Trang Chủ
Ngôn Tình
Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo
Đêm Tối Gặp Phải Sắc Lang

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đơn Triết Hạo là người đàn ông bá đạo lại tự phụ, khi anh đã quyết định thì mọi chuyện không thay đổi. Anh quyết định trở lại bên cạnh Lạc Tình Tình, anh quyết định không cần cô nữa.

Nghĩ tới chuyện này, tâm Giản Nhụy Ái liền khuấy động, muốn đem tâm mình xoắn nát. Trong đêm đen, quên sự sợ hãi, mê man đi về phía trước.

Cô gái lương thiện như chết lặng vì đau đớn, nước mắt vừa chảy ra bị gió thổi đi, nước mắt mới lại xông đến.

Cái gì cũng không thể, cái gì cũng thay đổi, nhưng chẳng thể nghiêng đất lệch trời. Không có tiếp cận, không có thời gian chuẩn bị, mà cô đã phải tiếp nhận một cách đột ngột.

Đơn Triết Hạo lấy lại tinh thần, không thấy bóng dáng Giản Nhụy Ái, nhỏ giọng nhục mạ. "Đáng chết." cầm theo chìa khóa bên cạnh, lại nhìn thấy túi xách của Giản Nhụy Ái, nhanh chóng chạy đuổi theo.

Anh quên rồi, để cho một cô gái ở một mình trong đêm tối, nơi này lại cách xa quán Nhân Ái.

Anh lái xe, ánh mắt quét nhìn chung quanh, nhưng không thấy bóng dáng cô đâu, phiền não dùng sức gõ vào vô lăng. Chỉ chút thời gian đó đã đi đâu, chẳng lẽ. . . . . . giả thiết như vậy. Ngay cả anh cũng không dám nghĩ thêm.

Giản Nhụy Ái ngước mắt nhìn chằm chằm đêm tối trống rỗng, phát hiện chỉ có mình cô trên con phố không người. Chung quanh đều là những táng cây to, trong lòng không ngừng khủng hoảng.

Sương mù mịt mờ, cô nắm lấy vạt áo mới, muốn móc điện thoại di động gọi về nhà. Mới phát hiện túi xách của mình còn trên bãi cỏ.

Trở về cầm túi xách, sợ phải gặp Đơn Triết Hạo, không trở về, mình cô trên con phố đêm, không an toàn. Vì an toàn mà suy nghĩ, cô đã đi một đoạn khá xa rồi.

Cô muốn trở về, lấy lại điện thoại và túi xách rồi hả đi tiếp. Từ đối diện xuất hiện ba người đàn ông đang say rượu, cơ thể to lớn như con trâu, trên mặt là nụ cười côn đồ.

Giản Nhụy Ái kinh hoàng bước nhanh về phía trước, lại bị ba người kia ngăn cản.

Trong đó có người một người thô lộ nói: "Cô gái xinh đẹp, đêm khuya yên tĩnh, một mình đi tản bộ, hay đi làm ăn. Lên xe cùng chúng tôi đi chơi đi. Chấn đại gia cho cô tiền."

Giản Nhụy Ái sợ hãi lui về phía sau, giải thích: "Mấy vị tiên sinh, các anh hiểu lầm rồi. Tôi không phải là loại phụ nữ buôn bán thân xác. Quá muộn rồi tôi muốn đi về."

Cô muốn chạy trốn lại bị một kẻ kéo lại. "Tiểu thư, không nên gấp gáp như thế. Đại gia tôi có tiền, mới vừa rồi chúng ta làm một chuyến lớn kiếm được rất nhiều tiền. Cô khiến đại gia tôi vui vẻ tôi sẽ yêu thương cô."

Giản Nhụy Ái sợ đến khóc ra, cô cảm giác chân mình mềm nhũn. Tại sao cô luôn đen đủi như vậy.

Mới vừa bị người mình yêu quăng bỏ, liền gặp phải sắc lang. Nơi hẻo lánh này chẳng có lấy một chiếc xe qua lại. Ai sẽ đến cứu mình cô, cô giãy giụa dữ tợn."Tiên sinh, tôi không phải loại gái buôn bán thân thể, cầu xin tha cho tôi."

"Không nên nói giỡn, nơi hẻo lánh này, cô đơn một mình, lại đứng ở lối đi bộ lại nói không kiếm khách người nào tin tưởng?."

"Đúng vậy ạ." Hai người kia phụ họa.

Giản Nhụy Ái chẳng hiểu rõ lý thuyết đó, tại sao họ lại nhìn ra cô là gái bao. Chẳng lẽ bộ dạng của cô hiện tại rất giống cái loại đó sao.

Lúc này không phải lúc nghĩ đến vấn đề đó, chỉ có thể cầu khẩn: "Tiên sinh, xin các ngài tha cho tôi."

"Tiểu thư, không cần khách khí với chúng tôi. Anh em, đem cô gái này kéo lên xe đi, nhìn con quỷ vóc dáng rất khá. Hôm nay các anh em có thể thoải mái đủ rồi."

"Ha ha. . . . . ."

Giản Nhụy Ái nhìn thấy nụ cười ghê tởm kia, sợ muốn bỏ chạy, dùng sức giãy giụa cánh tay mình. "Buông tôi ra."

Cô liều mạng giãy giụa, nhưng sức phụ nữ yếu đuối làm sao mà đấu lại những người đàn ông kia. Trơ mắt nhìn mình bị quăng lên xe.

Bàn tay của đám đàn ông quấn lấy nơi đẫy đà trên người cô. Giản Nhụy Áu khẩn trương dùng sức ‘pằng’ một tiếng, hung hăng đánh bàn tay của đám đàn ông kia

"Cô gái, sao cay cú thế. . . . . . tôi thích cô à. Trói cô ta lại. Tối nay, sẽ để cho cô ta biết chọc đại gia thì lãnh hậu quả thế nào. Đại gia sẽ nghĩ biện pháp đùa chơi cho cô chết mới thôi." Người đàn ông kia ôm lấy tay bị đánh đến rỉ máu ra. Không nghĩ đến cô gái mềm mại này lại đánh người ta mạnh như thế.

"Lão đại, chúng ta chơi Bốn P đi, anh cảm thấy thế nào." Người đàn ông bỉ ổi nhìn vào mắt Giản Nhụy Ái. Bắt đầu phát kim quang, hận không thể đụng vào cô.

"Được, được. . . . . . Cái cách này hay, trói cô ta lại đi."

"Đừng, các người buông tôi ra. Cứu mạng. . . . . ." Giản Nhụy Ái sợ tới cực điểm, cô liều mạng giãy giụa. Trong lòng lẩm nhẩm cầu xin Đơn Triết Hạo đến cứu cô. Mỗi lần cô gặp nguy hiểm; Đơn Triết Hạo đều sẽ đến cứu cô.

Đột nhiên, nghe tiếng xe cảnh sát, ba người đàn ông kia vội vàng buông Giản Nhụy Ái ra, rồi chạy trốn

Giản Nhụy Ái ngẩn người, bị người ta lôi kéo, theo bản năng sẽ thét lên: "A."

Trên xe có người bước xuống, biết được mình an toàn rồi, cũng nhảy xuống xe. ‘Bằng’ mấy phát súng bắt thẳng vào nhóm người đang chạy trốn.

"Đừng." Tâm Giản Nhụy Ái run sợ nghe bên tai là tiếng một người đàn ông vô cùng dễ nghe. Thân thể mình bị người đàn ông kia ôm vào trong ngực. Thân thể lăn xuống, cô sợ đến không dám mở mắt, chỉ là thân thể đột nhiên có phản ứng.

Bọn họ đang lăn xuống dốc đứng .

Cô dùng hết dũng cảm mở mắt, liền nhìn thấy mình đang núp sau tản đá. Mắt trợn tròn nhìn một quả đấm lớn đang gần mặt mình, cổ họng cô đọng.

Làm sao Cụ Duệ Tường lại xuất hiện ở trước mắt cô, thân thể anh cũng vô cùng bẩn thỉu, ngước nhìn lên theo đôi mắt anh. Kinh ngạc đến ngây người bởi vì anh đã cứu cô. Hai người đã cùng nhau lăn xuống, nhìn dốc đứng cao năm mươi mét, may là không có tảng đá nhọn mà chỉ là sân cỏ.

Ánh mắt của cô mở to nhìn bóng đen đứng trên dốc. Nếu như không phải là Cụ Duệ Tường che miệng của cô, có thể cô đã sớm kêu thành tiếng

"Đừng lên tiếng." Cụ Duệ Tường quan sát địa hình chung quanh, bốn phía đều là sân cỏ, căn bản không có chỗ ẩn thân.

Tâm Giản Nhụy Ái nhảy không ngừng, nhìn thấy bóng dáng ba người càng lúc càng gần, tiếng thảo luận càng lúc càng rõ."….. Hôm nay cướp ngân hàng thuận lợi như thế. Lão tử cũng không tin được con tiểu nha đầu kia."

"Đúng vậy. Lão đại, nhất định họ đang ở bên kia"

"Đừng sợ nếu như bọn họ đến gần, cô chạy trước, tôi cản bọn họ lại. Nghe rõ ràng." Cụ Duệ Tường ấn đầu cô thấp hơn. Hướng về phía Giản Nhụy Ái đang sợ mất mật mà căn dặn.

Nếu như có nguy hiểm, anh vẫn phải bảo vệ chu toàn cho Giản Nhụy Ái. Anh cũng không biết vì sao mình lại làm như thế.

Giản Nhụy Ái vùi trong ngực anh, đại não là một mảnh trống không. Căn bản không có năng lực suy tính, nhưng nghe Cụ Duệ Tường phân phó, cô đần độn gật đầu một cái.

"Lão đại, tôi phát hiện ra cô ta rồi."

"Đừng nổ súng loạn, lưu lại người sống. Lão tử muốn thoải mái."

Giản Nhụy Ái kinh hoàng nhìn Cụ Duệ Tường. Không biết tại sao anh lại đến nơi đây. Thấy anh chau mày, cô biết chuyện rất khó giải quyết. "A." Chung quanh vang lên mấy tiếng súng thanh, theo bản năng cô thét thật to.

Cụ Duệ Tường tức giận nhìn chằm chằm vào cô, bắt được miệng cô, tức giận mắng: "Đáng chết." Anh chưa từng chật vật như thế này.

Giản Nhụy Ái cảm giác bước chân kia cách mình càng lúc càng gần, hô hấp của cô càng lúc càng dồn dập. Họ mặc kệ sống chết của một người, cứ như chém giết con cừu non, nếu bắt được bọn hắn chắc chắn phải xử tử.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK