Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đơn Triết Hạo nhìn bóng dáng nhỏ bé của Giản Nhụy Ái, vội vàng dời tầm mắt đi qua nơi khác, anh không biết cô gái nhỏ muốn làm gì, thấy cô chạy đi lung tung, khi trở về trong tay còn cầm theo ít lá cây.

Anh buồn cười, không muốn tiếp tục giày vò cô gái nhỏ, lại không biết những thứ cỏ dại kia làm gì, có thể dùng nó cầm máu sao?

Giản Nhụy Ái nghiêm túc cởi nút áo của Đơn Triết Hạo ra, nhìn thấy một vũng máu to, cô không chút do dự đem những lá cây trong tay vò lại, vê mấy cái, định đặt lên vết thương của anh, bị anh cản lại.

"Trước không nên lo lắng trét lá cây, đi nhặt chút củi tới đây, còn có mấy tảng đá."

Giản Nhụy Ái nghi vấn nhìn Đơn Triết Hạo, nhưng biết lúc này phải nghe lời Đơn Triết Hạo nói, rất nhanh mang đến những vật anh yêu cầu.

Nhìn thấy Đơn Triết Hạo giống như người cổ đại đang cố lấy lửa, chỉ chốc lát sau lửa liền phát sáng, cô không thể tưởng tượng nổi nhìn Đơn Triết Hạo, thấy anh cầm lên dao găm, hai mắt hoảng sợ không biết anh muốn làm cái gì?

"Yên tâm, anh không làm chuyện dại dột đó đâu?" Đơn Triết Hạo buồn cười nhìn Giản Nhụy Ái kinh ngạc đến ngây người, lấy dao trong tay hơ dưới đống lửa.

Ở nơi hẻo lánh lại trúng đạn, cũng không phải là chuyện lần một, lần hai, Đơn Triết Hạo không để ý.

"Cái gì vậy?" Giản Nhụy Ái không phản ứng kịp, thấy Đơn Triết Hạo dùng dao găm đâm vào tay mình, máu đỏ tươi từ tay anh chảy xuôi xuống. Anh chỉ im lặng tập trung tinh thần không đáp lại lời cô.

Cô vội vàng xoay người không dám nhìn xuống nữa, máu tanh như thế, vô cùng tàn nhẫn, Đơn Triết Hạo tìm được đầu đạn bị rơi, máu thịt be bét xoáy thành một động sâu, Giản Nhụy Ái nghĩ tới liền muốn nôn.

"Hừ. . . . . ." Đơn Triết Hạo mãnh liệt hừ một tiếng, thân thể kịch liệt đau đớn, trên trán mồ hôi chảy ròng, nếu như không đem đạn móc ra, tay của anh nhất định sẽ phải phế bỏ.

Anh cảm giác hô hấp càng ngày càng gấp rút, toàn thân hiện đầy mồ hôi, thời khắc chỉ mành treo chuông, đạn rốt cuộc cũng được lấy ra, hít một hơi khí lạnh, dùng sức thở một cái, giống như đem toàn bộ đau đớn trút ra ngoài

Ngước mắt nhìn Giản Nhụy Ái, quát: "Mau lại đây giúp anh băng bó."

"Ồ!" Giản Nhụy Ái kinh ngạc đến ngây người dần hồi tỉnh, biết Đơn Triết Hạo đã móc đạn ra ngoài, bị sợ đến toàn thân vô lực, cầm áo khoác nhỏ lau cánh tay đầy máu của anh, tỉ mỉ đắp cỏ lên vết thương, phát ra một tiếng buồn bực, ngước mắt thấy hai gò má không còn chút sắc huyết của anh, cho là cô làm anh đau, thấy anh không nói, tiếp tục giúp anh băng bó .

Tay hơi run rẩy, sợ lại đụng đến vết thương của anh, làm liền một mạch cố gắng băng bó nhanh nhất có thể, Giản Nhụy Ái suy yếu ngồi trên đất, mồ hôi rịn chảy đầy trán.

"Tới đây!"

"Cái gì!"

Đơn Triết Hạo lấy tay ôm cô vào trong lòng ngực mình, lượn vòng qua ngực của cô, thấy hơi thở mệt mỏi của cô, ôm cô chặt hơn.

Những hốt hoảng và luống cuống khiến trái tim đang loạn nhịp vững vàng hơn rất nhiều, Giản Nhụy Ái tham lam nằm trong vòng tay không bị thương của Đơn Triết Hạo, cô thích lồng ngực vững chắc của anh, nơi đó khiến cô vô điều kiện an tâm.

Vết khoét ở tay khiến Đơn Triết Hạo tiêu hao hầu hết năng lượng, cô gái nhỏ chọc cho ngực anh vặn vẹo, toàn thân trong nháy mắt bị lửa giận thiêu đốt, thân thể khẽ biến hóa, cổ họng cô động, khắc chế dục vọng của mình, âm thanh khàn khàn nói: "Em là bọ chó sao? Có thể an tĩnh một hồi hay không."

Giản Nhụy Ái vô tội liếc người tự dưng nổi giận, không hiểu mình lại có lỗi gì? Hình ảnh ấm áp như thế, lại khiến anh phát giận, chỉ là trong lòng cũng không thoải mái, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm đó, không dám nhích tới nhích lui.

Đàn ông và phụ nữ có sự khác biệt rất lớn! Sao Kim cùng sao hỏa ở cùng một chỗ, chính là sẽ nổ tung, mà Giản Nhụy Ái và Đơn Triết Hạo chính là như thế, ấm áp mấy giây đã là xa xỉ.

Giản Nhụy Ái nhìn vách đá thật cao, nơi hoang vu không người này, trong lòng khẽ lạnh lẽo, không khỏi sợ hãi hướng đến thật gần Đơn Triết Hạo, muốn móc điện thoại di động ra, mới nhớ tới, túi của mình đặt ở trên xe rồi.

"Anh có mang điện thoại di động?"

"Không có!" Sắc mặt Đơn Triết Hạo tái nhợt, hô hấp dần bình tĩnh, ôm Giản Nhụy Ái, tựa đầu vào tóc cô, lười biếng trả lời.

"Vậy làm sao bây giờ?"

"Thì sinh sống ở chỗ nào, chứ làm sao bây giờ? Nếu không em chèn vào mình hai đôi cánh rồi bay lên."

Cô không thể tin được lời Đơn Triết Hạo nói, nghiêng đầu nhìn anh, hi vọng anh chỉ là đang lừa gạt mình, nhưng tròng mắt thâm thúy của anh, Giản Nhụy Ái vĩnh viễn không biết bên trong đó đang suy nghĩ điều gì?

Đơn Triết Hạo sờ sờ đầu của cô: "Ngu, nói một chút cũng tin, lừa gạt em thôi!"

Giản Nhụy Ái phản ứng chậm, biết anh đùa bỡn mình, nâng một quả đấm nện vào ngực Đơn Triết Hạo: "A!" Thấy Đơn Triết Hạo che ngực, mặt cau mày có, cô biết mình xuống tay nặng, khẩn trương hít sâu một hơi hỏi "Thế nào? Em đánh anh đau ư?"

Đơn Triết Hạo xô Giản Nhụy Ái té nhào xuống đất, bọn họ mặt đối mặt, hai mắt nhìn nhau, tâm giống như kết nối cùng một chỗ.

Trong đầu anh quay về cảnh bọn họ cùng nhau nhảy xuống, Đơn Triết Hạo không biết vì sao một khắc nhìn thấy cô té xuống? Thiện lương của anh giống như chết đi, quên mình mà nhảy xuống cùng cô.

Chẳng lẽ anh đã yêu cô gái đơn thuần này rồi, ngoài miệng nâng lên nụ cười nhàn nhạt, anh vì suy nghĩ của mình mà toát lên một niềm vui, bàn tay to của anh vuốt ve gương mặt trắng noãn của cô, không nói lời nào, lẳng lặng vuốt ve.

Thân thể Giản Nhụy Ái cứng đờ, trợn mắt há mồm nhìn Đơn Triết Hạo, đại não một mảnh trống không, ý tưởng gì cũng không có! Nhìn mặt anh cách mình ngày càng gần, khẩn trương không cách nào hô hấp, nhắm mắt lại.

"Ha ha. . . . . ." Đơn Triết Hạo ‘xì’ một tiếng bật cười, bàn tay cưng chiều sờ sờ sống mũi cô, anh vì một ý tưởng nhỏ của mình, cảm thấy buồn cười: "Được rồi, anh cũng chẳng thích một cuộc sống dã chiến, nên không có gì đâu?"

"Tôi. . . . . . Tôi không có nghĩ như vậy. . . . . ." Gương mặt Giản Nhụy Ái ửng hồng, liếc qua tròng mắt nóng hừng hực của Đơn Triết Hạo, nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Trên người cô mềm mại, khiến năng lực kiềm chế của Đơn Triết Hạo càng ngày càng kém, đối mặt với Giản Nhụy Ái, anh luôn như một con dã thú nhịn đói lâu năm.

Mà Giản Nhụy Ái vô tội mãi dõi theo phản ứng của anh, tâm tư của cô gái nhỏ rất rõ ràng, rất đơn giản, và cô không biết, bộ dáng như vậy càng khiến cho người khác phạm tội.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK