Trang Chủ
Ngôn Tình
Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo
Chi Phiếu Sỉ Nhục

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Giản Nhụy Ái khó chịu bị anh kéo đi, từ khi Đơn Triết Hạo trở về, dường như anh đã thay đổi hoàn toàn. Không còn nữa một con người dịu dàng, dường như anh luôn tránh mặt cô, có lúc lại như đứa bé ăn vạ.

Hiện tại anh lại giống một con ác ma, nếu nói chuẩn xác hơn thì anh chính là một con ác ma đói bụng.

"Hạo, cháu náo như thế đủ rồi chứ. Cháu thật là quá đáng. Tại sao có thể đối đãi với Tiểu Nhụy như vậy. Tiểu Nhụy là người vô tội. Huống chi trong bụng của nó đã có con của cháu, cháu đừng khiến nó tổn thương." Bà nội không nhìn nổi, bà chẳng biết vì sao anh lại khi dễ Giản Nhụy Ái lương thiện như vậy.

"Cháu." Khóe miệng Đơn Triết Hạo nở ra nụ cười lạnh. Trong mắt mang theo lạnh lẽo và khinh thường. "Cháu, bà nội, con của cháu chỉ có một, nó nằm trong bụng của Tình Tình. Những người khác căn bản không quan trọng đối với con."

Tay Giản Nhụy Ái chợt vung đi, lảo đảo một cái thiếu chút nữa ngã xuống đất rồi. Anh đang nói gì thế, tại sao Đơn Triết Hạo lại nói những lời tàn nhẫn như thế.

Hốc mắt cô tràn ngập nước mắt, lại quật cường không để cho nó chảy ra. Cắn môi, ngước mắt nhìn anh, môi mấp máy nói không ra lời.

Bà nội vội vàng đỡ Giản Nhụy Ái dậy. "Tiểu Nhụy, con làm sao vậy." Sắc mặt cô xanh mét nhìn Đơn Triết Hạo, hoàn toàn không hiểu được anh.

"Được, cứ ở chỗ này giải quyết tất cả. Chúng ta chia tay đi, về sau cô không nên xuất hiện ở nhà chúng tôi nữa. Bởi vì như thế sẽ làm phiền tôi" Đơn Triết Hạo không nhìn tới ánh mắt Giản Nhụy Ái, giọng nói không có mang theo chút tình cảm nào.

"Hạo, con đừng quá phận như thế. Vợ chồng son gây gổ là chuyện bình thường, không nên đem chia tay ra mà nói." Bà nội làm sao lại không nhìn thấy, thân thể kịch liệt đung đưa, bà không nghĩ đến chuyện Đơn Triết Hạo lại độc ác vậy.

Bà hiểu cháu của mình, anh luôn làm việc theo lý trí, không thường suy nghĩ đến tình người. Nhưng một khi đã quyết định thì không thay đổi. Lần này chuyện xảy ra như thế nào, anh đang cố tình chọc cho bà tức chết à?

"Bà nội, đừng có che miệng con." Đơn Triết Hạo rút từ trong túi ra một tờ chi phiếu, ném cho Giản Nhụy Ái: "Nói đi, muốn bao nhiêu em mới bằng lòng chia tay. Cứ nói đi, tôi sẽ thỏa mãn em, chỉ cần về sau em đừng quấn lấy tôi nữa."

Giản Nhụy Ái chẳng thể kiềm nước được nước mắt mình, thân thể run rẩy kịch liệt, ngước mắt nhìn Đơn Triết Hạo.

Gương mặt này, mấy ngày trước vẫn nói lời ngon tiếng ngọt, hứa hẹn sẽ cho mẹ con các cô có được hạnh phúc. Hôm nay, cầm tấm chi phiếu đuổi bọn họ đi là sao?

Cô biết Đơn Triết Hạo có nguyên nhân, nhưng đó là nguyên nhân gì?

Cánh tay cô run rẫy lôi kéo cánh tay Đơn Triết Hạo, không tin mà nói: "Hạo, anh cho em biết đã xảy ra chuyện gì rồi. Tại sao, anh lại thành ra như thế."

"Tôi nói cho cô biết, chúng ta không hợp nhau, người tôi yêu là Lạc Tình Tình, cô cứ ở bên này dây dưa thì chẳng có lợi ít gì cả. Đừng nói rằng cô muốn chiếm đoạt tôi, hưởng hết vinh hoa phú. Tôi chán ghét hạng người nghèo nàn như cô lắm rồi, cả ngày chỉ biết đưa lòng tốt, lừa gạt sự đồng thuận của người khác cố lấy lợi ít về cho mình. . . . . ."

"Bát." Giản Nhụy Ái khó khăn khổ sở, trong lòng bị người ta hung hăng vạch một đường đau đớn, đau đớn điên cuồng. Tay của cô vung đến trước mặt Đơn Triết Hạo.

Một tát này, khai hỏa nội tâm của họ, như thể khai hỏa cả nhà họ Đơn, mọi người trợn mắt đầy kinh ngạc

Đơn Triết Hạo lấy tay đi sờ sờ gò má mình, vẻ mặt khinh thường hừ lạnh mấy tiếng."Một tát này đối với tôi mà nó chẳng là gì. Nhưng nếu như lần sau vô lễ như thế nữa thì đừng trách tôi."

Anh nắm lấy cổ tay cô, như thể muốn bóp nát nó đi, người duy nhất dám đánh anh, cũng chỉ là cô.

Giản Nhụy Ái cố nén cổ tay đang đau đớn, đưa mắt nhìn anh, chẳng tìm được bất cứ suy nghĩ gì trong mắt anh, chỉ có lạnh lẽo… cái loại lạnh lẽo khiến tim cô đau nhói.

Anh đưa mắt nhìn thẳng cô, mà cô thấy trong đôi mắt kia chỉ có một tia chán ghét.

Lý do duy nhất liền bể nát, đó là lòng tin cô dành cho Đơn Triết Hạo, tin rằng anh có nguyên nhân nên mới làm như thế.

Cô nhịn nước mắt xuống, để nó không ngừng chảy ra. Giản Nhụy Ái khom người cầm chi phiếu lên. Một tờ giấy lại có thể khiến cho hơi thở cô nóng rực, thật là nóng, nước mắt nóng bỏng như viên trân châu...

"Đơn Triết Hạo, tình yêu của em không có giá rẻ như vậy. Không phải tấm chi phiếu có thể chống đỡ được chuyện đó. Tình yêu của em chẳng chi trả bằng tiền, nên em sẽ trả nó lại cho anh. Em muốn để cho anh nhớ, vĩnh viễn anh cũng thiếu em. Đơn Triết Hạo vĩnh viễn thiếu Giản Nhụy Ái."

Tay của cô nắm thật chặt chi phiếu rồi lại xé nát tờ chi phiếu, giống như xé nát vết thương khiến cô không thở nổi.

Trong tay nắm mảnh vụn tờ giấy, hung hăng ném cho Đơn Triết Hạo. Chi phiếu rải đầy sàn nhà. Có vài mảnh giấy dính trên tóc Đơn Triết Hạo.

Gương mặt kia thủy chung không có vẻ mặt gì khác ngoài chút dữ tợn.

Một khắc, Giản Nhụy Ái xoay người rời đi. Lòng của cô tê dại, cái loại đau thương đến tê tái tâm hồn, trái tim dường như chẳng còn đập. Cảm giác vô cùng khó chịu. Cô không muốn cảm nhận tiếp, đau đớn kia khiến cô chẳng thể chống đỡ nổi.

"Tiểu Nhụy. . . . . ." Bà nội lo lắng nhìn Giản Nhụy Ái.

Giản Nhụy Ái hướng về phía bà nội khoát khoát tay. Cô muốn chịu đựng một mình, nếu cứ đứng trước mặt Đơn Triết Hạo nữa cô sẽ hỏng mất… có thể cô sẽ đánh mất chính cô.

Coi như đi mỗi một bước đều đang chảy máu. Máu thịt be bét khiến tim đau đớn, nhưng cô chỉ muốn chịu đựng một mình.

Đơn Triết Hạo canh chừng bóng lưng cô, đôi tay không tự chủ nắm chặt, thân thể kịch liệt lay động. Trong mắt truyền tải quá nhiều tin tức.

Bóng lưng Giản Nhụy Ái khẽ run, chiếc bóng cô đơn mỗi lúc một dài. Gió thu quất vào đuôi tóc của cô, khiến nó có chút xốc xếch, quần áo tung bay như thể bóng dáng kia quá mỏng manh, quá yếu ớt. Anh đã phải cố gắng kiềm chế để không chạy đến bên cạnh cô.

"Bà nội, không nên hỏi cháu, cháu muốn những điều tốt nhất cho Tiểu Nhụy."

"Hạo, nhưng cháu làm thế làm sao có thể khiến cho Tiểu Nhụy tốt được. . . . . ."

"Cháu tin tưởng cả hai con điều chịu đựng nổi, chờ mọi chuyện qua rồi, tất cả đều tốt đẹp." Trái tim Đơn Triết Hạo như bị đao cắt. Xoay người không để cho bà nội nhìn nét mặt luống cuống đầy ưu thương của mình.

Một chút nước mắt mặn mặn từ hốc mắt anh chạy xuống. Đơn Triết Hạo thề người để cho anh khổ sở, anh sẽ cho người đó khổ sở gấp đôi.

Giản Nhụy Ái kiên trì đi ra khỏi nhà họ Đơn. Đi ra cửa chính, đi tới cây đại thụ to. Thân thể mềm nhũn ngồi xổm xuống, vòng tay qua ôm chắc thân thể mình, một loại đau đớn vô danh ôm trọn lấy cô. Đau lòng sôi trào giống như động cơ xe đang chạy khuấy cho cô tê tâm liệt phế, nước mắt chạy xuôi, tiếng khóc thê lương.

Thì ra tình cảm của một người đàn ông lại mong manh như thế. Một giây trước hướng về phía người kia nói lời ngon tiếng ngọt. Một giây sau lại ghét bỏ người ta. Đàn ông nhanh thay lòng đổi dạ, đàn ông nhanh thay tâm đổi tánh tựa như một loại động cơ xe.

Cô bỏ tâm ra, hận không được giao trái tim đau đớn của mình cho anh. Đem sự đau đớn giẫm nát cõi lòng anh... Đau.

Giản Nhụy Ái không nghĩ đến Đơn Triết Hạo có thể độc ác như thế, nhanh chóng giao tâm lại cho Lạc Tình Tình. Hoặc giả dụ anh căn bản là không có giao trái tim đã cho mình, chỉ là hứng thú nhất thời rồi lại chán ghét nên anh trở về bên cạnh Lạc Tình Tình.

Suy đoán như vậy khiến Giản Nhụy Ái càng thêm đau lòng.

Giản Nhụy Ái khóc đến khi toàn thân chẳng còn chút sức lực nào nữa, hai tay chống đỡ cây đại thụ để đứng lên, bước chân vô hồn đi về phía trước.

Cô không muốn trở về nhà bởi cô không muốn khiến cho anh Quyền Hàn và Trác Đan Tinh lo lắng. Nhìn thấy bộ dáng nhếch nhác này, cô mệt mỏi bước thật chậm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Avatar
Kimphuong20:08 07/08/2019
Nữ 9 là 1 con điên.ngu vãi k biết nói j hơn
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cố đọc tới chương 11, k thể đọc tiếp, phải tò mò là nv chính bao nhiêu tuổi rồi k biêt,
Avatar
Phạm Diệp00:01 21/01/2016
cai đoạn nhầm phòng vô lí thế, trời đất, botay
Avatar
Trang07:12 29/12/2015
ad ơi còn k vậy?sao lâu quá k thấy chương mới ?
Avatar
hiên koy11:12 23/12/2015
Đọc truyện thấy ức chế với nữ chính quá ngu ngốc ...đôi khi thấy như 1 con điên Phiền toái. Ko mún đọc tiếp. Luôn. Xl tác giả.
Avatar
Admin06:08 25/08/2015
đang chờ edit nhé mọi người, sắp có chương mới rồi
Avatar
khánh vân13:11 07/11/2014
sao lau wa k có chương mới z ? tác giả còn viết truyện k đó?????
Avatar
phuong20:10 29/10/2014
sao truyện này lâu có tập tiếp theo vậy?

BÌNH LUẬN FACEBOOK