triết Hạo, không biết Đơn Triết Hạo muốn làm cái gì: "Xác định!"

Đơn Triết Hạo biết năng lực làm việc của Y Thiếu Thiên, cô gái kia làm sao lại biến mất như thế, chẳng lẽ đêm đó chỉ là mộng?

Không thể nào, anh vẫn cảm nhận được cảm giác khít khao kia!

Tự nhiên coi như không có gì, mặc dù trái tim bất tri bất giác lại hiện ra một cảm giác mất mác.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK