Có Vợ Là Cả Gia Tài

Chương 306: SỰ PHẢN KÍCH CỦA HIỂU NHI, KÉO DÀI KẾ SÁCH

Hồng Loan Tâm Nhi

04/02/2021



Sau khi dụ dỗ cậu ta một lúc, Đào Trinh mới khom lưng đưa tiền cho cậu ta, còn nhét vào túi của cậu ta nữa: “Về phòng lấy thêm đi, biết không?”

“Nói thừa! Còn cần chị nói à?”

Đào Trinh cười lạnh, không lên tiếng nữa, cậu bé ấy vừa mới quay lưng đi, cô ta đã lấy một viên kẹo ra, xé vỏ bỏ vào miệng của mình.

Rồi sau đó, cậu bé ấy quay lưng lại: “Em cũng muốn ăn! Cho em một viên đi!”

Cũng không từ chối, Đào Trinh đưa viên kẹo được bọc trong lớp giấy đỏ đặc biệt cho cậu ta: “Chỉ còn có một viên thôi, ăn hết đi rồi đi! Nếu như bị mẹ cậu phát hiện ra thì lại nói cậu đấy! Cậu là tổ tông nhỏ, đừng sợ, chị không muốn bị chửi đâu!”

Bởi vì chê cậu ta mập nên người nhà hạn chế không cho cậu ta ăn đồ ngọt, những thứ như kẹo càng bị cấm tiệt.

“Biết rồi! Ăn có một viên kẹo của chị thôi mà cứ lải nhải mãi!”

Sau khi mở ra, cậu bé ấy bỏ viên kẹo vào miệng mình rồi tỏ vẻ hờn mát: “Vị này ngon thật, sao chị không mua nhiều hơn? Lần sau nhớ mang cho em hai bịch nhé! Đồ keo kiệt!”

“Cậu tưởng nói mua là mua được hả! Hàng nhập khẩu đó, có tiền cũng chưa chắc mua được đâu nha! Chị phải nhờ người mua giùm, vận chuyển mấy tháng mới về được đến đây! Mắc lắm, chị còn không nỡ ăn mấy viên này nữa! Được rồi, được rồi, lần sau sẽ chừa cho cậu! Mau đi đi! Đừng để cho mẹ cậu nhìn thấy! Sau khi về nhà nhớ uống nước!”

Đào Trinh dặn dò xong bèn đuổi cậu ta đi!

“Mẹ em sẽ không phát hiện ra đâu! Em chẳng phải là đồ ngốc! Ăn một viên kẹo mà còn để bị phát hiện nữa hả? Hừ!”

Hừ hừ, cậu bé ưỡn người, nhét tiền, mở cửa nhìn quanh quất xung quanh, cậu ta vừa mới len ra ngoài, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phía trong cánh cửa, Đào Trinh chậm rãi ngồi xổm xuống, nhặt miếng giấy gói kẹo màu đỏ ằm dưới đất lên, cô nở nụ cười lạnh.

Bước ra đến cửa, khóa cửa lại, trở về trước bàn, bật hộp quẹt đốt vỏ kẹo đi.

Ánh lửa lập tức bùng lên, ánh mắt của cô ta dõi theo ngọn lửa bập bùng.



Mấy ngày tiếp theo, ngày nào Hiểu Nhi cũng đi lên Trương Việt làm đúng giờ, thế nhưng hình như mỗi ngày lại một khó khăn hơn.

Trên bàn, vẫn còn đang lật quy tắc của công ty, cô nhíu mày như thể sắp vắt ra được nước. Sao cô lại cảm thấy mình bị khống chế kia chứ!

Đã mấy ngày rồi, những lời bàn tán về cô vẫn chưa ngớt trong công ty, rõ ràng cô có thể cảm nhận được mình cứ như không khí trong phòng này vậy. Vốn dĩ cô còn muốn cố gắng, thế nhưng lại bị xóa tan sạch sẽ sau mỗi ngày nhàm chán trong công ty, cảm giác chán ghét lại dâng cao!

Cô ghét nơi này!

Mỗi lần vào công ty, trong đầu cô chỉ còn sót lại một suy nghĩ, mỗi lần nghĩ đến Phùng Dịch Phong, những cảm xúc tiêu cực đều đè xuống người cô.

Cô cũng từng thử đi nói chuyện với quản lí Cát, nhưng câu trả lời mà cô nhận được vĩnh viễn luôn là một câu đuổi khéo: “Để cô làm quen!”

Nhưng làm quen cái gì, không có ai nói cho cô biết mà liên tục có người kêu cô làm việc vặt, chạy nơi này nơi nọ! Cô muốn giúp họ làm gì đó cũng không có ai quan tâm đến cô. Lúc ban đầu, cô còn cảm thấy không sao cả, nhưng sau vài lần như thế, càng lúc cô càng cảm thấy mình giống như một cô em gái nhỏ trong phòng, cho dù sống ngày nào hay ngày đó thì cô cũng chán chường chẳng muốn làm.

Cô thà làm đầu gà cũng không muốn làm đuôi phượng!

Ở Giai Nghệ, cô là một phiên dịch viên có thể co có thể duỗi, làm rất vui vẻ, nhưng ở nơi này, giá trị của cô chỉ là bưng trà rót nước, in ấn phân phát, sau khi ý thức được điều này, kế hoạch ban đầu của cô càng trở nên kiên định.

Lúc cô đang suy nghĩ, lại có một tập văn kiện được quăng lên bàn: “Giúp tôi in hai bản, một bản cho vào kho!”

Cô ngẩng đầu nhìn Quân Hạ Hiệp, Hiểu Nhi nói nhỏ: “Tôi bận, không có thời gian!”

“Cô bận cái gì? Làm giúp tôi trước đã!”

Cô ta cầm điện thoại nói chuyện bằng một tay, vừa hất hàm ra lệnh, thực chất, công việc của người mới rất ít, giúp đỡ chạy việc vặt cũng là một phần của công việc, mặc dù làm thế là bắt nạt người mới, thế nhưng ban đầu cô ta cũng bị bắt nạt thế thôi. Bởi thế vào giây phút này, cô ta cũng cảm thấy đây là lẽ hiển nhiên!

Nhưng Hiểu Nhi đã chạy vặt mấy ngày liên tiếp rồi, hơn nữa lần nào cũng thấy suy sụp, cũng cầm lương và còn bị chọc tức, cô không vui! Bởi thế cô nằm bẹp trên bàn, lật văn kiện trong tay, cô cũng thay đổi kế sách:

“Học quy tắc, thử phiên dịch, cả ngàn trang đấy! Để ở đây đi, có thời gian rảnh thì tôi sẽ đi in cho cô!”

Không sợ đợi thì cô ta cứ kéo dài thời gian đi! Dù gì cũng không phải là chuyện của cô, làm lỡ chuyện cũng không phải là trách nhiệm của cô, cô không gấp!

Hiểu Nhi vừa lật cuốn từ điển bên cạnh vừa liếc mắt nhìn vào tệp tin vừa mới mở trên màn hình máy tính, ý là, cô còn phải làm việc nữa!

Người phụ nữ ấy liếc nhìn cô, còn tỏ vẻ tức tối: “Thế thì nhanh lên một chút! Đừng có quên!”

Rồi cô ta đạp trên đôi giày cao gót, quay lưng bỏ đi ngay.

Hiểu Nhi trợn mắt, nhếch môi: Nhờ người ta làm mà tỏ thái độ như thế này đấy! Cô có phải là lãnh đạo của tôi quái đâu!

Hiểu Nhi mỉm cười nhìn tấm kính trên mặt bàn, trong lòng cô thầm nhủ: “Tôi chẳng thèm giận! Tôi làm việc riêng của tôi!”

Cô tắt trang mạng đang che che giấu giấu đi, bắt đầu kế hoạch nhỏ của mình: Mở hộp thư ra, copy việc riêng vào trong rồi bắt đầu nghiêm túc bận rộn.

Thực chất, tiếng Anh của cô hết sức chuyên nghiệp! Kể từ nhỏ cô đã theo học trường song ngôn ngữ, trước kia, cả gia đình cô cũng thường xuyên đi du lịch nước ngoài, mặc dù thành tích của mỗi kỳ thi tiếng anh của cô không tốt, chẳng biết vì sao lại thế nữa.

Nhưng nếu như phiên dịch thật sự thì có lúc thành tích chẳng liên quan gì, cô có thể giao tiếp thường này rất lưu loát, nói chuyện với người nước ngoài vài ngày cũng chẳng có vấn đề. Chứ đừng nói đến là phiên dịch giấy, trình soạn thảo văn bản còn có chức năng scan màn hình, còn có tự điển và các loại từ liệu khác cho cô tra! Bởi thế người trong phòng làm việc nghĩ rằng cô không giỏi tiếng anh, thường xuyên nói xấu cô, cô cũng biết rõ chuyện này, chỉ có điều chẳng buồn quan tâm đến bọn họ mà thôi.

Có việc để giết thời gian rồi, dường như cuộc sống cũng không nhàm chán như thế nữa.

Chỉ có điều thỉnh thoảng lại có người quấy rầy cô, chẳng bao lâu sau, không ngờ những tập tài liệu trên bàn đã chất thành đống! Ai đấy, kêu cô đi photo hay là làm gì, bên trên còn dán giấy ghi nhớ nữa.

Cô liếc mắt nhìn thử, cũng xem như chưa từng nhìn thấy.

Mệt rồi thì đứng dậy đi rót ly trà, sau khi trở về, lật xem mấy trang tư liệu được dán Graffiti rồi ngẩn người một lúc.

Vào lúc này, trong phòng giám đốc, Jennifer và Tiêu Lạc Vân báo cáo công việc xong, hai người nháy mắt nhìn nhau rồi bắt đầu than oán:

“Quản lí Cát! Lillian này là ai thế? Đến cấp sáu mà còn phải thi ba lần thì sao có thể làm việc trong bộ phận của chúng ta được? Cô nhìn cô ta kìa, suốt ngày chỉ biết giở trò thôi, không phải nói chuyện thì là lên mạng trang điểm, quyến rũ người khác, phòng làm việc sắp biến thành vườn hoa rồi đấy.”

“Lại chẳng phải thế hay sao? Chúng tôi sắp bận rộn muốn chết rồi, cô ta không giúp được gì thì thôi đi, còn kéo chân người khác nữa! quản lí, sao cô không quản cô ta! Hơn nữa, ngôn ngữ là một bộ môn nghệ thuật, làm gì có ai học được trong ngày một ngày hai kia chứ?”

“Đúng đó! Chúng tôi nói cái gì cô ta cũng không hiểu! Làm sao loại người ấy lại làm việc chung với chúng tôi được! Kém cỏi còn không cố gắng, muốn nâng đỡ cũng không nâng đỡ nổi, cô ta không nên đi làm mà nên đi học lại mới phải!”

“Quản lí, với trình độ như thế này mà có thể ở trong tổ của chúng ta sao, chẳng phải điểm đánh giá sẽ bị cô ta kéo xuống à? Giao công việc cho cô ta chẳng phải sẽ hỏng hết sao?”



Hai người bọn họ cô một câu tôi một câu, quan điểm trùng hợp với nhau: “Loại người này nên bị đá đi rồi!”

Quản lí Cát ngẩng đầu, nhíu mày lại rồi nói: “Thế thì để cô ấy làm việc thử, giao vài công việc đơn giản cho cô ta! Xem xem tình hình sau này thế nào rồi tính tiếp!”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Có Vợ Là Cả Gia Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook