Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Em đừng tới lúc lâm trận lại bỏ trốn. Em biết hậu quả mà." Trên mặt Vương Hạo là ý cười nhưng giọng lại pha lẫn giá lạnh.

Lạc Tình Tình không nói gì, bàn tay nhỏ luồn vào từ chỗ cúc áo đã cởi, vuốt ve cơ bụng của anh ta từng chút từng chút một như muốn thiêu đốt người ta.

Khiến người ta miệng đắng lưỡi khô, toàn thân run lên. Vương Hạo bắt được cái tay không an phận của cô ta, cầm lên hôn. "Phụ nữ đừng chủ động ở phương diện này như thế."

"Ha ha..." Lạc Tình Tình không nói lời nào mà chỉ cười. Cô ta biết người đàn ôn này có chủ nghĩa đàn ông rất mạnh mẽ. Cô ta cũng không muốn phá hỏng. Dù sao phá hỏng cũng chẳng có chút hay ho nào với mình.

Cô ta cười, đối mặt với anh a, bất động thanh sắc nhưng lại là điểm trí mạng lớn nhất với đàn ông.

"Thật là người phụ nữ buông thả dâm đãng." Người anh ta sắp nổ tung như bị thiêu đốt vậy, dục hỏa càng không thể vãn hồi được. Bàn tay nóng bỏng phủ lên đẫy đà trước ngực cô ta, vuốt ve với sức lực lớn như muốn kéo nó xuống vậy.

"Hạo, nhẹ một chút." Lạc Tình Tình hơi cau mày, cảm thấy ngực đau rát.

Anh mặc kệ cô ta bị đau, ôm ngang cô ta lên, đặt lên trên bàn, xé nát váy của cô ta không chút kiêng dè, để lộ đường cong nữ tính, bày ra trước mắt anh ta không hề che giấu.

Trên miệng Vương Hạo lộ ra nụ cười nham hiểm, phủ lên người cô ta không chút lưu tình, tiến lên từng cái từng cái một.

Khuôn mặt khôi ngô dữ tợn kinh khủng của anh ta đã sớm bị dục vọng khống chế, không thương hương tiếc ngọc chút nào, như đang muốn phát tiết dục vọng của mình mà hung hăng xuyên vào thân thể của cô ta, hung hăng chạy nước rút.

Khiến căn phòng vốn thối nát càng thêm thối nát hơn.

... ... ...

Bà nội biết công việc Đơn Triết Hạo bề bộn nhưng cũng không thể đi công tác nhiều ngày như vậy, một chút tăm hơi cũng không có.

Tập đoàn Đơn thị coi như cũng là một trong nhiều chuyện nhưng dù sao cũng có hơn vạn nhân viên bận trước bận sau. Anh là tống giám đốc, không đến nỗi nhiều ngày như vậy mà không về nhà. Hơn nữa thời gian trước còn bận hơn mà Đơn Triết Hạo cũng bớt chút thời gian để về.

Bà đi xuống lầu, thấy Giản Nhụy Ái ủ rũ ngồi trên sô pha, khuôn mặt mỹ lệ tràn ngập ưu thương.

Bà nội đi tới bên cạnh Giản Nhụy Ái, khẽ hỏi: "Nhụy Nhi, trễ vậy rồi sao không ngủ mà ngồi đây làm gì?"

Giản Nhụy Ái giật mình đầy sợ hãi. Đối với vấn đề của bà nội, cô có trăm miệng cũng khó biện bạch, khẽ lẩm bẩm: "Con khát, xuống rót ly nước."

Cô cầm lấy nước, vội vàng nói: "Bà nội, con lên trước."

Bà nội kéo Giản Nhụy Ái: "Nhụy Nhi lại không ngủ được, chúng ta nói chuyện phiếm đi."

Bà dắt Giản Nhụy Ái ngồi xuống sô pha, tay vỗ về lên bụng của cô, mỉm cười nói: "Bụng càng lúc càng lớn, chứng tỏ cháu của bà sẽ sắp ra đời. Nhụy Nhi, bà nội nói mấy câu với chắt của bà."

"Vâng." Giản Nhụy Ái mỉm cười nhìn bà, cũng không từ chối tuy cô biết đứa trẻ trong bụng nghe không hiểu lời bọn họ.

"Chắt của ta. Con nhanh ra ngoài bồi cụ đi. Ba mẹ con quá ngây thơ, lớn vậy rồi mà còn động một chút là cãi nhau. Con nhìn xem, cụ cũng bị bọn họ ồn ào tới mức thấy phiền. Con phải ra đây thì cụ sẽ không phiền nữa." Bà nội vừa nói vừa quan sát nét mặt của Giản Nhụy Ái, vẫn giữ nụ cười trên mặt như cũ.

Đúng vậy. Bà chỉ nhắc nhở Giản Nhụy Ái phải nắm chắc thời gian thật tốt, đùng lúc nào cũng gây gổ, không đáng.

Trong lòng Giản Nhụy Ái lộp bộp. Cô biết ý của bà nên ánh mắt hơi tối đi: "Bà nội, thật ra thì Hạo anh ấy đi công tác. Nhưng..."

Cô kể hết đầu đuôi gốc ngon cho bà. Bà nội một tay cầm tay Giản Nhụy Ái, một tay vỗ lên lưng cô, cười nói: "Con bé ngốc, chẳng lẽ con không nhận ra Hạo đang ghen à? Đã qua mấy ngày rồi, chỉ cần con cúi đầu đi gặp Hạo một chút thì nó sẽ trở về."

Giản Nhụy Ái hơi lo lắng nhìn bà nội: "Có thể làm vậy thật ạ? Hạo có thể còn đang giận con không?"

Bà nội mỉm cười nhìn đôi mắt đẫm lệ ngập nước của Giản Nhụy Ái, khẽ lau nước mắt cho cô, thong thả vỗ vỗ khuôn mặt cô: "Yên tâm đi, Hạo sẽ không dễ dàng nổi giận như vậy. Có thể nó cũng thường xuyên nhớ con nhưng ngại sĩ diện. Tốt nhất con tới nói chuyện với nó thì nó sẽ trở lại thôi."

Nghe quân sư một lần còn hơn mười năm đọc sách, Giản Nhụy Ái buông lỏng rất nhiều.

Vừa nói xong không lâu thì điện thoại vang lên. Giản Nhụy Ái mỉm cười nhìn bà nội. Là Đơn Triết Hạo gọi.

"Đi đi. Nói chuyện cho tốt, đừng gây gổ nữa."

Giản Nhụy Ái mỉm cười gật đầu, vội vàng chạy về phòng. Trong lòng cô còn rất thấp thỏm, không biết Đơn Triết Hạo muốn nói gì với mình.

Nhưng dù Đơn Triết Hạo nói lời khó nghe thì mình cũng phải nhịn. Dù sao lần này chọc anh giận cũng là lỗi của mình.

Khi cô cho là những ngày hạnh phúc sẽ tới thì ông trời lại tàn nhẫn như vậy, khiến cô ngã vào lằn ranh vạn kiếp bất phục.

Loa im lặng như vậy khiến tiếng động truyền tới chói tai như thế, khiến Giản Nhụy Ái lâm vào trạng thái lạnh như băng, bàn tay nắm chặt điện thoại cũng run lên.

Cô mở to hai mắt không thể tin được, nước mắt không kìm được mà lăn xuống. Bên trong là tiếng thở dốc của đàn ông, tiếng rên rỉ kiều mị của phụ nữ. Rõ ràng như vậy, quen thuộc như vậy. Cô thật cho rằng đây là một giấc mơ nhưng chuyện xảy ra chân chân thật thật ở trước mắt cô như thế.

Giản Nhụy Ái không biết mình đứng dậy thế nào, ngồi xe về nhà thế nào. Cô nắm chặt hai tay, toàn bộ tế bào cơ thể kêu gào ầm ũ như sắp tới ngày tận thế, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Tài xế nhìn Giản Nhụy Ái đang hoảng hốt thì lo cô sẽ xảy ra chuyện, an ủi: "Thiếu phu nhân, cô gặp chuyện gì vậy? Đừng sợ, từ từ giải quyết mọi chuyện là được."

"Tài xế, phiền anh lái nhanh một chút, tôi muốn tới tập đoàn Đơn thị." Giản Nhụy Ái không nghe thấy lời an ủi của tài xế. Cô chỉ một lòng nghĩ tới Đơn Triết Hạo. Đúng vậy. Cô tin anh sẽ không phản bội mình. Cô tin tiếng động trong điện thoại chỉ giống anh mà không phải anh. Hoặc có lẽ tiếng động này chỉ do anh đang đùa mình thôi.

Chắc chắn là như vậy. Chắc chắn là như vậy. Giản Nhụy Ái dốc sức an ủi mình.

Nhưng đầu óc không nghe sai bảo mà cứ suy nghĩ lung tung. Một giọt nước mắt lăn ra bị Giản Nhụy Ái mạnh mẽ ép về. Cô không thể khóc. Cô không thể khóc.

Tài xế nghe là tập đoàn Đơn thị thì cho rằng Đơn Triết Hạo gặp chuyện. "Được." Anh ta tăng tốc, chỉ chốc lát sau đã tới tập đoàn Đơn thị.

Anh ta định mở cửa xe cho Giản Nhụy Ái, không ngờ cô đã lạch cạch đẩy cửa ra. Có lẽ là quá vội vàng nên suýt chút nữa cô ngã xuống, may mà tài xế kéo lại kịp. Anh ta an ủi: "Thiếu phu nhân, cô cẩn thận một chút, Đơn tổng sẽ được phù hộ, sẽ không có chuyện gì đâu. Cô phải cẩn thận cho mình và con."

"Cảm ơn tài xế." Giản Nhụy Ái hốt hoảng rối loạn ứng phó cho qua, bước như bay về phía phòng làm việc của Đơn Triết Hạo. Bởi vì đang là buổi tối nên cả tòa nhà rất vắng vẻ, có lẽ cả tiếng kim rơi xuống cũng sẽ nghe được.

Khi cô bước tới phòng làm việc của tổng giám đốc, bởi vì cả tòa nhà rất yên tĩnh nên tiếng hoan ái của nam nữ trong phòng càng lớn hơn.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK