Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Không ngoài dự đoán của Cụ Duệ Tường, sau khi cô rời đi Lạc Tình Tình và Đơn Triết Hạo đã đến. Còn Vương Hạo là người cầm dao giết Đỗ Đức Minh… tất cả đều được camera ghi lại.

Chẳng lẽ Đỗ Đức Minh biết có người sẽ hãm hại anh, cho nên đã chuẩn bị camera từ sớm rồi.

Giản Nhụy Ái nhìn những hình ảnh do camera ghi lại, trong lòng vô cùng kinh hãi. Cái người giết Đỗ Đức Minh đó, cô hoàn toàn không biết là ai. Không nghĩ đến Đỗ Đức Minh lại liên kết với bọn họ, muốn thiết kế mọi chuyện với cô. Nếu như Đỗ Đức Minh không chịu dừng tay vậy thì không phải cô…

Cô cũng không dám nghĩ lại những chuyện kia, chỉ mãi nhìn chằm chằm vào màn hình.

"Nhụy Ái, Nhụy Ái. . . . . ." Cụ Duệ Tường sợ hãi gọi mấy tiếng. Chỉ thấy Giản Nhụy Ái hoàn toàn không có tri giác. "Em làm sao vậy."

"A." Giản Nhụy Ái phản ứng kịp, biết khi nãy mình vừa mất thần. "Không. . . . . . không có gì."

Cụ Duệ Tường nắm chặt camera, thở nhẹ một hơi. "Bằng chứng như núi thế này, người bạn của em chết cũng nhắm mắt."

Giản Nhụy Ái hồi hồn "A." Cô không thể nói cho Cụ Duệ Tường biết việc thiếu chút nữa cô đã thất thân. Nếu chuyện này truyền đến lỗi tai của Đơn Triết Hạo, anh sẽ nổi điên .

"Nhụy Ái. Nhụy Ái. . . . . ." Cụ Duệ Tường nhìn vẻ hoảng hốt của Giản Nhụy Ái.

"A. Thật xin lỗi ." Giản Nhụy Ái hướng về phía Cụ Duệ Tường nói xin lỗi.

Hiện tại cô không có nửa điểm tâm tư, cô không ngờ Lạc Tình Tình lại tham gia giết người như thế. Bọn họ rốt cuộc có thâm thù đại hận gì với Đỗ Đức Minh mà chăng tiếc bất cứ giá nào giết Đỗ Đức Minh."Chúng ta phải làm sao."

Căn phòng chỉ còn lại cô và Cụ Duệ Tường, nếu như cảnh sát hoài nghi bọn họ là hung thủ giết người, thì bọn họ phải làm như thế nào đây. Cô có chút hoảng hoảng hốt hốt. Từ nhỏ cô đã có cuộc sống nghèo khổ, nhưng chưa bao giờ cô gặp chuyện kinh khủng như thế. Giống như những thứ này giống như những bộ phim cướp giất tại Hongkong .

Nay lại hiện hữu trong cuộc sống của cô. Để cho cô vô cùng sợ hãi.

"Đừng sợ, chúng ta sẽ gọi điện cho Đơn Triết Hạo, đợi anh đến, tìm được điện thoại của em, em hãy gọi cho cậu ta." Cụ Duệ Tường cầm máy quay phim lên, quan sát cặn kẽ. Không có phát giác vẻ mặt lúng túng của Giản Nhụy Ái.

"Thế nào." Anh ngẩng đầu nhìn điện thoại di động, vẫn không hề có bất cứ động tĩnh nào, hai mắt tràn đầy nghi ngờ.

Giản Nhụy Ái có chút hốt hoảng, ánh mắt lập lòe bất định. "Không. . . . . . không có gì. Tôi bị cảnh tượng kia dọa sợ. Tôi lập tức gọi điện thoại ngay."

Nghe trong loa truyền đến tiếng tút tút dài, cõi lòng Giản Nhụy Ái thấp thỏm canh cánh bên trong. Rồi lại nghe đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nóng nãy để cho nước mắt của cô không khống chế được mà rơi xuống. "Tiểu Nhụy, em đang ở đây, những gì em thấy không phải là sự thật. Em phải nghe anh giải thích, em đang ở đâu."

"Chúng em đang ở trong nhà của Đỗ Đức Minh, anh đến đây nhanh một chút." Giản Nhụy Ái cứng rắn nói.

"Tiểu Nhụy, em khóc à." Lỗ tai Đơn Triết Hạo vô cùng linh nghiệm. Thông qua ống nghe anh đã phát hiện có điều lạ trong giọng nói của cô, cảm giác giọng nói của cô chất chứa rất nhiều sợ hãi và hoảng loạn." Đừng sợ, anh sẽ lập tức đi đến đó."

"Ừ." Giản Nhụy Ái cúp điện thoại. Trong lòng bất ổn, có loại cảm giác kinh hoàng không ngừng bắt đầu khởi động tiếng lòng cô.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Giản Nhụy Ái ở trong phòng, ngửi thấy mùi hư hỏng nồng đậm, chính là một loại hành hạ không gì bằng. Cô suy nghĩ đến việc có nên bất chấp tất cả chạy ra khỏi phòng hay không. Đi tìm chút không khí trong sạch, nhưng không thể để mặc Đỗ Đức Minh mà không báo thù giúp cậu ta.

Ít nhất cô cũng phải cứu mình, nếu không thanh danh cô cũng chẳng còn trong sạch nữa. Cho nên cái chết của cậu ta, có một phần trách nhiệm của cô.

Đơn Triết Hạo lao thật nhanh tới, nhìn hai người ngồi trên sofa, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Nhưng khi anh đưa ánh mắt nhảy cảm nhìn khắp căn phòng, cũng là lúc anh cảm thấy có gì đó bất đồng, nhìn thấy nước màu đỏ, mùi vị hôi thối thì trong lòng anh đã run rẩy. Bởi vì trong đầu dần hiện ra cảnh tưởng liên quan đến những thứ ấy, điều đó khiến anh giật mình.

Anh nhìn đến hai mắt đỏ ửng, thân thể mềm mại khẽ run của cô thì lập tức đi đến bên cô. Hung hăng ôm cô vào lòng, anh biết cảnh tượng kia đã dọa đến cô. "Thật xin lỗi, anh đến chậm."

Giây phút Giản Nhụy Ái nhìn thấy Đơn Triết Hạo đến, nước mắt không có tiền đồ mà lập tức xông ra, thông qua camera, cô nhìn thấy Đơn Triết Hạo vì cô mà thiếu chút nữa đã giết Lạc Tình Tình, cho nên cô biết Đơn Triết Hạo cũng là người bị hại.

Nhưng cô biết, đánh đổi nó là cái giá quá mức bị ai. "Hạo. Hạo. . . . . . Làm thế nào. Đỗ Đức Minh bị người ta giết. Hiện tại thi thể cũng không còn."

"Không cần phải sợ, tất cả đã có anh lo, anh sẽ bảo vệ em." Đơn Triết Hạo ôm thật chặt Giản Nhụy Ái vào trong ngực. Thời điểm trước khi nhận được điện thoại của cô anh còn đi khắp nơi để tìm cô, cái loại kinh hoàng đó giống như cảm giác Ngày Tận Thế. Anh đã chịu đủ rồi.

Đơn Triết Hạo tuyệt sẽ không buông tay của mình ra. Anh sẽ không để cho Giản Nhụy Ái rời khỏi anh. Nếu không thế giới của anh sẽ hỏng mất .

Lúc Giản Nhụy Ái nhìn thấy Cụ Duệ Tường, mới phản ứng đến việc còn có những người khác bên cạnh, gương mặt khẽ ửng hồng, đẩy Đơn Triết Hạo ra. "Hạo. Anh đừng vội, Cụ Duệ Tường có lời muốn nói."

Đơn Triết Hạo vẫn không buông ra Giản Nhụy Ái ra. Cầm camera trong tay Cụ Duệ Từng lên xem. Trong lòng vô cùng kinh sợ, nhưng mà anh muốn cảm tạ chiếc camera này nó khiến cho anh hiểu hoàn cảnh hiện tại của anh và Giản Nhụy Ái, khiến bọn họ yêu nhau hơn.

"Duệ Tường, báo cảnh sát, bảo cảnh sát xử lý đi."

"Ừ được."

"Tiểu Nhụy, Chúng ta về nhà. Mọi chuyện đều đã qua rồi." Đơn Triết Hạo dắt Giản Nhụy Ái rời đi. Bị Giản Nhụy Ái kéo nên anh đưa đôi mắt nghi ngờ nhìn cô.

Giản Nhụy Ái biết ý tưởng của mình không đúng. Có thể làm như vậy thật là có lỗi với cái chết của Đỗ Đức Minh. Nhưng cô cũng không thể không xin lỗi dì Tần. "Hạo. Có thể đừng nói với cảnh sát việc Lạc Tình Tình có tham gia vào chuyện này hay không?."

"Tại sao." Đơn Triết Hạo đưa đôi mắt không hiểu nhìn cô. Tại sao Lạc Tình Tình làm tổn thương cô hết lần này đến lần cô mà cô luôn nghĩ cho cô ta. Giản Nhụy Ái như thế làm cho anh đau lòng.

Lạc Tình Tình làm những chuyện này với cô, quả thật không thể tha thứ. Cô có thể khiến cho Đỗ Đức Minh hủy đi sự trong sạch của cô. Nhưng, nếu như không phải là cô cướp Đơn Triết Hạo của cô ấy, có lẽ Lạc Tình Tình sẽ không làm ra những chuyện quá quắt như thế.

Dì Tần muốn cô chăm sóc cô ấy thì làm sao Giản Nhụy Ái lại có thể quên đi cái chết của dì Tần.

"Hạo, Lạc Tình Tình, cô ấy không làm gì đâu; đừng nói với cảnh sát."

"Cô ta không làm gì? Không cần hỏi cũng biết" Đơn Triết Hạo thẳng thắng nói với Giản Nhụy Ái, chuyện anh quyết định chắc chắn sẽ không thay đổi. Anh nhất định sẽ điều tra rõ tất cả mọi chuyện. Nhiều hơn nữa, người đàn ông kia là ai? Đến tột cùng bọn có có bao nhiêu bí mật không thể nói cho ai biết.

"Hạo. . . . . ." Giản Nhụy Ái khó khăn nói.

"Nhụy Ái, em yên tâm, tất cả mọi việc đã có anh lo rồi, anh hiểu rõ và sẽ giữ đúng mực. Những người kia sẽ không thể làm tổn thương đến em, ai dám làm thế, anh sẽ không buông tha. "Đơn Triết Hạo muốn truy cứu tới cùng. Tuyệt đối không thể khiến Giản Nhụy Ái chịu tổn thương, còn hung thủ nhỡn nhơ ngoài vòng pháp luật. Nghĩ tới việc khắp nơi đều có người muốn dồn Giản Nhụy Ái vào chỗ chết, anh liền rợn cả tóc gáy .

Sắc mặt Giản Nhụy Ái bỗng nhiên tái nhợt, đúng vậy camera ghi lại là Đơn Triết Hạo vì cô mà thiếu chút nữa đã giết Lạc Tình Tình, cái loại tức giận đó không phải là giả. Anh vì cô mà thiếu chút nữa đã vứt bỏ một sinh mạng.

Cô tự nhiên tin tưởng Đơn Triết Hạo yêu cô thật sự. Cho nên, tại sao Giản Nhụy Ái lại không tin anh, tại sao lại muốn chấp vấn anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK