Trang Chủ
Ngôn Tình
Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo
Hạnh Phúc Chơi Đùa

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giản Nhụy Ái nâng hai đôi mắt sương mù đầy mông lung lên. Ánh mắt vô tội chớp chớp. Lẩm bẩm nói: "Bà nội nói anh mất tích. Bảo em đến tìm anh."

Trong phút chốc, hai người cùng có một phản ứng. Khóc thầm vì Giản Nhụy Ái đã biết bà nội đang giở trò rồi. Bà là muốn đem Giản Nhụy Ái đưa đến bên cạnh Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo kéo Giản Nhụy Ái qua. "Có lẽ bà nội muốn em đến đây nghỉ phép với anh. Vậy chúng ta đừng phụ ý tốt của bà nhé."

"Dạ." Giản Nhụy Ái giương mắt nghi vấn lên nhìn anh.

"Cô gái ngốc."

"Anh mới đúng là người đáng ghét, làm hại em lại khóc nữa rồi."

Người chung quanh nhìn hai người ngọt ngào với nhau. Cô thôn nữ kia biết những gì Giản Nhụy Ái nói là thật. "Ngại quá, mới vừa rồi tôi có chút bất kính đối với cô. Ngàn vạn lần đừng để ở trong lòng. Chúng tôi không cố ý."

"Không có gì. Cám ơn các người dẫn tôi đến đây." Giản Nhụy Ái ngượng ngùng nói.

Giản Nhụy Ái vui mừng chống lại tròng mắt nóng bỏng của Đơn Triết Hạo, nghịch ngợm cười cười bởi vì trong họa được phúc nhìn ra bầu trời phía xa.

Một đóa hoa xinh đẹp nở rộ, xinh đẹp đến không gì sánh bằng. Bước nhanh đến ngôi nhà Đơn Triết Hạo ở trên làng chài. Nơi này thật sự rất đẹp.

Tiếng chuông vang lên, không cần nhìn cũng biết là ai, và quả thật hai chữ Quyền Hàn hiện lên trên màn hình: "Alo. Anh Quyền Hàn, tụi em đang ở tại làng chài” “Đúng, em ở cùng với Hạo.” “Được. Hẹn gặp lại."

Nghiêng đầu nhìn thấy ánh mắt dữ tợn của Đơn Triết Hạo. "A." Giản Nhụy Ái không để ý nên bị dọa sợ hết hồn. "Anh là quỷ à. Vô duyên vô cớ xuất hiện đằng sau lưng người khác. Anh có biết mình dọa người ta chết kiếp không."

"Nữ vú lớn. Anh Quyền Hàn? Em có ác tâm hay sao?. Tại sao em không gọi anh là anh Triết Hạo. Ngày ngày cứ gọi thẳng tên của anh. Không có lễ phép."

"Chứ không phải anh cứ gọi tên hiệu của em thôi sao. Anh cũng không lễ phép. Hừ." Giản Nhụy Ái không hiểu nổi mình ngàn dặm xa xôi, lo lắng muốn chết đến tìm anh chính là để tranh cãi với anh thôi sao.

"Anh chính là phải gọi em, nữ vú lớn. Nếu có gan khiến ngực mình nhỏ lại đi, anh sẽ không gọi em là nữ vú lớn nữa."

"Đơn Triết Hạo. Nam bá đạo. Siêu cấp bá đạo." Giản Nhụy Ái bị Đơn Triết Hạo chọc giận. Hướng về phía anh thét lớn tiếng.

Đơn Triết Hạo không khách khí nắm chặt quả đấm của cô. Gõ vào đầu của cô."Không được kêu anh là nam bá đạo."

Giản Nhụy Ái che nơi bị Đơn Triết Hạo đánh. Đau đến muốn rơi nước mắt. Người đàn ông bá đạo, anh không thể đánh nhẹ một chút sao."Thật là đau quá."

"Ha ha. . . . . ." Đơn Triết Hạo trở nên phách lối. Mặt muốn ăn đấm của anh thật sự chọc giận Giản Nhụy Ái

Nhưng cô gái yếu đuối chỉ có thể cam nguyện bị anh đánh.

Bọn họ ồn ào cãi vã lại giống như một đôi vợ chồng đang ân ái.

Giản Nhụy Ái ngoài miệng lộ ra nụ cười vì cái tiếng ‘nữ vú lớn’. Cái này là bởi hiểu lầm lần đầu tiên của bọn họ nên Đơn Triết Hạo gọi cô như thế. Không nghĩ đến thoáng một cái đã một thời gian rồi.

Chẳng ai có thể ngờ, quan hệ của bọn họ lại tiến triển đến như thế này

Trên khắp khuôn mặt xinh đẹp lại đầy nụ cười hạnh phúc. Chống lại ngũ quan anh tuấn của Đơn Triết Hạo, một người chồng đẹp trai lại có nhiều tiền. Còn có đứa con chưa trào đời. Cô cảm thấy mình có tất cả rồi, cũng không hy vọng gì nữa.

Giản Nhụy Ái cảm giác mình thật may mắn. Mỗi năm một lần, làng chài sẽ tổ chức lễ hội ăn mừng mùa vụ.

Làng chài sẽ tổ chức tiệc nhảy múa quanh đống lửa. Đang lúc đó Giản Nhụy Ái nhìn cách ăn mặc của Đơn Triết Hạo, áo hoa tay ngắn và quần hoa, còn có cái mũ hoa ở trên đầu. Dường như anh sắp trở thành một hoa tỷ chính cống rồi.

Khi Giản Nhụy Ái thấy cách ăn mặc này của Đơn Triết Hạo thì cười xì ra. Thiếu chút nữa đã bò lăn lộn ở trên đất rồi. Chỉ nhờ ánh mặt bá đạo của anh canh trừng cô nên cô mới phải kiềm nén.

Giản Nhụy Ái chỉ có thể liều mạng mà cười thầm trong bụng. Quần bãi biển cộng thêm màu trắng che lưng. Lồng ngực cường tráng nhìn là thấy, cùng với đôi giày Tây cứng nhắc của Đơn Triết Hạo chênh lệch vạn dặm.

Đơn Triết Hạo cảm thấy ngượng ngùng, gương mặt tuấn tú xuất hiện chút ít lúng túng, liều mạng ho khan .

Cô vội vàng lấy điện thoại di động ra, nếu không chụp ngay khoảnh khắc này thì đợi đến bao giờ. Thừa dịp Đơn Triết Hạo đang lúng túng lập tức hướng máy ảnh về phía anh, chụp tắc tắc.

Giản Nhụy Ái có bệnh hay quên chiến lợi phẩm mình thu được, nên cô ngửa mặt lên trời cười to vài tiếng mới biết nguy hiểm đang đến gần.

Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái cười gian. Không vui quát: "Giản Nhụy Ái. Em tự đâm đầu vào chỗ chết à. Đưa di động cho anh, xóa hình cho anh. . . . . ."

Giản Nhụy Ái mạo hiểm sống chết mới chụp được bức ảnh này, cũng không thể dễ dàng đưa cho Đơn Triết Hạo. Cô liều mạng né tránh."Hạo. Em sẽ không đưa cho anh đâu. Nói cho anh biết, nếu anh giành lấy em sẽ tung nó lên mạng. Không cần qua đâu."

Đơn Triết Hạo quắc mắt trừng mi. Tức giận trợn trừng mắt nhìn Giản Nhụy Ái. Uy hiếp nói: "Giản Nhụy Ái. Nữ vú lớn đáng chết. Nếu dám truyền lên mạng. Em sẽ phải chết. Lập tức xóa nó cho anh, đừng để anh phải nói lần thứ hai."

Giản Nhụy Ái chống lại Đơn Triết Hạo đang giận đùng đùng, mặt đen như bao công. Trong lòng cô có hơi sợ, chỉ là đã đến tận đây cũng chỉ có thể cố giả bộ xuống nước, lắp bắp nói: "Đơn Triết Hạo. Về sau không cho phép mắng em là nữ vú lớn thì em sẽ xóa nó đi. Nếu không em sẽ tung lên mạng."

"Đáng chết." Đơn Triết Hạo không nghĩ đến Giản Nhụy Ái lại lớn lốí như thế. Chưa có ai dám uy hiếp anh. Hôm nay da cô ngứa ngáy rồi sao. Cắn răng nghiến lợi nói: "Không thể nào. Nữ vú lớn."

"Đơn Triết Hạo. Nam bá đạo.Em nói cho anh biết, em sẽ tung nó lên mạng. . . . . . A."

Giản Nhụy Ái vẫn còn rất ngô nghê. Đơn Triết Hạo lưu loát đưa cánh tay dài ra, hành động đơn giản mà thanh thoát, bỏ qua tất cả, đoạt lấy di động của Giản Nhụy Ái. Lưu loát xóa tấm ảnh trong di động của cô. Sau đó đưa đôi mắt khinh thường ném điện thoại cho Giản Nhụy Ái.

"Tiểu Nhụy, đầu của em rất đần."

"Anh. . . . . ." Giản Nhụy Ái cầm điện thoại di động trợn mắt hốc mồm, cánh tay run rẫy chỉ vào Đơn Triết Hạo, cũng chẳng biết phải nói gì. Giận dỗi nghiêng đầu không để ý tới Đơn Triết Hạo ra khỏi phòng.

Cô nhìn đống lửa bập bùn cháy. Ngư dân sung sướng vây quanh đống lửa, cố gắng giãy dụa thân thể mình, cươi tươi, lòng hớn hở… không khí hân hoan truyền khắp mọi người.

Hai người phụ nữ đi lên. Nhiệt tình mời Giản Nhụy Ái. "Nhụy Ái, quần áo này thật rất thích hợp với cô. Thật xinh đẹp quá đi thôi. Qua đây khiêu vũ cùng mọi người."

"Cám ơn chị Tiểu Hoa. Chị mới là một cô gái xinh đẹp." Giản Nhụy Ái nhìn gương mặt tươi cười và sự nhiệt tình mời gọi của hai người chị. Trước cảm giác mình không thích hợp Đơn Triết Hạo, nhưng hiện tại lại được người ta khen xinh đẹp. Mặt cô liền ửng hồng

Giản Nhụy Ái ngồi cạnh đống lửa, xấu hổ mỉm cười nhìn những cô gái xinh đẹp đang nhảy múa.

Đơn Triết Hạo xuất hiện, các cô gái trong thôn giống như những đóa hoa đầy mật ngọt ùa đến, vây quanh Đơn Triết Hạo.

"Hừ." Giản Nhụy Ái khinh thường bĩu môi, hừ lạnh mấy tiếng. Chuyện anh tự ý xóa hình kia vẫn còn khiến cô tức giận. Cánh tay mảnh khảnh ôm thân thể mềm mại. Cúi đầu vẽ vòng tròn trên sàn nhà.

Cô thấy Đơn Triết Hạo không để ý tới mình, còn đi theo trò chuyện với những cô nương xinh đẹp khiến cô nóng như lửa. Ánh mắt chua cay quét nhìn chung quanh. Thấy mọi người vây lại một chỗ trò chuyện vô cùng vui vẻ, chẳng ai thèm để ý đến mình.

Tiệc chúc mừng náo nhiệt, nhưng Giản Nhụy Ái lại có cảm giác mình bị xa lánh. Thê lương mà cô độc, cô không khỏi thở dài. Xem ra cô đi đến làng chài này là một sai lầm. Đơn Triết Hạo chẳng có chuyện gì cả, cô lo lắng làm chi. Một trận kích động nhỏ truyền qua cơ thể cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK