Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Anh tùy ý lườm cái người đang nằm trong phòng, cái bóng dáng kia, thở hốc vì kinh ngạc, anh hoài nghi mình nhìn lầm rồi, hình như không phải cô gái kia.

Đơn Triết Hạo thấy cô biến thành con ốc sên nhỏ, nằm trên khuỷu tay của mình, ngủ an ổn, còn khẽ ngáy một tiếng, có thể cô đã chìm trong giấc ngủ sâu rồi.

Cô gái đáng chết! Sao lại ngủ ở đây, lại còn ngủ ngon như vậy, không sợ xảy ra chuyện gì sao? Cô là quái vật sao? Mỗi lần xuất hiện đều khiến người ta kinh người.

"Đợi chút. . . . . ." Anh bước lên trước, ngăn cản người áo đen, bước lên một bước đi đến bên cạnh Giản Nhụy Ái, lay động thân thể đang ngủ say: "Này, tỉnh. . . . . ."

Giản Nhụy Ái cảm giác thân thể cô bị ai đó lay, hơi híp mắt nhìn chằm chằm người trước mắt, ánh mắt kinh ngạc từ vô hồn trở thành có hồn sáng lấp lánh.

Đôi mắt vốn đã to còn trừng lớn, cố gắng nhìn gương mặt anh tuấn kia, anh phát hiện ra cô rồi, anh dựa gần cô thế là ý muốn làm gì? Thân thể của cô không khỏi lui về phía sau, giống như con thỏ nhỏ bị giật mình, cả người trở thành mê mang và luống cuống.

Đơn Triết Hạo nhìn gương mặt quen thuộc của Giản Nhụy Ái, vẻ mặt này vô cùng hấp dẫn người khác nhé, mới có mấy ngày không gặp, thế mà vừa nhìn thấy cô, chỉ vài động tác nhỏ của cô, đã dấy lên hỏa dục trong anh.

"Em yêu, anh nói em mệt mỏi thì lên giường ngủ, làm sao lại ngủ dưới sàn nhà? Hơn nữa sàn nhà rất lạnh, ngủ như thế rất dễ bị cảm!"

Giản Nhụy Ái trợn mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt biến hóa khôn lường của Đơn Triết Hạo, không biết tiếp theo sau anh định làm gì?

Cái gì mà ‘em yêu’? Nghe sở gai ốc quá, thấy mắt anh không ngừng chớp chớp, cô nhìn thoát qua mọi người đứng xung quanh, thấy mấy người sau lưng anh đều trưng ra vẻ mặt của ác ma, có ngu đi nữa cũng biết là ai đang cứu mình.

"Em chờ anh, ngồi canh, không cẩn thận ngủ quên, gây ồn ào cho các anh sao."

Một câu vừa nói ra, Giản Nhụy Ái không thể không bội phục tài diễn xuất của mình, diễn giống như thật vậy, ‘Hollywood’ không mời cô là tổn thất lớn của bọn họ.

"Nếu không thì anh gọi người đưa em về, không cần chờ anh.” Đơn Triết Hạo nhìn qua cô gái đơn thuần trước mặt, phản ứng không tệ, có thể đuổi theo bước chân anh.

"Được. . . . . . vậy đi!" Diễn quá tốt, nhưng gương mặt người trước mặt vẫn như hung thần, dọa cho cô sợ mất mật, tâm nhảy đùng đùng.

"Đợi đã nào...!" Ông chủ Trần hoài nghi nhìn cô gái bình thường trước mặt: "Tổng giám đốc Đơn, cô gái này là ai vậy?"

Đơn Triết Hạo bình tĩnh lườm Giản Nhụy Ái bị hù sợ đến phát run, bây giờ mới biết sợ, mới vừa rồi sao lại dám vào phòng này?

Anh lộ ra nụ cười tiêu chuẩn, nắm lấy đôi tay của cô: "Ông chủ Trần, cảm ơn ông đã quan tâm, cô ấy là bạn gái của tôi, tên cô ấy là Thiên Phương Ngủ."

Ông chủ Trần không tin lời Đơn Triết Hạo nói, nghiêng đầu cợt nhã nhìn chằm chằm Giản Nhụy Ái, hỏi: "Cô gái nhỏ, nói với tôi, cô tên là gì?"

Giản Nhụy Ái ngước mắt nhìn người đàn ông trung niên tóc bạc trắng, cô sợ Đơn Triết Hạo, đầu đầy dầu mỡ, liền buồn nôn, không thể nói gì được .

Ông chủ Trần được coi như nhân vật lớn nhất ở phố người Hoa, nước Mĩ; là người có thể hô phong hoán vũ, thế nhưng lại bị một cô gái khinh thường, ông hỏi mà cô không trả lời, ông muốn tách cô ra, lôi kéo bả vai cô, dường như muốn đem bả vai mềm mại của cô bóp nát.

"Nha đầu chết tiệt kia, chán sống rồi hả, dám không nhìn tôi lão tử tôi sao, cẩn thận lão tử giết cô bây giờ."

Đơn Triết Hạo thấy cô bị tóm lên, tay liền xuất chiêu tàn nhẫn, đưa một đấm vào cỗ tay của người đàn ông kia, một tay còn lại đưa đến sau lưng Giản Nhụy Ái, vững vàng ôm lấy cô.

Trong nháy mắt đó, ông chủ Trần được tôn vinh bị đẩy ra xa mấy mét, mánh khoé ‘khạc’ một tiếng, giống như xương cốt lệch khỏi vị trí, vì đau nên lông mày nhíu chặt.

Ông chủ Trần tin tưởng Đơn Triết Hạo chỉ dùng ba phần sức lực, suýt chút nữa đã đánh gãy tay ông rồi, ông dùng lực vẩy vẩy tay.

Người phía sau, mặt đầy sát khí, ‘xoạt’ một tiếng, hai bên người áo đen đã cầm súng lục chỉa vào đầu Đơn Triết Hạo.

Giản Nhụy Ái núp trong ngực Đơn Triết Hạo, dần dần bình tĩnh lại, thấy hình ảnh này thật giống Young and Dangerous Hongkong, đã được xem trong tivi, nay lại xuất hiện vô cùng chân thực trước mắt cô, cô không ngừng lo lắng, tay chân mềm nhũn ra.

Căn phòng trở nên lạnh lẽo, càng thêm âm trầm, không ai nói chuyện, không ai động đẩy, không khí trong nháy mắt đọng lại.

Giản Nhụy Ái không có tâm tình ổn định như bọn họ, thấy bọn họ không nhúc nhích, giống như tượng sáp, mấu chốt là đây không phải là thời điểm chơi trò đứng làm tượng sáp.

Thời gian chầm chầm trôi qua từng giây từng phút, từ đầu đến cuối hai bên không có động tĩnh, tính nhẫn nãi của Giản Nhụy Ái cũng không tốt cho lắm, sợ hãi nói: "Các người tiếp tục chơi đi nhé, tôi đi trước đây, tất cả coi như không thấy."

Vừa muốn nhấc chân rời đi, liền bị hộ vệ nắm lại, không nhanh không chậm kéo cô về: "Buông tôi ra, buông tôi ra. . . . . ."

Đôi mắt Đơn Triết Hạo mang theo sự lạnh lẽo, thoáng qua một tia bất đắc dĩ, tiến lên kéo Giản Nhụy Ái vào lòng, để cho cô ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, trong lòng thầm mắng cô gái ngốc, không biết nhìn tình thế gì hết.

"Ông chủ Trần, hôm nay xem ra nói chuyện buôn bán không đúng lúc rồi, chúng ta không cùng chung tiếng nói thì phải."

"Tổng giám đốc Đơn." Ông chủ Trần ngăn cản nói: "Tôi ngàn dặm xa xôi tới chỉ muốn cùng cậu nói chuyện buôn bán, không ngờ thái độ của cậu thật làm cho tôi thất vọng, nếu chúng ta không đồng tiếng nói cũng chẳng sao? Nhưng tôi không thể bỏ qua cho cô gái kia, cậu cũng biết qua câu nói này chứ: Người không vì mình trời tru đất diệt."

Tay Đơn Triết Hạo ôm eo của cô, không khỏi nắm chặt, ông chủ Trần là người xã hội đen, hành động ác độc là chuyện đương nhiên, Giản Nhụy Ái không tiếp nhận được là chuyện bình thường.

Ông chủ Trần thấy Đơn Triết Hạo không có động tĩnh, tiến lên lấy lòng anh, vỗ vào trên bả vai của anh: "Tổng giám đốc Đơn, cậu là ông chủ lớn của Đan Thị, tin tưởng bên cạnh không thiếu những cô gái xinh đẹp, tôi nghĩ cậu không cần phải phá hư quy cũ như thế, hãy giao cô gái này cô tôi, chuyện cậu tính mở rộng thị trường buôn bán sang nước Mỹ, tôi sẽ ủng hộ."

Giản Nhụy Ái nghe được lời ông ta nói, thân thể không khỏi run rẫy, tay siết quần áo Đơn Triết Hạo, trong tay không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Đơn Triết Hạo không nói gì, tầm mắt từ từ chuyển qua bả vai, nhìn cánh tay rộng lớn của ông chủ Trần, trên mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào, vươn tay ra, đem ngón tay ông chủ Trần đẩy ra.

"Ông chủ Trần, có lẽ chúng ta không thể nói chuyện chung nữa, vậy thì không cần phải nói nữa, tôi phải dẫn cô gái này đi, tin tưởng ai cũng không thể cản trở được, đừng quên, ông chủ Trần đang đứng ở đâu đó nhé?"

Anh không biết tại sao chuyện buôn bán đạt đợi nhuận ngàn vạn lần không làm? Lại đi cứu giúp cô gái này? Chỉ là việc anh đã làm, cũng không hối hận.

Việc làm của Đơn Triết Hạo khiến ông tức gần chết, mà quả thật ông không có năng lực để đấu lại anh. "Được, Đơn Triết Hạo, chuyện hôm nay tôi chưa bỏ qua đâu, tôi sẽ trở lại tính sổ với cậu."

Bọn họ nổi giận đùng đùng, thức thời rời đi, trong lòng ông chủ Trần vẫn còn nhiều bất mãn, cửa đóng lại một cái rầm, âm thanh đặc biệt lớn.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK